46. Chương 46: Ngoài truyện 1 – Chút rượu ấm lòng

Khu Rừng Ngủ Say - Dạ Ngận Bần Tích

Chương 46: Ngoài truyện 1 – Chút rượu ấm lòng

Khu Rừng Ngủ Say - Dạ Ngận Bần Tích thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tác giả: Dạ Ngận Bần Tích
Chỉnh sửa & Phát hành: Phô Mai Con Bò Khóc
Ngoại truyện 1 – Chút rượu ấm lòng
Uống chút rượu
Đầu tháng Một, công ty phát tiền thưởng cuối năm. Lâm Tinh Dao nhận được tin nhắn trả lương, mắt sáng lên nhìn chằm chằm vào điện thoại. Tán việc xong trời đã tối, tuyết bay nhè nhẹ giữa thành phố lung linh ánh đèn.
Lâm Tinh Dao chấm công xong, bước ra khỏi công ty. Cậu nhìn xa xa, vội vã chạy tới vỉa hè. Những hạt tuyết rơi trúng mặt, một chiếc xe chầm chậm tiến đến, dừng ngay trước mặt cậu.
Lâm Tinh Dao mở cửa phụ ngồi vào. Bên trong xe ấm áp vô cùng. Vừa ngồi xuống, cậu đã nhận được tin nhắn: “Em có tiền thưởng cuối năm rồi!”
Hứa Trạc tiện tay gạt tuyết trên tóc cậu, cười: “Bảo sao chạy trông vui thế.”
“Tối nay em khao, ăn gì đây?”
“Lạnh lắm, ăn ở nhà.”
“Thế chúng mình ghé Sam’s Club* mua bít tết về ăn nhé? Thêm hai gói mì ống nữa. Hôm nay em vào bếp, anh khỏi phải nấu cơm.”
“Ừ được.”
*: Tập đoàn bán lẻ hàng đầu thế giới, thuộc sở hữu của Walmart.
Hai người đến Sam’s Club. Lâm Tinh Dao đi trước chọn nguyên liệu, Hứa Trạc đẩy xe theo sau. Cậu tập trung chọn bít tết, quay đầu thấy trong xe đã để sẵn hai chai rượu vang đỏ.
“Em không biết uống rượu.” Lâm Tinh Dao ngượng ngùng: “Một chai này đắt lắm.”
Hứa Trạc động viên: “Cứ coi như ăn mừng đi.”
Lâm Tinh Dao nghĩ cũng phải. Nhận lương, tuyết rơi, mai lại là thứ Bảy, ngày đẹp thế này uống chút rượu cũng vui. Hắn nói đúng.
Mua đồ xong về nhà. Lâm Tinh Dao thay quần áo, vào bếp nấu nướng. Lâu không động tay, cậu gượng gạo. Khi cắt súp lơ, lưỡi dao chạm phải phần cuống cứng, suýt nữa cắt vào tay mình.
Không biết Hứa Trạc đã đoán trước hay sao, thỉnh thoảng hắn lại ghé bếp xem. Thấy vậy, hắn tiến đến nắm lấy tay cậu: “Để anh.”
Lâm Tinh Dao vẫn muốn tự mình làm: “Không sao, em nói là nấu cơm rồi mà.”
“Không muốn nghe câu đó với em.” Hứa Trạc véo má cậu, khiến môi cậu nhếch lên: “Ăn bánh kem của em đi.”
Hứa Trạc lúc nói chuyện với cậu vẫn lãnh đạm, nhưng với người khác lại dịu dàng hơn. Bản tính lạnh lùng của hắn đã ăn sâu vào máu, không thể thay đổi. Lâm Tinh Dao đành nghe lời, lấy bánh kem ra ăn. Đang ăn thì nhận được cuộc gọi giao hàng.
Cậu có mua gì đâu? Mở cửa, nhân viên giao hàng ôm bó hoa hồng champagne**, nói: “Chào anh, hoa của anh tới rồi ạ.”
**: Ý nghĩa của hoa hồng champagne: “Yêu người là hạnh phúc lớn nhất đời tôi, nhớ người là nỗi đau ngọt ngào, bên người là niềm kiêu hãnh. Thiếu người, tôi như con thuyền lạc lối.”
