62. Chương 62: “Ngụy Tắc Văn, em muốn về nhà”

Kiếm Tìm Ánh Sáng

Chương 62: “Ngụy Tắc Văn, em muốn về nhà”

Kiếm Tìm Ánh Sáng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Biết rồi mẹ! Nhất định con sẽ không quên đâu!”
Khoảnh khắc ấy, Ngụy Tắc Văn bỗng chốc như trở về những năm tháng đôi mươi, quãng thời gian mà hắn vẫn còn là một chàng trai trẻ chưa phải gánh vác trọng trách gia tộc Ngụy trên vai.
Khi đó hắn sống phóng khoáng, tự do tự tại, vô tư lự, chẳng hề vướng bận.
Từ sau khi về nước tiếp quản sản nghiệp gia tộc, hắn dần trở nên trầm ổn, điềm tĩnh hơn, những sở thích thời trẻ cũng chỉ còn là chút tiêu khiển hiếm hoi những lúc rảnh rỗi.
Hắn chưa bao giờ ngờ rằng một ngày nào đó, hắn sẽ lại giống như chàng trai tuổi đôi mươi năm nào, vì một người mà lo lắng, chờ mong, nôn nóng đến thế.
Người đó chính là Đường Án Trác.
Hiện tại, trong lòng Ngụy Tắc Văn đang ôm ấp chuyện muốn kết hôn với Đường Án Trác, vậy mà hắn lại có cảm giác vừa hồi hộp vừa mong chờ, hệt như một thiếu niên mới lớn.
Hắn quay lại trụ sở chính nhà họ Ngụy, đưa Lâm Thứ theo để soạn hợp đồng.
“Nhà máy rượu ở khu Biệt Dương, trung tâm thương mại ở khu Kim Đông, khu bất động sản vùng ngoại ô phía tây thành phố đều giao cho Án Trác, để tôi xem còn gì nữa… Khu Lộc Tuyền hình như có một tiệm vàng đúng không? Cũng giao cho Án Trác luôn.”
Ngụy Tắc Văn gõ bút lên từng bản hợp đồng, rồi giao hết cho Lâm Thứ. Lâm Thứ nhìn xấp giấy dày trong tay, thầm nghĩ ông chủ mình đúng là hào phóng vô cùng.
Tuy ngoài những thứ này ra, dưới tên Ngụy Tắc Văn còn vô số tài sản khác, mà dù chuyển sang tên Đường Án Trác thì xét cho cùng cũng chẳng phải của người ngoài, rốt cuộc vẫn là tài sản chung của hai người họ, nhưng anh ta vẫn không khỏi kinh ngạc.
Bởi vì giọng điệu của Ngụy Tắc Văn khi nói những lời ấy cứ như chỉ đơn giản là “mua cho cậu ấy hai bộ quần áo” vậy.
“Anh bắt đầu làm đi.”
“Vâng, tôi hiểu rồi, thưa ngài.”
“Đi đi.”
Lâm Thứ rời khỏi văn phòng. Tâm trạng Ngụy Tắc Văn vô cùng tốt. Trong khi đó, Đường Án Trác ở trường vẫn chưa hề hay biết mình đã trở thành chủ sở hữu của những khối tài sản mà người thường cả đời cũng khó lòng chạm tới.
Lúc này, cậu đang chuẩn bị đi dự tiệc.
Buổi tối có một buổi tụ họp xây dựng tập thể của hội sinh viên. Dù Đường Án Trác không phải là thành viên hội nhưng Ninh Duệ là phó chủ tịch. Trước đây khi Ninh Duệ lo liệu nhiều chuyện, cậu luôn giúp một tay, lâu dần cũng được xem như nửa thành viên, mọi người đều thân quen, nên lần tụ họp này cũng mời cậu cùng đi.
“Chơi vui vẻ nhé, ăn uống ngon miệng, xong xuôi thì nhớ báo anh một tiếng, anh sẽ không ngủ đâu, đợi em về.”
“Vâng, em sẽ cố về sớm, em còn muốn gọi điện cho anh nữa mà.”
“Về rồi gọi, mau đi đi.”
Đường Án Trác cúp máy, cùng Ninh Duệ ra ngoài.
Bữa tiệc được tổ chức ở một khách sạn gần trường. Cả nhóm lũ lượt kéo đến nơi, các món ăn đã được dọn sẵn.
