29. Chương 29: Nhận ra

Kiếm Ủng Minh Nguyệt

Chương 29: Nhận ra

Kiếm Ủng Minh Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lá cây xào xạc rung động, ánh sáng và bóng tối xen lẫn.
Trong ánh sáng loang lổ, thiếu niên đưa tay chạm chiếc trâm bạc khắc lá mỏng manh cài trên tóc, đôi mắt lộ vẻ kinh ngạc không giấu giếm, ánh mắt lóe lên từng đợt sóng.
"Chiết Trúc?"
Thương Nhung đưa tay vẫy trước mắt hắn.
Đôi mắt thiếu niên khẽ động đậy theo bản năng, hắn thả lỏng tay, nghiêng mặt nhìn xuống cảnh náo nhiệt bên ngoài.
"Đã là cho ta, sao trước đây không nói?"
Giọng hắn không có chút khác biệt nào.
"Sợ ngươi không cần."
Thương Nhung có chút ngượng ngùng, nàng vừa đưa chiếc trâm mới mua, hắn nhận ngay, rồi lại dùng nó vấn tóc cho nàng. Lúc đó nàng không biết nói gì, nên cứ kéo dài đến tận bây giờ mới đủ can đảm.
"Chiết Trúc, đừng không nhận, được không?"
Nàng nhìn vệt sáng bạc trên búi tóc đen nhánh của hắn, "Khi ta thấy nó, liền biết nó hợp với ngươi nhất."
Đúng lúc đó, dưới sân khấu có tiếng đàn huyền ngân vang như ngọc vỡ, như mưa rơi, thiếu niên ngồi im lìm trong bóng tối, tiếng đàn thanh mảnh rơi rụng đầy tai hắn.
"Đã biết."
Giọng hắn nhẹ nhàng như gió mát, bình thản đáp.
Khi Mộng Thạch đến, vỡ diễn trên sân đã thay đổi. Ba người cùng ngồi quán ăn đêm, thấy Chiết Trúc muốn uống rượu, hắn liền nhắc nhở một tiếng. Dáng vẻ thiếu niên lạnh lùng, nhưng chén rượu đang nâng lên lại nhẹ nhàng buông xuống, hắn nghe theo lời khuyên.
Mộng Thạch nhìn ra được, tâm trạng hắn rất tốt.
"Quan sai hỏi ngươi chuyện gì?"
Chiết Trúc đổ thêm một chén trà.
"Chỉ là hỏi vài câu, ngỗ tác nghiệm thi xong, bọn họ liền đem tử thi đi mất," Mộng Thạch vừa xếp đôi đũa, vừa nói, "Toàn nhờ hồ nước kia bảo vệ thi thể nguyên vẹn, ta nghe ngỗ tác nói, hắn chết do Hàn Thực tán."
Thương Nhung nghe vậy, nét mặt cứng lại. Nàng cũng không phải lần đầu nghe nói đến thứ này, từng tận mắt nhìn thấy người dùng phải Hàn Thực tán đến mức nào.
"Có người nói Hàn Thực tán có thể trừ bệnh kiện thể, cũng không biết ở đâu ra mà đồn thổi như vậy," chiêu thức trong Kỳ Hoàng thuật vốn hắn đã học từ khi còn ở Bạch Ngọc Tử Xương quan, Huyền Vũ điện luyện đan không tốt, nhưng đối với Hàn Thực tán, hắn từng cùng sư phụ và các sư huynh nghiên cứu qua. "Thứ này ban đầu dùng có thể khiến người thần thanh khí sảng, cảm giác thể lực cường thịnh, nói là có thể trừ bệnh kiện thể, nhưng nó vốn là một loại độc mãn tính. Dùng lâu dài, thân thể khô nóng khó chịu, thậm chí nổi ung nhọt, nặng hơn có thể tàn tật hoặc tử vong."
Hàn Thực tán đã tồn tại mấy trăm năm, thường không thiếu kẻ si mê muốn sử dụng nó.
