Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 12: Kẻ Đồ Tể Thành Phố Sương Mù
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc rìu bị kéo lê trên sàn gỗ ẩm ướt, phát ra âm thanh vang dội.
Người gác cổng với thân thể đầy nhọt máu đang di chuyển một cách kỳ lạ về phía phòng khách, kèm theo tiếng cười khanh khách chói tai như trẻ con.
Một cơn gió hôi thối không biết từ đâu ùa đến, thoắt cái thổi tắt ngọn nến cuối cùng.
Toàn bộ dinh thự chìm vào bóng tối đáng sợ.
“A a a ___!”
Những người ngồi xung quanh cuối cùng cũng phản ứng, hét lên rồi chạy trối chết.
Bàn ghế bị lật đổ, bóng tối bao trùm khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn, mọi người vấp ngã và xô đẩy nhau, chen chúc trong phòng khách rộng lớn.
Carter râu ria gan dạ, nhặt lấy một cái ghế rồi ném mạnh về phía người gác cổng.
Người gác cổng nhấc chiếc rìu đẫm máu lên, bổ chiếc ghế thành hai, vụn gỗ bắn tung tóe.
“Hì hì!”
Tiếng cười của trẻ con đột nhiên trở nên the thé hơn.
Động tác vốn chậm chạp của người gác cổng theo đó tăng tốc đột ngột, cánh tay to như vòng eo phụ nữ xoay tròn, cầm rìu lao về phía Carter.
“Ầm ầm!”
Đồ trang trí và tranh sơn dầu vỡ vụn bay vèo vèo, lưỡi rìu bổ ra một vết nứt sâu hoắm trên tường.
Carter phản ứng rất nhanh, lúc người gác cổng chạy tới, ông ta đã ôm đầu né sang một bên, tiếng rìu chém sượt qua ngay sau đầu ông ta, mảnh vỡ của chiếc đèn pha lê bắn lên mặt ông ta, máu bắt đầu chảy ra nhưng ông ta chẳng thèm để ý, vội giẫm lên đống lộn xộn lao về phía trước.
Nhưng rìu của người gác cổng nhanh hơn.
Một tiếng vang lên giòn tan như bổ dưa bùng nổ.
Hơn nửa đầu của Carter bị văng tung tóe, máu thịt tanh hôi trắng đỏ bắn tung tóe, vào khoảnh khắc sấm sét lóe lên, một màn máu me rùng rợn khiến người can đảm cũng phải rét lạnh.
George đang trốn cách Carter không xa.
Máu bắn tung tóe lên người ông ta.
Ông ta há miệng thở hổn hển như một con cá mắc cạn, hai chân mềm oặt, đôi mắt thất thần dựa vào tường trượt ngồi xuống, không thể nào đứng dậy nổi.
Chiếc rìu đẫm máu đang ở rất gần, George cảm thấy linh hồn như muốn lìa khỏi xác, ông ta muốn hét lên nhưng cổ họng không phát ra được âm thanh nào.
Ông ta cứ nghĩ mình chết chắc rồi, nhưng không ngờ chiếc rìu nọ chỉ rũ bỏ óc và máu tươi dính bên trên rồi chậm rãi thu về.
Người gác cổng quái vật xoay người, rời khỏi phòng khách bằng tư thế quái dị như lúc gã đến.
Tiếng cười khanh khách của trẻ con biến mất trong bóng tối.
Tất cả tiếng hít thở đều mang theo nức nở kinh hồn, tiếng khóc nức nở bị kìm nén vang lên.
Ngoài cửa sổ, tiếng sấm vang ầm ầm, tiếng mưa lộp bộp lại dần chuyển lớn.
Lúc ngọn nến vừa bị dập tắt, phản ứng huấn luyện nhiều năm của Lê Tiệm Xuyên đã khiến hắn lập tức chọn ẩn nấp ở ngay góc gần lối vào phòng khách. Như một cái bóng im lặng ẩn mình trong bóng đêm, hắn chăm chú quan sát đống hỗn độn bên trong phòng khách.
Có lẽ hắn đã đoán được một phần điều kiện tử vong, nhưng khi kết hợp với cái chết của một số người trước đó, hắn vẫn có một chút nghi ngờ mơ hồ.
Sự tuyệt vọng lan tràn trong không khí.
Ninh Chuẩn nằm trên lưng hắn, giọng nói như muỗi bay vào tai hắn: “Tôi nhìn ra rồi.”