Lâm Tinh Dao nhận hoa, đóng cửa, ôm bó hoa vào bếp đặt trên bàn. Những đóa hoa hồng màu kem hé nở, tỏa hương thơm dưới ánh đèn.
Bít tết chiên xong, Hứa Trạc bê đĩa lên bàn. Lâm Tinh Dao vui vẻ theo sau: “Sao đột nhiên mua hoa thế? Đẹp quá!”
“Mừng em nhận lương.” Hứa Trạc lau tay, rót hai ly rượu vang: “Thích là được.”
Lâm Tinh Dao rất vui, nhưng biết tiền mình làm ra không bằng một góc của Hứa Trạc. Hắn làm thế chỉ như dỗ dành đứa trẻ, khiến cậu ngượng chết đi được.
Rượu vang đỏ và bít tết ăn hợp nhau. Chẳng biết từ lúc nào, chai rượu đã gần cạn. Sắc mặt Hứa Trạc vẫn vậy, Lâm Tinh Dao sờ mặt mình, thấy nóng: “Em không uống nữa, hơi say rồi.”
Hứa Trạc: “No chưa?”
Cậu gật đầu. Hắn rót rượu cho mình: “Ra sofa ngồi nghỉ đi, anh uống một mình.”
Lâm Tinh Dao không chịu, đứng dậy ngồi sát bên cạnh hắn, hỏi: “Sao anh lại uống rượu một mình?”
Hứa Trạc không nhịn được, khẽ mỉm cười. Hắn nhìn Lâm Tinh Dao, ngón tay lướt qua gương mặt ửng hồng của cậu, nóng rực.
Tửu lượng của cậu thật kém.
“Sao anh lại uống rượu một mình?”
“Vì anh uống một mình.”
“Em có uống với anh đâu.”
Hứa Trạc véo nhẹ cậu như xách một chú chó con. Hắn nhấp một ngụm, ít khi uống rượu. Chỉ vì hôm nay Lâm Tinh Dao quá hào hứng, hắn như bị lây niềm vui, vị rượu ngòn ngọt trôi xuống bụng, tinh thần thoải mái hơn.
Từ lúc nào hắn đã vui lây bởi niềm vui đơn giản như thế?
“Hứa Trạc.” Lâm Tinh Dao nhìn hắn, đứng dậy lấy ly của mình: “Em uống với anh.”
Cậu nói mà giọng như kéo dài trong mơ màng. Hứa Trạc nheo mắt, thoáng niềm vui. Hắn đẩy ly rượu của Lâm Tinh Dao, một tay xoa gáy cậu: “Dao Dao đáng yêu lắm.”
Lâm Tinh Dao nghiêm túc: “Anh đang khen thú cưng à?”
Hứa Trạc bật cười: “Anh có nuôi thú cưng đâu.”
Lâm Tinh Dao bắt đầu nói bừa: “Thế anh muốn nuôi mèo hay chó?”
“Dao Dao, anh không muốn nuôi gì hết.” Hứa Trạc trầm giọng: “Anh chỉ muốn trong nhà có hai đứa mình, không thích bất cứ vật sống nào thu hút sự chú ý của em.”
Lâm Tinh Dao bị hắn ấn vào gáy, ngước đôi mắt long lanh nhìn hắn: “… Ồ, thế không nuôi nữa.”
Hứa Trạc uống một ngụm rượu vang đỏ, túm cậu cúi đầu mớm rượu cho cậu. Mặt Lâm Tinh Dao đỏ bừng, hàng mi run run. Cậu bật tiếng ‘ưm’, nuốt rượu, Hứa Trạc lại mớm thêm ngụm nữa. Lâm Tinh Dao suýt sặc, chống ngực hắn, lưỡi tê dại vì rượu, rượu đỏ ứa ra khóe miệng. Hứa Trạc nghiêng đầu liếm rượu ở đó, men theo vệt chất lỏng xuống cổ, để lại vệt đỏ nhạt trên làn da trắng ngần.
