15. Chương 15: 50 lạng vàng

Kiếm Ủng Minh Nguyệt

Chương 15: 50 lạng vàng

Kiếm Ủng Minh Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thương Nhung cuối cùng cũng đã hiểu ra, chữ "chơi" trong miệng Chiết Trúc không đơn giản chỉ là chơi trò chơi, ngắm cảnh.
Chỉ cần hắn có hứng thú, cứu người là chơi, giết người là chơi, cướp ngục—cũng là chơi.
Nhánh cỏ bị đứt làm đôi vẫn còn nắm trong tay, Thương Nhung quấn chặt hai kiện áo choàng trên người, lông tơ viền cạnh áo choàng bị gió thổi phất nhẹ qua gương mặt nàng, có chút ngứa.
Thịt bò nướng đã nguội lạnh đi khá nhiều, nàng cắn một miếng, nghiêng mặt nhìn chỗ trống bên cạnh, thiếu niên vốn ngồi ở đây sau khi ném lại cho nàng nguyên bình đường, liền lướt gió mà đi, biến mất không để lại dấu vết.
Đèn lồng trên đường đã tắt hơn phân nửa, trên nóc nhà cao, Thương Nhung chống cằm lên túi đồ ôm trong ngực, cuộn mình như một con mèo trong bóng đêm.
Đúng lúc đó, trong ngõ tối tăm của nhà lao Dung Châu, thiếu niên đầu đội chiếc mũ đấu lạp, mặc áo tang sơ sài, dựa lưng vào tường gạch, đánh giá cửa lao đóng chặt.
"Tiểu công tử, cứ yên tâm, ta nhất định không để ngươi phí công vô ích. Việc này nếu thành, ta sẽ đưa cho ngươi 50 lạng vàng."
Nam nhân mặt thô ráp ẩn trong bóng tối, giọng nói cố tình bị đè thấp, nghe có chút nghẹn.
"50 lạng vàng?"
Thiếu niên ngẩng đầu, dưới chiếc mũ đấu lạp, khuôn mặt trắng nõn hiện rõ.
"Tiểu công tử không hài lòng?"
Nam nhân nhìn kỹ thiếu niên trước mặt, giọng điệu pha thêm chút ý vị. "Kỳ thật giá cả vẫn có thể thương lượng, nhưng quan trọng là tiểu công tử có thể cứu người thành công."
Một sợi tóc đen lay động bên má, gương mặt hắn vẫn lạnh lùng, nghe tiếng chỉ nhếch môi nói: "Đủ rồi."
Hắn không thèm nói thêm, cúi người xách rổ rượu và thức ăn, bước chân chậm chạp từ ngõ dài đen tuyền bước vào ánh sáng cam vàng.
Quan sai canh giữ cửa lớn nhà lao đang tuần tra, một người vừa quay người lại, liền nhìn thấy bóng người đi tới.
Đợi người kia đến gần, bọn họ tiến lên ngăn lại, quan sai cầm đầu nghi mặt hỏi: "Làm gì?"
Tuyết mịn bay la tả dưới ngọn đèn dầu, thiếu niên đưa tay quệt qua mặt, làn da vốn trắng nõn của hắn trở nên sẫm màu hơn, ánh sáng yếu ớt, bóng chiếc mũ đấu lạp che khuất nửa khuôn mặt hắn. "Ta là đệ đệ ruột của Trương Dũng, tử tù sắp bị hành hình vào trưa ngày mai, đặc biệt đến đây đưa hắn đoạn đường cuối."
Quan sai trẻ tuổi nhận lấy mảnh giấy hắn đưa, phía trên đích xác có ấn triện của nha môn. Hắn lại ngẩng đầu đánh giá thiếu niên, giọng nói vẫn có vẻ nhút nhát, sợ sệt.
Thiếu niên như vừa phản ứng, luống cuống móc từ trong ngực ra một túi tiền đưa cho hắn. "Xin quan gia giúp đỡ."
Quan sai ước chừng túi tiền trong tay, bấy giờ mới hài lòng gọi: "Mở cửa!"
Cửa lớn nặng nề từ từ mở ra, từng ngọn đèn dầu san sát nối tiếp nhau soi rọi bên trong, ánh sáng chiếu rõ mảng tối dưới chiếc mũ đấu lạp, để lộ đôi mắt lạnh lùng của thiếu niên.
Một cai ngục tùy tiện bước tới, ngáp một cái dẫn hắn đi vào. "Trương Dũng không vợ hả? Sao để ngươi đến?"
"Tái giá."
Giọng thiếu niên nhạt nhẽo.
Càng đi sâu vào, nhà lao càng ẩm ướt, mùi hôi tanh càng nồng nặc. Cai ngục nghe xong, quay đầu nhìn thiếu niên, lắc lắc đầu. "Người chưa chết đã tái giá, đúng là thói đời."
