Kiếm Tìm Ánh Sáng
Chương 24: “Ở trước mặt tôi thì không cần cố chịu đựng”
Kiếm Tìm Ánh Sáng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Môi Lữ Quyên khẽ run rẩy, tay Đường Án Trác bắt đầu tê dại đến mức run rẩy không kìm được, sau đó cả người cậu lạnh toát, cảm thấy khó thở.
“Vâng ạ.” Cậu khó khăn đáp lời, “Vậy nên mẹ ơi, hãy chờ con đón mẹ đi sống những ngày tháng an lành.”
Lữ Quyên lại trở lại vẻ chết lặng, cô do dự vỗ vỗ tay Đường Án Trác, lòng bàn tay cũng lạnh buốt.
“Con sống tốt là được rồi.”
Mẹ không sao cả.
Đã lâu rồi Lữ Quyên không ăn nhiều cơm, dạ dày cô không tốt, ăn nhiều sẽ bị chướng bụng, nhưng lúc này cô lại ăn hết tất cả các món trên bàn.
Chiếc đũa gỗ rơi xuống bàn, rồi lại loảng xoảng rơi xuống đất nhưng không ai nhặt. Hai bên trầm mặc hồi lâu, cuối cùng Lữ Quyên chống tay lên bàn đứng dậy, chậm rãi xoay người, từng bước cứng đờ trở lại giường.
“Trở về đi, đừng quay lại đây nữa.”
Đừng về con ngõ nhỏ chật hẹp này, con trai của mẹ, con là người sạch sẽ nhưng mẹ thì không, con hẻm này cũng vậy. Nơi đây vừa dơ bẩn vừa hỗn loạn, khắp nơi là những lời lẽ tục tĩu, không phải nơi con nên ở, con nên đi đến nơi tốt hơn, có được cuộc sống tươi đẹp hơn.
Ngay cả người làm mẹ chỉ biết cản bước con cũng không nên trở thành gánh nặng cho con.
Đường Án Trác đứng tại chỗ, không biết có nên đi hay không, cho đến khi Lữ Quyên lại mở miệng thúc giục, “Đừng để người ta phải chờ lâu, người có tiền đều quý thời gian như vàng bạc.”
“Mẹ, thi đại học xong con sẽ trở về, hãy chờ con.”
Hiển nhiên Đường Án Trác không thể nghe lời Lữ Quyên mà không trở về, đặc biệt là lúc này, sau khi đã về thăm cô.
Vốn cậu tưởng rằng giữa cậu và mẹ đã không còn tình cảm sâu đậm nào, hơn nữa sẽ ngày càng phai nhạt theo thời gian. Sau này cậu chỉ cần kiếm tiền chu toàn hiếu đạo, lo cho Lữ Quyên lúc tuổi già, tựa như hoàn thành một nhiệm vụ trong đời.
Nhưng hiện tại cậu đã hiểu tình mẫu tử máu mủ ruột rà. Lữ Quyên trong tình cảnh hiện tại càng khiến cậu đau lòng, cậu càng thêm kiên định phải cho Lữ Quyên cuộc sống thật tốt, đưa mẹ rời khỏi căn nhà này, không bao giờ phải chịu nhục nữa.
Cậu nhẹ nhàng đóng cửa lại, thấy xe Ngụy Tắc Văn, cậu bỏ qua những ánh mắt tò mò dò hỏi từ những người xung quanh, nhanh chóng lên xe.
Ngụy Tắc Văn dang tay ra ngay khi cậu vừa bước vào. Cậu lao vào, vùi mặt vào vai hắn.
Tay Ngụy Tắc Văn ôm lấy lưng cậu, khẽ an ủi: “Muốn khóc thì cứ khóc đi.”
Hắn nghe thấy Đường Án Trác cố nín thở.
“Ở trước mặt tôi thì không cần cố chịu đựng.”
Rốt cuộc chỉ vì một câu này, Đường Án Trác trút bỏ mọi phòng bị, òa khóc nức nở trên vai Ngụy Tắc Văn.
Thực ra đã lâu rồi Lữ Quyên không tiếp khách làng chơi.
