Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 45: Săn Đêm Ở Trường E4
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đu xích đu, đong đưa, đong đưa…
Bóng người chợt lóe lên ở góc cầu thang lầu một.
Lê Tiệm Xuyên theo sau Khương Nguyên không xa không gần, ánh sáng lờ mờ trong hành lang bị bóng tối bao phủ làm cho cái bóng của hắn bị kéo dài và vặn vẹo.
Đột nhiên, một tiếng cọt kẹt lại vang lên.
Âm thanh này được khuếch đại vô hạn trong hành lang trống rỗng, khiến người ta giật mình hoảng sợ.
Lê Tiệm Xuyên có linh cảm xấu, cùng lúc âm thanh vang lên, hắn vọt nhanh ra sau cầu thang, nén hơi thở đến mức thấp nhất.
Đôi mắt hắn sắc bén, nhìn chằm chằm vào cái bóng trên mặt đất và những khe hẹp dài ở tay vịn cầu thang —
Một bóng người đột ngột xuất hiện trên đầu cầu thang tối om.
Gương mặt không cảm xúc của nam sinh ngược sáng, các đặc điểm trên khuôn mặt bị che phủ, đôi mắt trơ trơ tối như mực có hơi rợn người. Chuyển động của cậu ta không tạo ra bất kỳ âm thanh nào, nhẹ bổng như một bóng ma, mắt nhìn thẳng chầm chậm bước xuống cầu thang.
Cậu ta không phát hiện ra Lê Tiệm Xuyên.
Vì cẩn thận nên Lê Tiệm Xuyên muốn đợi thêm một lúc rồi mới đuổi theo.
Nhưng không ngờ tiếng cửa mở trước đó như đã kích hoạt một công tắc nào đó.
Chẳng mấy chốc, tiếng cọt kẹt thứ hai vang lên.
Như những bong bóng bị vỡ một cách vừa hỗn loạn vừa có quy luật.
Tiếng cọt kẹt ê răng vang lên từ lầu trên xuống tới lầu dưới, tạo cảm giác căng thẳng và quỷ dị trong hành lang trống trải và u ám.
Song những tiếng vang này không lớn và không nhiều, nếu không phải Lê Tiệm Xuyên đang ở đầu cầu thang, e rằng chỉ nghe được một hoặc hai tiếng vang ở tầng này và sẽ không để ý nhiều.
Lê Tiệm Xuyên nép ở sau cửa, sau vài tiếng mở cửa đó, hắn không nghe thấy gì nữa.
Nhưng hắn nhìn thấy từng cái bóng cao gầy, yên ắng lướt qua hành lang, gấu quần đồng phục rộng rãi quét trên mặt đất, từng đôi chân lặng lẽ bước trên nền gạch men lạnh lẽo.
Những học sinh này đang từ từ đi xuống cầu thang, gương mặt cứng đờ trắng bệch, đôi mắt đen kịt không ánh sáng, trông rất kỳ lạ, giống như những thây ma di chuyển vào lúc nửa đêm.
Sau khi bóng người cuối cùng biến mất ở góc cầu thang, Lê Tiệm Xuyên lập tức quay trở lại hành lang lầu hai, giống như một con báo dũng mãnh, hắn mở cửa sổ ở cuối hành lang, linh hoạt nhảy người ra ngoài, tiếp đất nhẹ nhàng trên bụi cỏ ở phía sau ký túc xá, không tạo ra bất kỳ tiếng động nào.
Hắn vòng qua góc tường, quả nhiên thấy đám học sinh quái dị kia đang bước ra khỏi ký túc xá nam, đi dọc theo con đường bên ngoài ký túc xá.
Lê Tiệm Xuyên lấy điện thoại nhắn tin cho Ninh Chuẩn.
“Có một bầy thây ma đang rời khỏi ký túc xá số 2, hướng đến ký túc xá số 3 hướng Nam.”
Suy nghĩ một chút, lại gửi thêm một tin nhắn: “Tôi đang theo dõi, em đừng ra ngoài.”
Vài giây sau, Ninh Chuẩn trả lời: “Được, anh cẩn thận một chút, bên khu nhà trọ giáo viên cũng có một nhóm người đi ra ngoài.”
