Kiếm Ủng Minh Nguyệt
Chương 53: Cuồng Phong Kéo Đến
Kiếm Ủng Minh Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm đã khuya, cánh cửa lớn của Thuần Linh cung bỗng nhiên bị ai đó gõ vang. Một thái giám vội vàng ra mở cửa, nhưng chỉ kịp nhìn thấy một tấm ngọc bài lấp lánh trước mắt, rồi bóng dáng vàng nhạt vụt qua bên cạnh họ như gió cuốn.
“Công chúa đâu? Sao công chúa không ở tẩm điện?”
Thu Hoằng vén váy bước vào điện, nhưng bên trong tối om như mực. Cô quay đầu hỏi những cung nữ đứng dưới thềm đá:
“Công chúa tắm gội ở Lan Trì điện.”
Một cung nữ vẩy nước quét bụi rồi quay đầu nói.
Được dẫn đến hậu điện Thuần Linh cung, Thu Hoằng ngẩng đầu nhìn thấy những người của Hạc Tử đứng ngoài cửa điện. Lòng cô càng thêm lo lắng, vội tiến lên hỏi: “Trong điện có người hầu hạ công chúa không?”
Hạc Tử biết Thu Hoằng, trong số nữ tì theo Vinh Vương phi đến thăm công chúa mỗi lần đều có cô, dù không hiểu vì sao cô lại đến đây giữa đêm khuya, nhưng Hạc Tử vẫn trả lời: “Công chúa không cho ta vào điện hầu hạ.”
“Mở cửa ngay!”
Tóc mai của Thu Hoằng ướt đẫm mồ hôi, cô không thèm lau, vén váy bước lên bậc thềm đẩy cửa ra.
“Thu Hoằng cô nương, nhưng công chúa nàng……”
Hạc Tử định ngăn cản, nhưng đã bị Thu Hoằng đẩy tay ra. Cô lảo đảo lùi về phía sau hai bước, được cung nữ phía sau đỡ lấy, vừa ngẩng đầu thấy Thu Hoằng đã đẩy cửa điện màu son ra.
Hơi nóng từ bên trong trào lên. Thu Hoằng lập tức nhảy vào, xốc lớp lớp màn lụa, ánh đèn lưu li cam vàng sáng ngời. Cô nhìn thấy trên mặt đất những vệt máu loang lổ.
Đồng tử co chặt, Thu Hoằng nghe thấy trong bể tắm có động tĩnh liền chạy tới, nhảy ngay vào trong bể. Máu bị nước chảy hòa tan thành màu hồng nhạt. Khi đám người Hạc Tử tiến vào, họ thấy Thu Hoằng rẽ nước bế công chúa lên.
“Công chúa!”
Hạc Tử nhìn rõ trên ống tay áo nàng loang lổ vệt máu.
Thương Nhung như chẳng nghe thấy tiếng nói của mọi người, nàng ho khan dữ dội, đầu đau như búa bổ, tai ù đi, khiến mí mắt nặng trĩu như mang ngàn cân.
“Đừng đi!”
Thu Hoằng thấy cung nữ Hạc Tử đang định vội vã chạy đi, liền quát lớn.
Các cung nữ đều sợ trước ánh mắt sắc bén của Thu Hoằng, rồi nghe cô nói “Lại đây giúp một tay”, mấy người mới tiến lên phụ đỡ công chúa đang hôn mê ra ngoài.
Các cung nữ Thuần Linh cung từ sau khi Tiết Đạm Sương xảy ra chuyện, ngoại trừ Hạc Tử, những người khác đều đã đổi hết, toàn là những cô gái tuổi còn trẻ, chưa trải qua nhiều biến cố. Lúc này xảy ra việc như vậy, ai cũng hoang mang sợ hãi. Thu Hoằng xuất thân từ Vinh Vương phủ, tuổi cũng không lớn, nhưng lại có vẻ bình tĩnh vượt quá tuổi của mình. Cô gọi Hạc Tử triệu tập tất cả cung nữ vừa rồi ở Lan Trì điện vào tẩm điện công chúa, rồi sai người đóng chặt cửa điện.
Thu Hoằng đứng trước giường, dùng khăn vải ấn lên vết thương trên cổ tay công chúa, ngăn ngừa máu chảy ra thêm. Cô lại gọi Hạc Tử lấy tất cả thuốc có trong cung ra đây.
