43. Chương 43: “Cho nên anh cảm thấy đây là trả thù?”

Kiếm Tìm Ánh Sáng

Chương 43: “Cho nên anh cảm thấy đây là trả thù?”

Kiếm Tìm Ánh Sáng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày đầu tiên Đường Án Trác vào trường, Ngụy Tắc Văn đưa cậu đến cổng. Chiếc Bentley đen hôm ấy thu hút mọi ánh nhìn của những người đi ngang qua, bởi biển số xe quá ấn tượng, cùng với đặc điểm nhận dạng rõ ràng, hầu hết mọi người đều từng thấy nó trên tin tức — đó chính là xe của Ngụy Tắc Văn.
Vì thế, Đường Án Trác vừa xuống xe đã lập tức trở thành tâm điểm chú ý của đám đông.
Cậu không thích bị chú ý quá nhiều, nên vội kéo Ngụy Tắc Văn đến nơi vắng vẻ hơn. Dù ở nhà đã quấn quýt bên nhau suốt cả buổi tối, giờ phút phải chia xa thật sự khiến cậu vô cùng quyến luyến.
Cậu ngửa đầu, khẽ chọc vào ngực Ngụy Tắc Văn, nói: “Anh phải nhớ em mỗi ngày, phải gọi điện thoại cho em mỗi ngày đó.”
“Anh biết rồi cục cưng.”
Xung quanh có quá nhiều người, Ngụy Tắc Văn vuốt ve mái tóc cậu, ánh mắt lưu luyến nhìn môi cậu thật lâu, nhưng cuối cùng vẫn không đặt nụ hôn lên đó.
Ngày khai giảng đầu tiên, hắn sợ gây ra ảnh hưởng không tốt cho Đường Án Trác.
Hai người lại quấn quýt bên nhau thêm hơn nửa giờ. Đường Án Trác lặp đi lặp lại vô số lần những điều đã nói, thực ra chỉ là cậu muốn kéo dài thêm chút thời gian ở bên Ngụy Tắc Văn.
Chẳng qua cuối cùng vẫn phải nói lời tạm biệt. Ngụy Tắc Văn nhìn cậu lưu luyến bước đi từng bước, khuất dần trong đám đông, rồi mới xoay người rời đi.
Chú Ưng chờ trên xe, thấy Ngụy Tắc Văn trở về liền hỏi về lịch trình tiếp theo của hắn.
“Cháu có hẹn với cảnh sát Lương.”
“Ừ.”
Hai người hẹn nhau ở một tiệm trà cổ. Khi Lương Tăng vội vã chạy đến, Ngụy Tắc Văn đã pha xong trà Bích Loa Xuân. Tách trà hảo hạng bị người vừa tới này ngửa cổ uống cạn trong một hơi. Ngụy Tắc Văn nhíu mày, rõ ràng cảm thấy anh ta thật thô lỗ.
“Ngài Ngụy, không bằng anh mời tôi uống rượu đi, cái món này nhạt nhẽo lắm.”
Thật đúng là kẻ thô tục không hiểu thế nào là thú vui tao nhã trong đời...
Ngụy Tắc Văn lười để ý tới anh ta.
“Cho tôi xem tư liệu đi.”
Tư liệu hắn nói chính là hồ sơ về Đường Chí Hoa. Khoảng thời gian trước, hắn đã nhờ Lâm Thứ tìm kiếm tung tích cha của Đường Án Trác, không ngờ lại tìm thấy rất nhanh — tài xế xe tải có ý đồ hãm hại hắn chính là Đường Chí Hoa.
“Ngài Ngụy... Kẻ muốn đâm ngài hôm đó chính là cha ruột của tiểu Đường.”