Tiếp đó là một bức ảnh được chụp ở phía sau cửa sổ nhưng lại rất mờ, vì không muốn gây chú ý nên đèn flash không được bật, chỉ có thể thấy một vài bóng lưng cứng đờ trong ánh đèn đường dưới khu nhà trọ giáo viên, chân trần, quần áo gọn gàng, giống hệt như những học sinh trong ký túc xá số 2.
Thấy Ninh Chuẩn nghe lời như thế, trái tim của Lê Tiệm Xuyên nhẹ nhõm đi một nửa.
Hắn cất điện thoại di động, nhanh chóng kề sát vào tường đuổi theo những học sinh ở trước mặt.
Đi được một đoạn, hắn thấy rằng không chỉ các học sinh của ký túc xá nam số 2 và các giáo viên của khu nhà trọ giáo viên, mà cả bốn khu ký túc xá nam còn lại và ba khu ký túc xá nữ đối diện đều có một nhóm học sinh đi ra.
Bọn họ nhanh chóng tập trung ở dưới tòa nhà ký túc xá số 5, tất cả đều mặc đồng phục học sinh, đi chân trần, toàn bộ quá trình đi lại không tạo ra chút âm thanh nào, yên lặng quỷ dị, hai bên gặp mặt nhưng cũng không trao đổi ánh mắt hay giao lưu ngôn ngữ.
Bọn họ lặng lẽ mở cửa ký túc xá nam số 5, sau đó nối đuôi nhau đi vào.
Không ai ngăn cản.
Phòng quản lý ký túc xá vẫn không sáng đèn.
Trực giác của Lê Tiệm Xuyên cho biết không thể đến quá gần, hắn khom người trốn trong nhà để xe đạp cách đó không xa, mắt nhìn chằm chằm vào cửa ký túc xá nam.
Khoảng năm, sáu phút sau.
Nhóm người lại lặng lẽ trở ra.
Lúc này, bọn họ không đi ra tay không.
Ở phía trước, có ba, năm học sinh đang kéo một học sinh ngủ say như kéo một bao tải, không nhanh không chậm đi ra ngoài.
Người học sinh bị kéo chỉ mặc quần ngủ, phần thân dưới cọ sát trên mặt đất, kéo lê từng vệt máu dài, tiếng sột soạt khe khẽ vang lên, giống như rắn đang bò.
Ở tư thế khó chịu thế này mà cậu học sinh vẫn ngủ rất say, không có dấu hiệu tỉnh dậy, nếu không phải thỉnh thoảng có tiếng ngáy vang lên thì Lê Tiệm Xuyên đã cho rằng cậu ta đã chết rồi.
Trong bóng đêm âm trầm, đám học sinh và giáo viên này vây quanh cậu học sinh bị kéo lê, đi về phía sân bãi.
Ở rìa sân bãi có một chiếc xích đu cũ rất bình thường.
Dây đu bị biến chất, mặt đu bằng gỗ, ẩm ướt và mục nát, các góc phủ đầy vết mốc màu xanh lá cây. Lúc gió đêm thổi qua, tiếng kin kít vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm tối.
Lê Tiệm Xuyên trốn sau một thiết bị, thấy đám học sinh dừng lại trước xích đu.
Có hai giáo viên nam khỏe mạnh bước ra từ trong đám người, kéo cậu học sinh đang ngủ say tới, đỡ cậu ta đứng lên mặt đu.
Lúc này, Lê Tiệm Xuyên mới thấy rõ người bị kéo ra ngoài chính là người chiến thắng trong cuộc thi thả diều vào ban ngày, chàng thiếu niên đã đại diện nhóm của mình lên bục nhận giải thưởng, tên là Cao Dương.
Cao Dương được đỡ đứng lên như một con rối.
Lại có một vài nam nữ sinh trèo lên khung xích đu thoăn thoắt như rắn, treo một cái móc sắt to ở giữa, sau đó cẩn thận luồn chiếc móc sắc nhọn qua gáy của Cao Dương, móc lấy một lớp da mỏng của cậu ta, rồi treo người lên.
Cao Dương không hề hay biết.
Máu chảy xuống từ sau lưng như một dòng suối nhỏ màu đỏ lan ra khắp tay chân của cậu ta, đọng lại ở đầu ngón chân rồi nhỏ giọt tích tách lên mặt đu.
“Đu xích đu, đong đưa, đong đưa,
Những người bạn nhỏ, thật sự dũng cảm,
Lên lên xuống xuống, đong đưa đong đưa…”
Trên từng khuôn mặt nhợt nhạt, cứng nhắc xuất hiện một nụ cười quỷ dị đến đáng sợ.
