Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 107: Vỡ Tan
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vào khoảnh khắc King lên tiếng, tựa như có một phép thuật kỳ lạ bỗng nhiên tan biến.
Cảm giác mất trọng lực mạnh mẽ ập đến, nhấn chìm hắn, chiếc ghế đá công viên vỡ vụn thành từng mảnh.
Trong tiếng ầm ầm, mặt hồ lung linh ánh trăng trước mắt hắn như nước trong chậu bị hất tung, đột nhiên cuốn trôi cả bầu trời đêm ảm đạm.
Nước hồ chảy ngược, đổ ập vào lồng ngực hắn, lấp đầy lá phổi mà không một lời báo trước.
Tựa như một trận hồng thủy vỡ đê, điên cuồng ào ạt ập xuống.
Trong sự hỗn loạn gần như đảo ngược thời gian và không gian, hắn vẫn nhìn rõ một bong bóng khổng lồ trôi lơ lửng không xa, bên trong có một thanh niên cao gầy đang say ngủ.
Trên người thanh niên quấn đầy những ống dẫn nhiều màu sắc như rong rêu dưới nước, khuôn mặt được che bởi máy thở màu xanh nhạt, chỉ lộ ra đôi mắt hoa đào đang nhắm nghiền.
Đằng sau thanh niên, những bong bóng khí nhanh chóng nứt vỡ rồi nổ tung — mặt đất cháy xém, đám mây xanh biếc, những bóng người lầm lũi đi lại như đàn kiến vỡ tổ, cùng vô số tiếng kêu khóc như muốn xé toạc màng nhĩ — King chỉ kịp nhìn thấy những thứ này rồi dòng nước quanh người hắn tạo thành một vòng xoáy cuồn cuộn, cuốn phăng tất cả các bong bóng khí, bao gồm cả thanh niên bên trong.
Lưng hắn đau nhói.
Tựa như vừa thoát khỏi cơn chết đuối nặng nề, vùng vẫy kịch liệt, King bị vô số dòng chảy xô đẩy, chỉ trong nháy mắt, hắn lao thẳng vào một chỗ lồi lõm quen thuộc.
Hắn chợt ngước mắt lên, đối mặt với vô vàn đôi mắt dày đặc đáng sợ.
“Nó là một đứa trẻ tội nghiệp.”
“Một mình nó cô đơn quá chừng, trời lạnh như thế, chắc sẽ đổ mưa sớm thôi, hay là… chúng ta ăn thịt nó đi.”
“Tôi đang thiếu một chân, ngươi xem nó khỏe mạnh biết bao…”
Một cảm giác đè nén đen kịt.
Mùi hôi thối nồng nặc lấn át mọi không khí xung quanh, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt và khó thở.
Những bóng đen tựa như vô số cánh tay vươn ra từ mọi phía, từ từ bò lên và quấn lấy cơ thể King.
King thấy rằng năng lượng trong cơ thể hắn đang hao mòn nhanh chóng, như thể những cánh tay này có thể hấp thụ sức mạnh và sự sống, một khi bị chạm vào sẽ già đi trông thấy.
Hắn cắn đầu lưỡi, dùng cơn đau để đánh thức bộ não đang cực kỳ mơ hồ, sau đó trước khi bị nhiều cánh tay quấn lấy hơn, hắn giơ tay, con dao găm với lưỡi dao sắc bén chém đứt một hàng cánh tay.
“A a a a a —!”
“Giết người! Giết người rồi! Nó là một tên giết người!”
Tiếng thét kinh hoàng gần như xé toạc màng nhĩ vang lên từ bốn phía, tựa như một cảnh quay phim kinh dị hỗn loạn và ồn ào.
Những cánh tay đó bị chém bay, King nhanh chóng liếc nhìn xung quanh — hóa ra là ở trong nhà thờ, nhưng những ngọn nến trước đó đã biến mất, chỉ còn lại bóng tối vô tận và những bóng người đen kịt lờ mờ.
Không chút do dự, hắn vượt qua bàn ghế, lao thẳng ra khỏi cửa nhà thờ.
Nhưng vào khoảnh khắc hắn nhảy qua cửa, gáy hắn chợt dựng đứng, một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt ập đến trái tim hắn, bản năng nhiều năm khiến hắn vô thức né người sang một bên.
“Ầm!”
Một tiếng ‘Ầm!’ cực lớn.
