Chương 7: “Cậu nhóc xinh đẹp không nên bị thương”

Kiếm Tìm Ánh Sáng

Chương 7: “Cậu nhóc xinh đẹp không nên bị thương”

Kiếm Tìm Ánh Sáng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thầy giáo đứng trên bục giảng đã ngây người hồi lâu. Một mặt nào đó, Đường Án Trác là kiểu học sinh rất được các thầy cô yêu mến.
Thành tích học tập tốt, tính cách cậu ngoan ngoãn, không tranh giành, không tính toán.
Nhưng ở nơi nhỏ bé này, chỉ cần một chút tin đồn lan truyền thì ai ai cũng biết. Họ đều đã nghe về chuyện gia đình của Đường Án Trác, hơn nữa những chuyện như vậy luôn bị lan truyền một cách méo mó, thậm chí tồi tệ hơn cả sự thật. Cho nên đối với chuyện Đường Án Trác bị bắt nạt, không mấy ai thực sự để tâm.
Lại không ngờ Đường Án Trác nhu nhược ấy giờ đây đã có chỗ dựa vững chắc đến vậy.
Đường Án Trác trở về chỗ ngồi trước ánh mắt chăm chú của tất cả các bạn học. Lúc này, những ánh mắt hướng về cậu không còn là sự chán ghét hay miệt thị như trước, mà thay vào đó là sự e dè, sợ hãi và khó tin.
Thực ra Đường Án Trác không mấy để tâm, cậu vẫn lẳng lặng ngồi ở chỗ của mình. Chỉ khi ngồi học cậu mới có thể thẳng lưng.
Sau khi Ngụy Tắc Văn đi rồi, lớp học yên lặng khoảng một phút, thầy giáo mới nhớ ra chuyện tiếp tục giảng bài.
Chuông hết tiết vang lên nhanh chóng. Thầy giáo vừa đi, từng nhóm nhỏ học sinh tụ tập bên nhau, vừa nhỏ giọng thảo luận vừa nhìn về phía Đường Án Trác đang nằm gục trên bàn ngủ bù.
Cậu lại trở thành tâm điểm bàn tán trong miệng người khác, chỉ là lúc này đây, những câu chuyện xoay quanh cậu đã khác.
Hôm nay khi đến giờ tan học, Đường Án Trác không nán lại đến cuối cùng mới rời đi, bởi vì Ngụy Tắc Văn đang đợi cậu. Cậu muốn mau chóng nhìn thấy ngài Ngụy, vì thế cậu vội vàng thu dọn cặp sách, chen vào đám người đi đến cổng trường.
Chiếc xe của Ngụy Tắc Văn có vẻ không hợp hoàn cảnh cho lắm, vì thế Đường Án Trác chỉ cần liếc mắt là thấy ngay. Cậu chạy đến, A Thành xuống xe mở cửa giúp cậu. Lúc cậu lên xe, anh còn lịch sự đưa tay che trên đầu cậu.
“Ngài Ngụy!”
Giọng Đường Án Trác rất nhẹ nhàng, hiếm khi cậu cất tiếng gọi ai đó một cách dịu dàng đến vậy.
“Em đi đâu?” Ngụy Tắc Văn nắm cổ tay cậu, bắt đầu bôi thuốc vào vết thương trên cánh tay cậu.
“Đến quầy bán quà vặt, em phải đi làm ạ.”
“Chờ ông chủ tìm được người mới thì đừng đi nữa.”
Ngụy Tắc Văn nói một cách hờ hững.
“Dạ? Không được, em phải kiếm tiền.” Đường Án Trác nhíu chặt mày, vẻ mặt hơi khó xử.
“Tôi cho em.” Ngụy Tắc Văn buột miệng nói ra, lại sợ làm tổn thương lòng tự trọng của cậu nên đã sửa lời: “Tôi cho em mượn, tôi đã hỏi thầy giáo của em rồi, thầy ấy bảo thành tích của em rất tốt. Chờ sau này em kiếm được tiền thì trả lại cho tôi.”
Nói xong, Ngụy Tắc Văn nhét một tấm thẻ vào cặp sách của Đường Án Trác, hơn nữa hắn còn giữ chặt bàn tay đang định từ chối của Đường Án Trác.
“Cầm đi, mật mã là sáu số 1, khi em dùng thì tự đổi mật mã khác.”
Sức của Ngụy Tắc Văn rất lớn, giữ chặt tay cậu khiến cậu không thể nhúc nhích tí nào.
Vì thế Đường Án Trác mấp máy môi, tự nhủ sau này nhất định phải kiếm thật nhiều tiền để báo đáp ngài Ngụy.
“Vì sao ngài lại tốt với em quá vậy?”
Mắt Đường Án Trác đỏ hoe. Chưa từng có ai đối xử tốt với cậu đến vậy, khiến sống mũi cậu cay xè.