"Dùng quá liều sẽ chết?"
Thương Nhung suýt nữa cầm không vững đôi đũa.
Văn nhân nhã sĩ tụ tập dùng Hàn Thực tán hay đan dược trong yến tiệc đều là chuyện thường, nhưng trong cung, Thuần Thánh Đế dù dùng cho bản thân hay ban thưởng đại thần, đều là Kim Đan do Lăng Sương đại chân nhân luyện chế riêng, chỉ có đúng một người dùng Hàn Thực tán, chính là Thương Nhung.
"Không tồi."
Mộng Thạch gật gật đầu, "Nếu đúng là Hàn Thực tán gây ra, nghĩ vậy án này cũng dễ điều tra. Hiện giờ chỉ xem quan phủ nơi đó điều tra hai người hôm qua như thế nào, đến tận cùng vì sao phải giấu xác, nói vậy Cẩn nương tử và lang quân nàng chắc chắn không có chuyện gì."
Thương Nhung rũ mắt, bỗng nhiên an tĩnh lại.
Chiết Trúc uống một ngụm trà nóng, có lẽ đã nhận ra điều gì, hắn ngẩng mắt nhìn về phía nàng.
"Vi Vi cô nương sao vậy?"
Mộng Thạch cũng nhận thấy nàng có chút khác thường.
"Ta..."
Thương Nhung vừa mở miệng, lại bỗng ngưng lại hồi lâu. Gió đêm nhẹ thổi qua mái tóc nàng, giọng nói nhẹ như gió: "Ta từng biết một người, hắn cũng dùng Hàn Thực tán."
Mộng Thạch nhạy bén, từ câu ngắn gọn của nàng lập tức cảm thấy người đó trong miệng nàng hẳn có quan hệ với nàng không ít, ngữ khí hắn bỗng kìm hãm càng thêm ôn hòa: "Hắn bắt đầu dùng Hàn Thực tán từ khi nào?"
"Không biết."
Thương Nhung nhớ lại theo bản năng, nhưng nghĩ nghĩ, lại nói: "Có lẽ là mười lăm năm trước."
Mười lăm năm.
Nàng hiện giờ cũng vừa mười lăm tuổi.
Ngón tay Chiết Trúc bấm nhẹ thành trà, sắc mặt bất động.
"Mười lăm năm, nếu hiện giờ thân thể hắn chưa nổi ung nhọt hay không có bệnh khác, chứng tỏ liều lượng hắn dùng cực nhẹ, không thường xuyên, chắc chắn không có trở ngại."
Mộng Thạch an ủi nàng nói.
"Thật vậy chăng?"
Thương Nhung ngẩng đầu lên.
"Vi Vi cô nương cứ yên tâm, sau này nếu có cơ hội, ta còn có thể bắt mạch cho hắn xem."
Mộng Thạch nhìn nàng cười, lại uống một ngụm rượu.
Thương Nhung nghe xong, lại sững sờ hồi lâu.
Trong tiếng ồn ào, nàng như hoảng hốt, nói: "Không có cơ hội."
Nàng nhất quyết sẽ không quay lại Ngọc Kinh.
Thức ăn trong thôn tuy tay nghề không bằng tửu lâu, nhưng cũng có phần hương vị núi rừng mới mẻ. Mộng Thạch ăn thịt bò nấu tương ngon miệng, nhưng Chiết Trúc lại không hề động đũa, hắn hứng thú chống cằm, thấy Thương Nhung ngồi bất động lâu, bỗng nói: "Không bằng mai đi Thục Thanh thành?"
Thương Nhung nghe thấy tiếng hắn, nâng mắt lên.
"Được đó, nếu có thể vào thành ăn một bữa ngon, chẳng còn gì tốt hơn."
Mộng Thạch bưng chén rượu gạo lão bà vừa đưa tới uống một ngụm, nghe thấy lời Chiết Trúc, cười hớn hở.
