Kiếm Tìm Ánh Sáng
Chương 5: “Là quý ngài của chúng tôi muốn giúp cháu”
Kiếm Tìm Ánh Sáng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc Bentley đen lại lướt đi trong màn đêm. Trần Ưng lái xe rất điêu luyện, ngồi trong xe mà không hề cảm thấy chút rung lắc nào.
"Dạo này quán bar không có động tĩnh gì." Ngụy Tắc Văn nhắm hờ mắt, đột ngột lên tiếng. Trần Ưng lập tức hiểu ý hắn. "Ngày mai cứ gọi chú." "Được."
Ngụy Tắc Văn không nói thêm gì nữa. Từ con hẻm nhỏ hẹp đến trang viên Cẩm Sơn, từ khu dân cư nghèo đến khu nhà giàu bậc nhất, hiển nhiên là một khoảng cách rất xa. Ước tính mất đến ba giờ lái xe. Trời đã tối, Trần Ưng lái xe khá chậm, nhưng may mắn là lúc này không kẹt xe nên thời gian không chênh lệch nhiều lắm. Khi về đến nhà họ Ngụy, trời đã gần sáng.
"Chú vất vả rồi, chú nghỉ ngơi đi, ngày mai cháu bảo A Thành lái xe." A Thành, tên đầy đủ là Trần Cảnh Thành, là cháu trai của Trần Ưng, cũng là một đứa trẻ đáng thương. Khi còn nhỏ, gia đình anh bị hỏa hoạn, cha mẹ đều chết cháy, chỉ mình anh thoát nạn vì lúc đó đang đi học. Sau này anh vẫn luôn đi theo Trần Ưng. Trần Ưng không kết hôn, coi anh như con ruột, chú đưa anh đến nhà họ Ngụy để nuôi dưỡng. Ngụy Tắc Văn cũng coi anh như em trai, còn Ngụy Chính Thanh và Lộ Anh Ninh thì gọi anh là “cháu trai ruột”. A Thành là người có chí tiến thủ, từ nhỏ anh đã hiếu học, cả quá trình học tập đều vào được những trường tốt nhất, không có hành vi quậy phá nào, lại vô cùng hào hoa phong nhã.
"Vậy được, sáng mai gọi nó đến." Hai người lần lượt lên lầu, trở về phòng riêng của mình. Ngụy Tắc Văn vào tắm rửa rồi trần truồng nằm lên giường. Ngồi trên xe lâu quá, cả người hắn đều đã tê dại, tắm xong thoải mái hơn rất nhiều. Lúc này đã gần bốn giờ sáng, theo đồng hồ sinh học trước đây của hắn thì chỉ còn ba tiếng rưỡi nữa là phải dậy, nhưng hiện tại hắn lại không hề buồn ngủ. Hình ảnh đứa trẻ cầm đèn pin đọc sách quá đỗi đáng thương, cứ luẩn quẩn trong tâm trí hắn không sao xua đi được. Hắn còn chưa hỏi tên cậu nhóc ấy là gì. Ngày mai phải hỏi mới được, Ngụy Tắc Văn thầm nghĩ, sau đó hắn tắt đèn đầu giường.
Khi Đường Án Trác vào cửa thì Lữ Quyên đã ngủ rồi, thoạt nhìn có vẻ đã ngủ say, dù sao cô cũng chẳng nói năng gì. Khăn trải giường nhăn nhúm, trong không khí tràn ngập mùi tanh tưởi nồng nặc khó ngửi. Đường Án Trác nín thở, mở cửa sổ gần giường mình để gió lùa vào, cậu mới có thể hít thở dễ dàng. Cậu thu dọn sạch sẽ hết rác rưởi và giấy bẩn trên sàn rồi ném ra cửa, sau đó soi gương tự bôi thuốc tan bầm lên vết thương trên mặt. Thuốc này là ông chủ cho cậu. Không biết có phải do tác dụng tâm lý hay không, ngay khi bôi thuốc lên cậu đau đớn tột cùng, nhưng chỉ vài giây sau dường như lại cảm thấy cũng chẳng đau đến thế. Đợi bôi thuốc xong xuôi, Đường Án Trác mới chui vào chăn. Ngày mai sẽ là một ngày mới, tốt hay xấu cậu vẫn chưa thể biết được.
