Kiếm Tìm Ánh Sáng
Chương 40: “Đừng dọa bạn trai tôi”
Kiếm Tìm Ánh Sáng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Hôm nay anh không thể đưa em đi cùng được, Án Trác, em ở nhà ngoan ngoãn đợi anh nhé.”
Ngụy Tắc Văn thay vest. Đường Án Trác đứng trước mặt hắn, giúp hắn đeo cà vạt. Hắn giơ tay lắc nhẹ cổ tay, chiếc đồng hồ trượt xuống một chút. Hắn giữ đầu Đường Án Trác, cúi xuống hôn lên môi cậu.
“Vâng, khoảng mấy giờ anh về ạ?” Đường Án Trác lưu luyến kiểm tra từng nút tay áo của hắn.
Từ khi ở bên nhau, cậu trở nên cực kỳ quấn quýt. Cậu nói sau này khi nhập học sẽ không thể thường xuyên về nhà, nên kỳ nghỉ nhất định phải ở bên Ngụy Tắc Văn nhiều hơn. Vì thế, chỉ cần không phải trường hợp thật sự bất tiện, hắn đều sẽ đưa cậu đi cùng.
“Hội nghị chiêu thương xong chắc chắn sẽ có một bữa cơm. Thời gian kết thúc chưa xác định, trước khi về anh sẽ báo cho em. Nếu muốn ăn gì, cứ gọi điện thoại cho anh.”
Đường Án Trác tiễn Ngụy Tắc Văn ra cửa. Vừa lúc A Thành xuống, hỏi: “Anh ơi, hôm nay anh lái xe nào?”
Ngụy Tắc Văn không nhìn sang, chỉ đáp: “Vẫn như mọi khi.”
Trong gara có mấy chục chiếc siêu xe, nhưng phần lớn hắn đều dùng chiếc Bentley màu đen. Đây là điều A Thành và chú Ưng đều biết rõ.
Ngụy Tắc Văn lại hôn tạm biệt Đường Án Trác rồi mới ra cửa. Đường Án Trác chào A Thành rồi về phòng, không hề chú ý tới A Thành đang gọi điện thoại ở phía sau.
Nụ cười của Ngụy Tắc Văn dường như chỉ dành riêng cho cậu. Vừa quay người đi, sắc mặt hắn đã trở nên nghiêm nghị.
Chiếc Bentley đen đã đậu sẵn ở cửa. Ngụy Tắc Văn điều chỉnh gương chiếu hậu, sau đó nổ máy rời đi.
Đường đi thông suốt, thậm chí còn không gặp đèn đỏ. Đến khi vừa qua ngã tư trung tâm thành phố, một chiếc xe tải từ phía đối diện vun vút lao tới, dường như không hề có ý định dừng lại.
Ngụy Tắc Văn nhấc mí mắt liếc nhìn, rồi ấn tai nghe bluetooth. Hướng lao tới của chiếc xe kia vừa nhìn đã biết là nhắm vào hắn, nhưng trên mặt hắn lại không hề biểu lộ bất cứ điều gì khác thường.
Thấy sắp đâm vào nhau, Ngụy Tắc Văn rũ mắt nhìn xuống mặt đường. Hắn nhìn chằm chằm chiếc xe tải cán lên thảm đinh đã rải sẵn trên đường, lốp xe bị phá hỏng, kéo lê một đoạn dài rồi dừng hẳn.
Ngụy Tắc Văn khẽ cười nhạt, xuống xe, gật đầu chào hỏi với cảnh sát đang đứng bên đường.
Lúc bấy giờ, một đám người hiếu kỳ xung quanh mới phát hiện hóa ra những người ngồi trong chiếc xe dừng ở phía trước đều là cảnh sát. Thấy Ngụy Tắc Văn xuống xe, họ đồng loạt tiến lên, vây quanh chiếc xe tải có ý đồ gây chuyện.
Người đàn ông trên xe không ngờ mọi chuyện lại diễn biến như vậy, hoảng sợ toát mồ hôi hột. Đời này hắn chưa từng gặp nhiều cảnh sát đến thế. Vừa rồi, thấy thảm đinh ngăn xe, hắn vốn đã định phanh lại, nhưng tốc độ quá nhanh nên không kịp.
“Thời đại nào rồi mà còn dùng phương thức cũ kỹ, quê mùa như vậy? Cho rằng Ngụy Tắc Văn này là kẻ dễ bắt nạt sao!”
Ngụy Tắc Văn gỡ kính râm, khinh thường đá một cú vào cửa xe, sau đó nói với cảnh sát bên cạnh: “Mang hắn đi, đưa về thẩm vấn cẩn thận.”