"Thương thế của ngươi còn chưa khỏi hẳn."
Thương Nhung nhắc hắn.
Mộng Thạch thấy thiếu niên đối diện y phục trắng hơn tuyết, dáng vẻ tự tại, hắn chợt sa vào tình cảnh trước mắt, cộng thêm chút rượu, suýt nữa xem nhẹ vết thương trên người thiếu niên chưa lành, không nên xóc nảy, liền nói:
"Đúng, Chiết Trúc công tử, vẫn chờ ngươi dưỡng thương cho tốt rồi chúng ta lại đi."
Đêm càng sâu, vỡ diễn đã xong, người trên sân khấu gỡ đèn lồng xuống, tươi cười đưa cho những tiểu hài nhi chạy tới chạy lui. Mộng Thạch lách qua đám người lấy được hai cái, vừa lúc là hình hoa sen, một xanh thẫm, một vàng. Hắn đưa cho Thương Nhung một cái.
Đám người náo nhiệt tan dần, ánh nến mỗi nhà trong thôn chiếu vào song cửa sổ, mông lung lại nhu hòa. Ba người kết bạn, bước lên cầu đá nhỏ dẫn ra thôn.
Mộng Thạch say rượu, trước đó rõ ràng còn nói đùa, nhưng sau khi rời khỏi cầu, hắn càng thêm an tĩnh, một mình đi trước, trừ phi nhắc nhở bọn họ chú ý đá vụn dưới chân, nếu không tuyệt đối không nói chuyện.
Sông nhỏ nước chảy róc rách, đèn lụa Thương Nhung cầm theo chiếu ra bóng dáng hai người không tiếng động dừng trên cầu. Nơi đây bóng đêm đen đặc, sương lạnh dày, nàng ngoan ngoãn nắm tay thiếu niên, bước theo hắn.
Mộng Thạch đi trước về tiểu viện, ở trong phòng bếp nấu nước nóng. Thương Nhung tắm gội xong đi ra, cầm ngọn đèn dầu nhìn thấy lạch nước kia, tấm ván gỗ ở rìa nước đã được khôi phục như ban đầu, nhưng đêm khuya quạnh quẽ như thế, nàng vẫn có chút e ngại nhớ tới thi thể bọc vải dầu ban ngày.
Mộng Thạch chuẩn bị thuốc tắm cho Chiết Trúc, lúc này Chiết Trúc đã tắm gội ở nhà bên cạnh, còn Mộng Thạch ngồi dưới hành lang như bóng ma. Thương Nhung quay người nhìn thấy ánh lửa nhảy lên, mới phát hiện thân hình hắn.
Thương Nhung đến gần hơn, thấy thau đồng trước mặt hắn đang đốt giấy tiền vàng bạc, đèn lồng màu vàng xinh đẹp sắc xảo vừa lấy từ sân khấu kịch trong thôn cũng bị hắn ném vào.
Trong tay hắn còn cầm búp bê vải kia, không hề phát hiện Thương Nhung tới gần, cũng không biết đang trầm tư chuyện gì.
"Đạo trưởng."
Thương Nhung nhẹ gọi một tiếng.
"Vi Vi cô nương, sao ngươi còn chưa ngủ?"
Mộng Thạch hoàn hồn, nhìn nàng cười một chút, nhưng có vẻ hơi miễn cưỡng.
"Tóc ướt ngủ sẽ đau đầu."
Thương Nhung ngồi xổm trước chậu than, cũng cầm giấy tiền bên cạnh ném vào trong bồn, ánh lửa cháy đến má nàng có chút nóng lên, nàng ngẩng đầu đón nhận ánh mắt Mộng Thạch.
"Nữ nhi của ta sinh vào một đêm xuân sương mù dày đặc, ta liền lấy tên chữ nhỏ cho nó là Yểu Yểu," bề ngoài Mộng Thạch thoạt nhìn luôn rộng rãi thoải mái, rượu không những không phải thuốc giải sầu, ngược lại là lưỡi dao sắc bén bộc trần tâm sự. "Vi Vi cô nương không biết, nó giống như ngươi, đều có má lúm đồng tiền, chỉ là nó thích cười, ta chưa từng thấy ngươi cười."
