Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng
Chương 83: Nghiệp Oan
Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cảnh mộng bỗng chốc biến đổi.
Lan Tiêu đang nô đùa trong phòng, còn Tiêu Ngọc Lăng đứng ngoài hành lang trò chuyện với một nam tử.
"Cảm ơn đại nhân đã giúp đỡ lần trước. Mấy ngày nay ta may ít giày dép, muốn nhờ đại nhân mang vào cung."
Nam tử cười, định nắm tay nàng.
"Ngọc Lăng, nàng vốn là người trong chốn phong nguyệt, sao lại không hiểu rõ, tội nặng như thế, suốt đời này e rằng cũng không thoát nổi, cần gì phải khổ tâm?"
Tiêu Ngọc Lăng rút tay lại, cười gượng: "Nếu đại nhân có lòng, cứ đến tìm ta lâu lâu. Dù sao đây cũng là nhà ta."
Người kia nhìn nàng, có chút trách móc: "Lâu lâu chẳng phải tốn tiền sao?"
Tiêu Ngọc Lăng không hề tức giận, ngược lại cười càng dịu dàng, tiễn hắn đi rồi ngồi thẫn thờ trên thềm, mắt rưng rưng lệ.
Lan Tiêu thuở nhỏ đang bò trên đầu gối nàng.
"Mẫu thân, phụ thân đâu rồi? Người khóc sao..."
Tiêu Ngọc Lăng gượng cười, ôm con vào lòng, vùi mặt vào vai con mà khóc càng thêm nức nở.
Lan Tiêu từ xa nhìn lại, mắt nàng cũng ngấn lệ.
Cảnh mộng lại chuyển cảnh.
Nơi ta và Lan Tiêu đứng bây giờ, đã là một phủ đệ nguy nga tráng lệ.
Tiêu Ngọc Lăng ăn mặc càng thêm lộng lẫy, hầu cận vây quanh, khí thế ngập tràn.
Lúc này nàng đã là danh kỹ số một thành Kim Lăng.
Nàng vội bước vào đại sảnh, trong có một vị đại nhân đang chờ sẵn.
Lan Tiêu lúc đó chưa đầy bốn tuổi, ngoan ngoãn ngồi trong ghế nhỏ.
"Tiêu Ngọc Lăng, đêm hội chùa Tiêu Kim, ngươi có phải bị một công tử họ Nhan quấy rối mà đến muộn như vậy không?"
Tiêu Ngọc Lăng kinh ngạc: "Đúng là có người như vậy, uống chút rượu rồi chặn đường ta, nhưng ta không để ý."
Vị đại nhân kia nói: "Không sao. Bổn quan tìm ngươi không phải để hỏi tội, mà muốn thương lượng. Ngươi có muốn cứu tình lang năm xưa vì ngươi mà bị giam vào ngục không?"
Tiêu Ngọc Lăng kinh hãi, vội quỳ xuống dập đầu.
"Đại nhân, xin cứ chỉ bảo."
Người kia trầm ngâm hồi lâu, nhìn nàng nói:
"Dù phải gả cho người khác, ngươi cũng đồng ý chứ?"
Tiêu Ngọc Lăng lặng người giây lát, rồi ngẩng đầu nhìn ông ta, ánh mắt tha thiết:
"Chỉ cần đại nhân thả chàng ấy ra, bất cứ ai, ta đều nguyện gả."
Giọng nàng nghẹn lại: "Nhưng con gái ta thì sao..."
"Không cần lo. Đứa bé, bổn quan sẽ giao lại cho phụ thân nó."
Khung cảnh nhẹ nhàng rung động, chớp mắt đã đến đêm khuya, bốn bề tĩnh lặng, như thể đang vào canh ba.
Xe ngựa lặng lẽ dừng lại ở cửa sau một con hẻm.
Lan Tiêu sáu tuổi ngồi trong xe.
Nam tử xoa đầu nàng, giữa lông mày đầy lo lắng.
"Lan Nhi, con ngoan, ngồi yên trong xe. Phụ thân đi xem mẫu thân con tới chưa."
Ta và Lan Tiêu cùng theo người đó quay lại viện.
Vừa qua khỏi cánh cửa, đã nghe thấy trong đêm tối tiếng cãi vã yếu ớt.
