43. Chương 43: Muốn nhìn thấy ngươi

Kiếm Ủng Minh Nguyệt

Chương 43: Muốn nhìn thấy ngươi

Kiếm Ủng Minh Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gần nửa tháng ở trong núi, giá rét đầu xuân đã dịu đi. Sau lưng tiểu viện trong rừng trúc, cây cỏ mọc um tùm, đủ mọi hình dáng. Hôm qua, Mộng Thạch nhổ một gốc hoa dại không biết tên, đặt lên bàn chép kinh của Thương Nhung.
Thương Nhung thích sắc màu tươi sáng của nó, nhưng chưa kịp ngắm nhìn kỹ, nàng vừa ngáp một cái, đóa hoa trong chậu nhỏ đã bị một bàn tay thon dài cắm vào mái tóc nàng.
Thương Nhung nhìn chằm chằm vào chậu hoa héo úa, giận dỗi mãi không thôi.
“Nếu đẹp, ta hái xuống cho ngươi cũng chẳng có gì sai.” Nhưng hắn nào hay biết nàng tức giận, đôi mắt trong sáng của hắn tràn ngập vẻ mê hoặc.
“Ta thích nó, muốn ngày ngày nhìn thấy nó trên bàn,” Thương Nhung cuối cùng không nhịn được nói chuyện với hắn, “Ngươi hái xuống như vậy, nó sẽ khô héo rất nhanh.”
Nhưng thiếu niên nhìn nàng với vẻ mặt kỳ lạ, Thương Nhung không hiểu nổi hắn nghĩ gì. Cuối cùng, nàng vẫn không hiểu được tâm ý của hắn, chỉ nghe hắn bình thản gọi nàng một tiếng “Nga”.
Sáng nay tỉnh dậy, nàng phát hiện bên giường, trước gương đồng, trên bàn, thậm chí trên cửa sổ đều bày đầy chậu hoa đủ màu vẫn còn đọng giọt sương.
“Vi Vi.”
Mộng Thạch bước vào viện, thấy Thương Nhung đang cầm bút trước bàn, ngây người ra.
Thương Nhung nghe tiếng động, tay cầm bút vừa động, nàng tỉnh lại, nhận ra dưới ngòi bút đã tụ một giọt mực lớn làm ướt giấy Tuyên Thành, che mất hai chữ.
“Mộng Thạch thúc thúc, sao hôm nay ngài về sớm thế?” Nàng ngẩng đầu hỏi.
“Trong thôn có mấy người đánh nhau, bên ngoài cách học đường không xa. Ta tiện dịp rảnh rỗi liền ra xem, nào ngờ họ đánh nhau dữ quá, ta định khuyên can, lại bị họ va vào hồ nước……” Mộng Thạch nhắc tới chuyện này có chút xấu hổ, “Sau đó, lão tú tài trong học đường nhỏ lấy áo cho ta thay, nhưng ngươi cũng biết tật xấu này của ta, không lâu sau da lại nổi mẩn đỏ ngứa ngáy, nên ta về đổi áo khác cho nhanh.”
Nhờ Chiết Trúc, Mộng Thạch mới không phải mặc đi mặc lại bộ đồ vân cẩm kia.
Thương Nhung nghe xong, nhìn cổ áo Mộng Thạch, quả nhiên có không ít vết mẩn đỏ.
“Ngươi dậy sớm chép Đạo kinh suốt thời gian gần đây.”
Mộng Thạch nhìn thấy trên bàn một xấp giấy Tuyên Thành đầy nét chữ quyến rũ.
“Nếu Chiết Trúc ở đâu, ta cũng không thể rảnh.”
Thương Nhung đặt bút xuống, mắt nhìn giọt mực nhỏ trên giấy, nghĩ ngợi, rồi vo tờ giấy Tuyên Thành thành một cục.
Nửa tháng nay, nàng khó nhọc chép xong một quyển [Quá thanh tập].
Cả chuyện này đều do Chiết Trúc luôn dẫn nàng đi chơi ngoài trời.
Thục Thanh thành đã đi qua nhiều lần, hắn dẫn nàng đến mọi nơi trong núi có cảnh đẹp.
Trước kia, Thương Nhung chẳng biết cơm gạo làm bằng gì, không biết tiếng sáo mục đồng thổi khi ngồi trên lưng trâu về nhà trong bức họa tột cùng là khúc nhạc nào, không biết đồng ruộng quan trọng thế nào đối với nông phu.
Không biết mỗi trận mưa xuân tiềm ẩn bao kỳ vọng của bá tánh bình thường.
