Không Làm Pháo Hôi Lụy Tình
Chương 55: Cơn gió lạnh
Không Làm Pháo Hôi Lụy Tình thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Buổi họp phụ huynh kéo dài không dứt khiến học sinh đứng ngoài sân đợi quá lâu, trời rét buốt khiến họ không thể chịu nổi. Họ tập hợp nhau lại, quyết định bỏ về dù hôm nay là ngày nghỉ học.
Thầy cô giáo dù có muốn dạy dỗ cũng chẳng thể làm gì khi kỳ học sắp kết thúc. Đến khi khai giảng năm học sau, liệu ai còn nhớ nổi chuyện này?
Tạ Nguyễn và Bạc Tấn vừa rời khỏi khu vườn nhỏ thì tình cờ gặp Tôn Hạo Tường và Hạ Minh Kiệt đang kéo Phan Vũ ra cổng trường.
"Này," Tôn Hạo Tường ngó thấy hai người bèn đứng lại, giọng đùa cợt: "Hai đứa bay từ xứ người về đây hay sao?"
Người nói vô tình, người nghe có tâm. Bạc Tấn mặt dày không hề bận tâm, chỉ có Tạ Nguyễn đôi tai nóng bừng.
Làn da trắng của cậu càng đỏ rõ khi bị quay lại nhìn.
Tôn Hạo Tường nhìn cậu hai lần, như xem một vở kịch, tò mò hỏi: "Không phải thế chứ, tiểu Tạ? Mặt cậu đỏ thế, chẳng lẽ thật lòng có chuyện gì với anh Bạc…"
Chưa kịp nói hết câu, Tạ Nguyễn đã đá mạnh vào bắp chân cậu ta. Tôn Hạo Tường kêu đau "Chết tiệt! Đau quá! Muốn bẻ gãy chân luôn!"
Hạ Minh Kiệt đứng cạnh cười khẩy: "Thiếu chừng ấy rồi! Đừng nói bậy nữa."
Giữa đám học sinh hỗn loạn, cuối cùng cũng có người bình tĩnh. Tạ Nguyễn định gật đầu khi nghe Hạ Minh Kiệt nói: "Cái gì xứ người chứ? Đó gọi là hẹn hò, hẹn hò ấy!"
Tạ Nguyễn: "…"
Cậu nhắm mắt, nhấc chân định đá tới tấp vào Hạ Minh Kiệt. Hắn thông minh hơn Tôn Hạo Tường, vội lùi lại né được. Cười nh smirk với Tạ Nguyễn, cậu tức đến mức đuổi theo đạp cho bằng được.
Bạc Tấn đứng đó, một tay trong túi, nhìn theo dáng cậu giận dữ mà khóe môi không tự chủ cong lên.
"Hai người đã định đoạt xong chưa?" Phan Vũ vừa sửa lại quần áo vừa hỏi Bạc Tấn.
Bạc Tấn nhướng mày, không nói.
Phan Vũ hiểu ngay: "Thôi rồi, thế là vẫn chưa ‘chiếm đoạt’ được hả?"
"Gấp cái gì?" Bạc Tấn lấy từ túi ra hai viên kẹo, đưa một cho Phan Vũ, viên còn lại cho mình, cười ngạo: "Sớm muộn gì cũng thuộc về tao."
Không thấy thùng rác, hắn tiện tay nhét gói kẹo vào tay Phan Vũ.
Phan Vũ: "???"
Dùng hai ngón tay nâng miếng giấy gói, anh nhìn Bạc Tấn đầy nghi ngờ: "Giải thích đi?"
"Giải thích cái gì." Bạc Tấn lười nhác.
Hắn ngậm viên kẹo, mắt vẫn dán chặt vào Tạ Nguyễn phía trước: "Tao cho mày kẹo, mày vứt rác giùm không phải chuyện đương nhiên à?"
Nói xong, thong thả đi qua Tạ Nguyễn, túm cổ áo cậu: "Đi, trời lạnh chết người, tìm chỗ tránh gió."