Sau đó, Thu Hoằng nhìn bàn tay công chúa bị nước ôn tuyền ngâm đến mức trắng bệch, nhưng vẫn nắm chặt một thanh chủy thủ. Cô thử lấy chủy thủ ra, nhưng tiểu công chúa trong lúc hôn mê vô thức càng nắm chặt hơn.
“Thu Hoằng cô nương, thật sự không cần triệu thái y sao?” Hạc Tử canh giữ ở một bên, nhìn Thu Hoằng cầm máu, thủ pháp của cô không lộ ra chỗ sai sót, nhưng Hạc Tử vẫn không yên lòng.
“Lúc này kinh động Thái Y Viện? Ngươi muốn làm lớn chuyện khiến mọi người bàn tán sao?” Tóc mai Thu Hoằng không biết là bọt nước hay mồ hôi chảy xuống, “Nếu chuyện này bị bệ hạ hay bất cứ vị quý nhân nào trong cung biết được, công chúa sẽ trăm hại mà không một lợi. Vì thế các ngươi tốt nhất giữ miệng cẩn thận, nếu dám lộ ra chút tiếng gió, các ngươi cũng biết thủ đoạn của Vinh Vương phi rồi.”
“Nô tỳ không dám……”
Hạc Tử nói nhỏ.
Các cung nữ ngoài rèm cũng nghe rõ lời này, đầu họ càng cúi thấp, liên tục nói “Không dám”.
Đèn đuốc tại Thuần Linh cung hầu như đốt suốt đêm. Hàm Chương điện, trước lúc thượng triều hai canh giờ, khi đèn vừa sáng, Thuần Thánh Đế liền bất chấp khoác áo ngoài, vén rèm bước vào gặp vị đạo sĩ trung niên kia: “Lăng Sương, ngươi có biết mình đang nói gì không?”
Khi Thuần Thánh Đế nghiêm mặt, đôi mắt lạnh lẽo, trong lời nói toát ra uy quyền của bậc đế vương.
“Bệ hạ mời xem.”
Lăng Sương đại chân nhân không dài dòng, nâng tay, khóa vàng khảm ngọc Tì Hưu nằm gọn trong lòng bàn tay.
Khi Thuần Thánh Đế nhìn thấy khóa vàng trong tay hắn, cơ bắp trên khuôn mặt liền rung động nhẹ. Hắn nhận khóa vàng, lòng bàn tay nhẹ đẩy ngọc Tì Hưu khảm giữa khóa vàng, quả nhiên nó có thể xoay tròn. Trên mặt trái ngọc Tì Hưu có khắc bốn chữ “An khang vĩnh thọ”.
“Quận vương, quận vương mau đi!”
“Nếu quận vương cứ do dự, thiếp cùng quận vương đều phải táng thân tại đây!”
Thanh âm này 31 năm chưa từng vọng vào giấc mộng của hắn. Hắn không thể ngăn nổi ký ức ùa về: năm đó nàng đẩy hắn xuống xe ngựa, bóng hình mơ hồ chìm trong bóng đêm đen đặc.
“Tố Hiền……”
Thuần Thánh Đế run giọng nhẹ gọi. Một trận choáng váng ập tới khiến hắn lảo đảo lui hai bước. Hoạn quan Đức Bảo thấy thế, lập tức tiến lên đỡ.
“Lăng Sương, hắn ở đâu?”
Thuần Thánh Đế lấy lại tinh thần, nắm chặt khóa vàng.
“Bệ hạ, hắn lúc này đang ở Tinh La quan. Vì bần đạo không biết chuyện này thật giả ra sao, không dám tùy tiện mang vào cung, nên đành phải mang tín vật đến giao cho bệ hạ kiểm tra thực hư trước.”
Lăng Sương đại chân nhân cúi đầu nói.
Thuần Thánh Đế vừa định nói thêm điều gì, ánh mắt dừng trên người Lăng Sương đại chân nhân, rồi bỗng dưng hơi híp mắt: “Hắn vì sao cố tình tìm đến Tinh La quan của ngươi?”
