Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 127: Chuyến Tàu Silence: Biến Cố E16 Đáng Sợ
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 127 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dòng tiêu đề tiếng Anh này đột ngột đập vào mắt Lê Tiệm Xuyên, sắc lạnh như một mũi kim.
Đầu óc hắn chấn động, chợt nhận ra có điều gì đó không đúng.
Khi giết Lauren, hắn đã tự chặt đứt một tay mình trong ảo ảnh của Lily. Nói cách khác, hắn đáng lẽ chỉ còn một tay để dùng. Nhưng vừa rồi, khi giật con dao từ tay Lily, làm sao hắn có thể một tay bóp nát cổ Lily, một tay khác lại cướp được dao róc xương?
Ngay khi ý nghĩ này hiện lên, một luồng hương lạnh lẽo, u ám đột ngột lan tỏa. Mùi hương quỷ dị, nồng nặc như đóa hoa tử vong chỉ có thể thấy ở thế giới bên kia.
Như thể bị thôi thúc, ánh sáng xanh trong đáy mắt Lê Tiệm Xuyên bùng lên, từng lớp gió lớn bão tuyết không ngừng tích tụ, gầm gừ trỗi dậy.
Tầm nhìn xung quanh bỗng tối sầm, cuốn truyện cổ tích quen thuộc trước mặt chìm vào bóng tối, như bị thủy triều đen nhấn chìm không còn dấu vết.
Cuốn sách cổ tích biến mất, cảm giác bị trói buộc và không thể kiểm soát trên cơ thể cũng tan biến.
Lê Tiệm Xuyên như vừa trải qua một giấc mơ dài mệt mỏi, sức lực kiên cố trong cơ thể gần như bị rút cạn. Khi tỉnh dậy, hắn dựng thẳng lưng và đập mạnh vào thành tàu.
Xung quanh nồng nặc mùi máu tanh buồn nôn. Hắn đã trở lại hành lang quen thuộc trên tàu hỏa, đối diện với cảnh máu me khắp nơi.
Lê Tiệm Xuyên ổn định tâm trí, giữ cảnh giác và nhanh chóng liếc nhìn một lượt.
Ninh Chuẩn vẫn bặt vô âm tín, phu nhân Carol máu thịt lẫn lộn và Vivien Leigh sắp bị chặt thành thịt băm cũng không thấy đâu. Đôi chân đứt lìa của Lily nằm vắt ngang hành lang, nhưng bản thân cô ta lại không có tung tích. Bên chân hắn, Jackson gục xuống, mặt tái mét như tờ giấy, hai mắt nhắm nghiền, như thể vì quá sợ hãi mà hôn mê bất tỉnh.
Nếu không phải vì máu thịt bắn tung tóe khắp hành lang vẫn còn đó, có lẽ Lê Tiệm Xuyên đã không thực sự xác định được mình đã bắt đầu rơi vào tình trạng bất thường từ lúc nào.
Ngoài ra, Lê Tiệm Xuyên cũng nhận thấy tư thế của mình rất kỳ lạ. Bàn tay còn nguyên vẹn duy nhất vẫn giữ tư thế cầm dao, lưỡi dao vung cao, quỹ đạo nhắm thẳng vào xương bánh chè của hắn, như thể sắp sửa chặt xuống, róc ra xương chân bị gãy.
Nhận thức này khiến Lê Tiệm Xuyên nhíu mày.
Hắn hoàn toàn chắc chắn rằng nếu mình thức tỉnh chậm thêm vài giây, e rằng sẽ không bao giờ tỉnh lại được nữa.
Bữa tối đêm nay quỷ dị và khó lường hơn trò đổi đầu đêm qua.
Lê Tiệm Xuyên nhìn xuống tay trái, xác nhận nó vẫn bị đứt đoạn, sau đó xoay con dao róc xương lại để quan sát.