Kể từ ngày bị gã khách kia đánh.
Thực ra khách tìm đến cô đa phần đều đã có gia đình. Những người này muốn tìm kiếm cảm giác mạnh, nhưng lại nhát gan sợ phiền phức, cho nên đều sẽ dùng biện pháp phòng ngừa an toàn, sợ lỡ như có con ngoài ý muốn sẽ bị Lữ Quyên quấy rối, phá hoại gia đình.
Khu dân cư này chỉ có bấy nhiêu người, chút chuyện này ai cũng hiểu rõ trong lòng nhưng không nói ra. Vợ con có biết thì cũng chỉ nhắm mắt làm ngơ cho qua, dẫu sao cái chốn rách nát này cũng chẳng còn nói đến tình yêu sâu đậm lãng mạn gì. Kết hôn vài năm sau đều biến thành cuộc sống chung, đàn ông thì vô dụng, phụ nữ thì thích làm loạn, ghét nhau như chó với mèo.
Nhưng cũng có những gã độc thân không tìm được vợ tới chỗ cô để giải tỏa nhu cầu sinh lý, tỷ như gã khách ngày đó.
Gã đàn ông đã mắng Đường Án Trác.
Gã không dùng bao cao su, Lữ Quyên cũng ngầm chấp thuận. Khách như vậy đâu phải chưa từng có, uống thuốc tránh thai là được rồi, cô cũng chẳng phản kháng.
Cuối cùng bọn họ xảy ra tranh chấp, gã đàn ông xuất tinh vào trong cô, bọn họ kết thúc trong không vui vẻ.
Trước khi đi, gã đứng ở cửa, cười một cách đáng sợ, nói ra những lời còn kinh khủng hơn.
“Mày ngủ với nhiều thằng như vậy sao vẫn không bị mắc bệnh hả đồ đĩ thõa? Tại sao hả? Mẹ nó, tại sao tao chỉ ngủ với gái thì bị lây AIDS rồi!”
Một tia sét đánh giữa trời quang.
Lữ Quyên run rẩy, khó có thể tin mà mở to mắt kinh ngạc, dùng hết sức lực toàn thân gào thét khản cả cổ mắng, “Đồ khốn! Mày sẽ không được chết tử tế!”
“Mày cũng thế thôi.”
Gã đàn ông đóng sầm cửa bỏ đi. Nghe nói vào đêm đó, gã uống rượu say bị xe đâm chết trên đường. Nơi này không có camera theo dõi, khi được phát hiện thì thi thể đã bắt đầu phân hủy, kẻ gây tai nạn bỏ trốn. Gã không có người nhà nên cũng chỉ được xử lý qua loa.
Lữ Quyên nhìn chằm chằm trần nhà, sau cơn phẫn nộ thế nhưng lại cảm thấy bản thân dường như được giải thoát. Cô không lau rửa cơ thể mình, tùy ý để chất dịch đặc quánh lưu lại trong cơ thể.
Cô đã xong đời rồi.
Cô khóc đến run rẩy, đây là lần đầu tiên cô khóc vì chính mình.
Cô muốn rời đi, cô sống mệt mỏi quá rồi.
Khi còn trẻ, hàng xóm láng giềng đều bảo cô là mỹ nhân. Cô mặc váy dài, tết hai bím tóc, chỉ cần đạp xe trên phố là có rất nhiều đàn ông ngoái nhìn theo.
Người theo đuổi cô rất nhiều, nhưng trớ trêu thay cô lại lựa chọn Đường Chí Hoa.
Mới đầu bọn họ cũng rất ân ái, Đường Chí Hoa cưng chiều cô. Kết tinh tình yêu của họ là Đường Án Trác, cuộc sống của một gia đình ba người vốn dĩ vô cùng hạnh phúc, hài hòa.
Cho đến khi Đường Chí Hoa dính tới cờ bạc, tài sản đều bị thua sạch. Thua bạc liền về nhà gây sự với vợ con, tình cảm vợ chồng ngày càng rạn nứt. Lữ Quyên cũng không thể ngăn cản hắn, thậm chí có đôi khi còn bị chồng đánh. Cô không dám phản kháng, bằng không Đường Án Trác bé nhỏ cũng sẽ bị liên lụy.