Ngụy Tắc Văn nhìn cậu, rồi đột nhiên đưa tay xoa đầu cậu.
“Cậu nhóc xinh đẹp không nên bị thương.”
Đường Án Trác biết mình được khen, nhưng cậu không biết những lời này của Ngụy Tắc Văn có phải đang trả lời câu hỏi của cậu hay không.
Khi xe dừng trước cửa hàng, Ngụy Tắc Văn lại nhắc lại chuyện nghỉ việc.
Nhưng nguyên nhân ban đầu Đường Án Trác lựa chọn tìm việc không chỉ để kiếm tiền, mà còn vì Lữ Quyên ở nhà tiếp khách, cậu không thể về nhà được. Làm việc ở cửa hàng còn có thể tiện thể làm bài tập.
Cho nên tuy rằng hiện tại giải quyết được vấn đề tiền bạc, cậu vẫn không thể không đi làm, nếu không cậu chẳng biết phải đi đâu.
Cậu đã từng nói với Trần Ưng những việc này, ngẫm lại thì từ đầu đến cuối, những gì Trần Ưng giúp đỡ cậu đều là do Ngụy Tắc Văn yêu cầu. Cho nên cậu quyết định nói thẳng suy nghĩ của mình cho Ngụy Tắc Văn.
Ngụy Tắc Văn giống như Trần Ưng, nghe chuyện xong chỉ gật đầu, không hề tỏ ra khó chịu hay bất mãn.
“Em đi đi, có bất cứ yêu cầu gì thì cứ nói với tôi.”
Ngụy Tắc Văn đưa cho cậu một tấm danh thiếp nền đen chữ vàng, ghi tên và số điện thoại của hắn.
“Vâng!” Đường Án Trác cẩn thận cầm tấm danh thiếp này, gật đầu chuẩn bị xuống xe.
“Đường Án Trác.”
Ngụy Tắc Văn bất chợt gọi cậu, cậu vội quay đầu lại.
“Sao vậy ngài Ngụy?”
“Em còn muốn trở về căn nhà kia không?”
Cậu còn muốn trở về nơi đó không? Cậu không muốn.
Mọi nỗ lực của cậu đều là để rời khỏi ngôi nhà đó, rời xa Lữ Quyên – người từ lâu đã không còn coi cậu là con trai, rời xa những người hàng xóm đầy ác ý, rời xa con hẻm nhỏ dơ bẩn, tối tăm cùng với những lời chửi rủa thô tục cậu phải nghe mỗi sáng trên đường đi học.
Cậu lắc đầu thành thật, kèm theo một tiếng thở dài khe khẽ.
Ngụy Tắc Văn mỉm cười với cậu, “Em đi đi.”
“Dạ, tạm biệt ngài Ngụy.”
“Tạm biệt.”
Nhìn bóng dáng Đường Án Trác, Ngụy Tắc Văn thầm nghĩ không biết có nên cho Đường Án Trác chuyển trường không.
Còn hơn nửa năm nữa là cậu sẽ thi đại học. Hiện tại chuyển trường thì vẫn còn thời gian để thích nghi với hoàn cảnh mới.
Huống hồ Ngụy Tắc Văn đã xem qua thành tích của Đường Án Trác, ở lại nơi nhỏ bé này quả thực là lãng phí nhân tài.
Đáng lẽ cậu phải học ở ngôi trường tốt hơn, tiếp nhận nền giáo dục tốt hơn, sau đó hướng tới một tương lai tươi sáng hơn, chứ không phải mắc kẹt ở cái nơi nhỏ bé này.
Hắn rất muốn cho Đường Án Trác một cuộc sống tốt đẹp.
Đường Án Trác đơn thuần sạch sẽ, ánh mắt nhìn hắn như dòng suối trong vắt ngày xuân, dường như chỉ cần khẽ lay động là sẽ tràn đầy nước.
Khiến người ta không kìm được muốn yêu mến, thương xót.
Ngụy Tắc Văn cụp mi, hai từ này có vẻ không thích hợp lắm.
Nhưng nhất thời hắn cũng chẳng rõ rốt cuộc nên dùng từ ngữ nào để diễn tả. Hắn chỉ biết sau khi gặp Đường Án Trác, lý do hắn muốn đối xử tốt với cậu không chỉ vì cậu bi thảm giống A Đức nữa.
Mà là hắn cảm thấy Đường Án Trác vốn dĩ xứng đáng có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Hôm nay khi Đường Án Trác bước vào cửa hàng, trên môi cậu còn nở nụ cười. Trong ấn tượng của Ngô Quảng Vinh, đây là lần đầu tiên cậu đi làm với tâm trạng vui vẻ như vậy. Chú liếc nhìn chiếc siêu xe ngoài cửa kính vẫn chưa rời đi, trong lòng thầm hiểu rõ.
