Kiếm Ủng Minh Nguyệt
Chương 56: Vui sướng vô cùng
Kiếm Ủng Minh Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong cung có kẻ ám sát, sáng sớm phụ tử họ Hạ túc lệnh vào cung, Hạ Trọng Đình gặp thiên tử ở Trích Tinh đài, Hạ Tinh Cẩm mang theo người điều tra Thuần Linh cung cùng mấy cung phụ cận.
“Lúc đó trời tối sầm, lại mưa, nô tỳ chỉ nghe trên mái có tiếng động, ngẩng lên chỉ thấy bóng người, nhanh chóng biến mất vô dấu vết……”
Cung nga gác đêm thuật lại đúng sự thật.
“Chỉ có một người.”
Ngu Tranh mặc áo xanh xám thêu hạc bằng chỉ bạc đứng bên cạnh vừa bung dù che cho đại nhân, vừa hỏi.
“Nô tỳ……"
Cung nga kia nghĩ ngợi, nàng cũng không xác định rõ ràng, "Cũng không biết rốt cuộc có phải một người hay không."
Hạ Tinh Cẩm lặng nhìn cung nga, sau đó nói với Ngu Tranh: "Vào điện."
Thuần Thánh Đế nghe tin khi trời chưa sáng, lập tức lệnh cho hoạn quan Đức Bảo dẫn người vào Thuần Linh cung đón Thương Nhung đến Trích Tinh đài tạm trú, Hạc Tử quay về lấy đồ cho công chúa, bị Lăng Tiêu Vệ chặn lại ở cửa điện.
"Nô tỳ chỉ muốn lấy vài thứ cho công chúa."
Hạc Tử bị lưỡi đao bọn họ rút khỏi vỏ khiến hoảng sợ.
"Cho nàng vào."
Bỗng nhiên từ trong điện vọng ra giọng nói trầm thấp.
Lăng Tiêu Vệ chặn ở cửa điện lập tức thu đao, né sang hai bên.
Hạc Tử bước vào, ngẩng đầu thấy Thiên hộ đại nhân của Lăng Tiêu Vệ đứng trước cửa sổ mở rộng, lòng bàn tay dính chút máu đã khô ở song cửa.
"Nghe nói, khi ngươi tỉnh dậy, cánh cửa sổ này đã mở?"
Nàng nghe tiếng thanh niên kia.
"Vâng, khi nô tỳ tỉnh dậy, cánh cửa sổ đó đã mở, mưa gió thổi vào ướt luôn bàn trà." Hạc Tử cúi đầu nói.
Nghe nàng nhắc tới bàn trà, Hạ Tinh Cẩm nghiêng mặt, rũ mắt nhìn chiếu trúc trải một bên trên mặt đất, trên đó có bàn gỗ, trà cụ sắp xếp ngăn nắp.
"Ngươi đã gác đêm bên người công chúa, sao ngươi không phát hiện?"
Ngu Tranh nghiêm giọng hỏi.
"Nô tỳ cũng không biết," Hạc Tử vốn nhát gan, giờ bị bộ mặt lạnh băng của thanh niên dọa, càng thêm sợ hãi, "Nô tỳ gác đêm cho công chúa sợ ngủ quên, luôn bôi chút dầu lạnh lên huyệt Thái Dương, nhưng đêm qua không biết sao ngủ sâu đến thế."
"Lúc đầu dường như nô tỳ nghe được chút động tĩnh, nhưng sau đó lại không nhớ nổi…… Nô tỳ còn tưởng đó là chuyện trong mộng."
Nghe xong câu nói của nàng, Hạ Tinh Cẩm quay đầu: "Khi ngươi tỉnh dậy có cảm thấy chỗ nào không khỏe?"
"Hình như……”
Hạc Tử nghĩ kĩ, không khỏi đưa tay sờ sau cổ, "Cổ hơi đau."