Loại dao róc xương này không quá phổ biến, nó quá mảnh và nhỏ gọn. So với những con dao lớn sắc bén, nó giống một con dao dùng để trang trí hơn, nhưng những món đồ trang trí bình thường có lẽ sẽ không chọn tạo hình theo dao róc xương.
Rõ ràng con dao này có vấn đề, nhưng Lê Tiệm Xuyên tạm thời chưa tìm thấy thêm manh mối nào từ nó.
Hắn cất con dao, bước vài bước trong vũng máu, định đánh thức Jackson để hỏi về Ninh Chuẩn và những người khác thì chợt nghe thấy một tiếng nổ lớn trong hành lang.
Tròng kính bắn ra giữa kẽ bàn tay của Lê Tiệm Xuyên.
Lúc này, hướng phát ra âm thanh lại chấn động ken két. Trong số những cánh cửa khoang khép hờ, có một cánh bị kéo ra.
Một người thanh niên mảnh khảnh xuất hiện ở cửa, hơi yếu ớt dựa vào khung cửa. Nửa bên mặt và cổ đẫm máu, đôi mắt hoa đào rũ xuống, có chút ảm đạm.
Lê Tiệm Xuyên thở phào nhẹ nhõm, tiến lên vài bước bảo vệ lấy người: “Bị thương à?”
Hắn gần như có thể lập tức nhận ra đó là Ninh Chuẩn.
Nhưng trong những màn chơi từ trước đến nay, Lê Tiệm Xuyên chưa từng thấy Ninh Chuẩn bị thương. Lúc này, máu vương trên khuôn mặt thanh tú kia trông vô cùng chói mắt.
“Bị vây đánh.”
Ninh Chuẩn hơi nhướng mắt lên. Sau khi được hơi thở của Lê Tiệm Xuyên bao bọc, khuôn mặt tái nhợt quá mức của cậu mới ấm lên một chút. “Sau khi Vivien Leigh làm tuột con dao khỏi tay, huynh và Lily đã xông tới giành. Huynh giành được dao nhưng chắc đã rơi vào ảo ảnh nên đứng bất động ở đó. Lily muốn giết huynh, đệ đã nhốt cô ta lại rồi.”
Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn cánh cửa sau lưng Ninh Chuẩn. Lily cụt hai chân đang nằm trong góc, không còn hơi thở, cả khoang đầy máu.
Nhưng chỉ có thi thể của Lily, không có gì khác.
Lê Tiệm Xuyên nhìn sắc mặt Ninh Chuẩn, khẽ nhíu mày. Hắn không hỏi bị vây đánh là như thế nào mà ôm cậu bước ra khỏi cửa, lấy ra một chiếc khăn tay, sơ qua xử lý vết thương cho cậu.
“Đệ chặt chân cô ta à?”
Ninh Chuẩn lắc đầu, liếc nhìn hai cái chân nằm giữa hành lang: “Không, nó tự đứt. Cô ta chết trước khi đệ giết Lily, cũng không có thông báo giết chóc nào. Trong trò chơi Pandora, ngoại trừ trận chiến đặt tên người chơi như màn chơi trước của huynh sẽ không công bố tên của huynh, thì vào những thời điểm khác sẽ không xuất hiện tình huống giết người nhưng không thông báo. Vả lại, phản ứng đối chiến của Lily rất kỳ lạ…”
Cậu không miêu tả chi tiết điều kỳ lạ đó mà hơi nghiêng đầu, để dây máu dính trên mặt chạm vào bàn tay đang xử lý vết thương của Lê Tiệm Xuyên, khẽ thì thầm: “Tay huynh không mịn gì hết, làm đệ đau kìa… Máu là của đệ hết, ngọt lắm, huynh nếm thử đi.”
Lê Tiệm Xuyên thực sự ngưỡng mộ khả năng lẳng lơ mọi lúc mọi nơi của cậu ta.
Nhưng hắn cho rằng đề xuất của Ninh Chuẩn cũng coi như hiệu nghiệm.
Có điều, bây giờ rõ ràng không có thời gian để hắn cẩn thận xoa dịu vết thương cho Ninh Chuẩn.
