Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 125: Đoàn tàu Im Lặng: Cơn đói bệnh hoạn
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 125 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ninh Chuẩn vừa bước chân thì nghe thấy tiếng động này, cậu dừng lại, đứng chắn ngang lối vào toa hạng hai, vươn tay về phía Lê Tiệm Xuyên, đỡ lấy Jackson từ tay hắn.
Ninh Chuẩn trông có vẻ yếu ớt và thở hồng hộc sau khi thực hiện vài cái gập bụng, nhưng thực tế, trừ những lúc làm nũng với Lê Tiệm Xuyên ra thì cậu vẫn thừa sức kéo lê một thiếu niên gầy gò.
Huống chi Jackson đang rũ rượi nửa người trên sàn nhà, bị kéo đi như một bao cát, thực ra chẳng tốn là bao sức lực.
Mặc dù Lê Tiệm Xuyên cho rằng mình có thể tay không đánh bại quỷ ma, nhưng tiến sĩ Ninh vốn lười biếng, không thích động tay động chân lại chủ động quan tâm, sẵn sàng kéo bao cát để rèn luyện thân thể, hắn đương nhiên hoàn toàn đồng ý.
“Sao vậy?”
Sau khi đưa Jackson, Lê Tiệm Xuyên nhỏ giọng hỏi.
Ninh Chuẩn nói: “Anh nhìn phía trước kìa.”
Trong lòng Lê Tiệm Xuyên dấy lên cảm giác bất an, hắn ngẩng đầu, nhìn lướt qua vai Ninh Chuẩn.
Phía trước là lối đi của toa hạng hai.
Lối đi này vốn không dài, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể thấy ngay cửa toa ăn uống nằm ở cuối toa xe. Nhưng vào lúc này, tầm mắt của Lê Tiệm Xuyên xuyên qua màn đêm dày đặc lại không thể nhìn thấy cuối lối đi như hắn tưởng tượng.
Một bóng tối sâu thẳm không thể gọi tên đang nuốt chửng phía trước.
Bóng tối này không thấy điểm cuối, lối đi dài hẹp giống như đột nhiên bị kéo dài vô tận, hệt như một đường hầm sâu thẳm không có lối ra.
Cửa sổ bên lối đi lóe lên ánh sáng xa xăm từ thế giới bên ngoài, vài bóng người đi phía trước bị kéo dài lê thê. Bên còn lại là những cánh cửa khoang khép hờ, xếp hàng ngay ngắn, kéo dài vào bóng tối dọc theo lối đi.
Bố cục của toa hạng hai không phải cả hai bên đều có khoang giường nằm nên lối đi rộng hơn toa hạng nhất, nhưng vẫn rất khó để hai người lớn sóng vai đi qua.
Vivien Leigh kéo phu nhân Carol đi trước Ninh Chuẩn chừng hai, ba mét; bóng lưng hai người chập vào nhau, giống như một khối bùn đen.
Từ khe hở giữa hai người họ, có thể nhìn thấy bóng lưng cứng còng của Lily, cô ta đang đi sát bên cánh cửa khoang, bóng tối xung quanh đang không ngừng nuốt chửng không gian của cô ta.
Lê Tiệm Xuyên đột nhiên cảm thấy có cái gì đó không ổn.
Hắn vô thức quay đầu lại...
Phía sau, cánh cửa toa xe vừa mới bước vào đã biến mất, lối đi dài giống hệt lối đi phía trước hiện ra trước mắt, tối mịt không một bóng người.
Wood đã biến mất.
Lê Tiệm Xuyên xác định chỉ một giây trước khi hắn quay đầu lại, hắn vẫn còn cảm nhận được hơi thở của Wood. Nhưng hiện tại quay đầu lại, phía sau trống rỗng, không có gì cả.
“Ảo giác ư?” Lê Tiệm Xuyên nhìn Ninh Chuẩn.
Đối với những thứ như ảo giác và thôi miên, Ninh Chuẩn có nhiều chuyên môn hơn hắn.
“Bắt kịp họ trước đã.”
Ninh Chuẩn cất bước, vừa tiến về phía trước vừa nói: “Ban nãy em có quay lại hỏi Jackson, Wood vẫn ở sau lưng anh. Em không nhận ra ông ta biến mất lúc nào, nhưng em không nghĩ đây là ảo giác. Vấn đề hẳn nằm ở lối đi này, hoặc là ở chính chúng ta.”