Viên cảnh sát đáp lời, hai người kéo tài xế chiếc xe tải xuống.
Tên tài xế không đứng vững, vừa ra khỏi xe đã quỳ rạp xuống đất. Ngụy Tắc Văn ghét bỏ tránh sang một bên, sợ kẻ đó chạm vào giày của mình.
Hắn quay người bắt tay với cảnh sát Lương, khẽ nhún vai.
“Được rồi, lần này chúng ta đã giúp đỡ lẫn nhau.”
Lương Tăng tháo mũ xuống, xoa xoa mồ hôi trên đầu, nói: “Tôi biết Ngụy tổng rất có lòng thiện mà.”
Ngụy Tắc Văn hừ lạnh: “Cảnh sát và nhân dân tương thân tương ái một nhà. Tôi xin phép đi trước, còn có việc – À, đúng rồi.”
Hắn lấy xuống một vật rất nhỏ từ gương chiếu hậu đưa cho Lương Tăng, đó là thiết bị định vị truy vết. “Chắc là cũng chẳng cần phải tra vân tay trên đây, nhưng cứ giao cho các anh đi, lỡ đâu có thu hoạch bất ngờ. Có điều đừng kéo tôi vào – và nói với cấp dưới của anh, lúc bắt Trần Cảnh Thành đừng dọa sợ bạn trai tôi.”
Lương Tăng rùng mình: “Ôi, thật buồn nôn! Ngụy tổng mau đi đi, chuyện còn lại cứ giao cho chúng tôi.”
“A lô? A lô?” Trần Cảnh Thành nghe thấy điện thoại đột nhiên chuyển sang âm báo bận. Anh nhìn màn hình di động đã kết thúc cuộc gọi, cả người rét run như thể bị nhét vào thùng nước lạnh. Anh mở to hai mắt, hé miệng, cảm giác hít thở không thông khiến ngực anh nhói đau. Anh quay đầu lại, thấy trong sân đã đầy xe cảnh sát tiến vào, sắc mặt hốt hoảng không yên.
“Ngụy tổng, mở cửa giúp tôi.” Cảnh sát nhanh chóng xuống xe, tiếp tục trò chuyện với Ngụy Tắc Văn.
Ngụy Tắc Văn dùng di động mở khóa để cảnh sát có thể vào nhà. Vì nhớ rõ lời dặn dò của Ngụy Tắc Văn, đội trưởng đội cảnh sát đứng trước cũng không nói gì nhiều, chỉ đưa ra giấy chứng nhận rồi lập tức đưa Trần Cảnh Thành đang ngây người đi.
Đến khi ngồi trên xe cảnh sát, Trần Cảnh Thành vẫn chưa thể phản ứng. Thân thể anh cứng đờ như khúc gỗ. Viên cảnh sát ngồi ghế trước cởi bỏ nút áo đồng phục, quay đầu lại nhìn anh, nói: “Cậu nói xem, từ nhỏ cậu đã lớn lên ở nhà họ Ngụy, hệt như đứa con thứ hai trong nhà. Người ta cũng chẳng bạc đãi cậu, hà cớ gì lại luẩn quẩn trong lòng mà làm ra loại chuyện này?”
Rốt cuộc Trần Cảnh Thành cũng tỉnh táo lại. Anh dựa vào lưng ghế, ngửa đầu thở ra một hơi thật dài, cười khổ nhưng không trả lời.
Đúng vậy, tất cả mọi người đều cảm thấy anh sinh ra đã ở vạch đích. Anh có người huynh trưởng như Ngụy Tắc Văn, anh giống như cháu ruột của vợ chồng ông Ngụy. Nhưng đây có phải là chuyện tốt không? Đây là dùng cái chết của cha mẹ anh để đổi lấy.
Đối với anh, đây là gánh nặng, là áp lực, là ăn nhờ ở đậu, là không thể ngẩng cao đầu, không dám nhìn thẳng.
Từ nhỏ anh luôn nỗ lực làm mọi chuyện đạt mức tốt nhất, nhưng bất kể thế nào, Ngụy Tắc Văn vĩnh viễn đè nặng lên đầu, lên cổ anh.
“Cố gắng thêm một chút là cậu có thể đuổi kịp anh cậu.”
“Đừng kiêu ngạo, huynh trưởng cậu tài giỏi hơn cậu nhiều.”
“Nhìn huynh trưởng cậu kìa.”