Bọn họ đứng sau xích đu, lần lượt đẩy xích đu, vui vẻ cất giọng hát những bài hát thiếu nhi, như thể đang làm chuyện gì đó cực kỳ hạnh phúc và thoải mái, ánh mắt sáng rực.
Cao Dương lắc lư trên khung đu.
Máu của cậu ta văng đi khắp nơi, bắn tung tóe lên người đám học sinh và giáo viên xung quanh, làm cho gương mặt mỉm cười của bọn họ trông cực kỳ đáng sợ.
Trong chuyển động đong đưa, đầu của Cao Dương rũ xuống, lớp da ở gáy bị kéo lên, cơ thể bên trong càng lúc càng thòng xuống.
Cuối cùng, dưới những cú đẩy liên tục, một thứ gì đó đẫm máu rơi bộp xuống mặt đu.
Trong bóng tối sâu thẳm lành lạnh, chỉ có một lớp da người khẳng khiu, rách nát nhỏ máu treo trên móc sắt.
Cơn gió đêm đưa đến một mùi máu tươi kinh tởm.
Đám học sinh đẩy xích đu giống như không nhìn thấy cảnh tượng này, vẫn thay phiên nhau bước lên đẩy đống máu me trên mặt đu và cất tiếng hát vang.
Máu người rưới ướt bãi cỏ.
Trên sân bãi rộng lớn, tiếng hát vui vẻ kèm theo mùi máu tanh phảng phất khiến người khác rùng mình.
Sau khi tất cả đã đẩy xích đu một lần, đám người lại tản ra, bước vào ký túc xá lần thứ hai, lôi ra từng giáo viên, từng học sinh rồi treo bọn họ lên xích đu cho đến khi da thịt của người kia tách rời, biến thành một đống máu hỗn độn.
Lê Tiệm Xuyên tính toán thời gian, trong khoảng một giờ, đám người này đã giết gần 50 người.
Trước tình huống vẫn chưa rõ ràng, hắn sẽ không ra tay cứu bất kỳ người nào, ngoại trừ Ninh Chuẩn.
Hắn bình thản nhìn ra cách đó không xa.
Toàn bộ chiếc xích đu đã ướt đẫm máu, trong sắc đỏ lộ ra sắc đen.
Đống máu thịt chất thành đống ở xung quanh xích đu.
Sau khi giết gần 50 người, đám người kia không tiếp tục vào ký túc xá để kéo người nữa mà xắn tay áo lên, nhào nặn đống máu thịt đó vào với nhau như đang nhào đất sét.
Bọn họ nặn đống máu thịt thành nhiều hình dạng khác nhau, sau đó dựng lên một chiếc xích đu mới ở bên cạnh.
Chiếc xích đu thịt người thành hình, từng lớp da người được kéo dài thành dây thừng để treo mặt đu.
Cả người đám học sinh và giáo viên bị máu thấm ướt, vụn thịt dính trên người, cực kỳ tởm lợm.
Thế nhưng bọn họ không có cảm giác gì, vui vẻ đi vòng quanh xích đu để thưởng thức công trình của mình.
Ba giờ sáng.
Mọi việc kết thúc, đám giáo viên và học sinh máu me đầm đìa rời khỏi sân bãi với nụ cười quỷ dị.
Nhìn bóng dáng của bọn họ biến mất trong lối ra thao trường, Lê Tiệm Xuyên đợi thêm một lúc rồi mới đứng dậy chạy tới cạnh xích đu.
Vừa mới đến gần, hắn đã bị mùi máu tanh nồng nặc xông cho nhíu mày.
Hắn đã ở trong chiến trường biển máu, núi xác một thời gian dài, nhưng chiến trường đẫm máu không tàn nhẫn và mất nhân tính đến mức này.
Vì không muốn bỏ sót bất kỳ manh mối nào nên Lê Tiệm Xuyên đã cố gắng kìm lại cơn buồn nôn, kiểm tra chiếc xích đu này.
Ngoại trừ chiếc xích đu ban đầu, tất cả những thứ còn lại đều được tạo thành từ máu và thịt người, máu thịt nát vụn rơi lả tả, còn có một vài tròng mắt và tay chân lòi ra.