Vivien Leigh và phu nhân Carol đã đi được năm, sáu mét; Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn vội vàng đuổi theo, theo sát phía sau hai người khoảng hai mét, không xa không gần.
“Trò chơi đổi chỗ đêm qua và giờ ăn tối tối nay hẳn là cùng một kiểu.”
Toàn bộ lối đi chỉ còn lại năm người bọn họ, hắn và Ninh Chuẩn đã phần nào đoán được thân phận của những người chơi khác, vì vậy lời Lê Tiệm Xuyên nói ra cũng thận trọng hơn rất nhiều: “Theo mức độ của đêm qua thì đêm nay sẽ không đơn giản đâu. Em cẩn thận một chút.”
“Anh trai bảo vệ em đi.”
Ninh Chuẩn nghiêng vai tới, gò má cọ lên cái cằm lún phún râu của Lê Tiệm Xuyên.
Lê Tiệm Xuyên đỡ lấy lưng dưới của Ninh Chuẩn, ấn người đang đùa nghịch bất kể thời gian, địa điểm này lại, thấp giọng răn dạy cậu: “Đứng đắn chút coi, tôi con một, không có em trai lông bông như em đâu.”
Nhưng dù Lê Tiệm Xuyên có nhận hay không thì hắn cũng không thể vứt bỏ em trai yêu dấu của mình mà lén chạy trốn được.
Hai người vẫn cảnh giác tiến về phía trước, cẩn thận quan sát lối đi.
Tiếng dao chặt chém xuyên qua không khí trên lối đi vẫn vang lên ở phía trước, dường như không hề rút ngắn khoảng cách với bọn họ dù chỉ một phân nào.
Bước về phía trước, cảnh tượng trong lối đi vẫn luôn như vậy.
Ngoài bóng đêm bao trùm cả trước và sau, còn có một loạt cửa phòng, cửa sổ tàu, nhìn hồi lâu không khỏi khiến người ta hoa mắt như thể đang lạc vào mê cung.
Lê Tiệm Xuyên trong tiềm thức dùng bước chân để đo quãng đường mình đã đi, nhưng như suy đoán ban đầu của hắn, dù đi bao lâu hay đi bao xa, lối đi vẫn không có điểm kết thúc. Cứ như quỷ bịt mắt trong truyền thuyết những ngôi làng hoang vắng, bọn họ bị mắc kẹt trong một vòng tròn, chỉ có thể đi vòng quanh mà không tìm thấy lối thoát.
Nhưng Lê Tiệm Xuyên biết họ không hề đi vòng tròn tại chỗ.
Ký hiệu mà hắn để lại trên thành tàu không xuất hiện trở lại trong tầm nhìn. Cảm giác định hướng nhạy bén của hắn cũng cho phép hắn phán đoán rằng hắn vẫn đang đi theo một hướng và tâm trí không hề bị nhầm lẫn.
Trên đường đi, Lê Tiệm Xuyên cũng cố gắng bắt chuyện với Vivien Leigh và phu nhân Carol.
Nhưng đối mặt với giọng nói của Lê Tiệm Xuyên, cả hai người kia đều như không nghe thấy gì, đầu kề sát vào nhau, chỉ tập trung đi về phía trước.
Ninh Chuẩn trong lúc đi cũng đẩy thử vài cánh cửa khoang bên cạnh.
Những khoang giường nằm trong toa hạng hai này không có gì khác so với trước đây, trong không gian hẹp dài chỉ có một chiếc giường, chật chội và đơn sơ, đằng sau mỗi cánh cửa khoang đều giống hệt nhau.
Lê Tiệm Xuyên biết rất rõ nếu thực sự tiếp tục bước đi không ngừng như thế này thì dù có thể chất mạnh mẽ phi phàm như hắn, vẫn sẽ bị kiệt sức.
Phu nhân Carol với vóc dáng hơi nặng nề đang được Vivien Leigh kéo đi, đi được khoảng 50 nghìn bước đã nhễ nhại mồ hôi và thở hổn hển.
Mỗi bước của bà ta sẽ tạo ra âm thanh chói tai do đế giày lê lết trên sàn. Ngoại trừ tiếng dao thớt đinh tai nhức óc vang khắp lối đi, chỉ có tiếng thở hổn hển của bà Carol ngày càng nặng nề hơn.