Anh không muốn nhìn Ngụy Tắc Văn, nhưng Ngụy Tắc Văn như một bức tường chắn ngang trước mặt anh, còn anh thì mãi sống trong bóng tối, không thể thở nổi, cũng không thể phá vỡ bức tường ấy.
Những thứ anh có được đều là vì Ngụy Tắc Văn có nên anh mới có. Khi còn nhỏ là quần áo hàng hiệu và đồ ăn nhập khẩu; khi trưởng thành là tiền bạc, là vinh dự, là thân phận, địa vị. Nói cho cùng, anh chỉ là một tên lái xe quèn cho Ngụy Tắc Văn, giống như thư đồng của thái tử thời xưa mà thôi. Trong mắt người ngoài anh có vẻ bảnh bao, xán lạn, nhưng bản thân anh lại rất không cam lòng.
“Anh có thể cho em, A Thành. Em không cần lo lắng chuyện tiền bạc.”
Nghe xem, lời nói hay ho biết bao. Ngụy Tắc Văn là một huynh trưởng tốt, là tấm gương, là mục tiêu. Nhưng trong mắt anh, đây là cái gì?
Là bố thí, là ban ơn.
Anh giống như một con chó được nuôi dưỡng trong nhà họ Ngụy, phải xem sắc mặt của chủ mà sống. Anh không cần sự thương hại này.
Cho nên khi Long Xuân tìm tới anh, chỉ mấy câu nói tùy tiện đã kích thích khiến anh nổi điên.
“Trần Cảnh Thành, cậu định uất ức hèn nhát sống dưới bóng ma Ngụy Tắc Văn cả đời sao?”
“Hắn thấy cậu đáng thương mới cho cậu một miếng thịt. Cậu thật sự cho rằng hắn thật lòng coi cậu là đệ đệ sao?”
“Đừng hồ đồ nữa Trần Cảnh Thành! Người ta là cậu chủ hàng thật giá thật, cậu là cái thá gì? Chẳng lẽ cậu cảm thấy mình cũng là người nhà họ Ngụy đấy ư?”
Anh nắm chặt nắm đấm. Anh đã sớm nảy sinh lòng ác ý, cho nên sau khi bị Long Xuân khích bác, hoàn toàn không thể áp chế được nỗi phẫn uất trong lòng.
Anh muốn có tiền nhưng không phải tiền mà Ngụy Tắc Văn cho. Anh muốn tự mình kiếm tiền, mà Long Xuân vừa lúc có thể cho anh mức thù lao phong phú. Trong khoảnh khắc ấy, anh bị lợi ích làm cho choáng váng đầu óc. Dù sau này lý trí tỉnh táo khiến anh trằn trọc ngủ không yên.
Anh không còn đường lui, chỉ đành cắn răng giúp Long Xuân buôn bán. Khoản tiền đầu tiên khiến anh nếm được vị ngọt, vì thế từ sau lúc đó mọi chuyện không thể vãn hồi.
“Cố ý giết người…” Viên cảnh sát hừ lạnh một tiếng: “Chờ mà bóc lịch đi, Trần Cảnh Thành.”
Trần Cảnh Thành nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời âm u tăm tối, phỏng chừng sắp mưa, thật ra hoàn cảnh này rất hợp với tâm trạng của anh lúc bấy giờ.
Anh tin rằng hôm nay mình bị bắt nhất định là vì Ngụy Tắc Văn đã sớm nhận ra điều gì đó. Dù sao hắn là người cực kỳ cảnh giác, mà trước kia mình ở trước mặt hắn dường như đã lộ ra dấu vết.
Thật đáng buồn biết bao! Anh khinh thường việc làm một đệ đệ ngoan ngoãn của Ngụy Tắc Văn, nhưng lại vẫn khiếp đảm, bất an khi đối diện hắn. Tựa như ngày trước, khó có được một lần phản nghịch, chú Ưng tìm đến anh cũng chẳng sợ, thậm chí có thể điên cuồng tranh luận. Nhưng khi Ngụy Tắc Văn xuất hiện, anh lại chỉ biết câm miệng.
Anh xin lỗi, nhận sai, bị quất cho một trận. Từ đó anh cũng không dám phạm lỗi tương tự nữa.
Anh đã sống như vậy dưới sự bao phủ của Ngụy Tắc Văn, giống như một miếng thịt nát bươn.
Phỏng chừng Ngụy Tắc Văn đã chuẩn bị mọi thứ trước một bước, chỉ chờ anh cắn câu. Ngụy Tắc Văn nhất định sẽ không nể tình nể nghĩa. Nếu tiếp tục điều tra sâu hơn...
Đâu chỉ đơn giản là ngồi tù là xong.