Kiếm Tìm Ánh Sáng
Chương 32: “Ngài Ngụy, có ngài thật tốt”
Kiếm Tìm Ánh Sáng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đường Án Trác mím môi nhìn Ngụy Tắc Văn, cậu luôn cảm thấy trong mắt đối phương có điều gì đó mình không thể hiểu nổi... Thật đáng sợ.
Ngụy Tắc Văn đứng cạnh cậu, khẽ nhéo vai rồi kéo cậu lại gần hơn một chút.
Trong chớp mắt, cậu căng thẳng cả người, cười gượng với Phó Thừa Việt.
“Chào ngài Ngụy.”
“Chào cậu.” Ngụy Tắc Văn không muốn nói nhiều, chỉ gật đầu chào Phó Thừa Việt, rồi lễ phép từ biệt: “Chúng tôi chuẩn bị đăng ký, xin phép đi trước.”
“À, vâng…”
Ánh mắt Phó Thừa Việt vẫn dõi theo Đường Án Trác. Cậu còn chưa kịp cất bước đã cảm thấy mình bị xoay người một cách bị động, bị Ngụy Tắc Văn đẩy đi rồi.
Cậu quay đầu vẫy tay tạm biệt Phó Thừa Việt vẫn đứng nguyên tại chỗ. Khi quay lại, cậu mới nhận ra sắc mặt Ngụy Tắc Văn không mấy vui vẻ.
“Ngài Ngụy?” Đường Án Trác thăm dò gọi khẽ, đối phương chỉ nhàn nhạt “ừ” một tiếng.
“Vốn dĩ em muốn mua kem cho ngài, chúng ta mỗi người một cây, nhưng lúc nãy gặp Phó Thừa Việt nên em đã đưa cho cậu ấy rồi.”
Nhóc con đang cố gắng giải thích cho mình sao? Nếu đúng là vậy, Ngụy Tắc Văn thừa nhận tâm trạng của hắn tốt hơn một chút.
“Vậy cho cậu ta rồi, tôi không có thì phải làm sao bây giờ?”
“Hay là ngài ăn của em… ôi không đúng, em đã ăn một ít rồi.” Đường Án Trác giơ cây kem lên, thấy vết cắn bên trên thì ngượng ngùng rụt tay lại.
Cậu đã quên mất mình đã cắn một miếng khi nói chuyện với Phó Thừa Việt.
“Để em mua cho ngài cái khác! Ngài muốn vị gì?”
“Không cần.”
“A… Dạ?”
Ngụy Tắc Văn cúi đầu, nắm lấy cổ tay cậu giơ lên, sau đó cắn một miếng vào cây kem vẫn còn nằm trên tay cậu.
Vẻ mặt hắn vẫn bình thản, Đường Án Trác lại vừa ngạc nhiên, vui sướng lại vừa bất ngờ, khẽ há miệng còn chưa kịp khép lại.
Ngài Ngụy ăn kem của cậu…
Thế mà ngài Ngụy lại ăn kem chung với cậu!
“Bùm.”
Giống như có rất nhiều quả bóng bay nổ tung bùm bùm trong lòng. Đường Án Trác rụt tay về, lại cắn thêm một miếng kem, sao cảm giác còn ngọt hơn lúc nãy nhỉ?
Cậu cúi đầu đi theo Ngụy Tắc Văn. Bàn tay của đối phương đang đặt trên vai cậu khẽ nâng lên, nhéo nhéo lỗ tai cậu.
“Mặt đỏ quá vậy?”
Hả?
Đường Án Trác sờ hai má mình, “Mặt em đỏ lắm sao?”
“Giống như phát sốt ấy.”
Ngụy Tắc Văn quay đầu, nghiêm túc trả lời cậu. Đường Án Trác bị hắn nhìn đến ngượng ngùng, khẽ xoa xoa mặt, hình như là rất nóng...
Cậu vẫn cố chấp nói: “Không có đâu.”
“Em bảo không thì là không.”
Ngụy Tắc Văn đã gửi đồ xong nên trong tay không có hành lý. Nói xong câu đó, bàn tay hắn đang khoác trên vai Đường Án Trác cũng hạ xuống, nắm lấy tay cậu.
Đây là lần đầu Đường Án Trác đi máy bay, lại còn là khoang hạng nhất. Tiếp viên có vẻ rất chú ý đến Ngụy Tắc Văn, không phải đối xử khách sáo bình thường như với các hành khách khác, mà là tôn kính gọi “ngài Ngụy”. Vì thế, cậu đi cùng cũng được “thơm lây”.