Ngụy Tắc Văn thoáng kinh ngạc, thế gian này quả nhiên có vô vàn sự trùng hợp. Hắn gần như còn cho rằng mình đã nghe nhầm. Hắn từng nghe Đường Án Trác kể về cha của cậu, nên ban đầu hắn nghĩ nhiều khả năng sẽ tìm thấy Đường Chí Hoa ở sòng bạc, trên đường phố, thậm chí là dưới gầm cầu, nhưng không ngờ lại ở cục cảnh sát.
Lòng hắn chấn động. Trong tình huống như vậy, hắn nên nói với Đường Án Trác thế nào đây? “Xác định rồi sao?”
“Chắc chắn, đã xét nghiệm DNA đầy đủ.”
“Ừ, tôi sẽ hẹn gặp Lương Tăng sau. Chuyện này đừng nói với ai khác.”
Dù hắn không dặn, Lâm Thứ cũng biết điều đó. Anh báo cáo xong liền rời khỏi văn phòng của Ngụy Tắc Văn, để lại hắn trầm ngâm một mình.
Mọi chuyện dường như trở nên rất khó xử.
Nếu hắn nói không tìm được Đường Chí Hoa, Đường Án Trác chắc chắn sẽ đau khổ. Nhưng nếu nói đã tìm được rồi, cậu cũng không thể nào chấp nhận được chuyện này. Có ai muốn cha mình là kẻ mưu sát bất thành chứ?
Hơn nữa người bị hại còn là người yêu của mình.
Cũng may sau đó Đường Án Trác không hỏi lại, vì thế Ngụy Tắc Văn vẫn luôn giấu giếm cậu. Cho tới hôm nay, sau khi tiễn cậu vào trường, hắn mới khẩn thiết hẹn gặp Lương Tăng để làm rõ mọi chuyện.
Tư liệu về Đường Chí Hoa không nhiều, chỉ có một tờ giấy, trên đó toàn những chuyện xấu xa.
Hắn thích cờ bạc, nợ rất nhiều tiền, khởi đầu là ở sòng bạc Bát Đạo Môn.
Ngụy Tắc Văn nhớ tới cảnh tượng buổi tối đầu tiên mình trông thấy Đường Án Trác trong con hẻm nhỏ. Chính bởi vì Đường Chí Hoa tham lam, ích kỷ, mới khiến vợ con bị ức hiếp, bắt nạt.
Thật đáng hận!
Ngụy Tắc Văn cau mày, hai mắt lóe lên tia sáng. Lương Tăng thấy dáng vẻ này của hắn cũng không dám nói chuyện, chỉ chậm rãi nhấp từng ngụm trà.
Nói thật, nhâm nhi thứ trà đắt tiền này đúng là khá ngon, ngon hơn nhiều so với trà không nhãn mác trong văn phòng anh. Cuộc sống của những người có tiền thật sự là khác biệt.
Ngụy Tắc Văn tiếp tục đọc xuống phía dưới, thấy được tên Long Xuân.
Tuy Bát Đạo Môn là sòng bạc, nhưng ở thành phố Lâm Hoài đó là nơi được phép kinh doanh, nói cách khác là có giấy phép hoạt động hợp pháp, đàng hoàng. Nhưng Long Xuân thì khác, chỗ của y là sòng bạc ngầm phi pháp, chính là cơ sở hoạt động chui ở thành phố Lâm Hoài này.
Cho nên, chắc chắn hắn thiếu nợ nên bị Long Xuân sai khiến. Long Xuân bảo hắn đến giết mình, chỉ tiếc bọn họ đều quá ngu xuẩn, lựa chọn phương thức vụng về nhất.
Có điều Ngụy Tắc Văn thật sự không hiểu.
“Tại sao họ lựa chọn tôi? Phải có mục đích gì chứ.”
Đây cũng là điều mà Lương Tăng chưa hiểu được.
“Có lẽ là vì Trần Cảnh Thành hiểu rõ anh, dễ ra tay với anh hơn chăng?”