“Hành lang này không bình thường, tốt hơn hết đừng tiếp tục ở lại đây.” Lê Tiệm Xuyên hôn Ninh Chuẩn, làm ướt đôi môi hơi tái và khô của cậu, xoay người cõng cậu lên, sau đó đi vào trong khoang, nhanh chóng kiểm tra thi thể của Lily.
Ninh Chuẩn quen thuộc nằm sau lưng hắn, cảm nhận được sự thận trọng của Lê Tiệm Xuyên. Đôi môi ẩm ướt của cậu chạm vào vành tai Lê Tiệm Xuyên, thấp giọng nhấn rõ từng chữ: “Đau lòng vậy sao?”
Lê Tiệm Xuyên không trả lời, đưa tay phải ra sau, nhéo một cái vào bắp chân Ninh Chuẩn.
Ninh Chuẩn rên một tiếng, bật cười, trả đũa cắn vào tai Lê Tiệm Xuyên, sau đó lấy con dao róc xương của hắn để kiểm tra.
Không có thêm manh mối nào trên thi thể Lily.
Lê Tiệm Xuyên cứ cảm thấy trong khoang cũng không an toàn, vì vậy hắn liền rời khỏi khoang sau khi kiểm tra xong, quay lại hành lang để xốc Jackson lên.
Hắn nhân cơ hội mô tả ảo giác vừa trải qua cho Ninh Chuẩn nghe, nói: “Vivien Leigh và phu nhân Carol đã biến mất.”
Ninh Chuẩn dựa vào vai hắn thì thầm: “Phán đoán của huynh chắc là đúng. Ảo giác của huynh bắt đầu khi con dao róc xương rơi khỏi tay Vivien Leigh, đệ cũng nhìn thấy sự khác thường của huynh sau khi huynh giật được con dao đó. Sự chênh lệch thời gian lúc này có vấn đề. Về việc huynh có đang bị ảo giác hay không thì điểm khác biệt hẳn là thương tích của huynh. Điều này cũng cho thấy huynh trong ảo giác không phải là huynh của hiện tại.”
“Tốt hơn hết chúng ta nên đi tiếp, đừng dừng lại.” Ninh Chuẩn suy tư, giọng bình tĩnh, “Đánh thức Jackson đi huynh, cậu ta chắc biết nhiều hơn chúng ta.”
Lê Tiệm Xuyên cũng có cùng suy nghĩ.
Từ đầu bữa tối đêm nay cho đến diễn biến hiện tại, Jackson chắc chắn có một vai trò rất quan trọng, là một nhân tố quyết định.
Hành lang dài hun hút, tối tăm, lạnh lẽo, chật chội và đầy áp lực. Trước sau tràn ngập những lớp bóng tối đáng sợ không rõ, không thấy được điểm cuối, khiến những người nhát gan phải rụt rè muốn khám phá.
Lê Tiệm Xuyên dựa vào vết máu trên mặt đất để phán đoán phương hướng tiếp theo, cõng Ninh Chuẩn đi về phía trước.
Đi được một đoạn, mùi máu tanh xung quanh cũng nhạt dần. Cơn đói không thể chịu đựng nổi trong bụng Lê Tiệm Xuyên cũng dịu đi rất nhiều.
Hắn đợi Ninh Chuẩn kiểm tra xong con dao rồi cất nó trở lại túi áo gió, tiếp đó buông Jackson đang bất tỉnh xuống, ấn ngón tay vào một điểm nào đó trên gáy Jackson.
“A!”
Jackson giật mình một cái, run lập cập tỉnh dậy, vô thức hét lên một tiếng, rồi ngơ ngác nhìn Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn trước mặt.
Đột nhiên, như thể nghĩ đến điều gì đó khủng khiếp, cậu ta đột ngột duỗi thẳng người, liều mạng bò về phía trước bất chấp đôi chân đang rướm máu, vừa kích động vừa sợ hãi hét lên: “Không… không! Không được dừng lại! Không được dừng lại… ”
Lê Tiệm Xuyên vươn tay túm cổ áo Jackson: “Cậu biết gì hả?”