"Nghe nói, ngày mai cùng xử trảm với ca ca ta, còn có một người?" Thiếu niên như vô tình nói thêm.
"Đúng vậy, có tên đạo sĩ giả mạo," cai ngục chắp tay sau lưng, vừa đi vừa nói, "Ca ca ngươi giết một người, còn hắn... giết tận ba người."
"Hắn bị nhốt bên cạnh ca ca ngươi, sáng nay còn ầm ĩ đòi tự sát, may mà phát hiện kịp thời, đại nhân sai người đổ cho hắn chén thuốc, chắc phải ngủ đến ngày mai lên pháp trường mới tỉnh."
"Phải không?"
Giọng thiếu niên bình thản không gợn sóng.
"Trương Dũng, đệ đệ ngươi đến đưa ngươi đây!"
Cai ngục đột nhiên dừng lại trước cửa tù, đưa đầu vào gọi.
Người trong đó đang cuộn tròn trong đống cỏ khô nghe tiếng gọi, vội vàng xoay người lại. Trong ánh đèn cam vàng, hắn nhìn quanh sau cai ngục, nhăn mi. "Hắn là ai?"
Cai ngục cứng đờ, lập tức quay đầu lại.
Tiếng "tạch" vang lên, trên vách tường u ám, dưới ánh đèn dầu, lưỡi kiếm mỏng lóe lên từng tia sáng, chỉ trong chớp mắt, cổ họng hắn đã cảm nhận cái lạnh băng, mặt hắn đầy kinh sợ nhìn về chiếc cằm trơn bóng của thiếu niên dưới chiếc mũ đấu lạp.
*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111 ***
Thương Nhung không biết phải đợi trên nóc nhà đến bao giờ. Nàng nghịch nhánh cỏ, lát sau ngắm trăng, lát nữa lại đếm sao.
Nàng không dám ngủ dù chỉ một khắc, nhưng nhìn con đường lạnh lẽo bên dưới, chẳng biết thiếu niên kia đến khi nào mới quay về. Trong lòng nàng lúc nào cũng thấp thỏm, không thể ngăn được những suy đoán không tốt.
Đột nhiên, tiếng bước chân hỗn độn truyền đến, từ xa còn có tiếng người la hét.
Trong chớp mắt, Thương Nhung mở to mắt buồn ngủ, ánh mắt lướt qua dưới hiên, thấy ngọn đèn dầu chiếu ra một bóng người đen huyền, trên người hắn còn cõng theo một người, đang chạy về phía này.
Mắt thấy hai tên quan sai đuổi tới gần, Thương Nhung sốt ruột, không nghĩ ngợi, gỡ vài miếng ngói đứng lên, dùng hết sức ném xuống.
Nàng ném rất chính xác, miếng ngói rơi đúng đầu hai người.
Miếng ngói rơi vỡ tan, thiếu niên ngẩng đầu liếc mắt nhìn nàng trên mái nhà, ngay sau đó bóng người nhanh chóng biến mất trong bóng đêm dày đặc.
Hắn... không thấy?
Thương Nhung ôm miếng ngói đứng trên mái nhà, lo lắng không biết làm sao. Hai người dưới kia đã phát hiện ra nàng, cách đó không xa, một nhóm quan sai đang cầm đèn đuổi tới.
Bỗng nhiên, một bàn tay ôm lấy eo nàng, nàng giật mình, quay đầu nhìn. Dưới ánh trăng mênh mông, thiếu niên người đầy mồ hôi, nhưng đôi mắt trong trẻo vẫn sáng sủa.
Nàng còn đang bàng hoàng, hắn đã ôm nàng vào lòng, phi thân nhảy xuống từ phía sau.
Mùi máu đầy người che lấp đi hương trúc lành lạnh vốn có trên người hắn, hơi thở lạnh thấu xương. Hai chân Thương Nhung chạm đất, ngẩng đầu thấy trong chuồng ngựa đối diện buộc hai con ngựa, người hắn cõng đã bị hắn ném lên một con ngựa.
Chiết Trúc đỡ Thương Nhung lên ngựa, liền định bước lên ngựa chở người hôn mê kia, nhưng khi hắn nghiêng mặt, lại thấy cô nương bất an ôm cổ ngựa, thân thể căng cứng nhìn hắn với đôi mắt ngập nước.
Hắn không nói gì, vòng dây cương ngựa chở người kia lên cổ tay, sau đó bước tới, nhảy lên ngựa một cách lưu loát, nói sau lưng nàng: "Dây cương."
Thương Nhung đưa dây cương cho hắn, quay đầu lại, lần thứ hai chú ý tới màu sắc không đều trên mặt thiếu niên.
Nàng sửng sốt, không biết vì sao luôn cảm thấy hơi quen. "Mặt ngươi..."