Sau khi kiểm tra nhanh một lượt, Lê Tiệm Xuyên tính toán thời gian để chạy ra khỏi sân bãi.
Trước đó, hắn đã tính toán tốc độ di chuyển của những người này không quá nhanh, vì vậy hắn hoàn toàn có thể leo tường đi đường tắt và trở về phòng ngủ trước khi Khương Nguyên quay lại.
Nghĩ như vậy, Lê Tiệm Xuyên đã gần đến lối ra của sân bãi.
Nhưng ngay lúc hắn cách lối ra chỉ chừng ba, bốn mét, khi hắn chuẩn bị bước ra, một cảm giác nguy cơ kỳ lạ đột nhiên trào lên trong lòng hắn.
Hắn vô thức dừng lại, vượt qua lưới sắt, đạp tường nhảy lên, cả người nằm rạp trên đỉnh tường, nhìn ra bên ngoài — Cái nhìn này khiến cho tim hắn ngừng đập, hít một hơi lạnh.
Đám người vẫn chưa rời đi!
Từng bóng dáng ướt đẫm máu chia ra hai bên, đứng cạnh phòng điều hành nằm ở lối ra của sân bãi, những gương mặt máu me, tươi cười chồng chất sau tường, đồng loạt rướn cái cổ dài trắng bệch, nhìn chằm chằm vào cánh cổng đen kịt.
Yên ắng âm u, như thể đang chờ đợi con mồi rơi vào lưới.
Lê Tiệm Xuyên nổi hết da gà khi nhìn thấy đống gương mặt quỷ dị và con ngươi đen ngòm này.
Có thể hình dung ra nếu hắn bước ra khỏi cổng mà không do dự, hắn sẽ phải đối mặt với cảnh tượng như thế nào.
Nhìn rõ mọi thứ ở trước mặt, Lê Tiệm Xuyên không dám ở lại nữa mà giống như con mèo hoang đi trên đỉnh tường, cẩn thận lùi lại, trượt xuống bức tường cao, lợi dụng bóng cây che chắn để rời đi.
Bóng dáng của hắn dần chìm vào bóng tối, đám khuôn mặt ở đằng kia vẫn đang nhìn chằm chằm vào cánh cửa, không phát hiện ra hắn.
Lê Tiệm Xuyên thở phào nhẹ nhõm, đang định quay lại thì chợt cảm nhận được một ánh mắt chăm chú.
Hắn cảnh giác nhìn lên, bắt gặp một đôi mắt ngái ngủ đầy nghi ngờ.
Bên cạnh là ký túc xá nam số 5, chủ nhân của ánh mắt nhìn ra từ cửa sổ phòng ngủ ở lầu một, hình như còn hơi mơ màng, thấy Lê Tiệm Xuyên thì buộc miệng hỏi: “Cậu đang làm gì thế?”
Lê Tiệm Xuyên thầm chửi một tiếng rồi xoay người bỏ chạy.
Sau khi chạy được một đoạn, hắn quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy đám học sinh đang đuổi theo hắn như những thây ma, trong quá trình chuyển động không hề tạo ra bất cứ âm thanh nào.
Nhưng đám người này không chỉ đuổi theo hắn.
Có vài người trèo lên cửa sổ, bịt miệng của nam sinh kia lại rồi kéo người xuống.
Nam sinh nọ thấy một đám người máu me đầy mình thì có vẻ hoảng hồn và bối rối, ngẩn ra một chút rồi mới vùng vẫy, đấm đá để thoát khỏi đám người kia, chạy trối chết về phía Lê Tiệm Xuyên.
Lê Tiệm Xuyên đã kéo áo lên che mặt từ lâu.
Mặc kệ nam sinh đang đuổi theo phía sau, Lê Tiệm Xuyên tạt ngang vào nhà để xe đạp, với tay lấy một chiếc xe đạp ném ra phía sau, tạm thời ngăn cản hai người sắp vồ lấy hắn.
Cơ thể này của hắn vẫn nhanh nhẹn và mạnh mẽ như thường.
Thế nhưng tốc độ của đám học sinh giáo viên này nhanh hơn, hơn nữa còn biết chia nhau bao vây. Bọn họ quen thuộc ngõ ngách trong trường hơn Lê Tiệm Xuyên, vài lần liên tiếp chặn Lê Tiệm Xuyên ở đầu đường, buộc hắn phải nhảy qua tường.