Chuyến bay chỉ mất hơn hai giờ. Ban đầu, Đường Án Trác còn hơi hồi hộp, đặc biệt là khi máy bay cất cánh, cậu cảm thấy hoảng hốt. Nhưng Ngụy Tắc Văn vẫn luôn nắm chặt tay cậu, khiến cậu dần dần an tâm hơn.
Ngụy Tắc Văn đưa bịt mắt, rồi khẽ nhéo mũi cậu: “Ngủ một giấc đi Án Trác, khi em tỉnh dậy chúng ta sẽ đến nơi.”
Đường Án Trác cực kỳ nghe lời. Ngụy Tắc Văn bảo cậu ngủ, cậu liền nhắm mắt lại. Ngụy Tắc Văn kéo đầu cậu nhẹ nhàng tựa vào vai mình, điều chỉnh tư thế giúp cậu thoải mái. Hắn còn đeo tai nghe cho cậu, sợ có người làm ồn.
Những việc này Đường Án Trác hoàn toàn không hay biết trước khi lên máy bay, Ngụy Tắc Văn đã chuẩn bị mọi thứ chu đáo cho cậu.
Ghế trong khoang hạng nhất vốn rất thoải mái, lại có Ngụy Tắc Văn bên cạnh, tựa như vẫn đang ở nhà. Vì thế, cậu thật sự ngủ một giấc đến tận khi hạ cánh, mơ mơ màng màng được Ngụy Tắc Văn dẫn đi lấy hành lý.
Buổi sáng còn ở thành phố Lâm Hoài, đến giữa trưa đã đặt chân tới phương Bắc.
Thời tiết mùa hè ở Nội Mông tuy cũng gần 30 độ nhưng so với thành phố Lâm Hoài thì vẫn thoải mái và tươi mát hơn nhiều.
Ngụy Tắc Văn đã chuẩn bị xe đợi sẵn ở sân bay từ sớm. Hai người vừa ra khỏi cửa là có thể lên xe ngay.
Đến thảo nguyên còn phải chạy xe mấy giờ nữa. Ngụy Tắc Văn sợ Đường Án Trác quá mệt mỏi nên đưa cậu đến khách sạn nghỉ ngơi trước.
Sáng sớm ngày mai, họ mới đi xe đến khu thảo nguyên.
Đã sớm nghe danh đồng cỏ Hulunbuir, cũng được học về nơi này trong sách giáo khoa. Nhưng khi thực sự đặt chân đến đây, cậu mới có thể cảm nhận được màu xanh rộng lớn đầy choáng ngợp.
Đất trời thênh thang, mênh mông bát ngát. Nơi xa, những dân du mục cưỡi ngựa rong ruổi phóng khoáng. Trong giây lát, Đường Án Trác cảm thấy mọi ưu phiền đều có thể bị vứt bỏ khỏi đầu. Đứng trước cảnh quan hùng vĩ như vậy, dường như mọi thứ trên thế gian đều trở nên nhỏ bé không đáng kể.
Ngụy Tắc Văn đã liên hệ thuê nhà bạt để nghỉ ngơi của cư dân nơi này. Buổi tối, hắn muốn mình và Đường Án Trác ở trong nhà bạt đó.
Những người đàn ông thảo nguyên Mông Cổ nhiệt tình hào phóng, mang ra thịt dê và rượu sữa dê ngon nhất để chiêu đãi bọn họ. Không chỉ vậy, đây còn là lần đầu tiên Đường Án Trác nếm thử trà sữa dê nhà làm.
Hai vợ chồng trẻ tuổi chiêu đãi bọn họ tên là Husleduleng và Narentuoya.
Husleduleng là một người đàn ông Mông Cổ cao lớn, cường tráng với làn da ngăm đen. Hắn nói tiếng Trung không quá lưu loát. Nghe nói, hắn là người trẻ tuổi có kỹ thuật cưỡi ngựa giỏi nhất trên thảo nguyên rộng lớn này. Tuoya rất xinh đẹp, mái tóc đen nhánh óng ả dài đến đầu gối, tết thành một bím tóc to dài. Tính cách cô vô cùng dịu dàng, nói chuyện nhẹ nhàng nhỏ nhẹ, khi không nói lời nào vẫn luôn mỉm cười.