"Tiện nhân! Tiền của ta đều tiêu vào ngươi rồi, ngươi còn dám trốn sao? Nếu không phải ta bám theo thì..."
Ngay sau đó là tiếng phụ nhân gào thét thảm thương.
Nam tử kia lập tức biến sắc, chạy vội về phía ấy: "Ngọc Lăng! Ngọc Lăng!"
Tới chính sảnh, trong bóng tối không thấy gì, chỉ nghe tiếng khóc nức nở khe khẽ.
Nam tử hạ giọng gọi, lần mò về phía trước: "Ngọc Lăng?"
Đột nhiên cánh cửa bị hất tung, nam tử kia mở to mắt trong bóng tối, ngã thẳng về phía trước, để lộ ra một gương mặt hung tợn độc ác của kẻ phía sau.
"Gian phu!" – Hắn khinh bỉ nhổ một ngụm nước bọt về phía nơi nam tử vừa nhìn đầy tình cảm, "Dâm phụ!"
Đúng lúc ấy, Lan Tiêu phát ra tiếng hét chói tai, như thể trông thấy ma quỷ.
"A! Hắn... hắn là..."
Nàng bám chặt lấy ta, thân thể run lên bần bật.
"Hắn là phụ thân ta..."
Người đàn ông kia lục lọi khắp nơi nhưng chẳng tìm được thứ gì, chẳng bao lâu liền ra hậu viện, nhìn thấy chiếc xe ngựa.
Hắn vén màn xe, nhìn thấy Lan Tiêu.
"Chậc, còn có cả một đứa con nít."
Hắn nhìn quanh bốn phía, phát hiện vàng bạc châu báu đều trên xe ngựa, lập tức nở nụ cười mãn nguyện.
Hắn bế Lan Tiêu xuống, đặt nàng trong viện chờ mình, rồi dùng xe ngựa chở hai cái xác đến bờ sông hộ thành, vứt thi thể xuống nước.
Làm xong hết tất cả, hắn mới quay lại, bế Lan Tiêu lên xe.
Hắn ngẩng đầu nhìn trời, rồi quay lại nhìn Lan Tiêu, thong thả đánh xe đi.
"Mẫu thân ngươi, ả tiện nhân kia, năm xưa khiến ta mất con trai, cho nên ông trời mới bắt ả đền lại cho ta một đứa."
Chiếc xe ấy không biết đi về phương nào.
Lan Tiêu như người mất hồn.
"Thì ra mẫu thân ta là Tiêu Ngọc Lăng... thì ra hắn cũng chẳng phải phụ thân ta... thì ra ta là nữ nhi của Tiêu Ngọc Lăng..."
Trong mắt nàng là nỗi bi thương và bất lực, nhưng xen lẫn chút nhẹ nhõm.
"Cảm ơn tỷ, Khương Tiễn."
Thân thể Lan Tiêu dần trở nên trong suốt, nàng sắp sửa tỉnh lại.
Vài ngày sau, Lý Tuyên cũng đến thăm ta.
"Phù Khương, không ngờ ngươi lại sắp thành thân."
Ta cúi đầu chải tóc, đôi mắt nghiêm túc, khóe môi không giấu được nụ cười:
"Sư phụ, ta thật lòng yêu hắn."
Người nhẹ nhàng chải mái tóc dài cho ta: "Hắn cũng thật lòng với ngươi chứ?"
Ta nhìn vào gương, khẽ gật đầu: "Hắn còn thật lòng hơn."
Sư phụ liếc ta một cái, cũng cười theo.
"Vẫn giống như trẻ con vậy. Lần trước khóc đến c.h.ế.t đi sống lại, lần này lại cười vui vẻ, ta chẳng hiểu nổi nữa."
Nụ cười của ta khựng lại đôi chút, nhìn vào hình bóng Lý Tuyên trong gương, dâng lên nỗi lưu luyến vô bờ.
"Sư phụ, sau khi chúng ta thành thân sẽ rời khỏi kinh thành. Người ở lại một mình, nhất định phải cẩn thận nhiều hơn."
Ta đã kể với người mối nhân quả rối rắm giữa Lan Tiêu và Phùng Thông.
Hiện tại Lan Tiêu vẫn chưa biết nghĩa phụ mình là phu quân trước của Thái hậu, cũng không biết mẫu thân nàng vì Thái hậu mà chết, nên mới một lòng trung thành với Phùng Thông...