Ở lần cuối cùng hắn không tránh được nữa, chỉ có thể đá vỡ cửa sổ kính của tòa nhà bên cạnh, xông vào lớp học.
Đám học sinh tươi cười như thây ma chen lấn tràn vào trong.
Lê Tiệm Xuyên đá văng cửa phòng học, tiện tay nhặt một chiếc ghế rồi chạy băng băng trong hành lang.
Bốn phía đều là đám học sinh đuổi theo chặn đường, Lê Tiệm Xuyên tiếp tục chạy lên cầu thang, chẳng mấy chốc lại gặp cậu nam sinh ban nãy.
Lê Tiệm Xuyên thầm chửi.
Lê Tiệm Xuyên rất muốn đấm cho cậu ta một phát, nhưng rõ ràng giờ không phải là lúc.
Cậu nam sinh kia thở hồng học, sợ đến mặt tái mét, người run bần bật.
Lê Tiệm Xuyên đạp cậu ta một cái, cậu ta như bừng tỉnh, lủi lên cầu thang như một con thỏ.
Hai người một trước một sau chạy như điên thẳng lên sân thượng.
Lê Tiệm Xuyên đá văng cánh cửa bị khóa của sân thượng, đang muốn vọt vào thì bất chợt có một bóng người mặc áo blouse trắng xuất hiện ở sau cánh cửa ___
Đám người trắng bệch đuổi sát phía sau khựng lại, giống như sợ hãi cái áo blouse trắng này, chần chừ lùi xuống dưới.
Nhưng cái áo blouse trắng này thực sự chỉ là một cái áo blouse trắng.
Nó lơ lửng trong không trung, như thể có ai đó đang mặc nó.
Một bên của áo ướt đẫm máu, nhỏ giọt tí tách.
Một luồng không khí lạnh lẽo đến cực điểm phả vào mặt.
Lê Tiệm Xuyên dừng bước kịp thời, đứng ở giữa đám học sinh đang cố tóm lấy hắn và chiếc áo blouse trắng.
Cậu nam sinh kia cũng đứng lại, sợ đến tắt tiếng.
Đúng lúc này, áo blouse trắng chuyển động, đột nhiên ập xuống.
Lê Tiệm Xuyên lập tức bay qua tay vịn, nhảy xuống cầu thang.
Hắn muốn tiện thể kéo nam sinh kia một cái, nhưng áo blouse trắng đã nhanh hơn hắn, thoắt cái bọc kín nam sinh kia từ đầu đến chân rồi lập tức cuộn trở về sân thượng.
Lê Tiệm Xuyên rơi xuống, chỉ nghe thấy tiếng cửa sân thượng đóng lại một cái ầm, một mảng bụi to rơi xuống.
Đám giáo viên học sinh đang chen chúc trên cầu thang chỉ im lặng một lúc rồi lại điên cuồng xông lên.
Lê Tiệm Xuyên không thể nghe thấy chuyển động của bọn họ, nhưng có thể cảm nhận được nguy hiểm đang tới gần.
Trong quá trình rơi xuống, hắn dùng một động tác khó tin giẫm lên tay vịn cầu thang để làm chậm tốc độ rơi. Độ cao tầng ba, tầng bốn không là gì với hắn, nhưng hắn không thể nhảy liều từ độ cao trên sáu tầng.
Ngay lúc rơi xuống đất, có một bàn tay trơn nhớt túm lấy tóc hắn.
Lê Tiệm Xuyên xoay người đạp một cú, chiếc ghế trong tay hắn như một cây tuýp sắt, hai tiếng “bang bang” đập nát đầu hai người, óc lẫn máu bắn lên nửa người hắn.
Hắn không dừng lại mà nhảy vọt ra ngoài cửa sổ, phóng qua hai bồn hoa rồi chạy vào tòa nhà đối diện.
Ngay khi bước vào tòa nhà này, Lê Tiệm Xuyên nhận ra có gì đó khác thường.
Đây là một tòa nhà ký túc xá.
Tuy nhiên, hành lang của tòa nhà này không bật đèn, xung quanh tối đen như mực.
Cửa phòng ngủ ở hai bên hành lang được đóng chặt, lạnh như băng, không một bóng người. Dường như không khí lạnh lẽo từ cửa địa ngục đã bao phủ tòa nhà ký túc xá này, tiếng bước chân của một người vang vọng, im ắng âm u.