Trong lối đi u ám chết chóc, giọng nói run rẩy của bà Carol phá vỡ sự im lặng: “Tôi mệt quá, tiểu thư Vivien Leigh. Tôi nghĩ tôi cần nghỉ ngơi một lúc…”
Bà ta mệt đến mức thở không ra hơi, cả người lung lay sắp ngã.
Hơi thở của Vivien Leigh cũng rất gấp gáp.
Nhưng cô ta vẫn kiên quyết: “Phu nhân Carol, chúng ta phải tiếp tục tiến về phía trước. Đoạn đường tối nay hơi dài, nếu chúng ta đến muộn thì sẽ rất bất lịch sự đó.”
“Hà… được rồi, tiểu thư Vivien Leigh.”
Giọng phu nhân Carol có chút thất vọng.
Bà ta không thuyết phục được Vivien Leigh nên phải rất cố gắng vực dậy tinh thần, được Vivien Leigh vừa đỡ vừa kéo tiếp tục đi về phía trước.
Trong lúc hai người nói chuyện, mùi thịt nướng dần dần lan tỏa trong lối đi.
Lê Tiệm Xuyên có khứu giác nhạy bén, mùi thơm xộc thẳng vào mũi hắn chỉ trong chốc lát.
Mùi hương này cực kỳ hấp dẫn, chỉ cần ngửi thấy là có thể liên tưởng đến miếng thịt thơm phức, lớp da cháy cạnh giòn rụm, phần thịt mềm mại và mọng nước. Nước bọt ứa ra trong miệng và cảm giác thèm ăn tăng vọt.
Ngửi thấy mùi hương này, Lê Tiệm Xuyên đột nhiên cảm thấy đói bụng.
Hắn cảm thấy toàn bộ dạ dày bùng lên một ngọn lửa hừng hực, đau rát, vặn vẹo điên cuồng, thúc giục hắn phải ăn thật no càng sớm càng tốt để thỏa mãn cơn thèm khát.
Yết hầu của hắn khẽ động, bằng vào khả năng tự chủ mạnh mẽ của mình, hắn nhanh chóng dập tắt cơn đói mãnh liệt và kỳ lạ này.
Mùi thịt trên lối đi ngày càng nồng nặc.
Đột nhiên, một tiếng bụng vang lên bên tai.
Lê Tiệm Xuyên dừng bước, lập tức theo tiếng nhìn lại, ánh mắt hắn hạ xuống, vừa vặn rơi vào Jackson đang nằm trong tay Ninh Chuẩn.
Jackson cúi đầu, mái tóc rối bù che mất nửa khuôn mặt thờ ơ.
Thân thể cậu ta lấm lem máu, cơ thể vẫn còn đang co giật nhẹ, có vẻ như vẫn chưa hoàn hồn sau lần suy sụp tinh thần trước đó. Nhưng Lê Tiệm Xuyên rất chắc chắn rằng âm thanh vừa rồi phát ra từ bụng cậu ta.
Lê Tiệm Xuyên thấy Ninh Chuẩn hơi nhíu mày, muốn buông bàn tay đang kéo Jackson ra.
Lúc này, bước chân của Vivien Leigh đột nhiên dừng lại.
“Có lẽ chúng ta phải nghỉ ngơi một lúc thôi, phu nhân Carol.”
Giọng Vivien Leigh trầm thấp mềm mại, trong bóng tối ẩn chứa một tia âm lạnh như rắn độc: “Có lẽ chúng ta phải nghỉ ngơi một lúc thôi, phu nhân Carol. Tôi cũng thấy mệt quá. Đường còn quá dài, tôi nghĩ thầy Smith ân cần sẽ tha thứ cho chúng ta đến muộn thôi.”
Nói xong, cô ta giúp phu nhân Carol từ từ ngồi xuống dựa vào vách toa xe có cửa sổ hơi nghiêng.
“Thiệt là… thiệt là tốt quá…”
Phu nhân Carol như trút được gánh nặng, khó nhọc nói một câu rồi không chút do dự ngã ngồi xuống sàn nhà bẩn thỉu.
Vivien Leigh ngồi ở bên kia của bà ta, không hề buông lỏng cánh tay.
Lê Tiệm Xuyên nhìn phu nhân Carol.
Toàn bộ khuôn mặt của phu nhân Carol đã ướt đẫm mồ hôi.
Bà ta có vẻ vô cùng mệt mỏi, vừa ngồi xuống liền vô thức nhắm mắt lại, buồn ngủ vô cùng. Chỉ trong vài giây, tiếng ngáy nhỏ đã thoát ra từ miệng bà ta, đầu bà ta vô thức nghiêng về phía Vivien Leigh.