Giọng Ninh Chuẩn rất điềm tĩnh, tốc độ nói rất nhanh: “Thiếu niên tàn nhang nói rằng ‘Người trông coi dinh thự không đáng tin’, nhưng dòng chữ bằng máu hiện lên sau lưng cậu ta lại là ‘Gã như một con quái vật, sẽ kéo rìu chém chết chúng ta!’. Rõ ràng, dòng chữ máu đó là suy nghĩ bất chợt trong đầu cậu ta, và cậu ta đang phản bác Carter, nên người gác cổng đã giết Carter.”
Lê Tiệm Xuyên lập tức sáng tỏ.
Nếu là như vậy.
Thì dòng chữ “Đây là tòa dinh thự ăn thịt người” ở sau lưng phu nhân Lily chính là suy nghĩ bất chợt của cô ta, suy nghĩ lúc đó của cô ta đã cố ý, hoặc vô ý nhằm vào người phụ nữ đang ngăn cản cô ta, vì thế người phụ nữ nọ bị 'dinh thự ăn thịt người' nuốt chửng.
Lê Tiệm Xuyên nhanh chóng nhớ lại cái chết kỳ quái của những người trước đó.
Khi Kyle đi đến mở cánh cửa sổ có dính da người, có thể lúc đó cậu ta đang có một vài suy nghĩ khủng khiếp về tấm da người, đồng thời còn tưởng tượng điều đó xảy ra với chính mình. Trước khi Brooke rời khỏi phòng khách, bạn của cậu ta có ngăn cậu ta lại và nói “Chúng ta sẽ bị chết đuối mất”, có thể khi đó bạn của Brooke đang tưởng tượng ra cảnh tượng cậu ta chết đuối. Còn có người đánh xe và cô hầu gái bị treo trên cây…
“Vừa nãy trên bàn có nhiều hơn một người phụ nữ, có thể đó là phu nhân Molly.”
Ninh Chuẩn bắt đầu suy đoán bằng một giả thuyết: “Cửa sổ và người gác cổng đều do bà ta nhắc đến. Bà ta dẫn dắt những người ở đây tưởng tượng ra những cảnh tượng kinh khủng. Hẳn là bà ta có dị năng đọc hiểu lòng người nào đó, nhưng có thể chỉ là ngẫu nhiên, bởi vì có vài người không có điểm chung rõ ràng. Vì thế, tôi đoán rằng, cách một khoảng thời gian không xác định, phu nhân Molly sẽ chọn ngẫu nhiên một người trong dinh thự, sau đó biến suy nghĩ nội tâm lúc đó của người đó thành hiện thực, đồng thời khiến dòng chữ máu xuất hiện sau lưng họ.”
“Dị năng này không chỉ giới hạn ở suy nghĩ mang tính công kích.”
Ninh Chuẩn dừng một chút, “Trước đó mưa lớn dần tạnh, không có cái chết nào xảy ra, và thời gian dường như đứng yên, những việc này có thể là do suy nghĩ nội tâm của người được bà ta lựa chọn ngẫu nhiên. Vả lại, số lượng người chết vào mỗi lần cho tới hiện tại không vượt quá hai người, cho thấy dị năng này có những giới hạn nhất định… Điều kiện kích hoạt tử vong ở đây rất đơn giản, có lẽ cũng dễ phá giải thôi.”
Ninh Chuẩn lạnh lùng cười khẽ, dùng đầu lưỡi mềm ướt liếm vành tai Lê Tiệm Xuyên, nhẹ nhàng nói một câu: “Anh trai, kiểm soát bộ não của anh cho tốt, nhưng đừng nghĩ đến những chuyện không nên nghĩ tới.”
Xúc cảm ẩm ướt khiến cho vành tai của Lê Tiệm Xuyên tê rần, hắn hoàn toàn bó tay với cách Ninh Chuẩn tận dụng triệt để cơ hội để trêu chọc hắn, cả người hắn tê dại như bị điện giật.
Nhưng điều này không ngăn cản hắn hiểu rõ ý của Ninh Chuẩn.
Trong bóng tối, những người khác đều co rúm tại chỗ và không dám di chuyển. Lê Tiệm Xuyên lại có thể nhìn thấy mọi thứ như bình thường, hắn lặng lẽ di chuyển vị trí như một con báo nhanh nhẹn, đi đến bên cạnh tấm gương bị vỡ một phần trong phòng khách.
Hắn đặt Ninh Chuẩn xuống, hai người nhanh chóng điều chỉnh thành tư thế mặt đối mặt.
Lê Tiệm Xuyên cao hơn, hơi cúi đầu là có thể nhìn thấy lưng của Ninh Chuẩn, Ninh Chuẩn, với đôi mắt đào hoa đã bỏ kính, ghé qua vai Lê Tiệm Xuyên, âm thầm nhìn vào lưng hắn trong gương.