Tòa nhà ký túc xá nam số 1.
Lê Tiệm Xuyên lập tức đoán ra tên gọi của tòa nhà này.
Ngày hôm qua hắn có đi vòng quanh khuôn viên trường, và chỉ có tòa nhà ký túc xá nam số 1 bị bỏ hoang.
Thật ra tòa nhà ký túc xá này không khác gì bốn tòa nhà ký túc xá nam còn lại, cả năm tòa nhà chỉ mới được xây dựng vài năm, không hề xuống cấp, nguyên nhân bỏ hoang vẫn chưa rõ.
Sau khi bước hai bước trên hành lang, Lê Tiệm Xuyên chợt phát hiện những học sinh giáo viên đuổi theo hắn đã biến mất.
Hắn đứng im tại chỗ, nghiêng đầu nhìn cánh cửa sổ bị hắn đập vỡ ở bên hông hành lang.
Bên ngoài đen nhánh, có bóng cây giương nanh múa vuốt trong gió trên cửa kính, nhưng không còn cái bóng nào khác.
Đám người kia không bước vào tòa nhà ký túc xá này, dĩ nhiên không phải từ bi hỷ xả tha cho hắn, khả năng lớn nhất là giống như lúc thấy áo blouse trắng, bọn họ sợ.
Lê Tiệm Xuyên lấy điện thoại ra nhắn tin cho Ninh Chuẩn.
“Tôi bị phát hiện, chạy trốn tới tòa nhà ký túc xá nam số 1, bọn người kia không đuổi theo.”
Hai giây sau, Ninh Chuẩn trả lời: “Anh rời khỏi chỗ đó đi!”
Lê Tiệm Xuyên cũng định rời đi.
Tòa nhà này rõ ràng không bình thường, nhưng hiện giờ đã hơn nửa đêm, trời sắp sáng, hắn cũng không thể thăm dò được gì, tốt nhất ban ngày đi cùng với Ninh Chuẩn, để cùng phối hợp điều tra.
Trong lúc nhắn tin, hắn đã băng qua hành lang tầng trệt của tòa nhà ký túc xá, đi đến đầu bên kia của hành lang, bước vào phòng nước, chuẩn bị mở cửa sổ phòng nước để nhảy ra ngoài.
Hắn không biết liệu đám người kia còn ở bên ngoài canh chừng hắn hay không, vì thế định đổi chỗ rời đi, để đề phòng vạn nhất.
Tuy nhiên, sau khi vào phòng nước, Lê Tiệm Xuyên lại nghe được tiếng nước chảy rất khẽ.
Hắn đứng lại, nhìn sang theo tiếng nước chảy này.
Vòi nước trên hai dãy bồn rửa tay đã khô cạn, chỉ có cái bồn dùng để giặt cây lau nhà đang chảy ra một dòng nước nhỏ, một đôi giày thể thao màu trắng dính bẩn được đặt trong bồn.
Lê Tiệm Xuyên liếc mắt nhìn quanh, cúi xuống nhặt đôi giày lên.
Phong Thành là trường trung học phổ thông tư thục có tỷ lệ nhập học cao, đây cũng là trường trung học phổ thông dành cho con nhà giàu, hầu hết các học sinh đều là cậu ấm cô chiêu. Bởi do bình thường phải mặc đồng phục học sinh nên sự phù phiếm và so sánh của những cô cậu trẻ tuổi sẽ được phản ánh qua những đôi giày. Về điểm này, Lê Tiệm Xuyên đã quan sát hầu hết các học sinh, cả nam lẫn nữ, những đôi giày trên chân bọn họ đều đến từ các thương hiệu đắt tiền.
Nhưng đôi giày thể thao màu trắng này rất bình thường.
Không có nhãn hiệu, hình như bị chà rửa nhiều lần nên hơi ngả vàng, keo dán đế giày cũng không bền chắc. Đôi giày này có size 40, là giày nam, chủ nhân của đôi giày hẳn là một người nghèo khó khác biệt của ngôi trường này.
Ở mép đế giày, Lê Tiệm Xuyên nhìn thấy một chữ ký.
Tống.
Đứng trong phòng nước ẩm ướt và trống rỗng, Lê Tiệm Xuyên nhìn chằm chằm vào con chữ này, bỗng nhiên nghe thấy một âm thanh hít thở thứ hai ở sát bên tai.