Lê Tiệm Xuyên cảm thấy rằng phu nhân Carol như có một sự tin tưởng kỳ lạ dành cho Vivien Leigh.
Nhưng rõ ràng là sáng nay phu nhân Carol không hề quen biết Vivien Leigh.
“Bà Carol có khỏe không vậy?” Lê Tiệm Xuyên hỏi.
Lần này, Vivien Leigh không phớt lờ Lê Tiệm Xuyên.
Cô ta đỡ phu nhân Carol bằng thân hình gầy gò, quay lưng về phía Lê Tiệm Xuyên, nhẹ giọng đáp: “Bà ấy không sao đâu, ngài Berlick. Các ngài chắc cũng mệt lắm rồi, nếu muốn thì các ngài có thể chọn một khoang bất kỳ ở đây để vào nghỉ ngơi, tôi sẽ đánh thức các ngài khi tôi rời đi.”
Đối với không gian thay đổi kỳ lạ trên tàu, Lê Tiệm Xuyên không dám tùy tiện bước vào.
Ninh Chuẩn cũng có cùng suy nghĩ với hắn, hai người buông Jackson xuống, ngồi xuống tại chỗ, vẫn giữ khoảng cách hai mét so với vị trí của Vivien Leigh và phu nhân Carol.
Nhưng Lily ở phía trước dường như không muốn tùy tiện ngồi trên lối đi.
Cô ta dừng lại khi nghe thấy giọng nói của Vivien Leigh, sau đó nhìn chằm chằm cánh cửa khoang một lúc, rồi không nói một lời nào, đẩy cửa bước vào.
Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng cô ta.
Ánh mắt của Lê Tiệm Xuyên dừng lại trên cánh cửa kia, hắn đặc biệt nhìn kỹ nó một lúc nhưng không thấy điều gì đặc biệt.
Có lẽ Lily không muốn ở trong cùng một không gian không an toàn với hai người đã đuổi giết cô ta, vì vậy cô ta đã chọn ngẫu nhiên một khoang.
Lê Tiệm Xuyên kéo Jackson lại gần và quan sát, nhưng hắn không thấy cơ thể cậu ta có bất kỳ thay đổi nào so với trước đây.
Ninh Chuẩn nhấc đầu Jackson lên, nhìn thẳng vào cậu ta chốc lát nhưng không sử dụng thuật thôi miên. Không dễ dàng gì khi sử dụng khả năng đặc biệt để chiến đấu và thôi miên liên tục suốt đêm như vậy, hơn nữa, tình huống tiếp theo có thể còn nguy hiểm hơn.
Tiếng dao và mùi thơm phảng phất trên lối đi ám ảnh suy nghĩ của Lê Tiệm Xuyên như một siêu vi trùng cứng đầu, làm cơn đói của hắn trầm trọng hơn.
Bụng Jackson không còn kêu ùng ục nữa, cứ như thể trước đó chỉ là ảo giác của hắn và Ninh Chuẩn.
“Em đói bụng quá.”
Ninh Chuẩn khẽ thở dài.
Cậu kéo bàn tay còn lành lặn của Lê Tiệm Xuyên tới, nhét vào bụng mình rồi vùi mặt vào cổ Lê Tiệm Xuyên.
Lê Tiệm Xuyên bị hơi thở của cậu làm cho ngứa ngáy, đành cam chịu mà xoa bụng cho cậu.
Hắn vừa xoa vừa nhanh chóng lấy lại thể lực, chú ý đến tình hình trong lối đi.
Dần dần, Lê Tiệm Xuyên cảm thấy bóng tối xung quanh mình trở nên dày đặc hơn.
Đột nhiên, bên cạnh có tiếng sột soạt.
Ở rìa tầm nhìn, một cái bóng mơ hồ không biết từ lúc nào đã dựng dậy.
Lê Tiệm Xuyên rùng mình, đảo mắt nhìn, lại thấy Jackson nằm bên cạnh như một miếng thịt khô đã tỉnh dậy, đang dùng hai tay lê lết bò về phía Vivien Leigh.
Tới lúc này, Lê Tiệm Xuyên mới phát hiện khoảng cách giữa họ với Vivien Leigh và phu nhân Carol đã bất ngờ giãn rộng ra sáu, bảy mét.