Vì thế lúm đồng tiền trên má Thương Nhung cũng không rõ ràng, chỉ trong những biểu tình rất nhỏ mới có thể nhìn thấy vài phần.
"Khi ta mới mang Yểu Yểu đến Dung Châu, từng đồng ý với con bé, đến đêm trừ tịch sẽ mua cho nó một cái đèn hoa nhỏ."
Mắt Mộng Thạch phản chiếu ánh lửa lay động trong thau đồng, hắn nhìn đèn lồng hoàn toàn bị ngọn lửa nuốt: "Đưa đến hơi trễ."
Thương Nhung thấy khi hắn nói chuyện, một bàn tay còn vuốt túi đồ vật trên người, vật đó có hình dạng cái bình nhỏ, kỳ thật nàng cũng không biết người sống cúng tế như thế, đến tột cùng có thể đem thương nhớ cùng tiếc nuối hóa thành tro tàn trong chậu gửi đến người đã mất hay không. Ánh mắt nàng dừng trên búp bê vải Mộng Thạch nắm thật chặt, nói: "Đạo trưởng, giữ một món đồ vật của nàng bên người cũng tốt, hoặc vẫn luôn mang nàng theo trên người cũng được, nhưng nếu luyến tiếc, vậy ngài cũng không cần khiến mình khó xử."
Mộng Thạch cúi đầu nhìn về phía bình nhỏ cách một lớp túi nằm trong lòng bàn tay mình, gió lạnh thổi chòm râu hắn, hắn từ từ thở dài: "Từ xưa đến nay, người đã chết, không phải đều cần xuống mồ an ổn, lá rụng về cội sao?"
Thương Nhung lại hỏi hắn: "Đạo trưởng phiêu bạc nửa đời, nơi nào mới tính là nguồn cội của đạo trưởng? Nơi nào mới là nguồn cội của Yểu Yểu? Phu nhân chôn xác chốn thiên nhai, hiện giờ lại chôn Yểu Yểu ở chỗ này, như vậy năm sau, đạo trưởng lại đến nơi nào?"
*thiên nhai: chân trời, chỉ nơi xa xôi*
Mộng Thạch ngẩn ra, cảm xúc nặng nề nơi đáy mắt, hắn nhịn không được lại ngẩng đầu nhìn tiểu cô nương trước mặt, nàng đã gỡ mặt nạ, lúc này tóc đen ướt át, làn váy tuyết cẩm buông xuống mặt đất, ánh sáng nhạt trong viện dừng trên người nàng, mặt mày nàng sạch sẽ như chưa bao giờ dính phải pháo hoa bụi trần.
"Đạo trưởng nhớ các nàng, cũng không cần chia xa các nàng," Thương Nhung gối tay lên trên đầu gối, gò má trắng nõn của nàng ánh lên hình bóng ngọn lửa đang nhảy múa. "Mang Yểu Yểu theo bên người đi, chờ một ngày nào đó, ngài mang nàng trở về, để nàng ngủ bên cạnh mẫu thân nàng."
Chuyện cũ như trang sách chồng chất trong đầu, Mộng Thạch nhịn không được rơi lệ đầy mặt, hắn hít sâu một hơi, cố nén tư vị chua xót trong lòng. Thấy nàng buông lông mi xuống, liền nói: "Xin lỗi, Vi Vi cô nương vì những việc này của ta, mà nhớ nhà sao?"
"Không có."
Nàng lắc đầu.
"Nhà của ta, không giống đạo trưởng." Trong đầu nàng trồi lên hình dáng một nam một nữ, nàng nhớ rõ phụ nhân kia cẩm y hoa phục, ung dung hoa quý, mặt mày thanh ngạo, nhưng làm sao cũng nhớ không nổi mặt mũi nam nhân kia, chỉ nhớ góc áo đen vàng, bóng dáng xa cách của hắn.