Jackson sợ hãi hét lên, giãy dụa mấy lần. Trên người có thương tích, vừa rồi lại ngất xỉu nên cơ thể đã gần như kiệt sức, không thể nào phản kháng lại Lê Tiệm Xuyên.
Giãy dụa cũng vô ích, cậu ta nhanh chóng mất sức, bị Lê Tiệm Xuyên nắm lấy như giẻ rách kéo về phía trước.
“Mọi chuyện vừa rồi đều là thật.” Ninh Chuẩn đột nhiên nói.
Giọng cậu trầm và lạnh, vang lên trong hành lang vắng lặng đến đáng sợ, tạo ra cảm giác kinh hoàng như tiếng thì thầm của ma quỷ.
Jackson thở hổn hển một hồi, giọng run run nói: “Các huynh thả tôi ra đi…”
Ngọn tóc mỏng quét qua sau tai Lê Tiệm Xuyên, hắn nghe thấy Ninh Chuẩn chế nhạo yếu ớt: “Jackson, cậu nhớ những gì đã xảy ra tối nay nhỉ. Vậy thì cậu nên hiểu rằng bất kể mục đích của chúng tôi là gì thì cũng là đang bảo vệ cậu. Berlick hoàn toàn có thể ném cậu ở lại đây chẳng khác nào ném một thứ rác rưởi vô dụng.”
Jackson cứng họng.
Hai chân cậu ta lê trên mặt đất, kéo theo vết máu dài, lúc tiếp xúc với sàn nhà phát ra tiếng sàn sạt.
Sau khi im lặng khoảng mười giây, cậu ta dường như cuối cùng cũng hạ quyết tâm, mở miệng nói: “Tôi có thể nói cho huynh biết… tất cả những gì tôi biết. Nhưng các huynh phải bảo vệ tôi, bảo vệ tôi cho đến rạng sáng.”
Lê Tiệm Xuyên hơi nhíu mày.
Những lời này đã củng cố một trong những suy đoán của hắn.
“Đương nhiên có thể rồi.” Ninh Chuẩn không chút do dự đồng ý.
Jackson hít một hơi thật sâu, giọng khàn khàn nói: “Chuyện đã xảy ra tối nay… Tôi không thể giải thích, tôi không biết tại sao lại xảy ra chuyện này, nhưng tôi nhớ… tôi nhớ rõ có ai đó nói với tôi rằng tôi không thể dừng lại, phải tiếp tục bước đi trên hành lang này… một khi dừng lại, những điều rất khủng khiếp sẽ xảy ra.”
Ninh Chuẩn nói: “Cậu kể lại tất cả những gì cậu đã trải qua đêm nay xem.”
Tâm trạng của Jackson có vẻ ổn định hơn một chút, cậu ta suy nghĩ rồi thuật lại: “Ăn tối xong, tôi quay lại khoang để nghỉ ngơi. Sau khi rửa mặt súc miệng thì Smith đến khoang tìm tôi, hỏi tôi có còn sợ không, thầy ấy sẵn sàng giúp tôi giải quyết một số nỗi sợ hãi không đáng có, nhưng tôi không có hứng thú gặp bác sĩ tâm lý, bọn họ chỉ biết khua môi múa mép mà thôi…”
Lê Tiệm Xuyên ngắt lời cậu ta: “Bác sĩ tâm lý? Ý cậu là Smith là bác sĩ tâm lý sao?”
“Thầy Smith là cố vấn tâm lý của trường. Thầy ấy từng là một bác sĩ tâm lý hoạt động trên chiến trường. Sau đó thầy ấy đến trường làm giáo viên, vì thầy Smith đã có kinh nghiệm chiến trường nên hiệu trưởng yêu cầu thầy ấy đi thực tế cùng chúng tôi.”