"Hộp đàn hương kia... của ngươi."
Chiết Trúc nói, đùi thúc nhẹ, một con ngựa bắt đầu chạy nhanh, khiến con ngựa khác chở người cũng bị kích động chạy theo. Gió càng lạnh thấu xương, nhưng vì trên mặt Thương Nhung dán mặt nạ, nên cũng không bị thổi cóng mặt.
"Nhưng... đó là phấn trang điểm."
Nàng nói lí nhí.
Vẫn do hắn tùy ý mua về, nàng chưa từng dùng đến lần nào, màu phấn trong hộp đàn hương quá đáng sợ.
Chiết Trúc chẳng để ý, trong tiếng gió, giọng nói hắn gần nàng không kém:
"Đến Thục Thanh, ta lại mua thêm cho ngươi vài hộp."
*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111 ***
Tại phủ Tri Châu.
Nam nhân gặp Chiết Trúc hồi chiều tại ngõ nhỏ đối diện nhà lao Dung Châu, giờ đang đứng cung kính trong thư phòng, lặng lẽ nhìn quan Tri Châu* - Kỳ Ngọc Tùng, đứng sau án thư luyện chữ.
*Quan Tri Châu: người đứng đầu cai quản một châu
"Đại nhân."
Ánh đèn chiếu ra một bóng người.
Kỳ Ngọc Tùng vẫn chưa ngẩng đầu, nam nhân vẫn đứng chờ, đẩy cửa ra ngoài hỏi. "Thế nào?"
Người tới mồ hôi đầy đầu, thở hồng hộc bẩm báo. "Triệu quản gia, việc thành."
Bên trong cánh cửa, Kỳ Ngọc Tùng nghe xong, ngòi bút chợt dừng, nhẹ nâng mi mắt, khuôn mặt có vài nếp nhăn, nở một nụ cười.
Vừa lúc thấy Triệu quản gia bước vào, hắn mở miệng nói: "Đã dặn dò chỗ cửa thành chưa?"
"Bẩm đại nhân, tối nay bọn họ nhất định có thể ra khỏi thành," Triệu quản gia cúi đầu, tiếp tục nói, "Nô tài đã hẹn trước với tiểu tử kia, gặp nhau tại miếu Sơn thần ở sườn núi ngoài thành mười dặm, một tay giao tiền một tay giao người."
"Ừm."
Kỳ Ngọc Tùng gật gật đầu, vừa lòng. "Nếu không phải Tôn gia kia có Chuyển vận sứ chống lưng, ta cần gì phải ra hạ sách này."
"Việc này không thể để người của chúng ta đi làm, vừa lúc Hà Nghĩa Sinh gặp được nhân vật tàn nhẫn như vậy, tiểu tử này cũng coi như tới đúng lúc." Hà Nghĩa Sinh mà Kỳ Ngọc Tùng nhắc tới, chính là bộ đầu ngày ấy phụng mệnh lên Hạnh Vân sơn diệt phỉ.
Ngày ấy, Hà Nghĩa Sinh cố ý cho đôi thiếu niên thiếu nữ khả nghi kia mượn ngựa, chính là muốn nắm bắt hành tung của bọn họ, nào ngờ ngựa của hắn chỉ đi nửa canh giờ đã tự chạy trở về.
Đến khi hắn mang theo người lên đến Hạnh Vân sơn, tận mắt thấy trại thổ phỉ đã bị đốt thành phế tích, bên trong có không ít xương cốt bị đốt trụi. Hà Nghĩa Sinh làm bộ đầu nhiều năm, cũng có chút bản lĩnh, hắn đoán những tên thổ phỉ đó đã từng đánh nhau, trong đó, trên xương một số người còn tìm được một loại dấu vết khắc sâu cực kỳ nhỏ.
Hà Nghĩa Sinh chưa quên nhuyễn kiếm quấn quanh đai lưng thiếu niên kia, cho nên sau khi trở lại Dung Châu thành, hắn liền báo cáo Kỳ Ngọc Tùng việc này.
Mà hiện giờ Kỳ Ngọc Tùng cũng vừa muốn mượn tay một người giống như vậy.
Ánh nến chập chờn trên án thư, Triệu quản gia cúi người chắp tay, trầm giọng nói:
"Đại nhân yên tâm, hiện giờ người của chúng ta đã giăng thiên la địa võng trong miếu Sơn thần, cho dù võ công tiểu tử kia có cao đến đâu, tối nay nhất định hắn sẽ chết yên lặng."
"Bên cạnh hắn còn một cô nương?" Kỳ Ngọc Tùng nhớ tới.
"Đúng vậy."
Kỳ Ngọc Tùng khoanh tay đứng, trầm ngâm một lát:
"Nếu cô nương kia đi cùng hắn, như vậy...... cũng không còn cách nào."