Sáng hôm sau, khi cậu rời giường, thời tiết có vẻ tốt hơn hôm qua rất nhiều. Đường Án Trác lại giống như mọi khi, làm phần cơm cho hai người rồi nhanh chóng thu dọn, nhanh chóng chạy đến trường. Cậu tiếp tục cúi đầu, cố gắng khiến bản thân trở nên vô hình, lẳng lặng làm kẻ độc hành duy nhất giữa đám bạn đang kết nhóm kết đội trên đường. Cậu ngồi ở bàn cuối phòng học, cả một ngày chẳng ai nói chuyện với cậu. Vì vậy, vào lúc tan học khi đến cửa hàng bán quà vặt, cậu thường xuyên phải mất một lúc mới có thể khàn khàn lên tiếng, chứ không thể nói ngay được. Mọi thứ đều diễn ra như thường ngày, nhưng khi tan học, cậu lại không thể thuận lợi rời đi.
Vừa ra đến cửa lớp, cậu chợt bị cản đường. "Đứng lại." Có tiếng gọi từ phía sau. Đường Án Trác quay đầu, đối diện với kẻ cậu quen mặt, tên cầm đầu đám lưu manh lớp bên cạnh. Ở nơi này có rất nhiều người như vậy, gia cảnh không tốt, thành tích cũng chẳng ra sao, ngày qua ngày cứ sống mơ màng hồ đồ. Chỉ cần liếc mắt một cái liền có thể nhìn thấu, biết cả đời mình sẽ chẳng có tương lai tươi sáng gì, vì vậy cứ thế mà bất chấp tất cả, tìm cách gây khó dễ cho người như Đường Án Trác để khiến bản thân vui vẻ. Ví dụ như không lâu trước đó, vì Đường Án Trác từ chối yêu cầu giúp họ gian lận nên đã bị nhốt trong nhà vệ sinh đánh một trận. Nhưng trên thực tế, mấy tên này đâu có quan tâm đến thành tích thi cử? Bọn chúng toàn trực tiếp nộp giấy trắng rồi nghênh ngang rời khỏi trường thi, vốn chẳng bao giờ lãng phí thời gian để gian lận. Nói trắng ra là bọn chúng thấy quá nhàm chán, cho nên tìm kiếm lạc thú từ cậu mà thôi.
Đường Án Trác quay đầu định chạy, nhưng sau lưng đã có người khác chắn đường tự lúc nào. Cậu nắm chặt quai cặp, bị vài người vây quanh, ai cũng cao to lực lưỡng hơn cậu rất nhiều. Cậu biết mình sẽ không thể trốn thoát. Mặt mới đỡ sưng lại sắp sửa bị thương, đây là suy nghĩ đầu tiên của Đường Án Trác. "Sao vậy..." "Là mày mách thầy chuyện tụi tao đúng không? Chết tiệt, làm tao phải đọc kiểm điểm dưới cờ!" "Không phải tôi!" Đường Án Trác há miệng phản bác, cậu hận không thể biến mình nhỏ như một con kiến, sao có thể đi làm mấy chuyện mách lẻo được chứ. "Không gì mà không hả? Chắc chắn là mày!" Tôn Hổ túm cổ áo cậu, hung hăng đẩy về phía sau. Đường Án Trác va vào người đứng sau, rồi bị kéo xềnh xệch đến nhà kho.
Trong nhà kho tối tăm, cậu bị ném xuống đất khiến bụi bay mù mịt. Đường Án Trác sặc sụa ho khan, sau eo va trúng cái xẻng trên sàn. Cậu duỗi tay sờ thử, hơi ướt, e rằng đã chảy máu. Đau quá, đau đến mức Đường Án Trác nhăn chặt mày, mũi cũng cay xè. Đám người đánh cậu như để xả giận, như thể biết cậu không có can đảm tố cáo, nên ai nấy đều dùng hết sức. Đấy, biết rõ cậu không dám tố cáo, thế mà vẫn tùy tiện tìm một cái cớ là cậu đi mách lẻo để đánh cậu. Đường Án Trác dùng tay che mặt, nhưng vẫn bị đá trúng trán. Cậu cắn răng kìm nén nước mắt. Vì sao? Vì sao cậu lại có vận mệnh như thế này chứ? Không biết qua bao lâu, cả người đau nhức cùng cực. Đám người kia đánh chán rồi, vỗ vỗ lớp bụi trên tay, ném cậu lại trong kho rồi ôm vai nhau bỏ đi. Đường Án Trác nằm trên đất thoi thóp.