“Nếu chỉ là vì oán hận mà giết người thì cũng hiểu được, nhưng nếu đúng vậy…”
Trần Cảnh Thành sẽ không dễ dàng nghe lời như vậy, dù sao anh cũng lớn lên cùng với Ngụy Tắc Văn. Dù trong lòng có oán giận, có bất mãn, có phẫn uất, cũng sẽ không có lý do gì tự dưng muốn đẩy hắn vào chỗ chết, cho nên nhất định là có nguyên nhân sâu xa nào đó.
“Ngoài thu nhập từ sòng bạc, Long Xuân còn nguồn thu nào khác không?”
“Chúng tôi chưa tra được bất kỳ ghi chép thu nhập nào khác của y. Có vẻ y chưa bao giờ dùng điện thoại để nhận tiền thanh toán, cũng không có thẻ ngân hàng, đại khái đều giao dịch bằng tiền mặt cả.”
Ánh mắt Ngụy Tắc Văn chợt lóe. Đây là vấn đề lớn nhất. Chuyện làm ăn gì mà nhất định phải dùng tiền mặt? Xã hội bây giờ, hầu hết mọi người đều không dùng tiền mặt mới phải chứ?
Trừ khi là chuyện khuất tất mờ ám.
Chuyện làm ăn gì mà không thể để lộ……
Ngụy Tắc Văn chống cằm, nhớ lại xem trước kia rốt cuộc mình đã làm gì mà có thể động chạm đến những giao dịch ngầm của Long Xuân.
Rốt cuộc, một tia sáng xé mở bóng tối.
Ngụy Tắc Văn dựa vào tường sau lưng.
“Lương Tăng, anh có biết vì sao lần trước các anh tới tìm tôi mà tôi lại từ chối hỗ trợ không?”
“Tôi biết chứ, anh sợ bị…”
Thanh âm của Lương Tăng bỗng nhiên khựng lại.
Ngụy Tắc Văn sợ bị liên lụy, sợ bị trả thù.
“Cho nên anh cảm thấy đây là trả thù?”
Nhận được cái gật đầu của Ngụy Tắc Văn, Lương Tăng bỗng nhiên cảm thấy lạnh toát cả người, bởi vì điều này có khả năng chứng tỏ việc không thể điều tra ra manh mối ma túy của họ đã xuất hiện một lỗ hổng.
“Lẽ nào Long Xuân có quan hệ với vụ án mạng kia?”
Lương Tăng tiếp tục hỏi. Ngụy Tắc Văn ngồi thẳng dậy, “Lương Tăng, anh mới là cảnh sát, điều này không cần tôi trả lời đâu nhỉ.”
Lương Tăng túm áo rời đi, “Biết rồi, tôi đi điều tra ngay.”
Lương Tăng đi rồi, tâm tình Ngụy Tắc Văn lại không thể thả lỏng, bởi vì là đồng lõa của Long Xuân, hắn sợ rằng Trần Cảnh Thành cũng tham gia vào những chuyện không nên tham gia.
Nếu chỉ là tội mưu sát bất thành thì vẫn còn có thể cứu, A Thành ngồi tù vài năm là có thể được thả. Nhưng nếu dính tới ma túy thì đó lại là vụ án lớn có thể dẫn đến án tử hình.
Nhà họ Ngụy chưa từng có ai dính dáng đến pháp luật. Ngụy Tắc Văn vừa không đành lòng, lại vừa cảm thấy tiếc hận.
Hắn tính tiền xong, xuống lầu thấy chú Ưng.
Gánh nặng trong lòng càng thêm trầm trọng. Nếu Trần Cảnh Thành thật sự dính tới ma túy, hắn nên nói với chú Ưng thế nào đây?
Cả đường đi, tâm trạng Ngụy Tắc Văn rất nặng nề. Chú Ưng nhìn qua gương chiếu hậu thấy sắc mặt hắn liền hỏi, “Tắc Văn, chuyện của A Thành thế nào rồi?”