Lâm Tinh Dao choáng váng, không biết do rượu hay bị kích thích. Cậu mê man dựa vào người hắn, người sắp trượt khỏi ghế: “Hứa Trạc, em chóng mặt…”
Hứa Trạc đành bế cậu lên, đặt xuống sofa trong phòng khách. Lâm Tinh Dao ôm cổ hắn không chịu buông, hôn hắn một cách cố chấp với những dấu hôn trên cổ và vết cắn môi: “Hứa Trạc, anh nghe em nói… anh ngồi xuống đi.”
Nhịp thở của Hứa Trạc hơi loạn. Hắn bình tĩnh ngồi xuống, ôm Lâm Tinh Dao ngồi trên đùi mình, vòng tay qua eo cậu: “Rồi, em muốn nói gì?”
“Anh nói không nuôi thì cũng được. Thật ra em cũng không muốn nuôi.” Lâm TinhDao ghé vào lồng ngực hắn, cọ cọ cổ đầy thân mật, môi sắp kề sát tai hắn, toàn là mùi rượu vang đỏ ấm áp: “Em cũng thích hằng ngày… chỉ ăn cơm, chơi game với anh, thích anh đón em tan làm, cuối tuần cùng nhau đi chơi… Hứa Trạc, anh nghe em nói đi… anh, anh đừng chọc người em thế…”
Hơi thở của Hứa Trạc nặng nề hẳn. Hai chân đỡ lấy Lâm Tinh Dao, giọng khàn khàn: “Em cứ ôm anh mãi không buông thế thì anh sẽ chọc vào người em.”
Lúc này Lâm Tinh Dao như bị điếc tạm thời, nhất quyết không chịu buông tay, hé miệng cắn một phát vào cổ hắn. Hứa Trạc hít một hơi thật nhẹ, Lâm Tinh Dao lại vùi mặt vào cổ hắn, chỉ lặng lẽ thở một chốc.
Hứa Trạc vỗ mông cậu: “Dao Dao, bế em lên giường ngủ nhé?”
Lâm Tinh Dao nằm trong lòng hắn sắp ngủ thiếp đi, thở chậm và nặng nề, lẩm bẩm: “Hứa Trạc…”
“Ơi.”
“Cái năm học lại em đã khổ sở lắm…”
Hứa Trạc hơi khựng lại, im lặng.
Lâm Tinh Dao như nói mơ: “Em nhớ bà ngoại, nhớ mẹ, nhớ… nhớ anh… nhưng mà… không một ai ở bên em hết…”
Hứa Trạc ghì chặt Lâm Tinh Dao. Hắn bế cậu, đứng dậy đi vào phòng ngủ, đặt cậu nhẹ nhàng xuống giường, cởi áo khoác và tất, đắp chăn kín cho cậu.
Lâm Tinh Dao sẽ không bao giờ nói những câu như thế khi tỉnh táo. Dù mạnh mẽ hay ngượng nghịu, cậu cũng không muốn bị mắc kẹt trong quá khứ.
Trong bóng tối, Hứa Trạc vuốt ve má cậu: “Xin lỗi.”
Lâm Tinh Dao sắp ngủ thiếp đi thật. Cậu say đến mức mê man, nhưng vẫn cảm nhận được hắn ở rất gần, giọng nói trầm ấm dịu dàng vô ngần.
Cậu sờ được tay hắn, ngoắc lấy ngón tay: “Không sao. Bây giờ đã có anh ở bên rồi, ngày nào em cũng cực kì vui vẻ, không cô đơn chút nào hết.”
“Em mong anh cũng giống như em là được rồi, Hứa Trạc…”
Lâm Tinh Dao cứ thì thào mãi, không chịu ngủ mà muốn trò chuyện với hắn. Hứa Trạc ngoắc ngón tay cậu, cúi đầu hôn đôi môi hồng hào của cậu.
“Dao Dao, bọn mình sẽ không phải cô đơn nữa.”
Lâm Tinh Dao yên tâm, hơi thở dần dài hơn, trùm chăn ngủ say. Hứa Trạc lặng lẽ nhìn người đang ngủ yên giấc, đêm đã khuya, tuyết rơi càng lúc càng dày, nghĩ về sớm mai thế giới sẽ bừng sáng.
Chỉ còn đêm nay, đôi tay nắm lấy nhau và hai chiếc bóng hòa vào nhau trong căn phòng ấm áp này.