Trà sữa là do cô tự nấu, còn chưa múc khỏi nồi đã có thể ngửi thấy hương thơm nồng đậm. Đường Án Trác uống hết hai bát lớn. Ngụy Tắc Văn lại cắt cho cậu một đĩa thịt dê nhỏ, chấm với gia vị bí truyền. Ăn một miếng vào bụng, miệng đầy mùi thịt tươi ngon mà không ngán, ăn một miếng là muốn ăn thêm nữa.
Husleduleng nói thời tiết buổi tối trên thảo nguyên sẽ càng dễ chịu, chỉ là có rất nhiều muỗi. Vì vậy, hắn đã mượn cho họ hai đôi bao tay, trang phục Mông Cổ và một chiếc lều nhỏ, dặn họ buổi tối có thể ở trong lều ngắm sao.
Lại là ngắm sao. Đường Án Trác luôn hứng thú với việc ngắm nhìn những vì sao, mà nói đúng ra thì cậu rất thích được ngắm sao cùng với Ngụy Tắc Văn. Cho nên, nghe thấy mấy lời này, cậu lập tức nhìn về phía Ngụy Tắc Văn bằng ánh mắt chờ mong.
“Được, buổi tối chúng ta cùng đi.”
Hoạt động cưỡi ngựa được sắp xếp vào ngày hôm sau. Ngày đầu tiên chủ yếu là để Ngụy Tắc Văn và Đường Án Trác đi ngắm cảnh, làm quen hoàn cảnh.
Bởi vì chỉ có hai người họ, nên thời gian cũng tương đối tự do. Mệt mỏi thì nghỉ ngơi, nhàn rỗi thì dạo chơi.
Buổi chiều, hai người đi chọn ngựa để ngày mai cưỡi. Husleduleng nói sẽ có người dẫn dắt Đường Án Trác, cậu có thể tự chọn một con. Nhưng do dự mãi, cậu vẫn quyết định cưỡi chung ngựa với Ngụy Tắc Văn. Có hắn ở phía sau, dường như cậu sẽ cảm thấy an toàn hơn hẳn.
Chọn ngựa xong, cậu liền an ổn ngủ một giấc. Bởi vì mẹ qua đời, Đường Án Trác vẫn chưa có giấc ngủ nào thật sự yên lành. Nhắm mắt lại đều là cảnh tượng trong căn nhà nhỏ kia, thường xuyên nửa đêm bừng tỉnh hoặc thao thức không thể nào ngủ được. Có Ngụy Tắc Văn ở bên thì cậu sẽ tốt hơn một chút, nhưng yêu cầu như vậy cậu cũng chỉ có thể mặt dày đề nghị một lần.
Thay đổi hoàn cảnh lại có tác dụng tốt hơn. Cậu ngủ say mấy tiếng. Lúc tỉnh dậy, thấy Ngụy Tắc Văn đang đứng ở cửa nhà bạt nói chuyện với Husleduleng. Sắc trời đã mờ tối, trong nhà bạt nhá nhem nhìn không rõ.
Bởi vì là nhà bạt tư nhân, nên cậu và Ngụy Tắc Văn phải ngủ chung một giường, không có giường nào dư ra cả.
Trước khi ngủ, Ngụy Tắc Văn còn nằm bên cạnh cậu, không biết hắn đã tỉnh từ khi nào.
Đường Án Trác chống người dậy, khẽ gọi: “Ngài Ngụy.”
Ngụy Tắc Văn quay đầu, nói gì đó với chủ nhà rồi cúi người bước vào cửa.
“Ngủ ngon không?”
“Ngủ ngon lắm, bên ngoài có sao chưa ạ?”
“Có, nhưng vẫn chưa nhiều. Lều đã dựng xong rồi, lát nữa là có thể xem.”
“Dạ, vậy chúng ta ra ngoài chờ đi.”
Tuoya đang chuẩn bị nướng thịt ngoài trời, đều là thịt dê, thịt bò tươi ngon, trông hấp dẫn vô cùng.
Đường Án Trác vừa ăn vừa chờ, cuối cùng cũng đợi đến khi màn đêm buông xuống. Sao phủ kín bầu trời đêm, những vì sao ở nơi này dường như nhiều hơn, đẹp hơn so với thành phố Lâm Hoài.
Cậu cầm điện thoại muốn lưu lại ánh sáng lấp lánh này. Chụp được bao nhiêu tấm không biết, màn hình điện thoại cậu chuyển đến bóng dáng hai người chiếu dài trên cỏ.
“Ngài Ngụy, có ngài thật tốt.”
Cậu nhẹ giọng nói.