Bài bạc là thứ tuần hoàn ác tính, càng thua càng chơi hăng, luôn muốn gỡ gạc, kết quả chính là thua càng ngày càng nhiều. Sau này Đường Chí Hoa dứt khoát không về nhà nữa, Lữ Quyên không tìm thấy hắn, hắn lại dẫn chủ nợ tới nhà để đòi tiền.
Cuộc sống ngày càng túng quẫn, Lữ Quyên làm cùng lúc mấy công việc, thậm chí có đôi khi còn chẳng thể ăn cơm.
Cho đến khi cô kiệt sức quá độ, ngất xỉu trên đường. Khi tỉnh lại đã nằm trên chiếc giường xa lạ, cả người đều đau nhức, ba gã đàn ông lạ lẫm ngồi hút thuốc trên sô pha.
Cô nhìn thân thể trần trụi của mình bèn hiểu ra tất cả, sau đó bắt đầu la to, nhưng mấy người đàn ông kia dùng tiền bịt miệng cô lại.
Cô cầm tiền nức nở.
Lúc ấy cô và Đường Án Trác gần như đã không có gì để ăn. Lữ Quyên ôm lấy thân hình gầy gò của mình, nghĩ thầm nếu như vậy có thể kiếm tiền, vậy thì có lẽ cũng không phải không thể……
Cô có thể chịu khổ, Đường Án Trác thì không được.
Vốn dĩ cô là người đơn thuần, Đường Chí Hoa là người đàn ông đầu tiên của cô, mối tình đầu và kết hôn. Đêm tân hôn mới là lần đầu tiên quan hệ vợ chồng, nhưng sau này cô lại trở thành gái mại dâm.
Chút tiền ấy đúng là có thể miễn cưỡng sống qua ngày, nhưng sau khi bị Đường Án Trác tình cờ phát hiện cô bán thân, quan hệ giữa hai mẹ con ngày càng xa cách.
Mà khi đó bởi vì cô thường xuyên tiếp khách liên tục nên tâm hồn đã dần dần chết lặng, biến thành một cái xác không hồn, khái niệm tình thân trong đầu cô cũng bị pha loãng đến vô hạn.
Sau đó nữa, Ngụy Tắc Văn xuất hiện. Cô không có khả năng cứu vớt con trai mình, còn kéo Đường Án Trác xuống vực sâu. Cô hận bản thân nhưng may mắn là số phận của Đường Án Trác vẫn tốt hơn một chút, cậu đã gặp được Ngụy Tắc Văn.
Nhất định là Ngụy Tắc Văn rất tốt với cậu, Lữ Quyên nhìn ra được. Đây là người đàn ông cực kỳ đáng tin cậy, hơn tất cả những người đàn ông mà cô đã từng gặp.
Đường Án Trác có thể sống những tháng ngày bình yên, cô là người làm mẹ nhưng không thể đợi được ngày con trai tới đón.
Cô muốn tự kết thúc cuộc đời mình, cô sống quá đau khổ. Dù sau này đi theo Đường Án Trác ăn ngon mặc đẹp, không cần sống cúi đầu như xưa thì sao chứ, cô đã mắc bệnh, không chỉ thân thể mà còn cả tinh thần và ý chí của cô. Cô không thể tự cứu vãn được chính mình.
Không ai có thể cứu cô, trừ khi trở lại 20 năm trước, cô không gả cho Đường Chí Hoa.
Nhưng thời gian không thể quay lại, trên đời cũng không có thuốc hối hận.
Cho nên cô dùng hạnh phúc của bản thân để cầu mong cho Đường Án Trác vạn sự trôi chảy, thuận buồm xuôi gió.
Con trai cô sắp thi đại học, cho nên cô cần phải kiên trì thêm một thời gian.
Để cho đứa con trai bé bỏng của mình yên tâm thi đại học.
Lữ Quyên nhắm mắt lại, sau đó ngửa đầu, khó khăn nuốt xuống một hơi thở.
Nếu có kiếp sau, cô tuyệt đối không muốn đến thế giới này.