“Vivien Leigh… Vivien Leigh!”
Jackson thấp giọng gọi Vivien Leigh.
Lê Tiệm Xuyên suy nghĩ một chút, không vươn tay ngăn cản.
Jackson nắm lấy cánh tay của Vivien Leigh bằng một tay, nửa người trên vội vàng đổ sụp lên đùi Vivien Leigh.
Cậu ta thở gấp, siết chặt cánh tay Vivien Leigh, nói: “Mình đói quá, Vivien Leigh… cậu có ngửi thấy không? Mùi… là mùi thịt nướng! Mình đói quá, Vivien Leigh, cậu cho mình ăn một chút… cho mình ăn một chút đi… mình không chịu nổi nữa, Vivien Leigh…”
Vivien Leigh xoay người, dùng cánh tay kia ôm lấy Jackson, trong giọng nói toát ra vẻ lạnh lẽo khó tả: “Nhưng mình không có gì để ăn cả, Jackson.”
Cô ta cúi đầu, dịu dàng hôn lên trán Jackson.
Jackson không thích sự dịu dàng này chút nào.
Cậu ta đẩy Vivien Leigh vào thành tàu, trên vẻ mặt vốn ngơ ngác lộ ra vẻ đau đớn dữ tợn: “Cậu đang nói dối mình, Vivien Leigh!”
“Cậu có đồ ăn, cậu nhất định có đồ ăn… Mình ngửi được mùi mà… Ở chỗ cậu có mùi đồ ăn!” Jackson kích động nói.
Vivien Leigh không nói gì, chỉ đột nhiên buông cánh tay đang ôm phu nhân Carol ra.
Mùi thịt nướng trên lối đi nồng nặc đến mức như muốn nổ tung ngay lập tức.
Cơn đói dữ dội và kỳ lạ ập đến Lê Tiệm Xuyên, hắn cố gắng chịu đựng nó, mắt hắn nhìn chằm chằm vào Jackson và Vivien Leigh.
Ninh Chuẩn dựa vào người hắn, giơ tay véo nhẹ ấn đường, kìm chế cơn thèm ăn bằng cách tự thôi miên bản thân. Cậu dựa vào Lê Tiệm Xuyên, mở hai mắt ra, nhìn Vivien Leigh bằng ánh mắt lạnh lùng.
Ánh mắt đang ghim chặt lên người Vivien Leigh của Jackson đột nhiên từ từ chuyển động rồi rơi vào phu nhân Carol.
Jackson há miệng cố sức hít mạnh vài hơi.
Mặt cậu ta từ từ tiến lại gần phu nhân Carol đang ngủ, cả người nằm đè lên phu nhân Carol như một con chó đói đang thèm thuồng nhỏ dãi: “Nè, cậu có ngửi thấy không, Vivien Leigh… là thịt nướng, mùi thịt nướng đó. Bà phu nhân này đúng là khó ưa, chắc chắn là bà ta đang giấu đồ ăn trên người…”
“Mình thực sự đói lắm, Vivien Leigh…”
Cách đó chỉ vài centimet, Jackson nhìn thẳng vào phu nhân Carol: “Béo tốt như vậy… Vivien Leigh, mình thực sự đói quá… Cậu có biết không, Vivien Leigh?”
Cậu ta lại nhìn Vivien Leigh.
Giọng thiếu niên trở nên khàn khàn và trầm thấp, từ cơn cáu kỉnh không kìm chế được ban nãy chuyển thành run rẩy cầu xin: “Cậu hiểu không, cậu có hiểu mình không, Vivien Leigh? Không ai có thể cưỡng lại được sự cám dỗ này, mình không có gì để ăn cả, ở đây chẳng có gì hết… Mình chỉ là quá đói, thực sự quá đói…”
Vivien Leigh nhìn Jackson, ánh mắt dịu dàng và thương hại, nhưng lại tiết lộ một chút quỷ dị không thể diễn tả.
“Mình biết hết chứ, Jackson thân yêu.”
Cô ta ôm lấy Jackson.
Đầu của Jackson tựa vào vai của Vivien Leigh, cả người co giật mất kiểm soát.
Khuôn mặt cậu ta đầy vẻ thèm khát, đau khổ há to miệng, nước mắt nước mũi chảy tràn lan theo nước bọt, thấm ướt cả lưng Vivien, trông thật bẩn thỉu và kinh tởm.