Hạ Tinh Cẩm không nói chuyện, chỉ bảo nàng vén rèm đi vào nội điện, mắt đảo quanh bày trí trong phòng, nhìn thấy tấm gỗ trên cao khắc bức Lạc Thần đồ hoàn chỉnh.
Vạt áo Lạc Thần đón gió, phất phới sinh động như thật.
"Công chúa tỉnh khi nào?"
Hạ Tinh Cẩm nhẹ liếc Hạc Tử tiến vào thu dọn đồ dùng cho công chúa.
"Khi bệ hạ sai người tới đón công chúa, nô tỳ gọi nàng lâu lắm nàng mới tỉnh."
Hạc Tử cẩn thận thu nhặt sách vở bút mực công chúa hay dùng, lại nói thêm.
Hạ Tinh Cẩm nghe thấy, ánh mắt nhẹ nhàng đảo quanh, lát sau dừng trước giường, ánh mắt hắn chợt nặng trĩu, tiến gần hơn, hơi nhấc đệm giường lên, lộ ra vài vết máu nhỏ ở khe hở mép giường.
Ra khỏi Thuần Linh cung, Ngu Tranh vừa bung dù vừa nói: "Đại nhân, nghĩ chắc công chúa bị điểm huyệt, như thế xem ra kẻ đến không phải muốn ám sát công chúa mà là muốn bắt công chúa đi."
"Nhưng rốt cuộc là ai? Hắn bắt công chúa đi vì chuyện gì?" Ngu Tranh thấy việc này kỳ lạ thật, trong cung cấm quân lại thêm Lăng Tiêu Vệ, từ sau nửa đêm lục soát đến giờ không tìm được chút tung tích.
Hạ Tinh Cẩm đang trầm tư, đoàn người chưa ra khỏi cung hẻm, một Lăng Tiêu Vệ áo xanh dầm mưa chạy vội tới.
"Thiên hộ đại nhân!"
Thanh niên người ướt đẫm, nắm tay hành lễ.
"Sao rồi?"
Hạ Tinh Cẩm dừng bước, hỏi.
"Đại nhân mời xem."
Thanh niên lấy ra bộ xiêm y dính máu cất giấu trong áo choàng.
Ánh chiều tà hoàng hôn chiếu vào mặt sông đào bảo vệ thành Ngọc Kinh, sắc vàng nhảy múa, Hạ Tinh Cẩm cưỡi ngựa qua cầu, vừa lúc gặp Hạ Trọng Đình ra cung sớm hơn hắn hai khắc (30 phút).
"Đại nhân, là thiếu gia."
Xa phu đánh xe nhìn thấy Hạ Tinh Cẩm, liền nói vào trong màn.
Hạ Trọng Đình vén rèm, nhìn nhi tử cưỡi ngựa bên cạnh, nói: "Tử gia, có phát hiện gì không?"
"Tương đối."
Hạ Tinh Cẩm đáp ngắn gọn.
"Tốt, vậy chúng ta về phủ rồi bàn."
Hạ Trọng Đình gật đầu.
Phụ tử hai người mệt mỏi trở về phủ, vừa ăn xong cơm tối, liền nói chuyện trong thư phòng.
"Con nói huyết y này là của nhị hoàng tử trong điện?"
Hạ Trọng Đình khoanh tay đứng, nhìn đồ vật trên bàn.
"Vâng, nhi tử đã tra rõ, hai ngày trước nhị hoàng tử ở ngoài cung đánh bạc uống rượu, thua hết tiền không cam lòng, động tay động chân với dân cờ bạc ngồi cùng bàn, hẳn là hắn chịu thương khi đó."
Hạ Tinh Cẩm nói.
"Bệ hạ hận nhất hắn không biết trân trọng thân phận hoàng tộc, học được chút võ công đã háo thắng tàn nhẫn với bá tánh áo vải trên đường, hắn tất nhiên không dám cho người biết vết thương trên người mình như thế nào, mà giờ đây Hồ Quý phi bị cấm túc, con nghe nói hôm qua hắn nháo muốn gặp Quý phi còn kinh động bệ hạ, bị phạt mười gậy."