Hiện tại, Đường Án Trác ngày càng điềm đạm trong các dịp xã giao, có lẽ là do ở bên Ngụy Tắc Văn lâu ngày nên cũng dần ảnh hưởng.
“Án Trác, hôm nay vui thế này, uống chút rượu đi.”
Ninh Duệ đưa cậu một ly. Bình thường Đường Án Trác rất ít uống rượu, chỉ nhìn người khác uống thôi cũng thấy không khí vui vẻ rồi, mọi người cũng tôn trọng cậu, chưa bao giờ ép. Hôm nay là rượu trái cây, Ninh Duệ chỉ định đưa cậu nếm thử.
Đường Án Trác không muốn phá hỏng không khí, liền nhận ly rượu nhấp một ngụm. Cảm thấy cũng không đến nỗi khó uống, ngược lại còn ngọt ngọt, giống như nước trái cây có gas, thế là cậu uống thêm vài ngụm nữa.
Cả nhóm vừa ăn vừa chơi, rượu theo đó cũng uống ngày càng nhiều, đến cuối cùng Đường Án Trác thấy hơi buồn đi vệ sinh.
Cậu nói với Ninh Duệ một tiếng rồi rời bàn.
Sau khi đi vệ sinh xong, cậu nhìn gương thì thấy mặt mình đã đỏ ửng, đầu hơi choáng váng. Quả thật tửu lượng của cậu không tốt lắm, lần sau vẫn nên uống ít lại thì hơn.
Cậu hong khô tay, chuẩn bị trở lại nhà hàng. Đoạn hành lang bên ngoài nhà vệ sinh bỗng tối om, không rõ là đèn hỏng hay vì lý do nào khác. Đường Án Trác vỗ vỗ tay mấy cái nhưng đèn vẫn không sáng, cậu liền bước nhanh hơn.
Đi được một đoạn, sau đầu bỗng đau nhói như bị giáng một đòn mạnh, đầu óc cậu choáng váng, cơn đau như muốn nổ tung, khung cảnh xung quanh quay cuồng hỗn loạn, tầm nhìn mỗi lúc một mờ đi, rồi cuối cùng hoàn toàn tối sầm lại. Đường Án Trác không nhìn thấy gì nữa, lảo đảo ngã xuống đất.
Trước khi hoàn toàn nhắm mắt lại, cậu mơ hồ nhìn thấy một bóng người quen thuộc, dù mờ nhạt nhưng lại vô cùng quen mắt.
Phó Thừa Việt cúi nhìn Đường Án Trác. Cậu ta mặc đồ đen, đội mũ, đeo khẩu trang và găng tay, chỉ để lộ đôi mắt, hoàn toàn hòa mình vào bóng tối của hành lang.
Cậu ta siết chặt nắm tay, nhìn Đường Án Trác đang nằm dưới đất, người mà cậu ta từng thật lòng yêu thích, từng cố gắng học hành chỉ để có thể đến gần. Cậu ta cũng không muốn ra tay như vậy, nhưng…
Phó Thừa Việt không thể không hận.
Ninh Duệ ở trong nhà hàng đợi hơn hai mươi phút vẫn không thấy Đường Án Trác quay lại. Bình thường thì đi vệ sinh đâu cần lâu đến thế? Chẳng lẽ cậu ấy uống rượu rồi bị ngất? Ninh Duệ nói với người bên cạnh một tiếng rồi đi tìm. Cậu gọi vài tiếng mà không ai đáp lại, các buồng vệ sinh trống cũng chẳng có ai.
“Án Trác, cậu ở trong đó không? Án Trác?”
Không ai trả lời, chỉ có một gian có tiếng người đáp lại: “Tôi ở trong này anh bạn, nhưng tôi không phải Án Trác đâu.”
“À, xin lỗi cậu nhé!”
Ninh Duệ bước ra khỏi nhà vệ sinh, cau mày lẩm bẩm: “Cậu ấy có thể đi đâu được chứ? Mình nhìn nhầm à?”
Cậu quay lại nhà hàng tìm thêm một lượt, vẫn không thấy bóng dáng Đường Án Trác đâu, hỏi mấy người cũng chẳng ai trông thấy…
Chuyện gì thế này? Ninh Duệ vừa hoang mang vừa bắt đầu lo lắng. Đường Án Trác không thể nào tự dưng biến mất được, dù có chuyện gì đi nữa thì cũng phải báo cho cậu một tiếng chứ?