Lăng Sương đại chân nhân không ngẩng đầu, chỉ bình tĩnh nói: “Hắn nói, năm đó khi bệ hạ còn chưa đăng vị, ở Nam Châu gặp nạn, Văn Hiếu hoàng hậu bị thương không kịp chữa trị, gặp được một đạo sĩ Bạch Ngọc Tử Xương quan. Văn Hiếu hoàng hậu cầu xin mổ bụng lấy con, đạo sĩ liền mang người này về Đinh Châu. Hắn lớn lên trong Bạch Ngọc Tử Xương quan. Cũng do mấy tháng trước đây đi qua Dung Châu được tri châu Kỳ Ngọc Tùng nhắc nhở, hắn mới biết mẫu thân mình vốn không phải vị phụ nhân bình thường, cứ như thế tìm đến Ngọc Kinh. Có thể do bần đạo và hắn đều là người trong Chính Dương giáo, cho nên hắn mới có thể đến Tinh La quan nói cùng bần đạo việc này.”
31 năm trước, Thuần Thánh Đế vẫn chỉ là đích thứ tử Sở vương phủ. Năm ấy hắn hai mươi tuổi. Bởi vì tiên đế bỗng nhiên băng hà, lại không có người nối ngôi, cho nên triều thần liền muốn ủng hộ thúc phụ của tiên đế. Phụ thân Thuần Thánh Đế —— Sở vương lúc đó lên ngôi, nhưng vì Sở vương sức khỏe kém, chưa đăng vị đã qua đời. Vì thế tân chủ được chọn đành phải sửa thành cốt nhục của Sở vương.
Vào năm đó, người kế thừa ngôi vị đế vương hợp lý nhất là thế tử Sở vương phủ, tức Vinh Vương hiện giờ, mà không phải là Thuần Thánh Đế, lúc ấy vẫn chỉ là quận vương.
Khi bị tập kích tại Duyên Giác quan ở Nam Châu, thê tử nguyên phối Liễu Tố Hiền của hắn đã mang thai chín tháng.
“Hắn cũng là đạo sĩ Chính Dương giáo?”
Đuôi lông mày Thuần Thánh Đế vừa mới ép xuống trầm thấp bỗng có chút rung động. Hắn vừa mừng vừa sợ, hốc mắt thoáng ẩm ướt: “Còn lớn lên ở Bạch Ngọc Tử Xương quan?”
Hắn tránh tay Đức Bảo, đi qua lại vài bước, rồi chỉ về phía Lăng Sương đại chân nhân: “Mau! Cho người dẫn hắn vào cung! Mau đưa hắn tới gặp trẫm!”
Khi lâm triều, tin tức về cái chết của nguyên thê Thánh Thượng, Văn Hiếu hoàng hậu, vốn được cho là mất sớm, lại cùng Thánh Thượng vẫn còn trên đời vừa được tung ra, cả triều đều kinh hãi.
Lâm triều chưa xong, Thuần Thánh Đế nghe nói người đã vào cung, liền lập tức tan triều, chỉ giữ lại Lăng Tiêu Vệ chỉ huy sứ Hạ Trọng Đình cùng đi đến Hàm Chương điện.
Thuần Thánh Đế vừa đến cửa đại điện, ngẩng đầu nhìn thấy người mặc đạo bào trong điện kia, thân hình quay lưng về phía hắn, khiến bước chân hắn chậm chạp khó có thể bước vào ngạch cửa.
Nhưng người trong điện nghe cung nữ hoạn quan cao giọng gọi hai chữ “Bệ hạ”, liền lập tức quay người lại.
Nếu nói khi Hạ Trọng Đình nghe tin tức này ở Kim Loan Điện, trong lòng còn tràn đầy nghi ngờ, không biết 31 năm qua đi, vì sao bỗng nhiên lại nhảy ra một huyết mạch của Văn Hiếu hoàng hậu, nhưng lúc này, khi hắn nhìn thấy khuôn mặt người này, không thể giấu đi kinh ngạc.
Giống, vô cùng giống.
Không đơn thuần chỉ có Hạ Trọng Đình cho rằng như vậy, cho dù Thuần Thánh Đế lúc này khi vừa thấy thanh niên cạo sạch chòm râu kia, cũng không khỏi bắt đầu sinh ra một loại cảm giác kỳ dị.
“Ngươi……”
Thuần Thánh Đế mở miệng, tiếng nói gian nan.
Thanh niên kia có lẽ nhất thời không biết nên gọi hắn là gì, chỉ vén vạt áo, quỳ hai đầu gối xuống.