Hạ Trọng Đình quay đầu nhấp ngụm trà: "Vậy ăn mười gậy đó, trên người tất nhiên sẽ có tổn hại, nếu đêm qua thật sự là hắn đột nhập Thuần Linh cung, chỉ sợ hắn nuốt không trôi cơn tức vì mẫu thân hắn."
Hồ Quý phi sinh được hai con trai, ngoại trừ tứ hoàng tử được triều thần ưu ái kia, một vị khác là nhị hoàng tử, hắn tuy không được lòng Thánh Thượng, nhưng trên dưới cung đều biết hắn rất hiếu thuận với Hồ Quý phi.
Hồ Quý phi ở Thuần Linh cung bị nhục, lại bị bệ hạ cấm túc, khó bảo toàn nhị hoàng tử sẽ không tính toán việc này lên đầu Minh Nguyệt công chúa.
"Con nói hắn điểm huyệt đạo nữ tì kia, nhưng ta ở Trích Tinh đài hỏi công chúa, nàng cũng không biết gì, mà theo lời nữ tì gác đêm ngoài điện nghe được trong điện có động tĩnh, cao giọng dò hỏi, lại thấy người nọ đạp mái đi, hẳn là hắn chưa kịp làm gì đã bị nữ tì kia kinh động, hốt hoảng bỏ đi."
Hạ Trọng Đình xoa xoa giữa mày: "Nhị hoàng tử tuy hồ đồ, nhưng hắn tuyệt không đến mức nổi sát tâm với Minh Nguyệt công chúa."
"Trung thu năm ngoái, hắn suýt nữa đụng Minh Nguyệt công chúa té vào hồ."
Ánh sáng trong thư phòng mờ ảo, Hạ Tinh Cẩm nhớ tới tiệc tối trung thu năm đó, hắn rời thiên tử, đứng bên bờ hồ Thúy Tâm, bắt gặp mấy vị công chúa khuyến khích nhị hoàng tử say khướt đi lên cầu trêu cợt Minh Nguyệt công chúa.
Hắn ở trong rừng ném đá đánh trúng đầu gối nhị hoàng tử, làm người còn chưa bước lên cầu đã ngã nhào vào hồ nước.
Lúc đó trên cầu ánh đèn lắc lư, hắn ẩn mình trong cánh rừng bên bờ hồ, thấy tiểu công chúa trên cầu hoảng sợ, lại đứng dựa vào lan can đá, rũ mắt nhìn xuống.
"Việc này còn chưa định luận, nhi tử còn muốn tra thêm."
Hạ Tinh Cẩm nói, hơi cúi đầu.
Lần này, đến tột cùng thật là ám sát hay trò đùa dai của nhị hoàng tử, còn chưa biết được.
"Tử Gia."
Hạ Trọng Đình bên người Thuần Thánh Đế nhiều năm, hắn đã luyện được công phu nhìn mặt đoán ý, huống chi trước mắt hắn chính là nhi tử Hạ Tinh Cẩm: "Vì phụ thân trái lời phải nghĩ, vẫn phải nhắc nhở con một câu."
"Phụ thân cứ nói."
"Nàng là công chúa sinh ra đã có dị tượng, lúc trước Lăng Sương đại chân nhân từng nói, trên thân nàng gánh lấy vận mệnh nước Đại Yến, sinh ra đã là Minh Nguyệt treo cao, không phải phàm phu tục tử, từ khi nàng ra đời, đã chú định cuộc đời này không thể thành thân cùng người khác."
Hạ Trọng Đình nhìn chăm chú thanh niên trước mặt, từ sau khi hắn đưa công chúa từ Thục Thanh trở về, Hạ Trọng Đình đã mơ hồ phát giác vài thứ.
