Chương 2: Chân Long Tiêu Gia

Kiếm Chủ Bát Hoang - Hàn Vô Phong

Chương 2: Chân Long Tiêu Gia

Kiếm Chủ Bát Hoang - Hàn Vô Phong thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vẻ ngoài tuấn tú cùng khí chất phi phàm khiến Tiêu Trần trở thành tâm điểm của biết bao thiếu nữ si mê. Không chỉ bởi nhan sắc, mà còn bởi vẻ lạnh lùng, phóng khoáng vốn có, thu hút mọi ánh mắt ngay từ lần đầu gặp gỡ.
Sau ba năm rèn luyện, Tiêu Trần đã trưởng thành hơn, từ một thiếu niên mười lăm tuổi giờ đây đã bước sang tuổi mười tám. Sự non nớt thuở nào đã biến mất, thay vào đó là vẻ đẹp trưởng thành cùng khí chất ngày càng thu hút. Cưỡi ngựa Xích Diễm, mặc kệ những ánh nhìn tò mò của thiên hạ, Tiêu Trần chỉ mong mau chóng trở về đoàn tụ cùng song thân. Ba năm xa cách, chắc hẳn phụ mẫu ông đã mong ngóng lắm rồi.
Khi tiến đến gần đại trạch Tiêu gia, trong lúc vô tình, Tiêu Trần nghe được tin tức về hai gia tộc lớn ở tông Giác Sơn hợp lực tiêu diệt Tiêu gia, và mọi chuyện đều do Trần Mộ Tuyết đứng sau chỉ đạo.
Vốn chẳng phải là bí mật, nhưng sự tồn vong của Tiêu gia giờ đây đã bước đến ngưỡng cửa sinh tử. Biết được tình thế nguy khốn, Tiêu Trần thoáng hiện vẻ lạnh lẽo trên gương mặt, nhưng chỉ trong chớp mắt, ông lại trấn tĩnh trở lại. Ông thầm nghĩ, may mà mình về kịp, nếu không thì thật sự sẽ gây ra không ít phiền toái.
Không chần chừ, Tiêu Trần tiến thẳng về đại trạch Tiêu gia. Bên trong, toàn bộ gia tộc đã bị dồn vào thế cùng, buộc phải liều mạng một phen. Dù biết cơ hội sống sót là mong manh, nhưng thà chiến đấu còn hơn chịu chết vô ích.
Trong bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở, hai bên vừa chuẩn bị động thủ thì từ ngoài cổng đại trạch, Tiêu Trần bước vào với vẻ mặt bình thản.
Tiếng bước chân vang lên, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ông. Ban đầu, mọi người còn không nhận ra ông là ai, chỉ cảm thấy quen quen. Nhưng chẳng mấy chốc, phụ thân Tiêu Kình đã nhận ra con trai mình, trên khuôn mặt đầy xúc động, ông gọi: “Trần Nhi…”
Nghe thấy tiếng gọi, sắc mặt mọi người đều biến sắc. Chân Long Tiêu gia đã trở về ngay thời khắc sinh tử này…
Phía Mã gia và Trần gia đều lộ vẻ khó chịu. Không ngờ rằng Tiêu Trần lại quay về đúng lúc này. Trong ánh mắt Trần Mộ Tuyết thoáng hiện sự phức tạp khi nhìn thấy Tiêu Trần tiến về phía mình.
Vẻ tuấn tú của Tiêu Trần vẫn như xưa, thậm chí còn thu hút hơn trước. Khí chất ngày càng quyến rũ khiến không ít người không khỏi ngây ngất, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi làn sóng hận thù lạnh lẽo. Bởi vì Tiêu Trần chính là nam nhân đầu tiên cự tuyệt nàng.
Bất chấp những ánh mắt xung quanh, Tiêu Trần đi thẳng về phía phụ thân, trên môi nở một nụ cười nhạt: “Phụ thân…”
“Con… Trần Nhi, con mau đi, rời khỏi huyện Lĩnh Sơn ngay đi, đừng bao giờ quay lại nữa.”
Tiêu Kình vui mừng khôn xiết khi nhìn thấy con trai, nhưng nghĩ đến tình thế hiện tại của Tiêu gia, ông lại trở nên vội vàng thúc giục Tiêu Trần rời đi. Ông hiểu rằng, với sức mạnh hiện tại của Tiêu Trần, dù có thiên phú phi thường, nhưng tuổi còn trẻ làm sao có thể chống chọi lại tông Giác Sơn?
Dù vậy, ông vẫn không để cho Trần Mộ Tuyết có cơ hội làm hại con trai mình. Ông hiểu rõ, có thể hi sinh bất cứ ai trong Tiêu gia, nhưng Tiêu Trần không thể. Chỉ cần ông còn sống, Tiêu gia sẽ còn cơ hội.