Phan Vũ: "…"
Anh nhìn Bạc Tấn, giọng bỗng dịu lại, rồi nhìn vỏ kẹo trong tay, cười khẩy quay đầu đi.
"Thằng chó, ước gì đến khi tốt nghiệp cấp ba mày vẫn không theo đuổi được nó!"
"Hai anh về luôn à?" Tôn Hạo Tường to con, chạy loanh quanh một hồi đã đổ mồ hôi, lau trán nói với Bạc Tấn: "Đi với tụi tao đi, ở đây chẳng có người nhà, giả vờ học sinh ngoan làm gì."
"Sao không có?" Bạc Tấn vòng tay qua vai Tạ Nguyễn, kéo vào lòng: "Đây chẳng phải người nhà sao?"
Tôn Hạo Tường, Hạ Minh Kiệt, Phan Vũ: "…"
Cái kiểu nói lạy của tên lưu manh đúng là không hổ danh!
Mấy người này chán không muốn đối phó, kéo nhau bỏ đi.
"Cậu bớt nói bậy đi được không?" Tạ Nguyễn thoát khỏi tay Bạc Tấn, thật sự phục hắn.
Người ta yêu sớm thì sợ không giấu nổi, sợ thầy cô nghe thấy. Còn hắn thì ngược lại, hận không thể công bố khắp trường.
"Nói bậy chỗ nào?" Bạc Tấn bóc kẹo cho Tạ Nguyễn, nghiền nát vỏ bỏ vào túi: "Người nhà dự bị chẳng phải người nhà à?"
Đầu ngón tay lạnh của hắn vô tình chạm môi dưới cậu, Tạ Nguyễn giật mình, phải mất giây lát mới thoát khỏi cảm giác rùng mình và hiểu ý hắn.
Hắn dựa vào cái gì mà chắc mình sẽ đáp ứng hắn? Tạ Nguyễn thấy xấu hổ, nghiêng đầu nói: "Cũng chưa chắc, tôi có gật đầu đâu."
Bạc Tấn đẩy cửa kính tòa nhà giảng dạy, để cậu bước vào, cười khẽ: "Khó theo đuổi vậy sao?"
Tạ Nguyễn thấy mình đã thua, nhếch môi: "Biết thế tốt."
Bạc Tấn nhìn dáng đắc ý của cậu, cố nhịn rồi không chịu được, xoa đầu cậu: "Không sao, tao sẽ theo đuổi thêm chút nữa, nhưng mày phải cho tao nếm chút ngọt trước."
Tạ Nguyễn còn chưa kịp hỏi ngọt gì, đã bị hắn nắm chặt tay.
"Cậu!" Tạ Nguyễn hoảng, đây là tòa giảng, thầy cô đi lại nhiều, sợ người vô tình đụng phải: "Buông ra!"
Bạc Tấn không hề nao núng, nắm tay dắt cậu lên lầu: "Thôi đi, bạn cùng lớp, muốn bắt lừa làm việc phải treo cà rốt trước mặt."
Bạc Tấn đứng nhìn Tạ Nguyễn từ trên xuống, đột nhiên mỉm cười: "Cậu nói bộ phận nào?"
Tạ Nguyễn ngẩn người, mặt cổ đỏ bừng.
"Địu má!" Cậu nghĩ thầm, cái thằng này…
"Cái mặt này thôi." Bạc Tấn tặc lưỡi, chỉ trêu chọc thế mà cậu đã ngượng ngùng, sau này thật sự ‘đao thật súng thật’ thì biết làm sao đây.
Rồi sẽ phải vất vả hơn, giúp cậu tập thể dục nhiều hơn.
Bạc Tấn mở cửa phòng học nhỏ, đẩy cậu vào. Biết hôm nay đủ rồi, nếu tiếp tục trêu, không chừng cậu sẽ thật sự tức giận, hắn bắt đầu nói nghiêm túc: "Đồ cần lấy về thu dọn đi, sau buổi họp phụ huynh tao lấy giúp cậu nhé?"
Tạ Nguyễn "ừm", cầm ly giấy lấy nước nóng sưởi ấm tay, rồi rót cho Bạc Tấn một ly.