“Đứa nhỏ của chúng ta gặp được người tốt rồi!”
Đường Án Trác gật đầu.
“Đúng vậy! Chú Vinh, hôm nay ngài Ngụy còn giúp cháu giải quyết rắc rối nữa.”
Sau này hẳn sẽ không có ai bắt nạt cậu nữa, Đường Án Trác thầm nhủ.
Chú Vinh thấy cậu vui vẻ cũng vui lây. Con của chú không ở Lâm Hoài, chú nhìn Đường Án Trác đôi khi lại như nhìn con mình.
Chú nghĩ đứa trẻ này cũng coi như đã qua thời kỳ gian khổ, cuối cùng cũng gặp được may mắn. Cậu đã trải qua nhiều nghịch cảnh như vậy, rốt cuộc cũng có một nơi che chở.
Sau khi Ngô Quảng Vinh rời đi, Đường Án Trác vừa trông cửa hàng vừa làm bài tập.
Học kỳ một của năm cuối cấp ba đã đến đợt ôn tập thứ hai. Tiến độ của trường học khá chậm, Đường Án Trác bèn tự mình cố gắng theo kịp.
Nhưng điều kiện của cậu có hạn, không có quá nhiều tài liệu hay bộ đề. Cậu chỉ có thể đọc đi đọc lại sách giáo khoa, rồi nghiền ngẫm thật kỹ các ví dụ mẫu trong đó.
Ngụy Tắc Văn về đến nhà thì bắt đầu chuẩn bị giúp cậu chuyển trường.
Những năm qua, nhà họ Ngụy đã giúp đỡ rất nhiều học sinh nghèo khó, nên không ai trong nhà cảm thấy ngạc nhiên khi Ngụy Tắc Văn muốn chuyển trường cho một người, hơn nữa còn muốn cậu bé này ở lại nhà mình.
Dù sao biệt thự của Ngụy Tắc Văn cũng rất lớn.
Ngụy Tắc Văn cúp điện thoại. Hắn đã liên hệ xong với phía trường học. Vì có mối quan hệ ở đó nên Đường Án Trác có thể chuyển đến bất cứ lúc nào.
Ngụy Tắc Văn nghĩ đến cảnh Đường Án Trác kiên định lắc đầu trên xe. Chắc hẳn quyết định của hắn là đúng. Không biết cậu sẽ phản ứng ra sao, khi nào gặp thì sẽ thông báo tin tức này cho cậu.
Hắn tắt đèn đầu giường.
Ngụy Tắc Văn bỗng giật mình nhận ra, mấy ngày nay hình như hắn thường xuyên nhớ đến giọng nói và gương mặt Đường Án Trác. Cũng không biết có phải vì hắn đang bận rộn lo việc chuyển trường cho cậu không nữa.
Hắn ôm suy nghĩ đó chìm vào giấc ngủ. Những ngày kế tiếp, hắn tập trung vào công việc, sau khi xử lý xong thì gọi Trần Ưng lái xe đến con hẻm nhỏ kia.
Xe dừng ở cổng trường. Ngụy Tắc Văn bước xuống, đứng tựa vào xe yên lặng chờ đợi, nhìn Đường Án Trác bước ra từ cổng trường.
Mấy ngày không gặp, vết thương của Đường Án Trác gần như đã lành hẳn, ít nhất vết bầm trên mặt đã biến mất.
Đứa trẻ không còn vết thương nào trông lại càng đẹp hơn.
Ngụy Tắc Văn vẫy tay. Đường Án Trác như có linh cảm, nhìn sang. Ngay khoảnh khắc trông thấy hắn, thân thể cậu vui sướng khẽ nhảy lên một chút.
“Ngài Ngụy!”
Ngụy Tắc Văn tiến về phía cậu hai bước, nhìn cậu ngửa mặt đứng đối diện mình. Cậu thấp hơn hắn mười mấy centimet, khi mặt đối mặt hiển nhiên phải ngửa đầu.
Càng thêm đáng yêu.
Ngụy Tắc Văn khẽ xoa đầu cậu, “Lên xe nào, tôi có chuyện muốn nói với em.”
Đường Án Trác ngồi vào ghế sau, vui vẻ chào Trần Ưng đang ngồi phía trước.
“Chào chú Ưng!”
“Chào cháu Tiểu Đường.”
Đường Án Trác cười đáp lại, thầm nghĩ mình lại có một cách gọi mới, nghe thật hay.
Ngụy Tắc Văn cũng lên xe.
“Ngài Ngụy, ngài muốn nói gì với em ạ?”
“Tôi đã làm thủ tục chuyển trường cho em.”
Đường Án Trác sửng sốt, tay nắm chặt quai đeo cặp hơn.
