Kiếm Tìm Ánh Sáng
Chương 22: “Lại đây ôm một cái nào”
Kiếm Tìm Ánh Sáng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trình Điền Đông nhấn chuông gọi phục vụ. Nhân viên phục vụ ở đây rất khác với bên ngoài, bên ngoài thường ăn mặc bình thường, còn người nơi đây đều mặc vest đen.
“Ông chủ.”
“Lấy hai bình nước trái cây, có trẻ con.”
Đường Án Trác đã trưởng thành mà lại bị gọi là trẻ con, mặt cậu đỏ bừng trong nháy mắt.
“Em uống nước là được, không cần làm phiền vậy đâu.”
Ngụy Tắc Văn đặt tay lên lưng ghế của cậu, tiện tay véo vành tai cậu.
“Uống đi, phải phiền cậu ta nhiều vào. Án Trác, đây là Trình Điền Đông, chính là Trình nhị đã nhắc đến trước đó, em cứ gọi cậu ấy là anh Đông.”
“Em chào anh Đông.” Đường Án Trác gật đầu chào hỏi, sau đó Ngụy Tắc Văn lại giới thiệu những người khác cho cậu, cậu ngoan ngoãn gọi tên từng người.
Thức ăn đã được dọn lên đầy đủ, mọi người bắt đầu dùng bữa.
Đường Án Trác lặng lẽ sờ tai mình, ngón tay của Ngụy Tắc Văn rất nóng, hơi ấm dường như vẫn còn vương lại, khiến cậu thấy nhồn nhột.
Ngụy Tắc Văn sợ cậu ngượng ngùng, luôn tự tay gắp thức ăn cho cậu. Ngoại trừ những món gần mình nhất, cậu hầu như không cần phải với đũa.
Trình Điền Đông khoanh tay quan sát với vẻ thích thú. Khi chạm ánh mắt của Ngụy Tắc Văn, anh ta hiểu ý mà chỉ mỉm cười không nói gì.
Anh ta thầm nghĩ, mười phần thì đến tám là Ngụy Tắc Văn đang nuôi “vợ bé”, đúng là quá biến thái, đứa nhỏ này kém bọn họ đến mấy tuổi chứ.
Ngụy Tắc Văn nhướng mày với anh ta, Trình Điền Đông hạ vai, thả lỏng người quan sát Đường Án Trác.
Dù sao cậu còn rất trẻ, khuôn mặt căng tràn sức sống, không giống bọn họ, chỉ cần cười nhẹ thôi khóe mắt cũng đã có nếp nhăn. Ngoại hình của cậu quả thực rất đẹp, hơn nữa dáng vẻ ngoan ngoãn khác hẳn những tình nhân trước kia của Ngụy Tắc Văn, đặc biệt là người có vẻ ngoài diễm lệ, sắc sảo như Phùng Nhiên. Đứa trẻ này lại là vẻ trong sáng, vô hại, càng khiến người ta muốn che chở, cưng chiều.
Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện tai cậu nhóc sau khi bị Ngụy Tắc Văn tùy tiện xoa nắn vẫn đỏ bừng đến giờ.
Chắc là không phải chỉ mình Ngụy Tắc Văn đơn phương.
Nhưng có vẻ đứa trẻ kia cũng chưa nghĩ đến mấy chuyện này.
Thú vị quá, Trình Điền Đông và Ngụy Tắc Văn đã quen biết nhau hơn hai mươi năm.
Anh ta có một người anh trai lớn hơn năm tuổi, từ nhỏ chỉ biết đọc sách, lúc nào cũng nghiêm túc cẩn trọng, hiện tại làm việc cũng quá nghiêm túc. Vì sợ anh trai nên anh ta không dám chơi cùng, bèn đi tìm Ngụy Tắc Văn, người chỉ hơn anh ta một tuổi.
Hơn hai mươi năm qua, đây là lần đầu tiên anh ta thấy bên cạnh Ngụy Tắc Văn có một người đặc biệt đến vậy.
Ngụy Tắc Văn uống rượu nên khi về nhà chỉ có thể gọi tài xế thay.
Hai người về đến nhà đúng lúc A Thành cũng vừa về, chiều nay không biết anh ta đã đi đâu.
“Cậu đi đâu vậy?” Ngụy Tắc Văn đưa chìa khóa xe cho A Thành, thuận miệng hỏi, lại cảm thấy dường như A Thành hơi sửng sốt.
Ngụy Tắc Văn vốn đã quay lưng đi, lại quay đầu lại, hơi nhíu mày nhìn A Thành. A Thành cúi đầu đáp: “Anh, để em đỗ xe cho anh, hai người đi đâu vậy…”
Khi A Thành ngẩng đầu vừa vặn phát hiện Ngụy Tắc Văn đang nhìn mình, tay buông thõng bên người nắm chặt thành nắm đấm. Ngụy Tắc Văn liếc mắt một cái, trên mặt hắn là vẻ hoài nghi rõ ràng nhưng hắn không hỏi gì thêm.
