21. Bí mật nhóm hậu cung

Không Làm Pháo Hôi Lụy Tình

Bí mật nhóm hậu cung

Không Làm Pháo Hôi Lụy Tình thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Nguyễn và Bạc Tấn vừa quay lại lớp học thì tiếng chuông nghỉ trưa vang lên.
Như mọi khi, Bạc Tấn ném gối lên bàn nằm sấp ngủ bù, còn Tạ Nguyễn thì không ngủ. Cậu xếp chồng sách lên bàn, kéo giá sách ra che khuất tầm nhìn của thầy rồi lặng lẽ rút điện thoại ra.
Trong nhà vệ sinh trước đó, khi Tạ Nguyễn hỏi Bạc Tấn tại sao tâm trạng không tốt, hắn chỉ trả lời qua loa. Cậu hiểu hắn không muốn nói chuyện nên chẳng hỏi thêm.
Dù sao đơn xin tham gia nhóm của cậu cũng đã được duyệt, giờ có thể tự do truy cập.
Tạ Nguyễn liếc nhìn Bạc Tấn, thấy hắn đã ngủ thật sự, rồi mở ứng dụng nhắn tin nhóm.
Màn hình hiện lên hàng loạt tin nhắn đầy nhiệt tình:
[Xin chào các chị em!]
[Chào mừng, chào mừng moah moah!]
[Này, cô gái mới đến đâu thế? Sao im lặng thế nhỉ?]
[@XXXX bảo bối, người đâu rồi?]
Tạ Nguyễn: "..."
Nói chuyện với con gái trong không gian riêng tư sẵn khiến tóc cậu như sắp nổ tung. Không có kinh nghiệm, sau khi suy nghĩ một hồi, cậu chỉ biết đáp lại vài câu:
[XXXX: Xin chào.]
Không chịu nổi sự nhiệt tình của mấy cô gái, Tạ Nguyễn đóng lịch sử trò chuyện, nhấn vào tập tin nhóm. Nhưng cậu ngạc nhiên khi chẳng thấy thông tin gì về Bạc Tấn, ngay cả ảnh cũng không có.
Chuyện gì vậy?
Tạ Nguyễn cảm thấy bối rối, không quan tâm đến tiêu đề, vội sửa lại tin nhắn:
[XXXX: Không có thông tin gì về Bạc Tấn trong nhóm sao?]
Sửa thành giọng điệu dịu dàng hơn rồi gửi đi:
[XXXX: Trong hồ sơ nhóm không có thông tin gì về Bạc Thần sao?]
[Vừa vàng vừa có thể ăn được:* Hahahaha, tôi biết ngay mà! Mấy cô mới vào nhóm đều sẽ hỏi thế!]
*Giải cứu edit 又黄又能嗑
[Vừa vàng vừa có thể ăn được: @XXXX là thế này, có thông tin về Bạc Thần, nhưng muốn xem phải đạt cấp bậc phi tử mới được phép xem~]
[Vừa vàng vừa có thể ăn được: Bạn mới vào nhóm đang ở cấp 1. Để lên cấp phi tử phải đạt lv41. Cố lên! Vào nhóm trò chuyện thôi, đủ thứ sẽ có!]
Tạ Nguyễn nhìn xuống cấp bậc của mình, trước mắt như tối sầm. Cấp 41, phải nói bao nhiêu tin nhắn mới đạt được?!
Chỉ muốn xem thông tin thôi mà sao khó thế!
Tạ Nguyễn không bỏ cuộc, lần đầu tiên trong đời nhắn riêng cho trưởng nhóm, hạ thấp giọng cầu cứu. Nhưng trưởng nhóm tên Vừa vàng vừa có thể ăn được cảm động trước tình cảm của cậu dành cho Bạc Tấn, vẫn từ chối.
Tạ Nguyễn đành tìm đủ loại biểu tượng cảm xúc trên mạng lưu lại.
Cả buổi trưa, cậu lên cấp lv3 trong nhóm. Nếu giữ tốc độ này, khoảng một tuần sẽ đạt lv41.
Tạ Nguyễn thở phào nhẹ nhõm, nếu không cậu thật sự phải tìm cách khác.
Để thăng cấp nhanh nhất, cậu thay đổi thói quen không xem điện thoại ban ngày, sau giờ học liền đăng biểu tượng cảm xúc. Nhờ vậy, cậu dần trở nên quen thuộc với các cô gái trong nhóm.
Mọi người nhắc đến cậu đều nhận ra:
"Ồ, là người phát cuồng meme."
Tạ Nguyễn: "..."
Tâm trạng cậu trở nên phức tạp. Liệu trước đây, cậu có bao giờ tưởng tượng sẽ phải đóng giả con gái, ẩn mình giữa những người hâm mộ Bạc Tấn chỉ để hiểu rõ hắn hơn?
Tạ Nguyễn quay đầu, thấy Bạc Cận nửa dựa vào ghế, ung dung lật sách Olympic Toán, như thể đó không phải bài toán khó mà là tiểu thuyết giải trí.