Vốn định dùng tính mạng của mình để che chở Tiêu Trần thoát khỏi đây, nhưng ngay khi Tiêu Kình định liều chết một trận, Tiêu Trần đã nhẹ nhàng vỗ vai ông, bước ra phía trước, nói với giọng điềm tĩnh: “Phụ thân, nơi này xin cha để con xử lý.”
Không hề vội vã, cũng chẳng cần chờ phản ứng của Tiêu Kình, Tiêu Trần tiến thẳng về phía Trần Mộ Tuyết, nhìn vào đôi mắt đầy toan tính của nàng, sắc mặt vẫn bình thản như thường.
“Thật ra, từ ba năm trước, ta đã đoán trước sẽ có ngày như thế này…”
Đối với mọi hành động của Trần Mộ Tuyết hôm nay, Tiêu Trần không hề cảm thấy bất ngờ. Bởi vì tất cả đều nằm trong dự đoán của ông. Trần Mộ Tuyết chính là một nữ nhân như vậy.
Nghe Tiêu Trần nói, Trần Mộ Tuyết nghiến chặt răng: “Cứ coi như ngươi đã đoán trước, nhưng hôm nay toàn bộ Tiêu gia sẽ phải chết!”
Tiêu Trần vẫn lạnh lùng, khiến Trần Mộ Tuyết vừa tức giận vừa si mê. Ông chính là nam nhân khiến nàng không thể không rung động. Dù đối mặt bất cứ chuyện gì, ông cũng không hề biến sắc, như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của ông từ lâu.
Trong đôi mắt Trần Mộ Tuyết là sự giằng co giữa thù hận và si mê. Không thể phủ nhận, cho đến giờ, nàng vẫn còn yêu mến Tiêu Trần. Bởi vì ông là nam nhân duy nhất khiến nàng rung động, ngay cả Thẩm Minh cũng không thể so sánh.
Nhìn thấy sự phức tạp trong ánh mắt của Trần Mộ Tuyết, Tiêu Trần thở dài nhẹ, nói: “Ngươi muốn biết tại sao ta lại cự tuyệt ngươi ư?”
“Bởi vì ngay khi ngươi tỏ tình, ngươi đã có quan hệ với Mã Nguyên. Hơn nữa, ta còn biết rằng, mối quan hệ giữa ngươi và Mã Nguyên chính là do Trần gia ngươi muốn liên minh cùng Mã gia. Một nữ nhân có thể vì lợi ích mà hi sinh thân xác, ngươi nghĩ ta sẽ chấp nhận lời thổ lộ của ngươi sao?”
Tiêu Trần không hề tức giận trước hành động của Trần Mộ Tuyết. Từ đầu đến cuối, ông vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt. Nghe những lời này, cả Trần Mộ Tuyết lẫn Mã Nguyên đều biến sắc.
Đặc biệt là Mã Nguyên, thân là công tử Mã gia, giờ đây không thể tin được nhìn về phía Tiêu Trần nói: “Ngươi… Ngươi đã biết từ trước?”
“Hầy, nếu ngươi không làm, làm sao ta biết?” Nghe Mã Nguyên hỏi, Tiêu Trần cười nhạt đáp.
Từ khi bắt đầu, ông đã biết về mối quan hệ của Trần Mộ Tuyết và Mã Nguyên, bởi vậy mà từ nhỏ, ông không hề có chút thiện cảm nào với nàng. Tất nhiên, ông cũng không thể chấp nhận lời tỏ tình của Trần Mộ Tuyết.
Khi bị Tiêu Trần vạch trần sự thật trước mặt mọi người, Mã Nguyên cảm thấy ánh mắt u ám của Thẩm Minh đổ về phía mình. Lúc này, hắn đã có thể đoán trước được kết cục bi thảm của mình.
Trong lòng hoảng sợ, hận thù đối với Tiêu Trần bùng lên mạnh mẽ. Nếu không phải vì ông, làm sao Thẩm Minh có thể biết được sự thật? Với đôi mắt đầy sát khí, Mã Nguyên rút ngay thanh đại phủ, tấn công Tiêu Trần, vừa quát: “Nói xằng bậy, Tiêu Trần, ta sẽ giết chết ngươi!”
Hắn lao về phía Tiêu Trần với toàn bộ sức mạnh, nhưng Tiêu Trần chỉ khẽ di chuyển, né tránh được cú tấn công. Không chút do dự, ông đá mạnh vào bụng Mã Nguyên, khiến hắn quỳ rạp trước mặt mình.
Nhìn xuống Mã Nguyên đang quỳ gối, Tiêu Trần nhàn nhạt nói: “Ai cho ngươi có gan la lối như vậy?”