Bạc Tấn cầm ly, ấm áp từ đầu ngón tay lan ra. Hắn nhìn xuống, khóe mắt đuôi mày đều là niềm vui.
Buổi họp phụ huynh dài hơn hai tiếng, kết thúc trước trưa. Phụ huynh lần lượt ra khỏi lớp với đủ mọi sắc mặt, đủ đoán được thành tích của con mình.
Tạ Nguyễn lấy cặp, chào Bạc Tấn rồi bắt tàu điện ngầm về nhà.
Đến giờ ăn trưa, Trần Vi đang ở trong bếp nấu nướng, mùi thơm lan khắp nhà. Hạ Kim Khánh nằm dài trên sofa hút thuốc, tàn thuốc rơi đầy bàn trà.
Hà Thần bên cạnh cầm điện thoại chơi game, nghe động tĩnh ngẩng lên. Nhìn thấy Tạ Nguyễn, mắt cậu sáng lên, định chạy tới.
Không biết nghĩ gì, cậu dừng lại, ép nét mặt vui vẻ xuống, chắp tay sau lưng như một người lớn nhỏ bước tới: "Anh về rồi."
Tạ Nguyễn đặt cặp lên tủ giày, cúi xuống thay giày: "Ừm" không chút cảm xúc.
Tạ Nguyễn đối với cậu lúc nào cũng vậy, không lạnh nhạt cũng chẳng nhiệt tình. Hạ Thần quen rồi, không hề bận tâm, miễn nhìn thấy anh trai là đã vui. Thấy cậu cởi giày, cậu nhanh tay giành lấy cặp.
Dù không lớn nhưng nhờ học taekwondo và đấu kiếm, sức lực không nhỏ. Cặp đầy đồ nhưng vẫn cầm dễ dàng.
Hạ Kim Khánh thấy con trai mình như chó con vẫy đuôi quanh Tạ Nguyễn, tức giận: "Trần Thần, lại đây, để anh trai tự cầm."
Dựa vào đâu mà đứa con trai phải giúp cái đứa con riêng chứ?
Hạ Thần làm ngơ, loạng choạng tiến tới cầm cặp.
Hạ Kim Khánh tức đến suýt mắng thẳng. Ông hơn ba mươi tuổi mới có được đứa con trai, vậy mà không nỡ mắng. Lúc này càng không vừa mắt Tạ Nguyễn.
Ông quay nhìn xung quanh, thấy trên sàn nhiều bụi, đột nhiên đứng dậy chào Tạ Nguyễn: "Tiểu Tạ à, mẹ mày đang nấu cơm không rảnh, con rảnh thì mau lau nhà đi."
Lau nhà có gì nặng đâu, trước đây Tạ Nguyễn nhất định không nói hai lời.
Xây dựng gia đình mới vốn dĩ không dễ, hơn nữa cậu không muốn Trần Vi rơi vào tình thế khó xử.
Nhưng bây giờ… Tạ Nguyễn cúi mắt, cười lạnh: ai thích làm cứ làm.
Cậu nhận cặp từ tay Hạ Thần, đi thẳng về phòng: "Tôi phải làm bài tập, không có thời gian."
Hạ Kim Khánh bị dáng vẻ thờ ơ của cậu nghẹn họng, tức giận đi tới: "Đứng lại! Mày có thái độ thế à? Cho mày ăn cho mày uống cuối cùng nhận lại cái thái độ thù hằn?!
Trần Vi vừa nấu xong, tắt máy hút mùi, nghe tiếng động chạy tới: "Sao vậy?"
"Nhìn đứa con trai tốt của bà đi!" Hạ Kim Khánh tức giận, quay sang Trần Vi: "Bảo nó làm vài việc trong khả năng là sai à? Ông nuôi nó nhiều năm như vậy, ngay cả con chó còn biết vẫy đuôi với chủ!"
Trần Vi hôm nay thất hứa với Tạ Nguyễn, trong lòng thấy có lỗi, nghe vậy vội nói: "Thằng bé vừa về, để nó nghỉ ngơi chút, lát nữa mẹ lau."