Ngụy Tắc Văn cho cậu xem tờ giới thiệu về trường mới.
Trang đầu tiên in bốn chữ to cực kỳ bắt mắt.
Trường học Quý Tộc.
Quý Tộc, đây là từ ngữ vô cùng xa lạ đối với Đường Án Trác.
Trước nay cậu chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ liên quan đến mấy chữ này.
Trên ảnh là khu dạy học và khuôn viên rộng rãi mà cậu chưa từng thấy. Khu căng tin cũng có đến hai tầng, còn có sân thể dục rất lớn và thư viện hiện đại.
Mỗi học sinh trong ảnh đều mặc đồng phục đúng quy chuẩn, đứng trong sân trường toát ra vẻ trẻ trung, tràn đầy sức sống.
Trường cậu đang học thậm chí không có đồng phục thống nhất, dãy phòng học đã cũ kỹ, sân thể dục vẫn là nền đất. Mùa xuân, mùa thu bay đầy tro bụi; mùa đông, mùa hạ thường xuyên biến thành vũng bùn. Căng tin không đủ chỗ cho hết học sinh, mọi người phải chen chúc nhau, nhiều khi khiến đồ ăn rơi đầy đất.
Tóm lại là khác biệt một trời một vực so với ngôi trường trong bản giới thiệu.
Nói là một nơi trên trời một nơi dưới đất cũng chẳng quá lời.
Cậu ở khu hẻm nhỏ này đã quen cúi đầu đi đường, quen cố gắng hạ thấp sự tồn tại của bản thân, quen với việc làm như không thấy những ánh mắt lạnh lùng, quen với việc giả vờ câm điếc trước những lời chửi rủa khinh thường.
Cậu có thành tích học tập rất tốt, vị trí đứng đầu bảng tổng kết hơn hai năm qua. Nhưng thành tích này mang lại cho cậu cái gì? Thầy giáo khen ngợi một hai câu, cậu sẽ phải nghe một đám người châm chọc mỉa mai.
Thậm chí còn nhốt cậu trong nhà vệ sinh hoặc nhà kho rồi đánh đập.
Cậu có một người mẹ làm công việc không thể cho ai biết, cùng với một người cha nghiện cờ bạc không rõ tung tích.
Cậu tự ti, và sự tự ti ấy đã khắc sâu vào tận xương tủy.
Dù Ngụy Tắc Văn xuất hiện khiến cuộc sống của cậu có chuyển biến, cậu có thể vui vẻ hơn trước, nhưng vẫn không thay đổi được sự tự ti trong cậu.
Thậm chí cậu cảm thấy cả đời này mình sẽ mãi như vậy.
Cho nên khi trông thấy nam sinh, nữ sinh tươi trẻ, hăng hái trên bản giới thiệu, có lẽ học sinh cấp ba bình thường nên có dáng vẻ như vậy. Nhưng cậu lại nghĩ, liệu mình có thể hòa nhập vào môi trường ấy không?
Nơi đó sẽ không có ai ghét bỏ, chán ghét cậu sao?
Cậu không hiểu gì cả. Kiến thức của cậu hạn hẹp hơn những người có tiền. Thậm chí cậu chưa từng ăn cơm Tây, thành tích môn tiếng Anh tốt nhưng phát âm lại đặc sệt khẩu âm địa phương. Cậu chưa từng được chơi các trò chơi điện tử, chưa từng đi rạp chiếu phim, chưa từng đi du lịch. Thế giới của cậu chính là con hẻm nhỏ này, làm sao cậu có thể ở chung với những cậu ấm cô chiêu đó được?
Đường Án Trác sợ hãi.
Yết hầu cậu bất an chuyển động lên xuống.
Ngụy Tắc Văn cúi đầu hỏi, “Sao vậy? Em có suy nghĩ gì thì cứ nói với tôi.”
Họ ngồi rất gần nhau. Trên người Ngụy Tắc Văn có một mùi hương thoang thoảng rất dễ chịu, nhưng cụ thể là mùi gì thì Đường Án Trác không rõ lắm.
Ngụy Tắc Văn che đi ánh sáng nên trước mắt Đường Án Trác bị bao phủ bởi bóng tối.
Cậu thành thật nói ra.
Ngụy Tắc Văn đối xử tốt với cậu quá đỗi, cậu không có gì để giấu giếm.
“Em rất sợ.”
“Sợ cái gì?”
“Em và họ là người ở hai thế giới…”
Cậu chỉ vào những học sinh tươi cười rạng rỡ trên ảnh, rồi siết chặt nắm tay. Lòng bàn tay cậu ẩm ướt.
Ngụy Tắc Văn đau lòng nhìn cậu. Trước khi nói chuyện, hắn khẽ nắm lấy bàn tay đầy bất an của cậu.