Lửa trong thau đồng đã đốt sạch, góc hành lang kín đáo vừa ảm đạm lại tiêu điều, nàng thấp giọng nói: "Ta tình nguyện giống như Chiết Trúc, sinh ra đã không có nhà."
Giọng nói mới dứt, một cánh cửa vừa mở ra.
Thương Nhung quay đầu lại, hơi nóng ồ ạt xông từ trong phòng ra ngoài được ngọn đèn dưới hiên chiếu sáng, trong khoảnh khắc lại bị thổi tan. Thiếu niên tóc ướt rối tung, đôi mắt bị nước thấm ướt dầm dề, đôi môi bị hơi nóng trong phòng nhiễm thêm chút huyết sắc khẽ cắn cây trâm bạc kia, đôi tay tự nhiên gắn đai lưng bên hông.
Bỗng nhiên, hắn nghiêng mặt đi, chuẩn xác nhìn thẳng về phía nàng.
Bọt nước từ sợi tóc bên má hắn không tiếng động nhỏ giọt, hắn ngửi mùi đốt tiền giấy, nhưng không hỏi Mộng Thạch, chỉ hỏi nàng: "Sao ngươi ra đây?"
Hắn gắn đai lưng cẩu thả, bọt nước lập lòe ở hõm xương quai xanh trắng nõn của hắn. Thương Nhung đứng lên, nói: "Ta đi ngủ."
Nàng xoay người xách váy chạy lên bậc thềm gỗ, đẩy cửa đi vào.
Ngọn đèn dầu trong viện đã tắt hơn phân nửa, Mộng Thạch tắm gội xong liền cũng qua nhà kề ngủ.
Ánh trăng lặng lẽ chiếu qua song cửa sổ không đóng, trong yên tĩnh, Chiết Trúc nhìn trâm bạc trong chốc lát, ngay sau đó nhét nó vào dưới gối, nhắm mắt lại.
Thương Nhung dính gối không lâu liền nặng nề ngủ, nàng mơ một giấc mộng, lại mơ thấy cây đại thụ sum xuê dày đặc lá, tiếng nhạc trên sân khấu kịch lặp lại đi lặp lại trong mộng, bất tri bất giác, một đêm lặng yên qua đi.
Ánh nắng sáng ngời chiếu vào trong nhà có chút chói mắt, trong viện bỗng nhiên có tiếng bước chân dồn dập, cùng đến theo đó, là một giọng nữ thở phì phò: "Chiết Trúc công tử! Chiết Trúc công tử có trong phòng không?"
Thương Nhung hơi mở to mắt.
Nàng vừa ngồi dậy, lại nghe thấy một trận tiếng bước chân, nàng nâng mắt lên, xuyên thấu qua tấm bình phong, nàng mơ hồ thấy thân ảnh thiếu niên chợt lóe qua.
Theo sau đó là tiếng mở cửa kẽo kẹt.
"Ngài là Chiết Trúc công tử?"
Phụ nhân kia thấy cửa vừa mở ra, bên trong ra tới một thiếu niên y phục trắng, nàng đầu tiên hơi sửng sốt, liền nói gấp:
"Vừa rồi trong thôn có quan sai tới, nói hai phu thê Cẩn nương tử giết người, ngay cả Mộng Thạch tiên sinh ở học đường nhỏ, cũng bị bọn họ mang đi nha môn hỏi chuyện. Mộng Thạch tiên sinh đi lên, nhờ nô gia mang sách vở về."
Chiết Trúc rũ mắt thấy cuốn luận ngữ nàng cầm trong tay, nhẹ nhàng gật đầu, duỗi tay nhận lấy. Gió làm tay áo hắn mở rộng, hắn mở trang đầu ra, ngay sau đó hai chữ ánh vào mi mắt:
—— "Đi mau"