Một chiếc rìu khổng lồ có kích thước bằng một cánh cửa sượt qua vai hắn rồi bổ sầm xuống đất, lưỡi rìu sắc bén xé toạc lớp áo bên cánh tay phải hắn, rạch ra một vết máu nhỏ.
“Kẻ giết người bỏ chạy rồi! Nó muốn đi giết người đó!”
“Đuổi theo mau!”
Theo tiếng hét chói tai từ phía sau, càng lúc càng nhiều bóng đen đứng dậy từ mặt đất, những con đường bên ngoài nhà thờ đang dần bị những bóng đen này lấp kín.
King vứt con dao găm đang cầm, liền xoay người vác chiếc rìu khổng lồ lên, tựa như một cỗ xe bọc thép hình người mạnh mẽ, hắn chọn một con đường rồi vừa vung mạnh chiếc rìu khổng lồ, vừa lao nhanh về phía trước.
“Trời ạ, nó là một con quỷ!”
“Cứu với! Cứu tôi với —!”
Đám bóng đen phát ra tiếng kêu khóc thảm thiết, nhưng trái ngược hoàn toàn với tiếng kêu khóc đó là vô số bóng đen như tre già măng mọc cứ tuôn trào về phía King.
Giống như những đợt sóng đen khổng lồ sắp nhấn chìm King trong đó.
King vội vàng chạy xa, nhưng các cột điện và tòa nhà trên đường bắt đầu đổ sụp như gặp động đất, cản trở bước tiến của hắn.
Một cây cột điện đổ sập cùng những mảnh vụn thủy tinh sượt qua mặt hắn, hắn ném chiếc rìu khổng lồ xuống, cơ bắp toàn thân căng cứng, tốc độ của hắn tăng lên, xuyên qua con đường hỗn loạn như một cơn gió lốc.
Mọi thứ trước mặt hắn vẫn còn nguyên vẹn và bình thường, nhưng theo sát phía sau hắn lại giống như ngày tận thế, từ từ trở thành đống đổ nát.
Đột nhiên.
Một vệt sáng nhỏ xuất hiện ở cuối con đường.
Đó là một ngọn đèn đường màu xanh u ám.
Một thiếu niên toàn thân dính đầy máu đứng dưới ánh đèn đường, thiếu niên nghiêng đầu nhìn bóng người đang lao nhanh về phía mình. Vết máu dưới chân cậu ta uốn lượn, len lỏi vào bóng tối phía sau, trông hệt như một con rắn máu đang bò.
“Tôi nói với anh rồi, dù gặp phải chuyện gì cũng đừng gây ra tiếng động.”
Đôi mắt đen của thiếu niên chớp chớp chậm rãi.
Cậu ta vươn một bàn tay chỉ còn xương trắng, không chút da thịt ra, trong lòng bàn tay là một chiếc chìa khóa bằng đồng, “Cầm chìa khóa này và mở cửa ngôi nhà đó. Anh có thể trốn một đêm.”
King dừng lại trước mặt cậu ta, liếc nhìn ngôi nhà sau lưng thiếu niên, đưa tay cầm lấy chìa khóa trong tay thiếu niên.
Nhưng khoảnh khắc ngón tay hắn chạm vào chìa khóa, lòng bàn tay hắn chợt lật ngược, lưỡi kiếm sắc bén trượt ra từ lòng bàn tay, đâm thẳng vào cổ họng thiếu niên.
Một lượng máu lớn phun ra, bắn vào khóe mắt King.
Ngay lập tức, mọi cảnh vật xung quanh bất động, ánh đèn đường xanh lam trên đầu nhấp nháy rồi chuyển sang màu trắng.
Nơi ánh sáng trắng chiếu tới, mọi bóng tối đều rút đi, trả lại hình dáng một hành lang dài.
King nhanh nhẹn thu dao về.
Thiếu niên ôm lấy cổ, hơi loạng choạng, cơ thể đổ ập về phía trước, được King đã chuẩn bị sẵn đón lấy. Chìa khóa trong tay cũng theo đó rơi xuống đất, hóa thành một con sâu bướm rồi bay lên chiếc chao đèn.
“Chúng ta đã đi dạo quanh thị trấn một ngày đêm.”