Cậu gọi điện cho Đường Án Trác, không ngờ điện thoại lại tắt nguồn.
Trong lòng Ninh Duệ chợt rùng mình, một cảm giác bất an dâng lên, có chuyện gì đó không ổn rồi…
Cậu không biết chính Ngụy Tắc Văn đã giúp sức lớn khiến Phó Bách Cường bị bắt, nên hoàn toàn không nghĩ đến khả năng Phó Thừa Việt đã bắt cóc Đường Án Trác. Nhưng giờ không thấy người, người đầu tiên mà cậu nghĩ đến để báo tin là Ngụy Tắc Văn.
Ninh Duệ không kịp giải thích với ai, liền gọi xe chạy thẳng về ký túc xá. Trước đây Ngụy Tắc Văn từng nhờ người liên hệ được với quản lý ký túc xá, vậy chắc chắn cũng có thể nhờ họ liên lạc lại với hắn.
Sau một hồi xoay sở, cuối cùng Ninh Duệ cũng gọi được cho Ngụy Tắc Văn.
“Alo?”
“Chào ngài Ngụy!” Ninh Duệ sốt ruột đến khô cả giọng, còn chưa kịp nói mình là ai thì đã vội vàng báo tin: “Ngài Ngụy! Án Trác mất tích rồi!”
“Cái gì?”
Ngụy Tắc Văn bật dậy khỏi giường: “Cậu là bạn cùng phòng của em ấy à?”
“Đúng đúng đúng, tôi là bạn cùng phòng. Hôm nay tôi đi ăn với cậu ấy, cậu ấy nói đi vệ sinh rồi mãi không quay lại. Tôi tìm khắp nơi cũng không thấy! Ngài có thể liên lạc với cậu ấy không?”
Ngụy Tắc Văn lập tức nghĩ đến Phó Thừa Việt. Hắn lấy điện thoại ra định vị Đường Án Trác, lúc bấm màn hình thì phát hiện tay mình đang run lẩy bẩy.
May là hắn đã sớm cài định vị cho cậu. Dù điện thoại có tắt nguồn, chỉ cần còn ở bên người thì vẫn có thể định vị được. Phó Thừa Việt chắc chắn sẽ tắt máy, nhưng tuyệt đối không ngờ được điều này.
Tuy nhiên, việc điện thoại bị tắt nguồn cũng khiến tốc độ định vị bị ảnh hưởng ít nhiều. Phải mất hẳn một phút sau, điểm tọa độ màu xanh lá mới bật sáng trên màn hình.
Một phút ấy đối với Ngụy Tắc Văn mà nói là khoảng thời gian dài dằng dặc nhất. Hắn sợ mình quá rối trí sẽ không lái xe nổi, bèn gọi chú Ưng đi cùng.
“Có chuyện gì vậy, Tắc Văn?”
“Án Trác mất tích rồi, nhưng cháu đã định vị được. Cháu nghi ngờ là con trai của Phó Bách Cường gây ra. Chúng ta phải đi ngay!”
Vừa nói, hắn vừa lấy xe. Chú Ưng không dám chậm trễ, lập tức lái xe với tốc độ cao nhất. Trên đường đi, Ngụy Tắc Văn gọi cho Lương Tăng, đầu dây bên kia lập tức buột miệng chửi thề một tiếng: “Đệt, tôi đã bảo mà, cả ngày hôm nay trong lòng cứ thấy bất an. Quên mất cái tên súc sinh Phó Bách Cường còn có một đứa con trai!”
“Đừng hoảng, anh Ngụy, bọn tôi sẽ đến ngay.”
Ngụy Tắc Văn vừa dứt cuộc gọi thì một cuộc gọi lạ gọi tới.
Lúc bị Phó Thừa Việt kéo đến tầng hầm, Đường Án Trác đã tỉnh lại. Cậu bị bịt mắt, trói chặt tay chân, miệng cũng bị nhét kín khăn.
Cậu giãy giụa phát ra vài âm thanh mơ hồ, chiếc khăn trong miệng bị ai đó rút ra.
“Ai đó?! Anh là ai?! Tại sao lại bắt cóc tôi?!”
“Án Trác!”