Hạ Tinh Cẩm ngẩn ra, sau đó trầm giọng nói: "Nhi tử biết."
Hắn không muốn tiếp tục ở trong phòng, sợ Hạ Trọng Đình lại nói ra gì đó làm nhiễu loạn tâm tư hắn, nhưng đi đến cửa phòng, hắn bỗng dừng lại: "Phụ thân yên tâm, chuyện người lo lắng tuyệt không phát sinh."
"Chỉ là,"
Hắn ngẩng đầu, tiếng ve ồn ào giữa đêm hè lọt vào tai, hắn nhớ tới xe ngựa lật nghiêng trên nền tuyết tại Nam Châu, lại nhớ tới trận mưa to ở Thục Thanh, tiểu công chúa ngồi trong xe ngựa, gương mặt tái nhợt, khóc hồng đôi mắt.
Hắn chung quy vẫn không thể báo sự thật là công chúa không bị bắt, mà là tự trốn đi, hắn chỉ nhìn chằm chằm đèn lồng lắc lư dưới hiên, nói: "Phụ thân cũng tin mấy lời nói kia sao?"
"Ta nghĩ như thế nào không quan trọng, Lăng Tiêu Vệ là tai mắt bệ hạ, bệ hạ tin, con và ta không thể không tin."
Hạ Trọng Đình chăm chú nhìn bóng dáng hắn, than nhẹ một tiếng:
"Tử Gia, năm nay, ta để mẫu thân con nghị thân cho con đi thôi."
Thương Nhung ở Trích Tinh đài mấy ngày, Lăng Sương đại chân nhân cách mỗi hai ngày tiến cung giảng kinh cho nàng, nàng lại bắt đầu giở cuốn thanh từ cùng đạo kinh trên bàn.
Vì lấy được niềm vui của Thuần Thánh Đế mà triều thần tin tưởng nhiều, người trong hoàng tộc cũng nhiều.
Thương Nhung tìm ra trong đó một tờ giấy viết quen thuộc, nàng nhìn chằm chằm một lát, nhưng cũng không sao chép như trước đây.
Ngày đó đủ loại manh mối chỉ kẻ xâm nhập Thuần Linh cung ban đêm toàn chỉ hướng nhị hoàng tử, dù cho trong lòng phụ tử họ Hạ có nghi ngờ, nhưng Thuần Thánh Đế hỏi quá gấp, Hạ Trọng Đình đành phải trình chứng cứ hiện có trong tay đến ngự tiền.
Thuần Thánh Đế tức giận không nhẹ, đang muốn trừng trị, bên kia lại truyền đến tin nhị hoàng tử chấn kinh ngất tại chỗ, thái y đến rất nhiều, cuối cùng bàn tay Thuần Thánh đế vung lên, đưa hắn vào cung mẫu thân, cấm túc hai mẫu tử cũng một chỗ.
Thương Nhung mới trở lại Thuần Linh cung liền biết được tin tức này, nàng ngồi trước bàn, nhớ tới đêm đó thiếu niên nói với nàng: "Tối nay bất luận phát sinh chuyện gì, nàng cũng không cần để ý."
Ngoài cửa sổ ánh nắng chói chang, làm tan rã đám sương mù sáng sớm.
Thương Nhung không tĩnh tâm chép bất cứ thứ gì được, nàng thường xuyên muốn nhìn ra bên ngoài một cái.
Buổi trưa, Mộng Thạch theo thường lệ mang hộp đồ ăn lại đây, Hạc Tử đi ra ngoài điện, một cung nga đứng bên ngoài vội vàng kéo tay nàng, thấp giọng nói: "Hạc Tử tỷ tỷ, đại điện hạ mang theo rất nhiều thị vệ tới, đều canh giữ bên ngoài."
Thị vệ?
Hạc Tử không khỏi quay đầu lại, nhìn cửa phòng khép lại một cái.