Thuần Thánh Đế lập tức bước vào trong điện, đứng yên trước mặt hắn, lại cúi người xuống, nghiêm túc nhìn chăm chú khuôn mặt hắn. Một lát sau, khuôn mặt vị nguyên thê đã rời khỏi hắn 31 năm hiện lên trong đầu Thuần Thánh Đế, áy náy trong lòng hắn như thủy triều mãnh liệt. Hắn nắm lấy cánh tay thanh niên trước mắt, mím chặt môi, dùng sức nắm lấy.
“Thật là…… Con ta?”
Môi Thuần Thánh Đế rung động, yết hầu phát run.
“Nếu khóa vàng không có sai, nếu 31 năm trước bệ hạ quả thực có đi qua Duyên Giác quan,” so sánh với Thuần Thánh Đế, thanh niên trông có vẻ bình tĩnh hơn rất nhiều. Hắn cúi người dập đầu, “Như vậy Mộng Thạch tới đây một chuyến, là đúng rồi.”
Mộng Thạch.
Thuần Thánh Đế nghe hai chữ này, cũng không biết vì sao đã chuẩn xác phân biệt rõ đó là hai chữ nào.
Hư danh phù lợi, hư khổ phí công.
Than khích trung câu, thạch trung hỏa, mộng trong thân.
“Mộng Thạch, chính là tên sư phụ ngươi đặt cho ngươi?” Thuần Thánh Đế ngồi xổm xuống, nhìn thẳng hắn.
“Đúng vậy.”
Mộng Thạch đáp.
“Năm đó trẫm không biết ngươi là nữ nhi hay là con trai, cho nên không đặt tên trước,” Thuần Thánh Đế nhớ tới những chuyện cũ năm đó, cũng nhớ tới năm đó khi biết mình sắp sửa làm phụ thân, cõi lòng cũng từng đầy chờ đợi, nhìn bụng Tố Hiền lớn lên từng ngày, “Sư phụ ngươi đặt tên này cho ngươi, rất hay.”
“Nghe nói, là Kỳ Ngọc Tùng tìm được ngươi?” Thuần Thánh Đế coi như có chút ấn tượng với người bị mình biếm đi Dung Châu làm tri châu - Kỳ Ngọc Tùng.
“Vâng, lúc ấy ta vướng tai ương lao ngục, bị người Vô Cực tư tước đi đạo tịch, là Kỳ Ngọc Tùng nghĩ cách bảo hộ ta.”
Mộng Thạch giấu đi mấy điểm liên quan đến Chiết Trúc.
“Đạo tịch Vô Cực tư há có thể nói tước liền tước?” Thuần Thánh Đế nhíu mày, ngữ khí nói chuyện cùng hắn không hiểu sao cũng hòa hoãn, “Đến tột cùng vì sao ngươi bị hạ ngục?”
“Dung Châu có một Tôn gia, đại phòng Tôn gia là Chuyển Vận sứ, ta giết người nhà Tôn gia, bọn họ liền muốn ta đền mạng.” Mộng Thạch nhàn nhạt trần thuật.
“Ngươi giết người nhà Tôn gia làm cái gì?”
Thuần Thánh Đế không ngờ, hắn lưu lạc bên ngoài, lại mang trên lưng án liên quan mạng người.
Mộng Thạch lại không đáp, nhưng tay không tự kìm hãm được sờ túi nhỏ trên người. Thấy ánh mắt Thuần Thánh Đế cũng ngừng trên túi nhỏ của hắn, hắn liền nói: “Ngài cũng biết, ta đã hoàn tục, từng có một thê tử, cùng một nữ nhi 6 tuổi?”
“Quả thực?”
Mặt Thuần Thánh Đế lộ vẻ vui mừng, sáng nay Lăng Sương đại chân nhân vẫn chưa nói với hắn điều này. Lúc này hắn liền hỏi: “Cháu gái trẫm ở nơi nào?”
Mộng Thạch rũ xuống mắt, vuốt túi nhỏ mơ hồ lộ ra hình dáng cái bình: “Nàng ở ngay chỗ này.”
Ý cười trên mặt Thuần Thánh Đế chợt cứng đờ.
Ngay cả sắc mặt Hạ Trọng Đình cũng có chút thay đổi.