Trong lòng Tạ Nguyễn nghĩ: Tốt nhất là cậu sống thật tốt, ông hy sinh nhiều như vậy, không phải để cậu đi theo con đường cũ như trong tiểu thuyết.
Tiết toán của Tôn Phúc An chiều hôm đó sắp kết thúc. Khi giờ ăn đến gần, các học sinh đều sốt ruột. Tôn Phúc An nghiêm khắc, ánh mắt sắc bén, nhìn rõ ai đang làm việc riêng, ngay cả tuyển thủ chuyên nghiệp Tôn Hạo Tường cũng không dám lơ đễnh.
Sau khi dạy xong một điểm kiến thức, Tôn Phúc An chuyển sang dùng PPT. Quét mắt lớp, cuối cùng chọn Tạ Nguyễn: "Tạ Nguyễn, em giải bài này đi."
Tạ Nguyễn căng thẳng, đứng lên bất chấp ánh mắt của cả lớp.
Không hiểu tại sao từ khi chuyển lớp, Tôn Phúc An luôn thích gọi cậu đứng lên trả lời. Cả năm lớp mười, cậu không trả lời nhiều như sau khi chuyển lớp.
Gặp ánh mắt khích lệ của thầy, má cậu nóng bừng. Cậu đã chăm chú nghe giảng nhưng do nền tảng kém, có phần không hiểu. Ban đầu định đợi tối tự học sẽ hỏi Bạc Tấn, ai ngờ bị gọi ngay lúc này.
Tạ Nguyễn mở miệng định nói không biết, đột nhiên một tờ giấy được đẩy đến cạnh mình. Cậu nhìn xuống, thấy lời giải được viết rõ ràng.
Trình tự đã được trình bày.
Tạ Nguyễn định đọc, nhưng Tôn Phúc An ho khan: "Bạc Tấn, em thành thật đi! Tôi hỏi Tạ Nguyễn, không phải anh!"
Tôn Phúc An đau đầu. Ông thường xuyên gọi Tạ Nguyễn lên giải bài không phải để giúp cậu, mà để thúc giục cậu chăm chỉ học tập. Mỗi lần gọi thì Bạc Tấn lại bí mật giúp đỡ, như vậy còn ý nghĩa gì?
"Em nghĩ rằng đó là tốt cho em ấy nhưng thật ra là hại em ấy!" Tôn Phúc An nghiêm túc nói: "Hiện tại có thể giúp em ấy, tới lúc thi đại học thì sao?"
Sợ Bạc Tấn không để trong lòng, ông nói: "Nếu bởi vì em dung túng mà hủy hoại nửa đời sau của em ấy, em phụ trách được không?"
Người nói vô tình, người nghe hữu ý. Nhìn đôi tai hơi đỏ của Tạ Nguyễn, mắt cậu không tự chủ hiện nụ cười nhẹ.
Tôn Phúc An nói say sưa, chính mình cũng muốn cảm động. Nhưng khi nhìn xuống, thấy Bạc Tấn đang cười. Ông tức giận đến mức nhất phật xuất thế nhị phật niết bàn*, ném một viên phấn: "Bạc Tấn, em cười cái gì?!"
(
*張春兒氣得三佛升天 - tức đến Tam Phật thăng thiên.
Có câu nhất Phật xuất thế, nhị Phật thăng thiên, nghĩa là tức chết đi sống lại. Ở đây cường điệu thành tam Phật thăng thiên, tức quá, tức muốn chết đi sống lại.)
Khi Bạc Tấn được phân đến lớp ông, các giáo viên lớp 2, 3, 4 không biết đã đứng sau lưng ông bao nhiêu lần. Nhưng họ chỉ nhìn thấy vinh quang bề ngoài, có ai biết lòng ông khổ như thế nào?
Thật quá khủng khiếp.
Tôn Phúc An nhìn nửa viên phấn còn lại.
Ngày trước phấn của ông dùng để giảng dạy. Nhưng từ khi dạy Bạc Tấn, nó lại biến thành dụng cụ giáo dục.
Ông lạnh lùng nói: "Nào, nói đi! Vừa rồi em nghĩ gì mà cười?"
Bạc Tấn chậm rãi đứng dậy, không chút lo lắng, ánh mắt nhìn Tạ Nguyễn: "Em chỉ đang nghĩ..."
Tôn Phúc An vỗ bàn: "Nói!"
Bạc Tấn: "Sẽ phụ trách nửa đời sau của cậu ấy như thế nào?"
Tôn Phúc An: "..."
Tạ Nguyễn: "..."
Phòng học im bặt giây lát, sau đó vang lên tiếng cười ầm ĩ.
"Được rồi, lớp trưởng, mối quan hệ hai người như thế nào mà muốn chịu trách nhiệm nửa đời sau của người ta vậy?"
"Hahahahahahaha! Anh Bạc trâu bò."
Mặt Tôn Phúc An xanh mét, nhịn rồi không nhịn được, chỉ vào cửa: "Đi ra hành lang đứng!"