"Là bà chiều hư!" Trần Vi càng bênh vực, Hạ Kim Khánh càng mắng tàn nhẫn: "Học hành chẳng xong, chẳng làm được gì, sau khi tốt nghiệp cấp ba lo đi làm, đừng ở đây ăn bám!"
Trần Vi nhìn chồng tức giận, rồi nhìn đứa con lớn mặt lạnh, khó xử: "Tinh Tinh, hay là con lau…"
Bà chưa nói xong đã bị Tạ Nguyễn cắt ngang: "Tôi ăn bám ở nhà ông à?"
Tạ Nguyễn nhìn chiếc vòng ngọc bích xanh đậm trên tay Trần Vi, giọng không nhẹ cũng không nặng, lạnh lẽo như trước cơn bão: "Mẹ, con nhớ rõ đó là ba mua cho, bao nhiêu tiền?"
Ánh mắt cậu hướng lên trên, dừng ở đôi bông tai đá quý của Trần Vi: "Còn những đồ trang sức kia, có cần tính tiền không?"
Trần Vi cứng người. Hạ Kim Khánh như con vịt bị bóp cổ, không nói được.
Tạ Nguyễn mỉm cười: "Năm đó con còn nhỏ, nhưng không có nghĩa không nhớ."
Nói xong, ném cặp về phía trước. Chiếc cặp nặng lướt qua Hạ Kim Khánh rơi xuống bàn trà. Cậu lạnh lùng nhìn ông ta: "Đừng kiếm chuyện với tôi." Rồi bước vào phòng không quay đầu.
Hạ Kim Khánh sợ hãi, tưởng Tạ Nguyễn muốn tấn công. Ông vốn là kẻ tiểu thị dân điển hình, quen thói ‘anh hùng rơm’ trong nhà, bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh. Thường miệng hung hăng, nhưng động thủ nhát gan hết chỗ nói.
Phòng khách im lặng đến mức nghe thấy tiếng kim rơi. Một lúc sau, Hạ Kim Khánh kìm nén sợ hãi, hét: "Mẹ nó thằng chó! Sớm biết thế ngày ấy vứt mẹ nó đi cho rồi!"
Sau khi bị con trai mình vạch mặt, sắc mặt Trần Vi vừa đỏ vừa trắng, nhưng cũng không ngăn cậu.
Chốc lát, phòng tràn ngập lời chửi rủa của ông ta.
"Đừng mắng anh trai!" Giọng đứa trẻ sắc bén cắt ngang Hạ Kim Khánh. Hạ Thần nhìn ông ta không chút sợ: "Đừng mắng anh trai!"
"Con!" Hạ Kim Khánh mắng đứa trẻ khác ác độc, nhưng đến lượt đứa mình, không nói nổi.
Hai mắt Hạ Thần đỏ hoe, cầm cặp chạy đi, để lại hai người nhìn nhau.
Dù nhà có cách âm mấy, vẫn nghe thấy tiếng chửi ầm ĩ. Tạ Nguyễn không thèm đối đáp Hạ Kim Khánh, coi thường. Cậu vừa định ghi âm gửi Bạc Tấn thì nghe thấy tiếng Hạ Thần bảo vệ.
Tạ Nguyễn giật mình, biết cậu thích mình, nhưng không ngờ lần này lại đứng ra bảo vệ.
Tiếng gõ cửa, giọng nghèn nghẹn của Hạ Thần: "Là em."
Tạ Nguyễn tháo tai nghe: "Vào đi."
Hạ Thần cúi đầu vào, đặt cặp lên giường rồi đi ra không nói.
Quay người, Tạ Nguyễn thấy hốc mắt cậu đỏ hoe.
Cậu đột nhiên mềm lòng, gọi: "Chờ chút."
Hạ Thần dừng lại, không nói.
Tạ Nguyễn bật cười, lục túi lấy mấy miếng kẹo dẻo hạnh nhân Bạc Tấn đưa trước, chưa ăn hết.
Cậu ho khan, không tự nhiên ném kẹo cho Hạ Thần: "Cầm lấy ăn đi."
Anh trai mua kẹo cho mình!