“Thê tử mất sớm, nữ nhi ta bị lái buôn bắt đi bán cho Tôn gia làm mộc bùn. Lão gia nhị phòng Tôn gia vừa chết, nữ nhi ta liền bị bọn họ độc chết, đốt thành một bình nhỏ như vậy, bỏ vào trong quan tài chôn cùng lão gia bọn họ.”
Mộng Thạch nâng mắt lên, một lần nữa nhìn về phía hắn: “Cho nên, ta giết ba người Tôn gia.”
“Nên giết!”
Sắc mặt Thuần Thánh Đế âm trầm. Ngoại trừ Minh Nguyệt được nhận nuôi vào cung, trên thực tế Thuần Thánh Đế cũng không yêu thương ba nữ nhi ruột thịt của mình, nhưng với cháu gái chưa từng gặp mặt này lại không giống. Nàng giống Mộng Thạch, là huyết mạch của Tố Hiền, hắn ghi tạc trong lòng 31 năm không dám quên.
“Truyền ý chỉ trẫm, lệnh cho Chuyển vận sứ hồi kinh báo cáo công tác!”
Chỉ nghe một câu này của Thuần Thánh Đế, Đức Bảo lập tức đi truyền ý chỉ đến hàn lâm.
Đến tột cùng là hồi kinh báo cáo công tác, hay là hồi kinh toi mạng, Hạ Trọng Đình đứng một bên, trước sau lặng im.
“Ta mới đầu cũng không tin lời Kỳ Ngọc Tùng nói, một mình bỏ chạy. Ở trên đường, ta gặp Minh Nguyệt công chúa.”
Mộng Thạch lại mở miệng, dẫn tới Thuần Thánh Đế ngẩn ra. Hắn quay đầu, có chút kinh ngạc hỏi: “Ngươi nói cái gì? Ngươi gặp Minh Nguyệt? Nói như vậy, mấy ngày nàng lưu lạc dân gian, vẫn luôn là ngươi chăm sóc nàng?”
“Vâng, nàng không biết thân phận ta, cho nên khi được Lăng Tiêu Vệ tìm thấy ở Thục Thanh, sợ Lăng Tiêu Vệ không tin lý do ta giải thích bắt lấy ta, nên để ta chạy trước.”
Nói, Mộng Thạch tạm dừng một chút, mới nói: “Khi đó trong lòng ta còn thực loạn, không biết có nên tới Ngọc Kinh hay không, không biết ngài còn nhớ mẫu thân của ta hay không, rồi có nguyện ý nhận đứa con trai này không…… Cho nên ta cũng không nói rõ với nàng.”
“Duyên phận!”
Thuần Thánh Đế kéo hắn đứng dậy, lại nhìn Hạ Trọng Đình nói: “Hạ khanh, ngươi nói đây có phải duyên phận hay không? Minh Nguyệt của trẫm gặp nạn tại dân gian, lại tương ngộ với nhi tử của trẫm!”
“Bệ hạ là chân long thiên tử, tự nhiên phúc trạch thâm hậu. Hiện giờ Minh Nguyệt công chúa trở về, điện hạ cũng trở lại bên cạnh ngài, đây là ý trời.”
Hạ Trọng Đình lập tức cúi đầu phụ họa.
Trong lòng hắn lại đang hoài nghi. Y theo lời Tử Gia, ngày đó rõ ràng có mấy chục tên sát thủ hộ vệ xe ngựa công chúa. Những người đó, nếu nói là người của vị đại điện hạ này, cũng nói không thông.
Nhưng Minh Nguyệt công chúa không chịu lộ ra mảy may. Mấy tháng nàng ở dân gian đến tột cùng là như thế nào đi từ Nam Châu đến Thục Thanh, mà điện hạ này tựa hồ cũng có điều giấu giếm.
Hạ Trọng Đình lại nhẹ nâng mi mắt, lẳng lặng nhìn chăm chú đế vương mặt đầy ý cười.
Hiện giờ vị trí Thái Tử bỏ không. Ngoại trừ tam hoàng tử chết bệnh một năm trước cùng nhị hoàng tử không có gì nổi bật, mấy năm nay triều thần trong triều ủng hộ đại hoàng tử do Lưu Hoàng hậu đã sinh ra cùng tứ hoàng tử do Hồ Quý phi sinh ra đã phân thành hai phái, tranh đấu gay gắt.