Bọn họ không chắc liệu mình có được lựa chọn ngẫu nhiên hay không, nhưng không nên bỏ qua bất cứ cơ hội nào.
Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn lưng của Ninh Chuẩn nhưng đồng thời cũng quan sát vài người trong phòng khách đang đưa lưng về phía hắn.
Hiện tại, trừ bọn họ ra thì còn chín người còn sống.
Lily và Feena đã ngất xỉu, George, thiếu niên tàn nhang, ba thanh niên đua ngựa và hai người đàn ông thưởng tranh trước đó. Mọi người giống như chim sợ cành cong, hoảng sợ nhìn xung quanh như thể ở một giây tiếp theo, sẽ có thứ gì đó xông ra từ trong bóng tối, rồi giết chết bọn họ vậy.
Nếu điều kiện tử vong đúng như suy đoán của hắn và Ninh Chuẩn, vậy thì tình hình hiện tại vô cùng tồi tệ. Một khi người được chọn ngẫu nhiên đang tưởng tượng điều gì đó khủng khiếp thì sẽ có thêm một vụ tai nạn xảy ra.
Nhưng điều khó kiểm soát nhất trên thế giới chính là suy nghĩ của con người.
Lê Tiệm Xuyên nhíu mày.
Trong khi hắn đang suy nghĩ cách ngăn chặn nỗi kinh hoàng sắp xảy ra, hắn chợt nhìn thấy một dòng chữ đẫm máu hiện lên trên lưng của một trong hai người đàn ông thưởng tranh:
“Những bóng cây đó, trông như ma ấy…”
Lê Tiệm Xuyên thầm mắng một tiếng kẻ phá hoại.
Gần như cùng lúc, bóng cây vặn vẹo nhảy múa in trên rèm cửa bất chợt biến mất khỏi tầm mắt.
Từ chỗ ba thanh niên vang lên tiếng hét hoảng loạn ngắn ngủi, hai người trong đó cứng đờ, hai cái đầu lăn lông lốc trên mặt đất.
Người thanh niên còn lại run rẩy bụm miệng, nước mắt giàn giụa, vừa nôn ọe, vừa điên cuồng túm lấy tóc mình, như muốn xác nhận điều gì đó.
Sau đó, Lê Tiệm Xuyên lại thấy có dòng chữ lướt qua sau lưng người thanh niên nọ:
“Đầu! Đầu của tôi còn không?”
Từng mảng da tóc rướm máu bị cậu ta cào rách, nhưng hình như cậu ta chẳng nhận ra. Bàn tay của cậu ta rất mạnh, lúc đang ra sức nhổ một nhúm tóc lớn, vì dùng sức quá mạnh nên cậu ta đã nhổ phăng cả đầu mình xuống, máu thịt và gân da đứt rời.
Lily và Feena thét lên, bò về chỗ góc tường cạnh Lê Tiệm Xuyên.
Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn bọn họ, đang muốn dịch chuyển sang chỗ khác thì chợt có một đường đỏ tươi xẹt qua tầm nhìn bên dưới của hắn.
Bàn tay hắn nhanh hơn ý thức hắn, ngón tay thon dài lập tức siết chặt lấy eo Ninh Chuẩn.
Ninh Chuẩn đau đớn kêu lên rồi ưỡn thẳng người.
Lê Tiệm Xuyên lập tức nhìn thấy dòng chữ máu ở phía sau lưng Ninh Chuẩn:
“Phu nhân Molly bị người gác cổng giết chết…”
Dòng chữ máu vừa mới đập vào mắt Lê Tiệm Xuyên thì ở một giây tiếp theo, điều kỳ lạ đã xảy ra.
Ngón tay vô hình đang viết chữ chợt dừng lại, dù chỉ mới viết được một nửa chữ 'killed'.
Dòng chữ máu bỗng dưng vặn vẹo như con giun quằn quại, một âm thanh rất nhỏ vang lên, dòng chữ máu biến mất.
Vài giây sau, bên trong phòng khách không xảy ra bất cứ chuyện gì.
Ninh Chuẩn như đã cảm nhận được điều gì đó: “Quả nhiên điều kiện thế này không thực hiện được…”
Lê Tiệm Xuyên đang rũ mắt nhìn xuống lưng Ninh Chuẩn, rơi vào trầm tư.
Bão tối âm u rống giận.
Phòng khách một lần nữa chìm vào tĩnh lặng như chết.