“Vẫn còn đang điều tra.”
Đã qua một thời gian rồi, nỗi bất an trong lòng chú Ưng càng ngày càng lớn. Theo lý mà nói, không nên thẩm vấn lâu đến vậy.
Nhưng chú cũng không hỏi nhiều. Dù sao, vì Trần Cảnh Thành tham gia vào vụ án mưu hại Ngụy Tắc Văn mới bị bắt, lý trí nói cho chú rằng dù đó là cháu trai ruột thì vào thời điểm này cũng không nên quá sốt sắng.
Tuân thủ pháp lý, không niệm tình thân.
“Chú Ưng, cháu đặt đồ ăn vặt gửi đến công ty cho Án Trác. Lát nữa chú lấy rồi mang qua cho em ấy nhé, sợ nặng quá nên không để em ấy tự mang.”
“Ừ, đưa cháu về trước.”
Sau khi chào chú Ưng, Ngụy Tắc Văn đi thẳng đến phòng ngủ của Trần Cảnh Thành.
Long Xuân chỉ dùng tiền mặt, chắc chắn A Thành cũng vậy. Thẻ ngân hàng của A Thành, hắn đều có thể tra được lịch sử giao dịch. Cho nên, Trần Cảnh Thành chắc chắn sẽ cất giấu tiền mặt, chẳng biết có để trong phòng ngủ không. Ngụy Tắc Văn quyết định thử tìm xem sao.
Điều này có ý nghĩa là liệu Trần Cảnh Thành có tham gia vào những chuyện làm ăn khuất tất kia hay không.
Trong tủ quần áo không có, trong ngăn kéo không có, dưới gầm giường cũng không có. Khi Ngụy Tắc Văn gần như đã thở phào nhẹ nhõm thì ánh mắt hắn chợt nhìn về phía chiếc giường sạch sẽ gọn gàng của Trần Cảnh Thành.
Nhấc ván giường lên, Ngụy Tắc Văn nín thở.
Đống tiền màu đỏ chói, xếp ngay ngắn, chỉnh tề nằm trên ván giường.
“Rầm”, ván giường bị ném sập xuống, khiến tro bụi bay mù mịt.
Ngụy Tắc Văn trở lại phòng ngủ của mình, ngồi thẫn thờ hơn hai giờ mới gọi cho Lương Tăng.
Lương Tăng trở lại cục cảnh sát, lập tức xin lệnh điều tra, mang theo đội cảnh sát đến lục soát nhà Long Xuân và sòng bạc.
Nhà của Long Xuân là một căn phòng cho thuê rất nhỏ. Hỏi hàng xóm thì mọi người đều nói y mới chuyển đến đây vào cuối năm trước, ngày thường y không về, căn nhà luôn để trống.
Cuối năm trước……
Đó là khi Ngụy Tắc Văn hỗ trợ bắt được hai tên sát nhân, cũng là vì có tên tội phạm kia làm đầu mối, cảnh sát mới phát hiện ra tổ chức buôn ma túy khổng lồ.
Chỉ chi tiết này thôi đã khiến Lương Tăng cảm thấy suy đoán của mình và Ngụy Tắc Văn là chính xác.
Nhà của Long Xuân rất dễ điều tra, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy hết bài trí bên trong, hầu như không có nơi nào có thể giấu đồ.
Cho nên, khả năng đây chỉ là căn nhà y thuê tạm để có thể kịp thời thay đổi nơi ẩn náu. Vì thế, đội điều tra lại đến sòng bạc của Long Xuân.
Ngay vào ngày Long Xuân bị bắt, sòng bạc đã bị phong tỏa, mỗi ngày đều có cảnh sát canh gác. Cho nên, khi y bị bắt, tình trạng sòng bạc ra sao thì giờ vẫn được giữ nguyên hiện trạng.
Sòng bạc ngầm tối như mực, bật đèn thì rực rỡ vàng son, không bật đèn giống như một nhà tù giam người.