Jackson giải thích ngắn gọn, khuôn mặt tái nhợt lộ vẻ ngạc nhiên, “Ngài Berlick, ngài không biết gì sao? Thầy Smith nói rằng ngài từng là bệnh nhân của thầy ấy.”
Berlick là bệnh nhân của Smith ư?
Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn cùng lúc nhíu mày.
Theo phản ứng của Jackson, nếu thân phận Berlick này là gián điệp thì thân phận do tên gián điệp này ngụy tạo là bệnh nhân của Smith.
Ninh Chuẩn nói: “Berlick nghe nói chuyến tàu Silence không thân thiện với những hành khách bị mắc bệnh nên huynh ấy không muốn nhắc lại chuyện trước kia.”
Jackson khó chịu cử động cái cổ bị vướng víu trong cổ áo, khuôn mặt tuấn tú lộ ra chút bất an: “Cũng đúng. Nhưng ngài Berlick, thầy Smith nói ngài đã khỏi bệnh rất lâu rồi, tôi không nghĩ ngài cần phải lo lắng.”
Lê Tiệm Xuyên nhìn chằm chằm vào phản ứng của Jackson, nghe Ninh Chuẩn hỏi thêm vài câu về chiến trường.
Nhưng Jackson giống như đã thực sự mất đi những ký ức khác ngoài những chuyện xảy ra trên chuyến tàu. Câu trả lời của cậu ta rất mơ hồ, trên mặt dần dần rịn ra một lớp mồ hôi lạnh. Theo cách làm thường lệ của Ninh Chuẩn, cậu sẽ ít nhiều kết hợp chút khả năng thôi miên trong khi đặt câu hỏi, vì vậy, câu trả lời của Jackson hẳn là sự thật.
Ninh Chuẩn ngừng hỏi dò, cúi mặt ghé vào cổ Lê Tiệm Xuyên: “Nói tiếp chuyện tối nay đi, Jackson. Smith tới tìm cậu, sau đó có chuyện gì xảy ra?”
Cơ thể Jackson hơi run lên, cậu ta lấy lại tinh thần từ trong suy nghĩ khốn khổ. Sau vài giây phản ứng, cậu ta mới tiếp tục nói: “Thầy Smith… Sau khi thầy Smith thấy tôi từ chối lời đề nghị của thầy ấy, thầy ấy rời khỏi khoang của tôi. Lúc đó tôi rất mệt, tắt đèn xong liền ngủ thiếp đi. Trong lúc ngủ, hình như tôi có nghe thấy vài tiếng động, nhưng tôi quá mệt, không thức dậy nổi, cho đến khi Vivien Leigh bắt đầu đập cửa.”
“Tôi chán ngấy Vivien Leigh, tôi không muốn đáp lại cô ta nhưng tôi vẫn thức dậy. Sau đó, tôi thấy sâu… rất nhiều, rất nhiều sâu… Chúng dày đặc, phủ kín các bức tường và sàn khoang, leo lên giường của tôi, chui vào trong chân tôi…”
Đây rõ ràng là một ký ức vô cùng đau đớn và đáng sợ. Jackson bắt đầu mất kiểm soát, run lên cầm cập.
“Tôi hét không ra tiếng, chạy cũng không chạy thoát. Hai chân tôi bị bao phủ bởi lũ sâu đó… Giọng của Vivien Leigh càng lúc càng lớn, tôi chạy về phía giọng cô ta một cách tuyệt vọng, đụng vào cửa, sau đó cửa mở… Lúc đó, tôi cảm thấy rất đau, chắc là đã ngất đi…”
“Tôi ngửi thấy mùi liền tỉnh lại, tôi rất đói… Vivien Leigh cho tôi thịt nướng rất ngon… Không! Đó không phải là thịt nướng!”