“Chỉ che mất hai chữ, viết tiếp là được rồi, sao lại vo đi?” Mộng Thạch đi qua bàn, thấy nàng vo tờ giấy đã viết được phân nửa.
“Ta không thích có vết.”
Thương Nhung cầm cục giấy nói.
Mặt Mộng Thạch thoáng hiện nụ cười, hắn rõ ràng hiểu ra điều gì đó, nhưng không nói nhiều, chỉ gãi gãi vết mẩn đỏ trên cổ, vội vàng vào phòng thay áo.
Trong viện im lặng, chỉ còn tiếng ngòi bút viết lách nhỏ nhẹ của Thương Nhung, môi nàng không động, viết xuống từng câu ghi nhớ trong lòng.
Lại nghe tiếng cửa phòng bên cạnh mở ra, nàng ngẩng đầu, thấy Mộng Thạch đã thay áo xong.
“Mộng Thạch thúc thúc.”
Nàng bỗng gọi.
“Vi Vi, muốn hỏi gì cứ hỏi, không cần ngại.” Mộng Thạch sửa lại nếp áo, đến gần nàng.
Thương Nhung ngẩn người.
“Từ lúc thấy vết mẩn trên cổ ngươi, ngươi cứ muốn nói chuyện này.” Mộng Thạch cười, bên cạnh châm thêm than vào lò nấu nước pha trà.
“Ta có chút tò mò về chuyện của ngươi,”
Thương Nhung nói thật lòng, “Ngươi sinh ra ở Đinh Châu sao?”
“Không phải,” Mộng Thạch không ngần ngại kể chuyện cũ, hắn phát hiện sự quan tâm trong lời nói của cô nương này, vừa bỏ lá trà vào ấm, vừa nói, “Ta sinh ra ở Nam Châu, vốn là một quan tài tử.”
“Vi Vi biết quan tài tử là gì không?”
Hắn bật lửa than củi trong lò.
“Không biết.”
Thương Nhung lắc đầu.
“Chính là đứa trẻ được mổ ra từ bụng người chết.” Khi Mộng Thạch nhắc tới thân thế của mình, nét mặt hắn vẫn nhẹ nhàng, “Sư phụ ta nói năm đó ngài du lịch Nam Châu, đi ngang qua một vùng đất hoang dã, vừa lúc gặp mẫu thân ta hấp hối, bà trúng kiếm bị thương, trước khi tắt thở đã cầu sư phụ ta mổ bụng lấy thai nhi của bà ra……”
“Sư phụ ta không nỡ từ chối, nên ta mới không chết yểu trong bụng mẫu thân.”
“Sau đó, ngài mang ta về Bạch Ngọc Tử Xương quan ở Đinh Châu, ta lớn lên trong quan,” Mộng Thạch nói, không khỏi nhớ tới quãng thời niên thiếu từng sống trong quan, hắn thở dài, “Chắc có sư phụ phù hộ, ta sống trong quan rất nhẹ nhàng, chỉ sau đó, ta xuống núi du lịch, kết bạn với mẫu thân Yểu Yểu, sau khi hoàn tục, ta không về Bạch Ngọc Tử Xương quan nữa.”
Sau đó hắn xuất gia lại, cũng không nhập ở Bạch Ngọc Tử Xương quan.
“Sư phụ ngươi không đồng ý ngươi và mẫu thân Yểu Yểu ở bên nhau?” Thương Nhung thấy nét mặt lạ, liền hỏi.
“Không,” Mộng Thạch giấu đi chút chua xót, trên mặt thoáng hiện nụ cười, “Sư phụ ta tuy là Chính Dương đạo sĩ, tâm sáng suốt vô cùng, ngài nói với ta, nếu ta cảm thấy thế tục tốt, nên đi về phía thế tục, nếu một ngày kia thấy nó không tốt, vẫn còn có thể trở về.”
“Chỉ là khi ta muốn trở về, ngài đã tạ thế.”
“Sư phụ ngươi thật tốt,” Thương Nhung trước giờ chưa từng nghe tới “Đạo”, đều là Mộng Thạch kể cho nàng nghe, nàng không khỏi nhớ tới một người, “Sư phụ ta chỉ nói với ta quy củ, bảo ta nên làm gì, không nên làm gì.”
“Vi Vi cũng có sư phụ?” Mộng Thạch kinh ngạc nâng mắt lên.
Thương Nhung nhấp môi, nhẹ nhàng đáp.
“Chính Dương giáo hiện giờ hơn nửa là như vậy, coi trọng quy củ trói buộc, như thế mới tính là đạo tu hành,” Mộng Thạch nhìn làn khói trà bay lên, “Kỳ thật ngươi cũng không cần nghe hết mọi thứ, hiện giờ ngươi đã không còn dính tới ‘Đạo’ của họ, không bằng cứ thưởng thức hoa cỏ nhiều hơn.”