“Trình nhị mời đi ăn cơm.”
“À… dạ.”
Nhìn theo bóng Ngụy Tắc Văn và Đường Án Trác về nhà, A Thành mím chặt môi, đi đỗ xe cho Ngụy Tắc Văn.
Cũng thật lạ, Ngụy Tắc Văn lại đưa Đường Án Trác đến chỗ Trình nhị. Sau khi cậu nhóc này vào nhà, địa vị quả nhiên đã khác hẳn.
Ngụy Tắc Văn uống rượu nhưng không say, về nhà còn nhớ rõ lò nướng có loại bánh Đường Án Trác thích. Cậu nhóc bảo bánh kem ở trường không ngon bằng bánh làm ở nhà, vì thế hắn đã cho người làm rất nhiều loại cho cậu.
“Mang lên phòng ăn đi, ăn không hết thì cất vào tủ lạnh.”
Nhìn Ngụy Tắc Văn đặt từng khay bánh lên bàn, mắt Đường Án Trác sáng bừng. Những lời cậu thuận miệng nói, đến chính cậu cũng chẳng để tâm, vậy mà Ngụy Tắc Văn lại đều nhớ rõ.
Cảm giác được quan tâm, nhớ nhung này thật tốt.
“Dạ!” Cậu vui vẻ đáp lời, bưng khay đi theo Ngụy Tắc Văn lên lầu.
Nếu cậu vẫn còn ở khu hẻm nhỏ, những thứ Ngụy Tắc Văn cho cậu, có lẽ cả đời này cậu cũng sẽ không có được. Khi Đường Án Trác ăn hạnh nhân phủ trên bánh tiramisu bỗng nhớ đến Lữ Quyên.
Đây là món mà Lữ Quyên chưa từng được ăn.
Nghĩ tới đây, cậu chưa từng gọi điện cho Lữ Quyên. Không phải là không nghĩ đến việc ấy mà là cậu không biết mình phải nói gì. Ở trong nhà hai người rất ít trò chuyện, hơn nữa có lẽ Lữ Quyên sẽ không bắt máy.
Nhưng huyết thống thật sự là một thứ rất kỳ lạ, dù cho khi ở cùng nhau ghét nhau như chó với mèo, tách ra lâu rồi cũng sẽ nghĩ: “Mẹ thế nào rồi, bà ấy sống có ổn không?”
Đường Án Trác dựa vào trên giường, thầm nghĩ dường như họ vẫn luôn sống không hề tốt, vậy thì Lữ Quyên có ăn no không? Mỗi ngày vẫn mệt mỏi như vậy sao? Sức khỏe có tốt không? Kỳ nghỉ của cậu quá ít, về nhà một chuyến phải mất mấy tiếng, cậu không có đủ thời gian. Hơn nữa cậu cũng không biết khi nào về mới thích hợp, dẫu sao trước kia sáng sớm cậu đã ra khỏi cửa, phải chờ đến sau 12 giờ đêm mới có thể về.
Nhưng thi xong cậu có thể nghỉ một ngày, vẫn nên về xem sao…
Đường Án Trác ôm đầu gối, nhắn tin cho Ngụy Tắc Văn: “Ngài Ngụy, thi xong em muốn về nhà một chuyến.”
Ngụy Tắc Văn trả lời rất nhanh, hắn không bao giờ từ chối bất cứ yêu cầu nào của Đường Án Trác, huống hồ cậu cũng rất ít khi đưa ra yêu cầu.
Không thấy Đường Án Trác nhắn lại nữa, hắn đọc lại và nghiền ngẫm từng chữ cậu đã nhắn, cuối cùng tổng kết ra tâm tư ẩn sâu: hẳn là đứa trẻ kia nhớ nhà, nhớ mẹ rồi.
Ngụy Tắc Văn kéo chặt áo choàng tắm, đi đến gõ cửa phòng cậu.
“Mời vào.”
Giọng Đường Án Trác rầu rĩ. Khi Ngụy Tắc Văn dựa vào khung cửa, hắn còn thấy cậu lén lau mắt, nhưng rất nhanh đã tươi cười với mình.
“Tôi có thể vào không?”
“Có thể ạ.”
Chóp mũi cậu ửng hồng, hốc mắt cũng vậy.
Ngụy Tắc Văn đứng ở mép giường, không hỏi vì sao cậu lại khóc.
Hắn chỉ khẽ nói: “Đến đây, ôm một cái đi.”
Đường Án Trác ngẩng đầu sửng sốt, nhưng chỉ do dự nửa giây, cậu bèn vùi đầu vào người Ngụy Tắc Văn, vươn tay ôm chặt lấy eo hắn.
Ngụy Tắc Văn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cậu, nhìn đỉnh đầu đang yên lặng của cậu.
Đứa trẻ quá hiểu chuyện, đến cả khi khóc cũng không phát ra âm thanh.