Đột nhiên nghe thấy giọng của Ngụy Tắc Văn, Đường Án Trác sững sờ: “Cứu em…”
Chưa kịp nói xong thì miệng lại bị nhét khăn lần nữa. Cậu cố gắng dùng lưỡi đẩy nó ra, nhưng do bị nhét quá lâu, lưỡi đã tê rần không còn chút sức lực.
“Ngài Ngụy, nghe rõ rồi chứ.”
Là Phó Thừa Việt!
Đường Án Trác quá quen thuộc với giọng của cậu ta. Cậu không ngờ Phó Thừa Việt thực sự dám ra tay bắt cóc mình!
“Cậu thả Án Trác ra! Điều kiện gì tôi cũng chấp nhận!”
“Điều kiện à? Còn phải xem cậu ta đáng giá bao nhiêu với anh nữa!”
“Cậu ấy vô giá với tôi. Phó Thừa Việt, cậu ra giá đi.”
“Một trăm triệu. Ngài Ngụy như vậy, chắc sẽ không tiếc nhỉ?”
“Miệng thì nói thế, nhưng chẳng biết cậu có đủ gan nhận lấy không?”
“Nhà tôi rơi vào tình cảnh này rồi, còn có gì mà tôi không dám nữa? Huống hồ, bây giờ người bị bắt cóc là bạn trai anh, tôi sợ cái gì? Tôi sẽ gửi số tài khoản cho anh, trong vòng nửa tiếng phải chuyển tiền đến, nếu không… tôi không dám chắc mình sẽ làm gì cậu ta đâu.”
Cuộc gọi bị cúp ngang, Đường Án Trác cuối cùng cũng dùng hết sức đẩy chiếc khăn trong miệng ra ngoài.
“Phó Thừa Việt! Rốt cuộc tại sao cậu phải làm như vậy?!”
“Tại sao à?! Vì tôi không có tiền!”
Phó Thừa Việt ngồi xổm trước mặt Đường Án Trác, gào lên gần như tuyệt vọng: “Tôi và mẹ tôi không sống nổi nữa rồi, còn các người lại sống sung sướng đến vậy! Nếu tôi không bắt cóc cậu, tôi còn có thể làm gì khác chứ?!”
“Nhưng tôi cũng từng thích cậu thật lòng đấy. Chúng ta từng là bạn học mà. Chỉ cần tôi lấy được tiền, tôi sẽ không làm gì tổn hại đến cậu, tôi sẽ để cậu trở về bình an.”
“Cậu muốn đi lại con đường của ba mình sao?” Đường Án Trác cảm thấy Phó Thừa Việt đã điên rồi, “Cậu làm vậy không có lợi gì cho cậu cả. Chúng ta có thể nói chuyện, tôi có thể nhờ Ngụy Tắc Văn giúp cậu. Chẳng phải sẽ tốt hơn là bắt cóc sao? Tôi sẽ không báo cảnh sát đâu, được không?”
Đường Án Trác biết lúc này không thể nói cứng, chỉ có thể dùng lý lẽ để xoa dịu tên kia. Nhưng Phó Thừa Việt đã không còn nghe lọt tai. Cậu ta đã bị cuộc sống đẩy đến bờ vực, cảm giác như cả thế giới đều ruồng bỏ mình.
“Đừng lừa tôi nữa… Làm sao các người thật lòng muốn giúp tôi? Lòng tốt của Ngụy Tắc Văn chỉ dành riêng cho cậu mà thôi! Nếu tôi không làm thế này, tôi còn có thể làm gì?!”
“Lương Tăng, mấy người tới chưa?”
“Tới rồi! Đã tìm được tầng hầm rồi, bọn tôi đang ở bên ngoài, có cửa sổ, nhìn thấy được bên trong.”
“Được. Tôi… tôi không làm phiền nữa, các anh cứ làm việc đi…” Ngụy Tắc Văn hiếm khi lắp bắp đến vậy, hắn căng thẳng đến mức nói năng lộn xộn cả lên.
Lương Tăng vội an ủi: “Anh tin tôi đi, anh Ngụy. Tôi biết trước kia anh nghĩ tôi chẳng làm được trò trống gì, nhưng lần này anh phải tin tôi, tôi nhất định sẽ đưa Tiểu Đường về an toàn. Anh yên tâm.”
