46. Chương 46: “Tại sao không muốn em”

Kiếm Tìm Ánh Sáng

Chương 46: “Tại sao không muốn em”

Kiếm Tìm Ánh Sáng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Chúng ta sẽ không chia tay, phải không?”
Ngụy Tắc Văn nhìn sâu vào mắt Đường Án Trác, biết cậu thật lòng nói ra những lời này. Nhưng rồi, nếu hắn kể cho cậu nghe chuyện về Đường Chí Hoa thì sao? Hắn quá hiểu cậu nhóc này, không muốn Đường Án Trác phải ôm nỗi áy náy trong lòng. Thế nhưng, hắn cũng không muốn lừa dối cậu, bởi vì bất kể sự dối trá xuất phát từ lý do gì, một khi bị phát hiện, chắc chắn sẽ tạo ra khoảng cách giữa hai người.
Suốt bao năm lăn lộn thương trường, đây là lần đầu tiên hắn đứng trước một vấn đề mà không tài nào đưa ra được quyết định.
Hắn cúi xuống hôn lên trán Đường Án Trác. Cậu khẽ cụp mắt, bàn tay dò dẫm tìm đến vật đang căng cứng dưới thân hắn.
“Thật…”
Ngụy Tắc Văn giữ lấy tay cậu, nghiêng người áp sát, hôn lên môi cậu.
Nụ hôn kéo dài, triền miên không dứt. Đường Án Trác ôm lấy cổ hắn, đôi mắt ướt át nhìn hắn, như có một tầng sương mờ bao phủ.
Bàn tay Ngụy Tắc Văn chống trên giường siết chặt, gân xanh nổi lên. Hắn nhìn sâu vào gương mặt non nớt của Đường Án Trác.
Thật ra, nhiều năm về trước, Phùng Nhiên cũng không lớn hơn Đường Án Trác là bao. Nhưng khi đó, hắn thô bạo, bất cần, không quan tâm, không lo nghĩ, chưa bao giờ cảm thấy đau lòng hay không nỡ như lúc này. Hắn cảm thấy mình sẽ làm vấy bẩn cậu nhóc này.
Đường Án Trác là ngoại lệ duy nhất trong gần ba mươi năm cuộc đời hắn, một cuộc đời luôn tuân theo những kế hoạch đã định sẵn.
Là nơi mềm yếu nhất trong lòng hắn.
Hắn rất khao khát, nhưng lại cảm thấy mình không thể.
Cuối cùng, Ngụy Tắc Văn vẫn bước xuống giường, nói: “Anh đi giải quyết một chút.”
Đường Án Trác từ phía sau túm lấy cổ tay hắn, khẽ gọi: “Ngụy Tắc Văn!”
Hắn lập tức quay đầu, nhìn lồng ngực vẫn còn hơi phập phồng của cậu.
“Cục cưng?”
“Tại sao không muốn em?”
“……”
Ánh mắt Ngụy Tắc Văn lập tức trở nên sâu thẳm khó lường. Vẻ mặt Đường Án Trác như mang theo sự thất bại, cậu lặp lại câu hỏi vừa rồi một lần nữa.
“Tại sao lại không muốn em?”
Ngụy Tắc Văn khẽ nhíu mày, trong vài giây ngắn ngủi, vô số ý niệm lướt qua trong đầu hắn, yết hầu khẽ lên xuống.
Hắn dường như sắp chết chìm trong ánh mắt vừa ngây thơ đơn thuần, vừa chất chứa vẻ quyến rũ nồng nàn của Đường Án Trác. Vì sao? Vì sao hắn lại cảm thấy hai từ đối lập ấy lại xuất hiện đồng thời như vậy nhỉ?
“Cục cưng.” Hắn lại gọi một tiếng, bởi vì quá đè nén, giọng nói trở nên rất trầm và khàn.
Đường Án Trác không nói gì nữa, kéo chăn lên trùm kín cả hai.
……………………………………………………
Đường Án Trác quá đỗi mệt mỏi, cậu cảm thấy mình đã dốc cạn toàn bộ sức lực, ngã vào lòng Ngụy Tắc Văn rồi nhắm mắt lại.
“Em vất vả rồi, cục cưng.”
Ngụy Tắc Văn hôn lên hàng mi ướt đẫm và đôi môi sưng đỏ của cậu, rồi ôm cậu trở lại giường.
Đường Án Trác ngủ rất say. Ngụy Tắc Văn ngồi ở mép giường, chăm chú ngắm nhìn cậu. Đôi mắt xinh đẹp, chiếc mũi xinh đẹp, đôi môi cũng xinh đẹp, một tuổi trẻ tươi mới, tràn đầy sức sống.
Hắn đứng trước cửa sổ hút thuốc, hút rất lâu, đến nỗi một nửa điếu thuốc đã tự cháy hết.
Cuối cùng, hắn dập tắt điếu thuốc rồi vứt đi, đánh răng thật kỹ để đảm bảo không còn mùi gì mới trở lại giường. Lúc này, hắn thấy Đường Án Trác đã mở mắt tự lúc nào.
Chắc hẳn cậu đã tỉnh được một lúc rồi, trong ánh mắt không còn chút vẻ buồn ngủ nào.
“Ôm em.”
Cậu dang hai tay, sau đó được Ngụy Tắc Văn ôm chặt vào lòng.
Da thịt kề cận. Ngụy Tắc Văn hơi lùi lại một chút, nói: “Cục cưng, người anh lạnh lắm.”
“Không sao đâu.” Đường Án Trác sà vào, rúc vào ngực hắn, hỏi: “Anh vẫn chưa vui sao?”
“Không, tốt hơn nhiều rồi.”
Đường Án Trác cọ cọ đầu, nói: “Em không muốn anh buồn, giống như anh cũng luôn muốn em vui vẻ vậy.”
“Anh biết.”
Đường Án Trác dùng ngón tay đẩy khóe miệng hắn cong lên một chút, nói: “Vậy anh cười đi.”
Ngụy Tắc Văn phối hợp mỉm cười với cậu, rồi hôn vào lòng bàn tay cậu.
“Ngủ đi.”
“Dạ.”