Lily như bị dọa đến phát điên, tóc tai bù xù, ánh mắt trống rỗng, miệng đang lẩm bẩm gì đó, mặc cho Feena bên cạnh ôm cô ta khóc lóc ra sao, cô ta vẫn không nhúc nhích.
George mềm oặt dựa vào tường, thiếu niên tàn nhang nức nở ở bên cạnh ông ta, run lẩy bẩy.
Hai người đàn ông trung niên thưởng tranh lần lượt biến mất trong im lặng, giống y hệt cặp vợ chồng trung niên trước đây.
Nhưng Lê Tiệm Xuyên không hề nhìn thấy dòng chữ máu trên lưng những người đối diện hắn, vậy thì có thể đó là suy nghĩ của George, thiếu niên tàn nhang, hoặc Lily.
Lại qua thêm một lúc.
Đột nhiên, vành tai của Lê Tiệm Xuyên tê rần.
Hắn bừng tỉnh.
Là Ninh Chuẩn cắn hắn!
Gần như ngay lập tức, ý chí mạnh mẽ của hắn dồn tất cả suy nghĩ vào một điểm, theo bản năng lặp lại suy nghĩ vừa hiện ra trong đầu.
“Tuyệt vời.” Ninh Chuẩn khen ngợi.
Nghe được câu này, Lê Tiệm Xuyên hiểu rằng dòng chữ máu chắc chắn đã thành công.
Hắn đẩy Ninh Chuẩn ra phía sau, khụy gối, bật mạnh người, đồng thời tay phải nổ súng, tay trái cùng với thân thể bay vút như én chém mạnh về phía trước, chém ra một đường sáng trắng như tuyết từ lưỡi dao.
Khi đường sáng của lưỡi dao vừa chém xong, tia chớp đánh xuống, một người phụ nữ gầy gò và xanh xao đột ngột xuất hiện ở cửa phòng khách, gương mặt của bà ta vặn vẹo, đôi mắt oán độc trừng mắt nhìn Lê Tiệm Xuyên.
“Phu nhân Molly sẽ đến phòng khách gặp chúng ta!”
Đây là dòng chữ máu của Lê Tiệm Xuyên.
Nếu như dòng chữ máu dọa dẫm phu nhân Molly không thể hiện ra, vậy thì suy nghĩ mập mờ sẽ khiến bà ta xuất hiện.
“Trên người bọn ngươi có mùi của đứa đê tiện kia!” Phu nhân Molly rít lên.
Tuy nhiên, sức chiến đấu của bà ta dường như rất tệ, trong lúc hoảng loạn né tránh đạn thì đã bị Lê Tiệm Xuyên đâm một nhát dao vào tim.
Do không xác định được phu nhân Molly rốt cuộc là thứ gì nên Lê Tiệm Xuyên không dám lơ là, hắn xoay tròn cán dao, trực tiếp nghiền nát tim phu nhân Molly, đồng thời giật súng bắn thủng thái dương bà ta.
Tiếng thét chói tai của phu nhân Molly im bặt.
Bà ta nhìn Lê Tiệm Xuyên bằng ánh mắt khó tin rồi từ từ ngã xuống mặt đất.
Lê Tiệm Xuyên ngồi xuống kiểm tra cẩn thận nhưng vẫn không thể xác định phu nhân Molly là loại quái vật gì.
Ngực và thái dương của bà ta không hề chảy máu, nhưng bà ta quả thật đã chết, cơ thể cứng ngắc nằm trên mặt đất, các vết bầm tím nhanh chóng lan đầy trên mặt bà ta, mùi hôi thối tanh tưởi dần bốc lên.
Lê Tiệm Xuyên tìm được một chiếc chìa khóa từ trên người phu nhân Molly, trông nó khá nhỏ, hình như là chìa khóa phòng.
“Lên lầu xem thử.”
Ninh Chuẩn nói.
Lê Tiệm Xuyên gật đầu, rời khỏi phòng khách để đi lên lầu.
Những người còn lại trong phòng khách dường như kịp phản ứng, giờ đây bọn họ nhận ra rằng Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn mới là những người giỏi giang ẩn mình, thế là vội vã bám theo.
Ninh Chuẩn đứng ở cầu thang, quay đầu nói: “Phu nhân Molly tạm thời đã chết, các người có thể tranh thủ rời khỏi dinh thự, nhưng tôi không đảm bảo bên ngoài dinh thự sẽ an toàn.”
Ninh Chuẩn tự nhận bản thân vốn dĩ là người máu lạnh, có thể nhắc nhở như vậy đã là hết sức, về sau sẽ không quan tâm đến những người này nữa.
Bốn người còn lại là Lily, Feena, George và thiếu niên tàn nhang.