Lương Tăng cúp máy, men theo vách tường tới gần cửa sổ, nhìn qua khe cửa vào bên trong. Lờ mờ thấy được hai bóng người. Có vẻ Đường Án Trác tạm thời vẫn an toàn, còn Phó Thừa Việt thì đang lơ là cảnh giác. Lương Tăng cầm bộ đàm lên: “Tằng Kiệt, bên các cậu thế nào rồi?”
“Đã tới rồi, đội trưởng, đang phá cửa.”
“Tốt, các cậu vào bằng cửa chính gây chú ý, tôi sẽ vào từ cửa sổ, khống chế cậu ta.”
“Rõ!”
Tằng Kiệt gắn bộ tiêu âm lên ổ khóa, phá cửa xông vào. Hai khẩu súng chĩa thẳng vào Phó Thừa Việt: “Không được động đậy! Chúng tôi là cảnh sát!”
Phó Thừa Việt hoàn toàn không ngờ cảnh sát sẽ bất ngờ đột nhập. Cậu ta còn trẻ, lại là lần đầu gây án, dù trước đó hung hăng bao nhiêu thì giờ cũng hoảng loạn đến mức tìm mãi không ra con dao đã chuẩn bị sẵn. Khi cuối cùng cũng mò thấy dao, định khống chế Đường Án Trác thì đã bị Lương Tăng phá cửa sổ xông vào, đè chặt xuống đất.
Lương Tăng đạp lên cổ tay Phó Thừa Việt, cậu ta quá đau đớn nên buông tay, con dao rơi xuống đất phát ra một thanh âm nặng nề.
Tằng Kiệt gỡ khăn bịt mắt cho Đường Án Trác, cởi trói cho cậu: “Không sao rồi, Tiểu Đường, đừng sợ, ngài Ngụy cũng sắp tới rồi.”
“Vâng…”
Đường Án Trác nhìn Phó Thừa Việt bị khống chế, trong lòng vừa hận vừa xót xa, cuối cùng lại hóa thành một nỗi thương hại thầm lặng.
Lương Tăng còng tay Phó Thừa Việt: “Tôi hỏi cậu, sao không làm chuyện gì tốt lành, lại đi làm cái trò này?”
“Sao các người tìm được tôi?” Phó Thừa Việt không phục, vai run lên, bị Lương Tăng ấn chặt xuống.
“Ha, chuyện đó cậu khỏi cần biết. Muốn trách thì trách cậu còn non tay quá. Dẫn đi!”
Phó Thừa Việt bị áp giải đi. Với Lương Tăng và Ngụy Tắc Văn, vụ bắt cóc này giống như một trò trẻ con. Dù khi biết chuyện thì đúng là hoảng thật, nhưng khi bình tĩnh lại thì chỉ thấy toàn là sơ hở.
Ngụy Tắc Văn cuối cùng cũng đến nơi, Đường Án Trác lập tức nhào vào lòng hắn.
Nước mắt kìm nén bấy lâu rốt cuộc cũng không nhịn được nữa. Nói không sợ là nói dối, cậu sợ chết khiếp đi được. Nhưng vừa nghe thấy giọng của Ngụy Tắc Văn, cậu đã thấy yên lòng. Bởi vì cậu biết chắc chắn hắn sẽ đến cứu cậu.
“Xin lỗi em, cục cưng… Là anh đã không bảo vệ được em.”
Ngụy Tắc Văn kiểm tra khắp người cậu, xác nhận cậu không bị thương, rồi mới ôm cậu thật chặt, đau lòng đến mức gần như xé toạc cả lồng ngực.
Đường Án Trác run rẩy không ngừng, lắc đầu liên tục: “Không phải lỗi của anh… Ngụy Tắc Văn, không phải lỗi của anh…”
“Không sao rồi, đừng sợ nữa… cưng à, đừng sợ nữa đâu.”
“Anh Ngụy, tôi xin phép đi trước.” Lương Tăng lên tiếng chào một câu rồi dẫn người rời khỏi, quay về cục cảnh sát để báo cáo. Trong tầng hầm lúc này chỉ còn lại hai người Đường Án Trác và Ngụy Tắc Văn.
Giọng Đường Án Trác vẫn còn nghẹn ngào vì khóc.
“Ngụy Tắc Văn… em muốn về nhà.”
“Về nhà. Chúng ta về nhà ngay bây giờ.”