Lê Tiệm Xuyên nhìn cảnh này, cảm thấy buồn nôn.
Nhưng Vivien Leigh không hề ghét bỏ Jackson, đưa một tay lên chạm nhẹ vào đầu Jackson để an ủi cậu ta, tay còn lại lần mò vào trong lồng ngực mình, rút ra một con dao róc xương dài và mảnh.
Trong bóng tối, con dao róc xương dính máu khô vạch ra một đường sáng rực rỡ và lạnh lẽo.
“Jackson, cậu từng ăn qua đồ tươi mới hơn rồi mà.”
Vivien Leigh nói: “Lần này chỉ được ăn thêm một chút thôi đó, coi như là bữa tối tối nay.”
Giọng nói của Vivien Leigh vừa dứt lời, cảm giác ớn lạnh khủng khiếp đột nhiên lan tỏa trong lối đi dài và u ám.
Những bóng đen lẩn khuất xung quanh dường như đột nhiên sản sinh ra vô số quái vật vô hình. Chúng lặng lẽ đứng đó, nhìn mọi người trên lối đi bằng ánh mắt lạnh lùng.
Tiếng chặt thịt biến mất.
Mùi tanh nồng và nhớp nháp bỗng nhiên tràn ngập lối đi.
Trong chốc lát, ngoại trừ một vài tiếng thở nhẹ hoặc nặng nhọc, lối đi vắng lặng đến rợn tóc gáy.
Ánh sáng lạnh lẽo mỏng manh được Vivien Leigh cầm trong tay.
Cô ta đẩy Jackson ra, cầm chắc con dao róc xương rồi thành thạo dò vào lồng ngực phu nhân Carol.
Tấm lưng mỏng manh của cô ta vừa vặn che khuất tầm mắt của Lê Tiệm Xuyên, trong bóng tối im lặng, tiếng lưỡi dao sắc bén nhẹ nhàng rạch vào da rất nhỏ nhưng lại vô cùng rõ ràng.
Khuôn mặt khi ngủ của phu nhân Carol rất bình yên và thanh thản.
Một mùi máu rất nhạt quyện vào không khí, có mùi béo ngậy và ngọt ngào lạ lùng.
Lê Tiệm Xuyên muốn di chuyển nhưng cơ thể của hắn đột nhiên như bị thứ gì đó trói buộc, không thể giãy dụa được chút nào.
Điều này gần như là không thể đối với thể lực của hắn, nhưng lúc này, hắn hoàn toàn không cảm nhận được chút sức mạnh nào trong cơ thể. Hắn rất yếu, yếu đến mức bị trói buộc không thể nhúc nhích được.
Đầu hắn cũng bị cố định, Ninh Chuẩn muốn nghiêng đầu nhìn cũng không thể, chỉ có thể nhìn chằm chằm về phía Vivien Leigh.
Lần đầu tiên đối mặt với tình trạng mất sức như vậy nhưng Lê Tiệm Xuyên không hề hoảng sợ.
Hắn bình tĩnh cảm nhận sự khống chế đang bao trùm lấy cơ thể, tia sáng xanh nhạt trong đáy mắt nhanh chóng hội tụ thành một lớp màng tuyết mỏng.
Lê Tiệm Xuyên lắng nghe tiếng lưỡi dao róc xương lóc thịt, không biết có phải là ảo giác hay không mà hắn cảm thấy lưng Vivien Leigh run lên vì phấn khích.
Giống như một sự thỏa mãn tột độ nào đó, động tác múa dao của Vivien Leigh ngày càng mạnh hơn và thô bạo hơn.
Cô ta bất ngờ giơ bàn tay cầm dao dính đầy thịt và máu rỉ tí tách lên cao.
“Mình đói quá, Vivien Leigh… Mình chỉ là đói quá…”
Jackson gào khóc thảm thiết, nắm lấy tay Vivien Leigh rồi dập đầu vào người phu nhân Carol mà ăn ngấu nghiến.
Tiếng nhai, tiếng nuốt.
Thanh âm này giống như vô số con kiến điên chui vào màng nhĩ khiến người khác lạnh sống lưng, toàn thân rét run.
Bàn tay của Vivien Leigh áp lên cái đầu đang cúi thấp của Jackson, ngực nhấp nhô như thể đang kìm nén cảm xúc dâng trào mãnh liệt nào đó.
