Kiếm Ủng Minh Nguyệt
Chương 46: Đừng sợ hãi
Kiếm Ủng Minh Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngôi nhà của lão tú tài hôm nay là nơi náo nhiệt nhất trong Đào Khê thôn, kiệu hoa của tân nương còn chưa tới mà trong viện đã tụ tập đầy người.
Lão tú tài đã đứng ngoài cửa từ lâu nhưng ông trông không hề có chút mệt mỏi, nụ cười rạng rỡ hiện trên mặt ông khi chào đón từng vị khách bước vào.
“Chu lão a, chúc mừng chúc mừng.”
Mộng Thạch đưa đồ vật trên tay ra, mặt tươi cười rạng rỡ.
“Ta còn tưởng ngươi không tới,” lão tú tài nhận đồ vật rồi giao cho con trai lớn đứng bên cạnh, lại chú ý tới một đôi thiếu niên thiếu nữ đang đi rất chậm từ xa, “Đó là cháu trai cháu gái của ngươi?”
“Sai rồi.”
Mộng Thạch liếc mắt nhìn, thấy rất nhiều cô nương trẻ tuổi cùng cha mẹ họ đang nhìn về phía bên kia, tâm niệm hắn vừa chuyển, lắc lắc đầu, cười tủm tỉm nói, “Một đứa là cháu gái, một đứa là cháu rể.”
“Cháu rể?”
Lão tú tài ở học đường nhỏ chỉ thường nghe Mộng Thạch nhắc tới cháu gái của hắn, chưa từng nhắc tới thiếu niên kia, nên nghe xong liền có chút kinh ngạc, “Đã thành thân rồi sao?”
Lần này thành thân, là đứa con mà lão tú tài có được khi về già. Con gái của con trai lớn ông hiện giờ cũng đã 15-16 tuổi. Trước đây ở thôn miếu nhỏ người thưa thớn, rất nhiều người đều đã gặp bộ dạng của thiếu niên kia, cháu gái ông cũng không ngoại lệ. Ông còn nghĩ có thể nói thành một cuộc hôn nhân, nhưng hóa ra bọn họ không phải là huynh muội?
Lúc này thiếu niên cùng cô nương kia đang tiến lại gần, lão tú tài lại quan sát hai người bọn họ, khuôn mặt quả thật không giống, da dẻ của cô nương cũng ảm đạm hơn nhiều, dáng vẻ tốt đẹp đáng yêu, tiếc là trên mặt có nhiều vết sẹo, lại trái ngược với thiếu niên……
Nhìn…… tựa hồ không xứng đôi lắm.
“Định thân từ nhỏ mà,” Mộng Thạch khí định thần nhàn, “Hai nhà chúng ta đều gia cảnh sa sút, cũng chỉ có thể sống nương tựa lẫn nhau. Cháu rể ta lập chí thi đậu công danh, lại kiệu tám người nâng nghênh cháu gái ta vào cửa. Nếu không phải vì hắn muốn tìm nơi thanh tịnh để đọc sách, chúng ta cũng sẽ không tìm được nơi đây đâu.”
“Thì ra là thế a……” Lão tú tài vuốt vuốt chòm râu, lại thấy thiếu niên tuấn tú kia biểu hiện uể oải, vừa nhìn là biết hay thức khuya dậy sớm đọc sách, lại thấy hắn ngáp ngắn ngáp dài nhưng vẫn không quên giữ chặt cô nương bên cạnh để tránh vũng nước nhỏ giữa đường, lão tú tài hoàn toàn chôn vùi tâm tư khác trước đó.
“Mộng Thạch thúc thúc.”
Thương Nhung cũng không biết bọn họ đang nói gì, nhưng ánh mắt những người tụ trước cửa đều dừng trên người nàng cùng Chiết Trúc, khiến nàng có chút không tự nhiên.
“Vị này là Chu lão.” Mộng Thạch cười giới thiệu với nàng về lão tú tài kia.
Thương Nhung thấy chòm râu cùng tóc của lão tú tài đều trắng bạc, nàng nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Chu lão tiên sinh.”
Lão tú cười khiến nếp nhăn nơi đuôi mắt càng sâu, ông đang định nói gì đó, lại nghe tiếng kèn và trống sắp đến gần, đôi mắt ông lập tức sáng hơn, rất nhiều người trong viện cũng chạy ra, hô to “Tân nương tới”.