Bốn người họ liếc nhìn nhau, song không dám rời đi mà dè dặt đi theo sau Ninh Chuẩn và Lê Tiệm Xuyên.
Biệt thự có bốn tầng, từ tầng hai trở lên đều là những căn phòng bị khóa.
Lê Tiệm Xuyên dùng chìa khóa thử lần lượt, hơn nữa còn định dùng sức phá cửa, thế nhưng, những cánh cửa này như thể bị một loại sức mạnh kỳ dị giam giữ, làm thế nào cũng không mở được.
Trong hành lang âm u và tối tăm chỉ có tiếng bước chân nặng nề và tiếng hít thở của bọn họ, ngay cả cơn bão bên ngoài dường như cũng đang ở rất xa.
Thử cho đến tầng cao nhất.
Chìa khóa trong tay cuối cùng cũng phát ra tiếng “cạch” mở khóa.
Âm thanh này tựa như tiếng trời, mọi người không kìm lòng nổi thở phào một hơi.
Lê Tiệm Xuyên thử đẩy cửa, cửa phòng chuyển động kẽo kẹt, để lộ cảnh tượng bên trong căn gác xép.
Là một phòng ngủ khá tráng lệ.
Không có cảm giác nguy hiểm, Lê Tiệm Xuyên bắt đầu thành thạo lục soát toàn bộ căn phòng.
Vì dinh thự đã bị bỏ hoang nhiều năm nên căn phòng này cũng phủ đầy bụi và mạng nhện.
Cửa sổ của phòng ngủ bị chặn lại bằng ván gỗ, ở giữa có một chiếc giường lớn, bốn góc treo lụa mỏng màu đen, trên giường có vài vết bẩn màu đỏ, Lê Tiệm Xuyên sờ thử thì đoán là máu.
Cạnh giường có một hàng tủ quần áo dựa vào tường.
Lê Tiệm Xuyên kéo ra xem thử, bên trong treo đầy váy đen gợi cảm.
Điều này làm hắn thấy hơi kỳ lạ, chợt nghĩ đến cô bé oán linh mặc chiếc váy công chúa đen đau khổ kia.
Kiểm tra từng chiếc váy, tay của Lê Tiệm Xuyên dừng lại, đột nhiên chạm trúng thứ gì đó.
Hắn lục lọi một hồi trong một chiếc váy Lolita kiểu dáng phức tạp, sau đó rút ra một cuốn vở da cứng.
Vừa mở ra đã nhìn thấy một tấm hình cũ ố vàng.
Trong hình có ba đôi chân, nhưng phần cơ thể của chủ nhân đôi chân thứ ba đã bị xé bỏ.
Hai người còn lại là một nam một nữ, người phụ nữ đoan chính và xinh đẹp, trông giống phu nhân Molly lúc trẻ. Người đàn ông đứng cạnh người phụ nữ ăn mặc như một quý ông, nở nụ cười dịu dàng và lịch sự trước ống kính.
Tầm mắt của Lê Tiệm Xuyên dừng lại trên khuôn mặt người đàn ông.
“Hóa ra là gã.”
Ninh Chuẩn cười khẽ, “Anh đoán xem gã đóng vai gì trong câu chuyện này?”
Nói xong, Ninh Chuẩn vươn tay từ sau lưng Lê Tiệm Xuyên, cầm lấy tấm hình rồi nhét vào túi, sau đó tiếp tục lật xem.
Đây rõ ràng là một cuốn nhật ký, người viết nhật ký có lẽ là chủ sở hữu tòa dinh thự này, phu nhân Molly.
Ghi chép của nhật ký khá lộn xộn và rời rạc ___
“Thứ tư, ngày 9 tháng 3.
Thời tiết hơi ảm đạm. Tôi không biết phải dạy dỗ đứa trẻ hư này như thế nào nữa. Nó chỉ mới bốn tuổi mà đã biết bắt nạt người giúp việc trong nhà, nó làm tôi đau đầu muốn chết. Nhưng may thay còn có Henry. Đứa trẻ hư hình như rất thích Henry, nó và anh ấy rất thân thiết… Có lẽ tôi và Henry kết hôn là một quyết định đúng đắn.”
“Thứ hai, ngày 22 tháng 8.
Ba ngày trước, tôi và Henry đã kết hôn. Việc tái hôn của tôi không nhận được sự ủng hộ từ bạn bè. Họ cho rằng Henry không xứng với tôi. Nhưng họ nào có biết một người phụ nữ góa chồng và có con nhỏ như tôi phải đối mặt với những điều gì? Tất cả chỉ vì đứa trẻ hư kia…”
“Thứ bảy, ngày 25 tháng 12.