Cảnh sát tiến hành điều tra tìm kiếm, ngay cả bộ ghế sofa cũng bị lật tung. Lương Tăng tìm trong văn phòng của Long Xuân, phong cách trang trí ở đây khác một trời một vực so với căn nhà y thuê. Bên ngoài tối tăm mịt mù, bên trong thì xa hoa lộng lẫy.
Một bộ sofa có thể đắt bằng mấy năm tiền lương của Lương Tăng, trong ngăn tủ trưng bày vô số đồ cổ, không hề phù hợp với khí chất của Long Xuân.
Lương Tăng điều tra từng ngóc ngách, không bỏ sót bất cứ nơi nào, kết quả lại chẳng thu được gì. Cảnh sát bên ngoài cũng lần lượt tới báo cáo, lắc đầu nói không có thu hoạch gì.
“Không thể nào!”
Lương Tăng gầm khẽ, cúi đầu thấp thoáng nét âu sầu. Anh đột nhiên nhớ tới trong phim ảnh thường xuyên xuất hiện căn phòng bí mật. Loại người này thường giấu phòng tối trong phòng riêng, liệu Long Xuân có xây dựng nơi như vậy không?
Lương Tăng chuyển ánh nhìn lên trên tủ đồ cổ. Một kẻ miệng đầy lời thô tục, một thân hình thô kệch phủ kín vết sẹo sẽ thích sưu tầm đồ cổ ư?
Anh kéo cửa tủ ra, cầm từng món đồ lên xem xét. Vốn anh cho rằng bên trong đồ cổ ẩn chứa bí mật nào đó, kết quả khi cầm món đồ cuối cùng lên, tủ trưng bày bất chợt tách ra làm đôi, xoay tròn sang hai bên.
Anh vội vàng né tránh, thế mà thật sự có phòng bí mật.
“Mẹ nó chứ, y làm mấy thứ này giỏi thật đấy.”
Tủ chuyển động xong liền lộ ra một cánh cửa. Lương Tăng nhìn khóa mật mã, gọi người phía sau đến, “Phá cửa đi.”
Phòng bí mật của Long Xuân rất kiên cố, cảnh sát phá gần một tiếng đồng hồ, cánh cửa mới ầm ầm đổ sập xuống.
Cảnh tượng trước mắt có lẽ cả đời này Lương Tăng chẳng thể nào quên được.
Một cái bàn vuông cực lớn chất đầy từng chồng tiền xếp ngay ngắn, chỉnh tề. Lương Tăng chưa bao giờ thấy nhiều tiền như vậy, cho nên anh thậm chí không thể ước lượng được số lượng cụ thể.
Nhưng đây chưa phải điều chính yếu. Điều quan trọng nhất là hai bên tủ chất đầy bột phấn màu trắng với số lượng không đếm xuể.
Lương Tăng đeo găng tay, cầm một túi đưa cho một cảnh sát phía sau để người này mang về cục kiểm tra xem đây có phải ma túy hay không, còn anh thì tiếp tục điều tra tại đây. Trên bàn làm việc của Long Xuân phát hiện một quyển sổ, ghi chép đầy đủ danh sách từng người từng mua đồ từ chỗ y.
Lật tới trang cuối cùng, là sơ đồ mạng lưới quan hệ của một nhóm người.
Tên của y ở bên trong, mũi tên chỉ xuống phía dưới có hai cái tên bị gạch chéo bằng bút mực đỏ, là hai tên sát nhân đã bị bắt trước đó.
Sở dĩ bị gạch chéo là vì đã được thay thế bằng Trần Cảnh Thành.
Mà mũi tên phía trên y chỉ về hướng một dấu chấm hỏi.
Nói cách khác, Long Xuân chỉ là một tên tay sai bé nhỏ của tổ chức, tảng băng chìm thực sự dưới đáy biển vẫn còn chưa lộ diện.