Thương Nhung không khỏi quay mặt lại, cũng theo ánh mắt mọi người nhìn qua. Trong thôn không có ngựa, tân lang trẻ kia cưỡi một con lừa, mặc bộ hỉ phục màu sắc rực rỡ đi đầu đoàn người.
Mọi người vây quanh cỗ kiệu đỉnh hồng vào giữa, trên mặt mỗi người đều mang vẻ vui mừng, khua chiêng gõ trống rất hăng say.
Cỗ kiệu dừng lại trước cửa, bà mối lắc lư dáng người kêu tân lang đi đá cửa kiệu. Tiếng người ồn ào chung quanh, Chiết Trúc dựa vào tường viện, cũng rất có hứng thú nhìn chằm chằm.
Tân nương giơ một chiếc quạt tròn che khuôn mặt, cùng tân lang nắm lấy tấm lụa đỏ bước vào cửa, người tụ ở cửa cũng như ong vỡ tổ chạy vào sân.
Đây là lần đầu tiên Thương Nhung xem người ta thành thân.
Nàng đi theo Chiết Trúc vào thính đường, nến long phượng đỏ rực trên bàn chiếu sáng, long nhãn đậu phộng xếp thành từng núi nhỏ giữa bàn, giấy hồng cắt chữ hì dán giữa vách tường, lập loè ánh sáng phản chiếu.
Mọi người cười đùa, một đôi tân nhân làm lễ trong tiếng xướng bái đình.
“Lúc trước khi ta cùng nương Yểu Yểu thành thân, cũng không đông người như vậy.” Mộng Thạch thấy tân nương được đưa vào tân phòng, vừa vỗ tay vừa nói với Thương Nhung và Chiết Trúc bên cạnh.
Một cô nhi như hắn, không người thân nào, sư phụ ở Bạch Ngọc Tử Xuan quan cũng không thể ra mặt, mà nhà mẹ đẻ thê tử hắn cũng ít người, ở trong núi lại không có gì, kém xa náo nhiệt như ngày hôm nay.
“Có phải người thành thân đều vui vẻ như vậy không?”
Thương Nhung nhìn vị tân lang đầy mặt tươi cười kia, trong đầu lại hiện ra gương mặt Tiết Đạm Sương. Khi Tiết gia cùng Triệu gia định hôn kỳ, nàng cũng như vậy, đôi mắt cùng lông mày luôn cong cong.
“Vậy thì còn tùy thuộc vào việc thành thân với ai,” tiếng người xung quanh ồn ào, Mộng Thạch để sát vào hai người bọn họ, nói, “Nếu thành thân với người trong lòng, tự nhiên là khóe mắt đuôi lông mày đều tẩm mật, nhưng nếu thành thân với người không có tình cảm, vậy chẳng khác nào là dày vò.”
Thương Nhung nghe xong, một hồi lâu không nói lời nào.
Hoàng hôn nhanh chóng bao phủ khắp nơi, trong viện đã bày tiệc rượu, mùi đồ ăn cùng hương rượu tràn ngập toàn bộ sân Chu gia. Người trong thôn ngồi chung một bàn bàn luận chuyện gieo trồng cho vụ xuân. Thương Nhung chợt thấy ống tay áo mình bị kéo kéo, nàng nghiêng mặt lại, thấy đôi mắt thiếu niên sáng lấp lánh, hắn chỉ vào những người trẻ tuổi đang chạy về hướng hậu viện, nói: “Hình như có điều thú vị để xem rồi.”
“Bọn họ là đi nháo động phòng,”
Mộng Thạch đang uống rượu cùng người khác, nghe thấy liền quay đầu lại nhìn, cười nói, “Các ngươi cũng nhìn một chút đi?”
Cái gì là nháo động phòng?
Thương Nhung không rõ, nhưng còn chưa kịp mở miệng hỏi Mộng Thạch, đã bị thiếu niên kéo đứng dậy, bị động theo hắn bước về phía hậu viện.
Trong tân phòng tràn ngập tiếng cười, Thương Nhung đi theo Chiết Trúc mới chạy vào đã thấy tân nương đã thành lễ, lộ ra khuôn mặt như hoa đào, trong mắt toàn là vẻ e ngại, cùng lang quân bên cạnh mặt cũng ửng hồng đang uống rượu hợp cẩn.
Chiết Trúc liếc nhìn hai chén rượu buộc chỉ hồng, được tân nương cùng tân lang gác vào trong khay.
Thì ra thành thân, cần phải uống rượu như vậy a.