Ôi, Henry đã tặng tôi một bất ngờ rất lớn. Tôi rất thích món quà Giáng sinh này… Tôi nghĩ rằng lựa chọn ban đầu của tôi là đúng đắn, tôi đã rơi vào bể tình.”
“Thứ năm, ngày 13 tháng 6.
Henry là một người đàn ông tuyệt vời. Anh ấy đã hồi sinh dinh thự Gilbert! Tôi yêu anh đến chết mất! Tôi dám thề với Chúa rằng tôi chưa bao giờ nếm trải tình yêu cuồng nhiệt đến thế. Tôi nghĩ, nếu hiện tại Henry yêu cầu tôi nhảy xuống vách đá tự tử cùng anh thì tôi cũng sẽ đồng ý không chút ngần ngại…
Anh là thần của tôi!”
Lật nhật ký, Lê Tiệm Xuyên như nhìn thấy dáng vẻ cuồng dại của một góa phụ đơn thân rơi vào bể tình. Ngay từ đầu, những dòng chữ này như thể đã nhiễm phải sự cuồng nhiệt không thể diễn tả.
Liên tục trong một thời gian dài, nhật ký của phu nhân Molly chỉ thổ lộ tình yêu rực cháy của bà đối với người chồng Henry.
Nếu tính dựa theo tuổi của Gilbert Jr. thỉnh thoảng được đề cập đến thì giai đoạn cuồng nhiệt này kéo dài tròn bảy năm.
Lê Tiệm Xuyên cảm thấy hơi ớn lạnh.
Trạng thái yêu của phu nhân Molly rất bất thường.
Nhưng việc càng bất thường hơn còn nằm ở phía sau.
Sau một vài trang trống, một trang viết nguệch ngoạc như bị dao khắc đập vào mắt:
“Tôi không thể tin vào những gì tôi nhìn thấy… Tôi yêu Henry thế mà, tôi biết rõ nhân phẩm của Henry, anh ấy mãi mãi chỉ yêu mỗi mình tôi. Tất cả đều là lỗi của thằng hư hỏng kia! Là nó quyến rũ Henry, cái đồ đê tiện!”
Ấn đường của Lê Tiệm Xuyên giật giật, hắn nhận ra vài điều.
Ninh Chuẩn tiếp tục lật sang trang.
Ngày tháng khác nhau, càng lúc càng chửi mắng và nguyền rủa điên cuồng.
Gilbert Jr. trong nhật ký của phu nhân Molly từ một đứa trẻ hư nhanh chóng biến thành đồ đê tiện, phóng đãng và đĩ điếm ____ từ ngữ sau càng ác độc hơn từ ngữ trước.
“Nó mặc cái váy đen đó khóc lóc tìm tới tôi, gọi tôi là mẹ… Ha ha, sao tôi có thể sinh ra cái thứ dâm đãng như vậy được! Tôi chửi rủa nó, cào mặt nó!”
“Tôi thích nhất đứng ở cửa sổ nhìn nó mặc váy đầm phụ nữ, bị Henry mang đi tham gia những bữa tiệc tởm lợm. Henry đã đúng. Tôi mới là người phụ nữ anh yêu, cái thứ lẳng lơ kia chỉ là đồ chơi của anh mà thôi. Tôi không nên ghen tị với một món đồ chơi…”
“Tôi nằm mơ nhiều lần, tôi mơ thấy tôi đã bóp chết thứ đê tiện kia ngay khi nó vừa chào đời. Tôi biết mình sắp chết, tử thần cứ thì thầm bên gối đầu của tôi. Thế nhưng, thứ đê tiện kia vẫn còn rất trẻ, nó chỉ mới mười mấy tuổi! Tôi mà chết, Henry chắc chắn sẽ thích nó! Tôi phải nghĩ cách… Tôi phải nghĩ cách…”
“Tôi tìm thấy chiếc hộp kia, tôi nghĩ tôi có cách rồi!”
Nội dung của cuốn nhật ký đột ngột kết thúc.
Ở trang cuối cùng là dòng chữ viết bằng máu.
Mùi oán độc như muốn xuyên qua trang giấy mà bay ra.
Lê Tiệm Xuyên chậm rãi hít một hơi, khép lại cuốn nhật ký, lúc định bỏ nó vào túi áo trong của áo khoác thì đột nhiên sau gáy chợt lạnh toát, một cảm giác báo động dấy lên.
Một tia sáng lóe lên.
Hắn quay phắt người lại, dùng lưng bàn tay hất văng con dao găm đang đâm tới.