Sự tức giận trong lòng tan biến, Hạ Thần nắm chặt kẹo, mặt lộ vẻ lúng túng giống y Tạ Nguyễn: "Cảm… cảm ơn anh."
"Ừm."
Vậy là cuộc phản công của Tạ Nguyễn có tác dụng. Từ đó, Hạ Kim Khánh không sai cậu làm việc, Trần Vi cũng chẳng chạy lại nói "Mẹ làm vậy là vì tốt cho con" nữa.
Chỉ là không khí gia đình chưa bao giờ tốt đẹp, nhất là lúc ngồi ăn chung, sự lúng túng không cần nói cũng thấy.
Quen Bạc Tấn lâu như vậy, Tạ Nguyễn cũng học được chút ‘da mặt dày’, trừ bữa ăn cậu đều ở phòng chơi game.
Sau một học kỳ chăm chỉ, đột nhiên được nghỉ dài hạn, cậu buông thả. Chơi game với Tống Tinh Hà suốt ba ngày, vui đến quên hết mọi thứ.
Sáng nay, Tạ Nguyễn đang ngủ ngon thì điện thoại vang lên.
Đến ba giờ sáng qua cậu mới đi ngủ, giờ này vẫn buồn ngủ, không mở mắt, tay thò ra tắt điện thoại.
Bên kia kiên trì gọi lại, giống như không bỏ cuộc.
Tạ Nguyễn buộc phải mở mắt, giật lấy điện thoại: "Alo."
Bên kia là tiếng cười trầm thấp quen thuộc, Bạc Tấn: "Chín giờ rồi còn ngủ."
Tạ Nguyễn mơ màng: "Ừm."
"Chơi game đến nghiện rồi à?" Giọng Bạc Tấn nhàn nhạt khiến Tạ Nguyễn giật mình, tỉnh táo.
"Được rồi Tạ Nguyễn, nghỉ ba ngày chẳng gọi điện trả lời tin nhắn của tao." Bạc Tấn cười: "Muốn tao lôi mày ra khỏi chăn không?"
"Tôi…" Tạ Nguyễn cổ họng khô, chột dạ: "Tôi có trả lời rồi."
Bạc Tấn hút thuốc, cười: "Tự xem đi, có trả lời không."
Tạ Nguyễn vội đứng dậy xem lịch sử. Đầu óc choáng váng, thật sự chưa trả lời!
"Thì…thì," Tạ Nguyễn hắng giọng: "Tôi trả lời bằng ý niệm rồi."
"Ồ, vậy mày dùng ý niệm để đồng ý lời tỏ tình của tao rồi." Bạc Tấn gạt tàn thuốc, nhả khói, giọng lưu manh: "Mau gọi một tiếng ‘chồng’ nghe thử."
Tạ Nguyễn: "…"
"Cậu!"
Bạc Tấn cười nửa miệng: "Tao làm sao?"
"Tôi sai rồi." Lần đầu tiên Tạ Nguyễn nhận sai nhanh như vậy, đúng là không đúng, mấy ngày qua chỉ lo chơi game quên hết.
"Muộn rồi," Bạc Tấn dựa ghế, duỗi chân: "Ai mà chẳng biết nói lời hay. Dùng hành động đi."
Tạ Nguyễn cảm thấy không có chuyện gì tốt, nhưng mình có lỗi, chỉ cắn răng hỏi: "Làm sao?"
Bạc Tấn: "Cứ mỗi dịp nghỉ lễ là mày biến mất như chó mất nhà. Nói nhỏ là mày không tập trung học, nói lớn là mày đã từ bỏ tương lai rồi!"
Tạ Nguyễn: "…"
"Tôi không từ bỏ! Hôm nay tôi sẽ bắt đầu học!"
"Lời đàn ông trên giường chẳng đáng tin."
Tạ Nguyễn: "???"
Cậu vuốt mái tóc rối bù, vô thức theo chủ đề của Bạc Tấn: "Vậy làm sao mới tin được?"
"Tai nghe mắt thấy." Bạc Tấn cắn thuốc, ngả người ra, cười khẽ: "Đến nhà tao, để tao xem mày có nói dối không."