Ngày thử váy cưới, giọt nước mắt Hàn Dịch Huyên rơi lã chã, nhưng cô quyết tâm sẽ coi như chưa từng. Chu Nhâm, chú rể của cô, đã để cô đơn độc "diễn vở kịch một người" trong chính đám cưới của họ. Nỗi ấm ức chưa nguôi, cô đã phải đối mặt với Lữ Tiên Chi và cô bé Lữ Quan. Lời thỉnh cầu "Anh có thể làm bố của Quan Quan được không?" từ Lữ Tiên Chi, cùng câu trả lời "Được" từ Chu Nhâm, đã xé toạc mọi hy vọng. Cơn giận bùng lên, Dịch Huyên đối mặt với Lữ Tiên Chi và cả cô bé Lữ Quan, chất vấn về việc "cướp chồng" và "kẻ thứ ba". Nhưng chính Chu Nhâm lại siết chặt cô, tuyên bố đanh thép: "Hàn Dịch Huyên, cô ấy không bao giờ là kẻ thứ ba!" Lời nói ấy giáng một đòn chí mạng. Và rồi, Huyên đáp trả bằng một bí mật còn đau đớn hơn: "Sau khi chia tay, em tưởng mình bị ung thư... nên em đã ngủ với người khác. Chỉ một đêm." Mí mắt anh đỏ hoe, tuyệt vọng bám víu: "Anh không đi... chỉ là ngủ với vài người đàn ông, giờ là thế kỷ 21, anh không quan tâm..." Anh không muốn mất cô. Nhưng Dịch Huyên đã nhìn thẳng vào mắt anh, thốt ra những lời tàn nhẫn nhất: "Em không còn yêu anh. Em không có anh cũng sống tốt, có lẽ, còn vui hơn." Liệu tình yêu có thể sống sót sau những lời thú tội nghiệt ngã và sự đổ vỡ không thể hàn gắn này? Hay tất cả đã quá muộn cho một cái kết hạnh phúc?