Ánh sáng xanh lóe lên dưới đáy mắt hắn, hắn nhìn thấy người đâm hắn rõ ràng là thiếu niên tàn nhang luôn theo sát George.
Hóa ra cậu ta là người chơi à?
Lê Tiệm Xuyên vặn gãy cổ tay thiếu niên tàn nhang, tay còn lại chụp lấy cổ họng cậu ta.
Một tiếng răng rắc vang lên, yết hầu của thiếu niên tàn nhang lõm vào bên trong.
Không có tiếng thông báo giết chóc giữa những người chơi vang lên.
Đôi mắt thiếu niên tàn nhang mở to, ánh mắt trống rỗng, khóe miệng chợt nhếch lên nụ cười kỳ lạ.
Ngay lúc nụ cười này xuất hiện, Ninh Chuẩn trên lưng Lê Tiệm Xuyên chợt động đậy.
“Là cô!”
Ninh Chuẩn giơ tay chặn con dao do Lily đâm tới, thế nhưng tốc độ và sức mạnh của Lily lại đáng kinh ngạc đến mức, con dao sắc bén trượt đi và đâm thẳng vào lòng bàn tay Ninh Chuẩn, máu tươi bắn tung tóe lên nửa bên mặt Lê Tiệm Xuyên.
Mặt Lê Tiệm Xuyên nóng hổi, ánh mắt chợt tối sầm.
Hắn xé xuống một miếng áo sơ mi, nhét nó và cả khẩu súng vào tay Ninh Chuẩn, sau đó đặt Ninh Chuẩn xuống, xoay người lao về phía Lily, động tác nhanh nhẹn và hung ác như báo săn.
Lúc này Lily đã mất hẳn vẻ hoảng loạn và căng thẳng trước đó.
Nếu suy nghĩ kỹ lại, e rằng Lily cũng đã biết điều kiện tử vong và lợi dụng nó để giết không ít người.
Đôi mắt cô ta lộ ra từ sau mái tóc dài rối bù, điềm tĩnh và đáng sợ. Chuyển động của cô ta rất nhanh và hiểm hóc, chắc chắn không phải là vẻ ngoài giả tạo, mà là cô ta có thể tàng hình trong khoảng nửa giây.
Điều này khiến Lê Tiệm Xuyên cũng phải bó tay, không thể giết cô ta ngay lập tức.
“Dị năng tàng hình này chắc chắn có hạn chế số lần sử dụng.”
Ninh Chuẩn dựa vào tường, dùng mảnh áo sơ mi của Lê Tiệm Xuyên băng bó cho bản thân, đồng thời vừa dõi mắt theo hắn, mở miệng phân tích, “Đoán theo kinh nghiệm của tôi thì số lần sử dụng tối đa của loại dị năng này sẽ không vượt quá năm lần trong một ngày hoặc trong một màn chơi.”
Ninh Chuẩn vừa dứt lời, Lê Tiệm Xuyên nhạy bén phát hiện ánh mắt của Lily thoáng thay đổi.
Quả nhiên.
Dưới sự công kích dồn dập như mưa rào của Lê Tiệm Xuyên, Lily nhanh chóng dùng sạch số lần tàng hình của mình.
Lily hơi tái mặt, la to: “Tôi có manh mối… Á!”
Lưỡi dao cắt đứt cổ họng một cách gọn gàng.
Lily trợn to hai mắt, ôm cổ ngã xuống.
“L killed Yuanyuan.”
Thông báo vang lên.
Lê Tiệm Xuyên hơi ngạc nhiên về tên của mình.
L là biệt hiệu khi thực hiện nhiệm vụ của hắn, làm sao trò chơi hộp ma lại biết được chứ?
Hắn hất máu trên lưỡi dao, ổn định lại hơi thở, liếc nhìn George và Feena.
Hai người kia bị một loạt biến cố này làm cho sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, lại thêm ánh mắt lạnh lùng của Lê Tiệm Xuyên nên cả hai ngã phịch xuống đất. Feena run rẩy đứng lên, kéo George muốn bỏ chạy.
George thở hổn hển, nuốt nước bọt. Ông ta không dám chắc bên ngoài dinh thự sẽ có cái gì, vả lại ông ta nhận thấy trong mắt Lê Tiệm Xuyên không có sát khí, vì thế ông ta đánh bạo hỏi: “Tôi, chúng tôi sẽ đi ngay… Các cậu đi cùng chúng tôi hay là… tiếp tục đi xe ngựa của phu nhân Anna trở về?”
“Anna? Anna là ai?”
Lê Tiệm Xuyên ngạc nhiên nói.