Nắng xuân lên cao, ánh sáng phủ đầy mái nhà, Thương Nhung theo bản năng quay đầu nhìn theo ánh mắt Mộng Thạch.
Trên cửa sổ, là những chậu hoa núi rực rỡ.
“Sáng nay khi ta mới ra khỏi phòng, liền thấy hắn xiêm y dính đầy bùn đất ôm về rất nhiều hoa,” Mộng Thạch nhớ lại, vào lúc sương sớm hắn nhìn thấy thiếu niên kia bùn đất đầy người bước trên đường, mang theo thân ướt đẫm trở về, đáy mắt hắn mỉm cười, “Vi Vi, ta đã rất lâu chưa sống cuộc sống bình an như vậy, có thể ở cùng các ngươi, lòng ta rất vui mừng.”
*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111***
Hôm nay Chiết Trúc trở về có chút muộn, bóng đêm bao phủ, chân trời tiếng sấm ầm vang, không lâu sau mưa lại tí tách rơi xuống, bóng dáng hắn uyển chuyển nhẹ nhàng đi qua màn mưa, y phục đen huyền ướt đẫm, vết máu lớn trên vạt áo bị nước mưa rửa trôi thành từng dòng bọt nước hồng nhạt, không ngừng rơi xuống góc áo.
Đêm trong rừng trúc sương mù mênh mang, hắn dừng bước giữa chừng, đôi mắt đen nhánh như bị nước mưa tẩy sạch càng thêm sáng ngời, hắn nhìn thẳng vào sương mù: “Đi trốn mưa.”
“Dạ.”
Trong rừng vang lên vài tiếng động, ngay sau đó cành trúc rung lên như gió thổi, chốc lát lại im bặt.
Một bàn tay Chiết Trúc che trước ngực, bước nhanh xuyên qua rừng trúc đi vào viện. Hắn vừa ngẩng đầu, liền thấy cửa sổ mở trên thềm gỗ, ánh lửa đèn lồng lay động dưới hiên, chiếu ra gương mặt trắng nõn của cô nương ngồi sát cửa sổ.
Đôi mắt Chiết Trúc sáng lên, hắn bước nhanh lên bậc thềm, trên hành lang cách nàng một cánh cửa sổ, nước mưa rơi tí tách, tiếng nói hắn trong trẻo dễ nghe: “Ngươi chờ ta à?”
“Ngươi có bị thương không?” Hơi nước ẩm ướt cùng mùi máu nồng nặc trên người hắn xộc vào mặt nàng, nhưng hắn đứng hơi xa, nàng đành phải duỗi tay kéo đai thắt lưng hắn đến gần.
Thiếu niên hoàn toàn không phòng bị, bị lực của nàng kéo đi hai bước, hắn mới buông mi mắt nhìn ngón tay nàng kéo đai ngọc của mình.
“Không có.”
Hắn nhẹ giọng nói, từ trong ngực lấy ra một bao giấy dầu dày đưa cho nàng.
Đó là thứ hắn giữ gìn suốt đường đi, nửa viên bánh đường không hề bị nước mưa dính ướt, thậm chí không bị nát.
Thương Nhung nhìn bánh đường bên trong, tiếng mưa đêm đì đùng giòn vang bên tai nàng, nàng không nhịn được, lại ngẩng đầu nhìn mặt mày ướt át của hắn.
Trong phòng đốt vài ngọn đèn, ánh đèn cam vàng chiếu vào tấm bình phong sợi nhỏ. Thương Nhung mơ hồ liếc mắt, thoáng thấy bóng dáng thiếu niên cởi áo tháo thắt lưng, chỉ một chút đã quay mặt đi, cửa sổ đầy bụi mưa, nàng cắn một miếng bánh đường.
Hắn vừa bỏ áo ngoài, Mộng Thạch liền ở bên ngoài gọi hắn đi tắm.
Thương Nhung vừa ăn bánh đường, vừa chép Đạo kinh trên bàn, nhưng trước sau vẫn có chút thất thần, lúc Chiết Trúc trở về, trên giấy của nàng cũng không có mấy chữ.
Tóc dài đen nhánh của hắn rối tung, bọt nước tí tách, chỉ vén rèm nhìn thấy nàng cầm bút trong tay, hắn nhíu nhẹ mi, không nói gì, buông rèm đi đến giường của mình.
“Chiết Trúc.”
Thương Nhung đứng dậy, đi theo hắn đến trước giường.
“Ngươi làm sao vậy?”