Cậu đến muộn, chiếc điện thoại cũ hiển thị hai cuộc gọi nhỡ từ chú Vinh. Cậu nhắn lại cho chú một tin, nói dối là gặp thầy giáo nên sẽ đến trễ một lát. Trước mắt cứ nói vậy đã, tuy rằng lát nữa chú Vinh cũng sẽ nhìn ra thôi. Đường Án Trác bò dậy, tay cậu bị đánh xước da, mặt, eo và đùi đều đau, cũng không biết cụ thể bị thương ở đâu. Cậu cúi đầu bước nhanh rời khỏi trường học. Lúc này trong trường đã không còn ai, trống không vắng lặng. Rời khỏi cổng trường, Đường Án Trác cúi đầu bước về phía trước. Được vài bước cậu đột nhiên muốn khóc. Bởi vì không có ai thấy nên cậu có thể yên tâm mà khóc. Nước mắt rơi lã chã, trên tay có vết thương nên cậu không lau, tùy ý mặc cho nước mắt rơi xuống như hạt châu, trên cằm và trên cổ đều ướt đẫm.
Trên mặt chợt thấy lạnh lẽo. Trong lúc hai mắt cậu còn nhòe đi, cậu thấy một đôi giày da bóng lộn, khác xa một trời một vực với đôi giày thể thao dính đầy tro bụi của mình. Là chú Ưng. Đường Án Trác ngẩng đầu, rồi vội vàng cúi xuống. Cậu không muốn chú Ưng trông thấy dáng vẻ chật vật này của mình. Nước mắt lại càng không ngăn được, vì sao cậu cứ phải thảm thiết đến mức này chứ? Trần Ưng nhìn quần áo dính đầy bụi bẩn của cậu, bước tới, "Ai bắt nạt cháu?" Đường Án Trác lắc đầu, khóc đến mức chẳng thể nói nên lời. Trần Ưng thở dài, "Cháu định tới cửa hàng hả?" Đường Án Trác gật đầu, vẫn chẳng thể thốt ra tiếng nào. "Lên xe đi." Trần Ưng xoay người. Khi chú quay đầu lại thì phát hiện Đường Án Trác vẫn đứng im tại chỗ. "Lên nào." Lần này Đường Án Trác cũng lên tiếng, "Người cháu bẩn." "Không sao, mau lên đi." Lúc này Đường Án Trác mới lên xe, cậu cố gắng co mình lại thật bé nhỏ.
Trần Ưng đưa cậu tới cửa hàng. Ngô Quảng Vinh ngồi ở cửa, không biết có phải đang đợi Đường Án Trác không. Khi nhìn thấy một chiếc xe Bentley, chú còn đang nghĩ chiếc xe tốt như thế sao lại xuất hiện ở mấy nơi này, lại không ngờ rằng người xuống xe đang bước về phía mình. Trần Ưng để Đường Án Trác ngồi trên xe nhưng hạ cửa sổ xuống nên Ngô Quảng Vinh có thể nhìn thấy. Chú xuống trò chuyện với Ngô Quảng Vinh về tình hình hiện tại, hơn nữa còn đưa cho Ngô Quảng Vinh một xấp tiền mặt, mua đứt cả đêm này của cậu nhân viên nhỏ. Sợ Ngô Quảng Vinh lo lắng, chú còn để lại danh thiếp của mình. Vừa thấy tên công ty nổi danh in trên danh thiếp, Ngô Quảng Vinh đang kinh ngạc cũng yên tâm hơn hẳn. Trần Ưng đưa Đường Án Trác đi, dẫn cậu đến bệnh viện.
Hôm nay vốn dĩ là A Thành và Ngụy Tắc Văn đến đây. Nhưng câu lạc bộ đêm của nhà họ Ngụy có kẻ gây sự, Ngụy Tắc Văn và A Thành đã vội vàng đi xử lý. Vì thế cuối cùng vẫn là Trần Ưng đến đây. Ngụy Tắc Văn đã dặn dò riêng, bên kia là một cậu học sinh cấp ba, có thể đến trường học đợi cậu. Thực ra Trần Ưng không hiểu chỉ đến nhìn thì có ích lợi gì, không ngờ lại đúng lúc cậu nhóc này bị bắt nạt.