Cô ta cúi đầu nhìn Jackson, khẽ thở dài: “Jackson, cậu sẽ biết sớm thôi. Lúc cậu đói bụng, mình sẽ là người duy nhất sẵn sàng sát cánh bên cậu. Thịt mỡ như vậy cũng là do mình tìm tới cho cậu.”
“Jenny chả hề thích cậu. Nếu cô ta nhìn thấy cậu, cô ta sẽ nôn ra vì buồn nôn mất thôi, sau đó cô ta sẽ buộc thầy Smith làm sạch chất nôn của cô ta.”
“Thầy Smith không khác gì đám người lớn đạo đức giả, bọn họ đã bắt đầu thối rữa từ bên trong. Chỉ có mình… chỉ có mình mới sẵn lòng ở bên cậu thôi, Jackson ạ.”
Cơ thể Jackson cứng lại.
Cậu ta đột nhiên ngẩng đầu lên, vẻ thèm khát gớm ghiếc trên khuôn mặt lấm lem máu biến mất, chỉ còn lại cảm giác kinh ngạc, khiếp sợ và ghê tởm.
Cậu ta như muốn nói điều gì đó nhưng khi mở miệng liền nôn mửa dữ dội.
Những khối thịt vụn trắng đỏ từ miệng cậu ta rơi xuống đất, như thể chúng vẫn còn sống, vặn vẹo và lúc nhúc khi tiếp đất.
“Jackson!”
Vivien Leigh lao đến, nhưng bị Jackson hất ra.
Con dao róc xương trong tay Vivien Leigh bay thẳng ra ngoài.
Con dao dường như rất quan trọng đối với Vivien Leigh nên cô ta hét lên và muốn lao tới nhặt nó, thế nhưng cử động đứng dậy của cô ta đột nhiên trở nên cứng đờ, như thể bị thứ gì đó giữ lại, cơ thể cô ta lại bị ấn phập xuống đất.
Jackson cũng ngã vào đống nôn mửa lúc nhúc, điên cuồng gầm lên: “Cô là đồ điên! Cô là đồ điên!”
Có tiếng kẽo kẹt.
Một cánh cửa khoang bên cạnh đột nhiên mở ra, một bàn tay gầy gò run rẩy vươn ra, chính xác bắt lấy con dao róc xương vừa văng đến cửa.
Khuôn mặt ảm đạm của Lily hiện ra sau cánh cửa.
Cô ta cầm lấy con dao như một bóng ma bí hiểm lao ra, ánh mắt mang theo thù hận điên cuồng nhìn thẳng vào Lê Tiệm Xuyên.
Ánh mắt Lê Tiệm Xuyên lạnh băng.
Mặc dù không biết tại sao Lily lại muốn giành lấy con dao róc xương nhưng Lê Tiệm Xuyên biết rất rõ rằng Lily, người có thể di chuyển tự do, sẽ không buông tha cho hắn và Ninh Chuẩn đang ở trong tình trạng không thể cử động.
Lily cầm dao róc xương, sự hận thù và sát khí trong mắt cô ta hoàn toàn không hề che đậy.
Cô ta bước ra khỏi cửa, chuẩn bị lao về phía Lê Tiệm Xuyên.
Giữa lúc suy nghĩ thay đổi nhanh chóng, Lê Tiệm Xuyên đã hình thành vô số phương án đối chiến.
Nhưng động tác tiếp theo của Lily hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Lê Tiệm Xuyên...
Bước chân của cô ta chợt khựng lại.
Vệt sáng trên cánh đồng xuyên qua cửa kính toa tàu chiếu vào khuôn mặt tái nhợt nhuốm máu của Lily, phủ lên một lớp bóng đen kỳ quái.
Đôi mắt căm thù của cô ta trở nên trống rỗng vô hồn, rồi từ từ lộ ra dấu vết của sự ngây thơ và độc ác thuộc về một đứa trẻ con.
Cô ta như có được một món đồ chơi mới, cầm con dao róc xương trong tay, ước lượng trọng lượng, sau đó nghiêng đầu cười khúc khích, rồi bỗng giơ tay thô bạo đâm vào xương bánh chè của chính mình.
Máu văng đến trên mặt Vivien Leigh.
Vivien Leigh chết lặng, ngửa đầu nhìn Lily chằm chằm. Như thể đã nhìn thấy điều gì đó quen thuộc và đáng sợ từ biểu cảm của Lily, khuôn mặt cô ta vặn vẹo kinh hãi, hét lên một tiếng thét ngắn đầy chói tai.