Bạc Tấn thở dài lắc đầu, trái tim người đàn ông thời kỳ mãn kinh như mò kim đáy bể. Rõ ràng ông yêu cầu hắn nói mà hắn chẳng buồn quan tâm.
Nghĩ vậy nhưng hắn cũng không chọc tức Tôn Phúc An đang tức giận, nhấc chân đi về cửa. Vừa tiến lên một bước, Tôn Phúc An thô bạo quát: "Lấy sách!"
Bạc Tấn cười: "Vâng."
Tạ Nguyễn cảm thấy không tự nhiên trước những ánh mắt trêu chọc từ mọi phía. Cậu thầm chửi Bạc Tấn nhưng cũng cảm thấy nghi ngờ. Hắn thật sự có thể bị trầm cảm sao?
Tạ Nguyễn thậm chí nghĩ, dù cả thế giới trầm cảm, hắn cũng sẽ không trầm cảm.
Nhưng nếu không phải bệnh trầm cảm, tại sao hắn lại tự tử?
Cậu nghĩ ngợi mãi không ra, cuối cùng quyết định thăng cấp lên lv41 càng sớm càng tốt, lấy thông tin chi tiết của Bạc Tấn rồi phân tích.
Vì vậy, sau giờ học hôm đó, cậu vội vàng ăn tối, thậm chí từ chối lời đề nghị chơi bóng rổ của Tống Tinh Hà. Cậu chạy nhanh nhất có thể về lớp, bắt đầu "lặn" trong nhóm.
Không cần phải nói, dù không nói nhưng những biểu tượng cảm xúc cậu gửi đều được hoan nghênh. Các cô gái một bên nhanh chóng lưu lại và khuyến khích cậu đăng thêm.
Tạ Nguyễn lo lắng nếu gửi quá nhiều sẽ bị kicked ra khỏi nhóm, nhưng không ngờ lại thuận lợi thế này, lập tức đăng một loạt.
Trong lúc tìm biểu tượng cảm xúc mới, đột nhiên giọng Bạc Tấn vang bên tai:
"Cậu lại xem điện thoại à?"
Hắn cảm thấy hôm nay Tạ Nguyễn có chút khác thường. Cậu không phải là người phụ thuộc vào thiết bị điện tử, nếu không cần thiết thậm chí không lấy điện thoại ra. Hôm nay lại dán mắt vào màn hình bất cứ khi nào có thời gian. Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì?
Hắn ghé sát, hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Tạ Nguyễn sợ đến suýt ném điện thoại, không suy nghĩ trực tiếp khóa màn hình. Cậu ngước nhìn vẻ mặt Bạc Tấn, thở phào nhẹ nhõm khi thấy hắn không hiểu gì.
Nhìn phản ứng của cậu, Bạc Tấn kinh ngạc: "Làm gì mà sợ tôi thấy đến mức vậy?" Hắn nheo mắt nhìn từ trên xuống dưới Tạ Nguyễn, "Hay là cậu nói xấu tôi trên diễn đàn?"
Tạ Nguyễn đặt điện thoại lên bàn, liếc nhìn hắn ra vẻ khinh thường: "Đừng có thêm đất diễn, ai mà quan tâm đến cậu."
Bạc Tấn biết Tạ Nguyễn không thể che giấu suy nghĩ, nên yên tâm khi thấy vẻ mặt không khác thường. Hắn định nói thêm điều gì thì điện thoại trên bàn đột nhiên reo lên.
Hai người theo phản xạ nhìn sang.
[Thông báo tin tức mới -Nhóm hậu cung Bạc thần: Vừa vàng vừa có thể ăn được: @XXXX đâu rồi? ]
Tạ Nguyễn: "..."
Tạ Nguyễn: "!!!"
Trong giây lát, Tạ Nguyễn cảm thấy thế giới quay cuồng, máu dâng lên.
Mẹ nó! Chết tiệt! Rõ ràng là cậu đã tắt thông báo nhóm? Tại sao lại tag ngay lúc này vậy!
Đầu óc cậu trở thành một cục bột nhão, không thể suy nghĩ được. Cậu chộp lấy điện thoại, ném lên bàn định bỏ chạy.
Nhưng cánh tay vừa động, đã bị Bạc Tấn chặn lại.
Hắn cao chân dài, trực tiếp chặn cậu tại chỗ ngồi.
Hắn tiến đến gần, nói từng chữ:
"Đừng thêm diễn nữa?"
"Ai quan tâm đến cậu?"
Mỗi lần hắn nói, Tạ Nguyễn lại cúi đầu thêm một chút, cuối cùng vùi vào lồng ngực hắn.
"Tại sao lại vào nhóm hậu cung của tôi?"
Bạc Tấn chống một tay lên tai Tạ Nguyễn, nhốt cậu vào giữa mình và tường. Ánh mắt hắn rơi vào khuôn mặt đỏ bừng của cậu, cười như không cười: "Cậu muốn làm vợ tôi à?"