King giơ một tay khác lau dòng máu đang tuôn không ngừng trên cổ thiếu niên: “Mỗi ngôi nhà trong thị trấn đều có biển số nhà, trên biển số nhà có viết tên chủ nhà. Phạm vi hoạt động của những kẻ đó không vượt quá một trăm mét quanh nhà.”
“Ngôi nhà phía sau anh không có số nhà. Nhưng tôi nghĩ nếu anh nhận chìa khóa này thì sẽ có.”
Thiếu niên thả lỏng người, yếu ớt tựa vào hắn, máu tươi dính đầy lồng ngực King.
“Tôi thấy hơi mệt.”
Thiếu niên mơ hồ nói, giọng nói khàn khàn, đứt quãng phát ra từ cổ họng.
King một tay ôm thiếu niên, đưa vào phòng giam, rồi nhấc chân đá sập cửa phòng giam.
Cổ họng thiếu niên đang lành lại rất nhanh, máu ngừng chảy dần, giọng nói trở nên rõ ràng hơn: “Anh thú vị hơn tôi nghĩ rất nhiều. Bọn họ nói con người là sinh vật kỳ lạ, ngu ngốc, tự phụ, dễ dàng tin người, nhưng cũng chẳng bao giờ tin người khác.”
“Anh có vẻ không giống vậy.”
King nhìn chằm chằm vào cổ họng đang khép lại của thiếu niên: “Nhưng cậu giống hệt những con quái vật kia, miệng đầy dối trá.”
“Anh cho là tôi đang gạt anh sao?” Thiếu niên giơ tay lên, từ từ ôm lấy cổ King, cử chỉ toát lên sự quyến luyến và ấm áp khó tả, nhưng ánh mắt cậu ta lại chứa đầy sự dò xét lạnh lùng, “Mọi thứ anh nhìn thấy đều là thật, tôi có thể thề bằng thời gian trống rỗng.”
“Nhưng tôi không nhìn thấy tất cả.” King nói, “Cậu chỉ cho tôi thấy những gì cậu muốn tôi thấy.”
Trong phòng giam không có ánh sáng.
Dù thế nào cũng không thể nhìn xuyên qua bóng tối dày đặc, mùi máu tươi lặng lẽ bao trùm, từ từ len lỏi đến gần hai hơi thở.
King rũ mắt nhìn đôi mắt hoa đào u ám của thiếu niên, giọng nói lạnh lùng: “Tôi chưa nhìn thấy hết mọi thứ bên ngoài nhà thờ. Điểm bắt đầu và kết thúc của những cuộc đối thoại đó không rõ ràng, thứ tự dòng thời gian không thể xác định — Cậu là một vị thần được tạo ra, cậu đã bị hành hạ rồi kích hoạt Hộp Ma — đây chỉ là những gì cậu muốn tôi nhìn thấy.”
“Về phần cậu không muốn tôi nhìn thấy.”
King nghĩ đến đèn pin và thuốc lá, lập tức đèn pin và thuốc lá xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Hắn bật đèn pin, ánh đèn pin nhấp nháy chiếu vào màn hình treo đối diện, tựa như một vết dao nhợt nhạt.
“Là hình ảnh nào đó.”
Hắn ném đèn pin lên giường đơn, cắn điếu thuốc trong miệng và châm lửa.
Tàn thuốc cùng đốm lửa như những ngôi sao rơi lả tả đáp xuống, đốt ra một vết đỏ mận như máu ứ đọng gần khóe mắt thiếu niên.
Lông mi thiếu niên như cánh bướm hoảng sợ, chớp liên hồi vài cái rồi từ từ đứng yên.
“Anh tin là có thần linh không?”
Thiếu niên nói: “Tôi có thể nói cho anh cách rời khỏi đây — Sáng mai, trong ngăn kéo đầu tiên sẽ xuất hiện một bộ đồ tù nhân giống như của những người kia, chỉ cần anh mặc vào là có thể gia nhập bọn họ. Trong số họ, nếu anh có thể duy trì quy tắc và hành vi ứng xử hoàn hảo của một con người, anh có thể đi từ thiên đường xuống địa ngục và tìm được cánh cửa rời đi trong biển sâu.”
“Nhưng một khi anh vi phạm, anh sẽ trở thành vị khách quen thứ hai của phòng giam này, đồng thời mất đi danh tính và ký ức vĩnh viễn.”
“Hoặc là anh chọn cái thứ hai.”