Tân lang có vài người bạn thân, thừa dịp lúc này hai người đều xấu hổ, liền ngươi một câu ta một câu trêu ghẹo một hồi.
Mặt tân nương đỏ bừng, nén cười ném những quả táo đỏ long nhãn bày trên chăn đỏ tươi về phía bọn họ.
Mấy người đứng trước người Thương Nhung bỗng nhiên né tránh, nàng không phòng bị, mắt thấy quả táo sắp đánh vào trán, nhưng một bàn tay duỗi tới, vững vàng bắt lấy quả táo đó.
Thương Nhung giật mình, nhìn chằm chằm mu bàn tay gân cốt xinh đẹp của thiếu niên.
Sắc trời bên ngoài đã tối hơn một chút, ngọn đèn dầu cam vàng trong phòng chiếu vào sườn mặt hắn, Thương Nhung nhìn hắn bỏ quả táo vào miệng nhai, lại từ từ lột vỏ long nhãn, đưa thịt long nhãn no đủ tới bên miệng nàng.
Tất cả mọi người xem hôn lễ đều đang nhìn đôi tân nhân trên giường, cũng bao gồm hắn.
Hắn đút thịt long nhãn cho nàng cũng không nhìn nàng, vẫn rất hứng thú nhìn người phụ nữ làm hỉ lễ kia làm đủ trò với đôi tân nhân.
Trong tiếng ồn ào, trước mặt sau lưng Thương Nhung đều chen đầy người, nàng cắn thịt long nhãn, hương vị ngọt thanh ướt át tràn đầy môi răng, nàng lặng lẽ nhìn sườn mặt thiếu niên, thấy đôi mắt hắn cong lên.
Khóe môi nàng hơi mấp máy, bất giác, nàng khẽ mỉm cười.
Vầng trăng sáng vằng vặc treo cao, sao trời như sương, Thương Nhung cùng Chiết Trúc từ trong tân phòng đi ra, tiếng người ở tiền viện ồn ào, vẫn có thể nghe rõ.
“Ngươi nhìn chằm chằm mũ cưới trên đầu tân nương thật lâu.”
Chiết Trúc dẫm bước lên hình ảnh chập chờn của bóng cây trên mặt đất.
“Kim phượng trên mũ cưới của nàng thật xinh đẹp.” Thương Nhung vừa đi theo hắn, vừa đáp lời.
Ngay cả nàng cũng không để ý, tối nay từ khoảnh khắc đó, giọng nói của nàng đã nhẹ nhàng hơn so với trước đây.
“Có gì mà lạ, nếu ngươi thành thân, ngươi cũng sẽ có,” Chiết Trúc nói, nhưng cảm giác không đúng liền quay mặt nhìn nàng, “Nói không chừng, ngươi so với nàng, còn xinh đẹp hơn ngàn vạn lần.”
Ánh trăng phủ xuống đầu vai thiếu niên màu trắng bạc, Thương Nhung nghe hắn nói vậy, không ngẩng đầu nhìn hắn.
Không hiểu sao khó ngăn phiền muộn trong lòng, nàng bỗng quay mặt đi, lắc đầu, nói: “Ta không thể thành thân, Chiết Trúc.”
Chiết Trúc ngẩn người, “Tại sao?”
“Đây là chuyện đã định sẵn từ sau khi ta sinh ra,” giọng Thương Nhung trở nên rất nhẹ, mang theo chút mê mang, “Bản thân ta cũng không biết rõ vì sao, thế gian này có thật nhiều chuyện, người khác đều làm được, nhưng ta thì không.”
Bất giác, đầu nàng cúi càng thấp.
Tiền viện không ngừng có tiếng cười nói vọng lại, xen kẽ với những đóm sáng vụn vặt, thiếu niên bình tĩnh nhìn chăm chú vào mái tóc đen nhánh của nàng, bỗng nhiên, hắn đưa một ngón tay nhẹ lên cằm nàng, khiến nàng ngẩng đầu lên.
“Không phải ngươi đã nói, ngươi cùng ta ăn chung, uống chung,” Chiết Trúc nhìn chăm chú vào gương mặt cố tình phác hoạ các loại vết sẹo của nàng, “Sao những quy định đó phá được, cái này lại phá không được?”
“Thương Nhung,”
Mặt mày thiếu niên thanh lãnh, phóng túng lại quyết liệt, “Đến tột cùng... tại sao ngươi lại muốn để những thứ người khác áp đặt lên mình?"