Chú đưa bút cho Đường Án Trác để cậu điền vào đơn đăng ký. Chữ của Đường Án Trác rất đẹp, sạch sẽ thanh tú y như con người cậu. Trần Ưng nhìn tên của cậu, là một cái tên hay. Đôi khi Đường Án Trác cũng cảm thấy thứ tốt nhất mà Lữ Quyên và Đường Chí Hoa cho mình chính là cái tên này. Hai người không được học hành lại cẩn thận giở từ điển chọn cho cậu một cái tên nghe rất có văn hóa, không quá quê mùa lạc hậu. Nhưng điều này có ích gì đâu? Rất ít ai gọi tên cậu, ngoại trừ cái tên này thì cậu chẳng có gì cả.
Có lẽ vì Trần Ưng đang ở bên cạnh nên bác sĩ khám bệnh đối xử với cậu rất khách sáo. Lần đầu tiên có người khách sáo, lịch sự nói chuyện với cậu khiến Đường Án Trác hơi luống cuống. Cậu nói chuyện cũng lắp bắp run rẩy. Cậu cảm thấy đáng lẽ ra thì vết thương này của cậu sẽ không được một chuyên gia tầm cỡ như vậy điều trị. Hẳn là nhờ có người bên cạnh nên cậu mới được đối đãi như thế này. Nhớ tới nét mặt ngạc nhiên của chú Vinh khi nhận được danh thiếp, cậu đoán người hảo tâm này hẳn là một nhân vật rất lợi hại. Vậy thì vận may của cậu cũng xem như rất tốt, có một người lợi hại nguyện ý giúp đỡ cậu.
Cũng may xương cốt không sao, đều chỉ là vết thương ngoài da. Sau khi kê đơn thuốc xong, Trần Ưng đưa Đường Án Trác về nhà. Chú vốn định mang Đường Án Trác về nhà họ Ngụy nhưng ngày mai cậu còn phải đi học, buổi sáng muốn kịp đến trường thì phải dậy quá sớm. Chú hỏi Đường Án Trác có cần xin nghỉ không, cậu lại lắc đầu, cho nên cuối cùng họ vẫn trở về con hẻm nhỏ hẹp kia. Nhưng khi tới trước nhà, Đường Án Trác xuống xe nhưng lại không lên lầu, giống hệt như ngày đó. Cậu đứng ở cửa tiến thoái lưỡng nan. Trần Ưng khó hiểu, hạ cửa sổ xe xuống, "Sao cháu vẫn chưa lên?" Đường Án Trác khẽ mím môi. Cậu không biết phải nói gì. Trần Ưng đã nhìn ra, chú gọi cậu ngồi vào xe, không tiếp tục dò hỏi nguyên nhân nữa. Trong xe yên tĩnh đến mức tiếng hít thở đều được phóng đại.
Không biết qua bao lâu, Đường Án Trác đột nhiên mở miệng. "Mẹ cháu làm công việc này kiếm tiền, khi đèn còn sáng cháu trở về thì sẽ quấy rầy mẹ." Càng nói giọng cậu càng nhỏ, cuối cùng còn giải thích thay Lữ Quyên: "Mẹ cũng vì cùng đường rồi, nhà cháu không có tiền, cho nên chỉ có thể..." "Không liên quan đến con trẻ, cô ta là cô ta, cháu là cháu." Trần Ưng không tỏ ra kinh ngạc, trên mặt cũng chẳng xuất hiện vẻ khinh thường như mấy người hàng xóm nhà cậu. Đường Án Trác nhìn chằm chằm nhãn hiệu trên tấm thảm xe, "Chú ơi, vì sao chú lại giúp cháu?" "Là quý ngài của chúng tôi muốn giúp cháu." Lại là "quý ngài". "Vậy... sao ngài ấy lại giúp cháu? Chưa từng có ai muốn giúp cháu cả." "Chờ cháu có cơ hội gặp ngài ấy thì để ngài ấy tự nói với cháu đi." Đường Án Trác không biết khi nào mình mới có thể nhìn thấy “quý ngài” kia, nhưng cậu vẫn gật đầu. Cuộc sống bết bát này của cậu dường như đã le lói chút hy vọng rồi.