“Giải câu đố của màn chơi này, giết tôi và lấy Hộp Ma. Nhưng anh chỉ có 520 tuần, anh có tự tin chứ?”
Lòng bàn tay thiếu niên áp lên lồng ngực ấm áp của King, dừng lại ở vị trí trái tim hắn.
Nhưng King không trả lời cậu ta, thay vào đó, sau một hồi im lặng, hắn trả lời câu hỏi trước đó của thiếu niên: “Không có thần linh.”
“Người bên ngoài tường có thể nhìn thấy bóng trên tường, bóng trên tường không thể nhìn thấy người bên ngoài tường. Đôi mắt đó đang ngó chừng, quan sát, nhìn trộm tất cả sự riêng tư và ham muốn, biết được tất cả những bí mật và suy nghĩ. Ở một mức độ nhất định, nó thuộc về người bên ngoài bức tường và cũng thuộc về cái bóng trên tường.”
“Tôi sẽ nhớ kỹ tôi thiếu khuyết cái gì.”
Trong bóng tối ảm đạm, đôi mắt đỏ ngầu của thiếu niên từ từ sáng rực.
Cậu ta giơ tay lên, những ngón tay vẫn còn lộ rõ máu thịt đỏ sẫm trực tiếp bóp lấy điếu thuốc đang cháy.
Ngón tay bóp tắt đốm lửa nhỏ nóng bỏng này, thấp giọng nói: “Vậy sự lựa chọn của anh là gì?”
“Sự lựa chọn của tôi là —“
Tiếng ù ù bỗng nhiên bùng phát mà không một lời báo trước!
Mọi âm thanh đều bị nuốt chửng.
Thế giới sụp đổ và tan vỡ.
Lê Tiệm Xuyên chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, ý thức vốn lơ lửng bên ngoài bỗng nhiên quay trở lại, tay chân hắn nặng trịch, hắn mất kiểm soát lùi về phía sau, đột nhiên mở mắt ra.
Hộp Ma đen kịt lặng lẽ trôi nổi trước mặt hắn.
Hắn lập tức nhìn xung quanh.
Là một vùng hư vô quen thuộc, chìm trong bóng tối, chỉ có không gian vài mét vuông dưới chân hắn là giữ nguyên hình dáng của Nhà bói toán Raymond.
Hắn đã trở lại.
Cảnh tượng kỳ quái như xem một bộ phim 3D cứ thế bị hút ngược trở lại và đột ngột cắt đứt. Hắn thậm chí còn chưa kịp nghe câu trả lời của King.
Nhưng trong lòng hắn đã có một linh cảm.
Lê Tiệm Xuyên từ từ nhớ lại hình ảnh vừa nãy, giơ tay cầm Hộp Ma vào tay.
Thật bất ngờ, ngoài hình ảnh kỳ lạ vừa rồi ra, còn có một cuốn sổ ghi chú to bằng bàn tay trong chiếc Hộp Ma này.
Trên bìa cuốn sổ ghi chú có ghi tên hai người.
King và Ghost.
Sau những hình ảnh hỗn loạn và ngắn ngủi vừa rồi, Lê Tiệm Xuyên có một sự hiểu biết mới về hai cái tên này. Hắn nhìn chằm chằm vào hàng chữ này một lúc, rồi mở trang đầu tiên của sổ — là nét chữ tiếng Trung quen thuộc của chính hắn.
Trang đầu tiên viết:
“Cuối cùng tôi đã xác nhận đó là cậu ấy và tôi đã chọn tin tưởng cậu ấy. Đây là nhiệm vụ của tôi.”
Ngay khi Lê Tiệm Xuyên nhìn thấy dòng chữ này, chữ viết đột nhiên tan chảy vào tờ giấy như nước.
Cùng lúc đó, một hình ảnh mờ ảo lóe lên trong tâm trí Lê Tiệm Xuyên, bỗng xé toạc một khe hở trong ký ức tưởng chừng hoàn chỉnh và bình thường của hắn.
Trong hình ảnh, hắn đang ở tư thế nằm ngửa, ánh sáng trắng chói lóa trên đầu chiếm trọn tầm nhìn.
Tầm mắt của hắn chuyển động, nhìn chếch về phía sau.
Đó là một hàng song sắt đen thui, tựa như cửa nhà tù.
Ninh Chuẩn trẻ măng đứng sau song sắt, lặng lẽ nhìn về phía hắn, đôi môi mím chặt, đôi mắt u ám đầy vẻ lạnh lùng.