Giọng Jackson đột nhiên cất cao, chứa đầy kinh hoàng: “Đó là phu nhân Carol… Không, không phải… Đó là Marcus, là Marcus…”
Lê Tiệm Xuyên phát hiện hai mắt Jackson từ từ trở nên trống rỗng, nhận ra tình trạng của cậu ta có thể không ổn, lập tức lắc mạnh cậu ta, lạnh lùng nói: “Tại sao lại là Marcus? Mối quan hệ giữa cậu và Vivien Leigh là gì?”
Dưới những cú lắc dữ dội này, vẻ trống rỗng trong mắt Jackson lập tức biến mất, như thể đó chỉ là ảo giác của Lê Tiệm Xuyên.
Jackson bụm miệng, như thể muốn nôn mửa.
Nhưng cậu ta không nôn mà cổ họng chỉ quặn lên vài lần.
Cậu ta hơi buông lỏng ngón tay trên miệng, trợn to hai mắt, tức giận mắng: “Vivien Leigh là một con đ* hèn hạ!”
“Cô ta là đứa gàn dở, là kẻ ngoại tộc trong trường!”
Jackson há to miệng, vẻ mặt méo xệch, “Cô ta suốt ngày ủ rũ, không nói năng, không bạn bè, tay cầm dao nhỏ liếc nhìn mọi người… Hà, giống hệt mấy tên sát nhân trong phim! Chỉ có Jenny… Jenny chịu làm bạn với con nghèo hèn ti tiện này, nhưng cô ta ghét Jenny, còn muốn quyến rũ tôi nữa…”
Lê Tiệm Xuyên nói: “Tại sao cô ta ghét Jenny?”
Jackson nhếch mép: “Bởi vì… Jenny rất thích chơi vài trò chơi nho nhỏ thú vị với những người bạn mới. Jenny có một con dao róc xương rất tinh xảo, mà làn da Vivien Leigh lại rất trắng, dao rạch lên sẽ trông rất đẹp…”
“Tôi có thể đảm bảo đó chỉ là một số trò chơi nhỏ vô thưởng vô phạt, nhưng Vivien Leigh không thể chấp nhận điều đó. Cô ta thậm chí còn phẫn nộ với những người đứng xem như bọn tôi. Tôi không muốn mất một người bạn mới sớm như vậy, vì vậy tôi mới khuyên Jenny bớt lại. Vivien Leigh rất biết ơn tôi… Vào đêm đó, đêm Giáng sinh, để cảm ơn tôi, cô ta đã mời tôi đi ăn thịt nướng tươi sốt. Khi tôi ăn được phân nửa, cô ta lấy con dao róc xương của Jenny ra, cô ta nói với tôi rằng cô ta đã chính thức trở thành bạn tốt của Jenny, đồng thời còn tìm được bạn mới cho Jenny nữa… ”
“Sau đó tôi thấy Marcus… đó là một bữa tiệc nướng…”
“Con khốn nạn! Vivien Leigh, cái đồ chó cái!”
“… Nhưng thịt nướng rất ngon, ọe, ăn rất ngon miệng…”
Vẻ mặt Jackson méo mó, như thể đang lên cơn điên. Lúc thì cậu ta điên cuồng chửi rủa Vivien Leigh, lúc thì say mê nhớ lại mùi vị đó, rồi lại bắt đầu nôn ọe hét lên.
Tình trạng của Jackson đã quá tệ, rõ ràng không thể hỏi được gì nữa. Lê Tiệm Xuyên định đánh ngất cậu ta để cậu ta an tĩnh lại, nhưng lại thấy cơ thể Jackson cứng đờ, cái đầu vốn gục xuống do bị người xách cổ xoay một trăm tám mươi độ.
Khuôn mặt tái nhợt đối diện với Lê Tiệm Xuyên, nở nụ cười vừa quen vừa lạ.
Một giây tiếp theo, đầu Jackson kêu rắc một tiếng rồi rơi xuống đất.
Cùng lúc đó.
Tầm nhìn tối tăm đột nhiên tràn ngập ánh sáng. Chỉ trong tích tắc, đèn trên hành lang bật sáng.