Nàng thấy thiếu niên ngồi xuống trên giường, rõ ràng mới vừa cho nàng bánh đường ăn, lúc này lại không thèm để ý nàng.
“Ngươi tuân thủ lời hứa như thế,”
Chiết Trúc nhẹ nâng mắt lên, giọng nói bình tĩnh, “Nghĩ đến không còn bao nhiêu ngày nữa đã có thể chép xong quyển sách cuối cùng cho ta rồi.”
“Ngươi không vui sao?”
Thương Nhung nhìn mặt hắn, cũng không nhìn ra điều gì.
“Ta vui.” Hắn lười nhác đáp.
“Ta……” Thương Nhung nghe hắn nói như vậy, nàng rũ đôi mắt xuống, không biết vì sao trong lòng có chút buồn rầu, sau một hồi, nàng nắm vạt váy, nói, “Ta không nhớ rõ [Thanh nghê thư] bằng [Quá thanh tập], nếu ngươi không vội, ta…… có thể chép chậm hơn chút nữa.”
Nàng đang nói dối, lúc này thấp thỏm đến mức không dám nhìn vào mắt hắn.
Nhưng nàng, vì sao phải nói dối?
“Nói như thế, đích xác không thể nóng vội.”
Chiết Trúc gật đầu, tiếng mưa đầm đìa đầy tai, đôi mắt hắn hơi hơi cong lên, ánh mắt dừng trên chậu hoa núi màu lam bên cửa sổ: “Ngươi không thích nó?”
“Ta thích nhất nó,”
Thương Nhung lắc đầu, cũng theo ánh mắt hắn nhìn về phía chậu hoa nhỏ kia, “Vì vậy, Chiết Trúc, ta muốn đặt nó ở chỗ chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấy.”
Nàng nói, ngồi xổm xuống, vạt váy buông xuống mặt đất, tay nàng nhẹ nhàng chạm vào nụ hoa chưa nở.
“Vì sao?”
Tóc đen ướt át càng khiến da thịt hắn trắng nõn, tâm sự không người biết của hắn cứ như bức màn bị gió thổi qua, gợn sóng... lắc lư... đong đưa.
Hắn nghe không rõ chữ “thích” trong miệng nàng.
Vừa nghe, lỗ tai đã nóng ran.
Nếu là thích hắn, thì tốt rồi.
“Ta muốn chia sẻ với ngươi. Ngoài Đạm Sương tỷ tỷ, cũng chỉ có ngươi để ý ta thích cái gì, chỉ có ngươi sẽ nghiêm túc nghe lời ta nói,” Thương Nhung nhìn lên hắn, bọt nước trên tóc đen của hắn rơi xuống mu bàn tay nàng, vô cớ dẫn tới rung động trong lòng nàng, “Chiết Trúc, ngươi có muốn cái gì không? Ta cũng muốn cho ngươi.”
Ngón tay thiếu niên không nhịn được nắm chặt chăn gấm bên cạnh, hắn hầu như không thể bình tĩnh khi bị ánh mắt nàng nhìn chăm chú như vậy, hắn dời ánh mắt tới chậu hoa màu lam kia.
“Ngươi nói ngươi muốn ngày ngày nhìn thấy nó,”
Cũng không biết trải qua bao lâu, hắn cuối cùng tìm lại được giọng nói của mình, “Vậy ngươi nói cho ta biết,”
Hắn lại nhìn nàng, ánh sáng vàng ấm, con ngươi hắn chớp động quang ảnh nhỏ vụng.
Có chút lời nói, sao lại khó mở miệng như thế!.
Môi mỏng hắn khẽ mím, cằm căng chặt.
“Cái gì?” Thương Nhung nhìn hắn, chờ hắn.
“Ngươi có muốn ngày ngày nhìn thấy ta không?”
Giọng nói hắn át tiếng mưa đêm, nhưng lại êm tai hơn tiếng mưa.
Lại là từng hạt bọt nước từ đuôi tóc hắn rơi xuống mu bàn tay nàng, đôi mắt Thương Nhung động đậy, trái tim nàng không chịu nổi nhảy loạn lên.
Nàng rũ đầu né tránh ánh mắt hắn.
Tới gần một cánh cửa sổ bị gió thổi mở ra, mưa nghiêng như hạt châu vỡ nhỏ giọt trên sàn nhà, Thương Nhung phảng phất như chưa nhận ra, chỉ thấy vạt áo tuyết trắng của thiếu niên khẽ nhúc nhích, hắn sắp đứng lên, nàng bỗng nhiên nắm lấy cổ tay hắn.
Mưa rền gió dữ càng tăng, nàng ngẩng đầu nhìn hắn, buột miệng thốt ra:
“Muốn.”
*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111***