Một giọng nói phát ra từ phía sau Ninh Chuẩn: “Quả là một tình yêu cảm động. Cậu có hối hận khi nói dối anh ta không?”
Ninh Chuẩn từ từ rời mắt khỏi hắn: “Nhưng tôi đã tìm được vật thay thế.”
“Ồ, vậy thì tốt. Chúc mừng nhé, cậu là giám thị đầu tiên rời khỏi đây. Cậu đã làm điều đó khá thành công, nhưng tôi cần nói với cậu một điều, cuộc gặp của cậu với Pandora sẽ diễn ra sau một giờ nữa. Cậu muốn lãng phí thời gian còn lại vào một vật thay thế ư?”
Trả lời cho giọng nói đó là bóng lưng dứt khoát xoay người rời đi của Ninh Chuẩn.
Bóng lưng biến mất, hình ảnh vỡ vụn.
Lê Tiệm Xuyên nhắm mắt lại, nhanh chóng tiếp thu đoạn ký ức này, tựa như không thể chờ đợi hay không thể kiểm soát được, hắn lật sang trang tiếp theo.
“Chìa khóa để rời đi nằm trong trái tim người yêu.”
— Vụt một tiếng.
Con dao trong tay hắn đã đâm ra, đâm vào ngực người trước mặt một cách vững vàng và nhanh chóng.
Máu phun ra, ấm nóng rơi vào khóe môi hắn.
Hắn vô thức liếm, có chút ngọt.
Cơ thể Ninh Chuẩn run rẩy dữ dội, rúc sâu vào lồng ngực hắn, bàn tay nắm chặt lấy cánh tay hắn.
Hắn nghiêng đầu nhìn Ninh Chuẩn, nghe Ninh Chuẩn thì thầm: “Anh đang do dự điều gì… cửa ở ngay phía sau, anh phải nhanh hơn, nhanh hơn bọn họ mới được.”
Sau đó, hắn thấy tay của mình đâm vào trái tim kia và nặn ra một con chip.
“Ôi!”
Cơn đau đầu càng lúc càng mãnh liệt.
Sau khi hình ảnh này biến mất, gân xanh trên trán Lê Tiệm Xuyên cũng đã nổi rõ.
Những ngón tay cầm sổ ghi chép của hắn khẽ co giật, các khớp ngón tay chuyển sang màu trắng bệch, tựa như phải dùng sức mạnh to lớn để kiềm chế cơn đau này.
Đợi cơn đau giảm dần, hắn không lập tức lật sang trang thứ ba mà giơ tay xoa trán, ánh mắt hơi trầm xuống.
Quan trọng nhất là câu trả lời sau đó của King và khoảng thời gian Ninh Chuẩn trưởng thành từ thiếu niên thành thanh niên đã bị cắt đứt.
Những gì đã xảy ra trong khoảng thời gian đó cực kỳ quan trọng.
Bởi vì Lê Tiệm Xuyên không thể tin rằng vào thời điểm đó, bản thân không hề chớp mắt đâm vào cổ họng Ninh Chuẩn lại thực sự mất cảnh giác và tin tưởng Ninh Chuẩn, thậm chí còn thích cậu ta. Hơn nữa, làm sao hắn biết chìa khóa nằm ở đâu mà lại rạch tim Ninh Chuẩn để lấy chìa khóa?
Hai hình ảnh này liên kết với nhau, có thể được giải thích là vì yêu sinh hận, nhưng Lê Tiệm Xuyên không nghĩ vậy. Điệu bộ của Ninh Chuẩn quá kỳ lạ, và lúc King nói ra cái tên Ninh Chuẩn bên ghế đá công viên, thái độ không khỏi quá đỗi tự nhiên.
Tựa như đang dò xét và nhắc nhở vậy.
Từng cảnh tượng lóe lên trong tâm trí hỗn loạn của hắn, Lê Tiệm Xuyên chậm rãi mở trang cuối cùng —
“Tôi dùng chìa khóa mở cửa rời đi và dẫn em trốn khỏi Hộp Ma, nhưng tôi biết chúng tôi không thể trốn thoát. Tôi thuê một căn hộ ở bờ biển California, nhưng em hoàn toàn không thể thích nghi với cuộc sống con người.”
“Tôi nên dẫn em quay về như thế nào?”
Hết chương 107