Nhưng mà, hoàng tử điện hạ do Văn Hiếu hoàng hậu, nguyên thê của vị đế vương này sinh lại đột ngột trở về, chỉ sợ cán cân trong lòng bệ hạ sắp lệch rồi……
Bởi vì trong cung có một vị hoàng tử bỗng nhiên trở về mà nhấc lên sóng to gió lớn. Chỉ có Thuần Linh cung mọi nơi vắng lặng, hoàng hôn phủ khắp, khảm lên mái ngọc.
Thu Hoằng viết xong phương thuốc liền đi Thái Y Viện lấy chút dược liệu, chỉ nói là Vinh Vương phi cần dùng, những người đó liền cho nàng.
Sau khi Thu Hoằng ra cung, Hạc Tử sai người nấu thuốc, nhưng mang đến trước giường công chúa, nàng lại trước sau không chịu uống một ngụm.
“Công chúa, nô tỳ cầu ngài, ngài uống chút thuốc đi……”
Hạc Tử nhìn công chúa khuôn mặt tái nhợt trên giường, mở to đôi mắt vô hồn, không nhúc nhích, mặt đều là nước mắt.
Từ khi Thương Nhung tỉnh lại, nàng cứ vẫn luôn là thế này. Cả ngày, không ăn cũng không uống, thậm chí một câu cũng không nói.
Bất luận Hạc Tử khóc cầu như thế nào, Thương Nhung trước sau cũng không có phản ứng.
Ngoài điện bỗng nhiên truyền đến chút động tĩnh ồn ào. Hạc Tử cảnh giác đứng dậy vén rèm đi ra ngoài, thấy một cung nữ mặt đầy nôn nóng chạy vào, vừa thấy nàng vội nói: “Hạc Tử tỷ tỷ, có một vị điện hạ tới! Muốn gặp công chúa!”
“Vị điện hạ nào?”
“Nói là huyết mạch của Văn Hiếu hoàng hậu, ở dân gian 31 năm, lúc này mới vừa tìm về!”
“Cái gì?”
Trong lòng Hạc Tử cực loạn, không biết vị điện hạ bỗng nhiên trở về kia vì sao phải tới Thuần Linh cung. Thánh Thượng luôn luôn không cho hậu cung phi tần cùng hoàng tử công chúa đặt chân đến Thuần Linh cung, hiện giờ sao lại chấp thuận cho vị điện hạ này?
Nàng cũng không rảnh lo quá nhiều, vội quay đầu lại đi vào nội điện, giấu tay công chúa vào trong chăn gấm.
Mới sửa sang lại góc chăn, liền nghe một trận tiếng bước chân dồn dập truyền đến.
Hạc Tử vừa quay đầu, liền nhìn thấy nam tử xa lạ mặc đạo bào xám xịt.
“Vi Vi!”
Thương Nhung nghe thấy giọng nói quen thuộc, nghe thấy hai chữ "Vi Vi" này, lông mi nàng khẽ nhúc nhích, rốt cuộc có phản ứng.
“Vi Vi……”
Mộng Thạch vừa tiến đến, nhìn thấy tiểu cô nương nằm trên giường liền ngẩn ra trong chốc lát. Vi Vi ở Thục Thanh từng ăn nhiều bữa cơm hắn nấu, Vi Vi từng được hắn và Chiết Trúc nuôi có da có thịt một chút, sao lại gầy thành bộ dáng như vậy.
Hốc mắt Mộng Thạch nóng lên, tiến lên ngồi xuống tại mép giường. Hắn ngửi được mùi thuốc cùng mùi máu tươi, lập tức không màng Hạc Tử khuyên can, xốc chăn lên.
Trên cổ tay băng bó vải mịn lộ ra vệt máu, trong tay nàng nắm chặt một thanh chủy thủ.
Thương Nhung như hoảng hốt nhìn hắn.
Một lúc lâu sau, nàng mới không xác định, thật cẩn thận thử thăm dò gọi nhẹ:
“Mộng Thạch thúc thúc?”
Nước mắt Mộng Thạch không áp chế được tràn ra khỏi hốc mắt.
“Là ta.”
Hắn duỗi tay chạm tóc nàng, hồng hốc mắt, ôn nhu lên tiếng, lại nói với nàng:
“Vi Vi, ta tới rồi, hắn cũng tới đây mau thôi.”
“Ngươi từ từ chờ hắn, được không?”