Trên mặt Ninh Chuẩn cũng xuất hiện vẻ khó hiểu.
Có điều, lúc câu hỏi này vừa ra khỏi miệng, có thứ gì đó chợt lướt qua trong đầu Lê Tiệm Xuyên.
Cuối cùng hắn cũng nhớ ra cảm giác kỳ lạ bất thường đó đến từ đâu.
Anna, bắt đầu từ lúc nào, sự tồn tại của Anna đã bị ai xóa đi?
Ngay khi câu hỏi này xuất hiện, Lê Tiệm Xuyên chợt nghe Ninh Chuẩn kêu lên đầy đau đớn.
Hắn quay phắt đầu lại, muốn chạy tới chỗ Ninh Chuẩn nhưng lại phát hiện hai chân như bị đóng đinh tại chỗ, không thể cử động.
Một cây kéo sắc bén đâm vào mắt trái của Ninh Chuẩn.
Anna ngồi xổm trước người Ninh Chuẩn cứ như thể cô ta vẫn luôn ở đó.
Nhưng trong tiềm thức của tất cả mọi người, hay nói đúng hơn là tất cả người chơi đã quên mất cô ta, coi nhẹ cô ta.
“Tôi đã thỏa thuận với tòa dinh thự này.”
Anna quay đầu lại và nở một nụ cười kiêu ngạo lạnh lùng với Lê Tiệm Xuyên.
Lẽ ra cô không muốn đối địch với Ninh Chuẩn và đồng bọn, nhưng sau khi đi vào tòa dinh thự này, dị năng của cô giúp cô lập tức nhận ra tòa dinh thự này là một thực thể sống, đồng thời nó còn đồng ý giao dịch với cô.
Làm sao cô có thể từ bỏ một cơ hội như vậy?
Nếu thực sự thành công, nói không chừng cô có thể giết hết chỉ còn ba người và kết thúc màn chơi. Cô không thể cưỡng lại được cám dỗ lớn đến thế.
Dinh thự xóa hết ký ức về cô của mọi người, nhưng cô vẫn chưa tìm được cơ hội ra tay. Nếu không thể lập tức móc mắt của Ninh Chuẩn, vậy thì cô không có khả năng chống lại dị năng của cậu ta.
Tuy không biết tại sao người tên George kia có thể gọi ra tên cô, nhưng việc này không ảnh hưởng đến kế hoạch của cô.
Cô đã thành công.
Anna cúi đầu nhìn Ninh Chuẩn, “Không có đôi mắt này, dị năng của cậu sẽ vô dụng thôi. Ngạc nhiên chưa? Tôi vẫn là người chiến thắng…”
Ninh Chuẩn giơ tay siết chặt bàn tay cầm kéo của Anna, máu tươi trào ra từ hốc mắt, nhưng dường như Ninh Chuẩn chẳng lo lắng.
Da mặt Ninh Chuẩn giật giật, cố nén cơn đau, cậu cong môi khẽ nói, “Cô đã chơi trò Hộp Ma hai lần, thế cô còn nhớ rõ quy tắc tối cao duy nhất của trò chơi này không?”
“Cái gì?”
Một cảm giác xấu trỗi dậy trong lòng Anna.
Nhưng cô căn bản không kịp ngăn cản Ninh Chuẩn.
Sau khi nói dứt những lời đó, Ninh Chuẩn tiếp tục thì thầm với tốc độ rất nhanh: “Thời gian chân không!”
Ầm một tiếng, như thể có một lực lượng vô hình phủ xuống.
Tất cả mọi thứ xung quanh chợt đóng băng như một bức tranh sơn dầu.
Tất cả màu sắc nhạt dần, cơ thể của người chơi được giữ im tại chỗ bởi một sức mạnh không thể lay chuyển, giữ nguyên tư thế hiện tại. Đôi mắt của tất cả NPC mất đi ánh sáng, trông như một con rối vô hồn.
Anna vừa giận vừa sợ.
Cô nhìn người thanh niên đẹp đến mức khó tin, đang dùng con mắt đào hoa còn lại chớp mắt nhìn Lê Tiệm Xuyên, “Mỗi một màn, người chơi có thể xin một lần ‘thời gian chân không’, giam cầm thời-không, ngăn chặn quy tắc.”
“Ở thời gian chân không, anh có thể nói chuyện thoải mái.”
Ninh Chuẩn giải thích, giọng nói biếng nhác, lạnh lùng nhưng ẩn chứa chút cười khẽ: “Hãy cho tiểu thư Cat biết quy tắc của cô ta đi, chẳng phải anh đã đoán ra rồi sao, anh Xuyên?”