"Việc này là chủ ý của ta, ta có nghe nói, lúc ngươi mới hồi cung, vị Hồ Quý phi kia liền tới cửa khó xử ngươi," Mộng Thạch bày đồ ăn lên bàn, "Ngươi cũng không cần lo lắng cái gì, mặc dù ta không chỉnh mẫu tử bọn họ, hiện giờ bọn họ thấy ta trở về, khẳng định sẽ không chung sống hòa bình với ta đâu."
Trước đây là hai bên thế lực trong triều đang đánh cờ, hiện giờ hắn vừa xuất hiện cũng không biết quấy rầy ván cờ trong lòng bao nhiêu người, vì ngôi vị Thái Tử, giữa hắn và mấy vị hoàng tử kia, ngay cả huynh hữu đệ cung cũng không có khả năng.
Mộng Thạch nói, lại cười cười với tiểu cô nương trước mặt: "Tuy là ở địa phương như vậy, nhưng ba người chúng ta cuối cùng vẫn ở một chỗ."
Tiếp sau đó, hắn đứng lên trong ánh mắt ngây thơ của nàng, nói: "Ta đã thỉnh chỉ, sẽ do ta an bài một ít thị vệ tới hộ vệ Thuần Linh cung, bọn họ chỉ ở cửa cung, sẽ không đi bên này, chỉ có ám vệ mới đến gần một chút."
Thương Nhung còn chưa kịp hỏi thêm cái gì, hắn đã vội vàng cất bước đi ra ngoài điện.
Cửa điện đang mở lại khép, một mảnh ánh nắng chói chang đang chiếu vào điện bỗng chốc lại biến mất.
Nàng cầm chiếc đũa, nhìn chằm chằm hai chén nhỏ trống trơn trên bàn, song cửa sổ màu son ngăn không được tiếng ve ồn ào bên ngoài, mặc dù có mấy hoạn quan trẻ đang bắt ve dưới bóng cây ở nội đình, nhưng thanh âm kia vẫn réo rắt hết đợt này đến đợt khác.
Động tĩnh rất nhỏ truyền đến, nàng bỗng chốc buông chiếc đũa, đứng dậy chạy đến trước cửa sổ hướng ra phía vách núi giả, nàng gấp không chờ nổi mở cửa sổ ra, ánh sáng mãnh liệt chiếu vào núi đá, bóng mấy cây trúc đầu hạ thưa thớt lắc lư, nàng nhìn khắp nơi xung quanh một lát, đôi mắt vừa rũ dần xuống, dần dần biểu lộ vài phần mất mát.
Tiếng ve càng tăng, ánh nắng có chút chói mắt.
Nàng xoay người đi được hai bước, lại nghe phía sau truyền đến một âm thanh thoải mái thanh mát, mỉm cười nói:
"Tìm ta à?"
Nàng vừa quay đầu lại, ánh sáng rơi đầy cửa sổ, hắc y thiếu niên kia nhẹ nhàng từ nóc nhà xoay người nhảy xuống, ngồi trên song cửa sổ, đôi mắt đen nhánh sáng ngời, nốt ruồi nơi đuôi mắt rất gây chú ý.
"Lại đây."
Hắn hướng về nàng ngoắc ngoắc ngón tay.
Thương Nhung lập tức ngoan ngoãn đi đến trước mặt hắn, lại không đề phòng hắn bỗng nhiên duỗi tay tới ôm nàng lên ngồi bên cạnh mình, hai chân nàng cách mặt đất, làn váy bị gió nhẹ đung đưa.
Chiết Trúc lấy từ trong lòng ra một bao giấy dầu đưa cho nàng.
Thương Nhung nhận lấy, phát hiện bên trong là mứt hoa quả, bánh nướng thịt khô hỗn loạn, mỗi một miếng đều hoàn chỉnh, không chút vỡ vụn.
"Đồ ở Ngọc Kinh các nàng, đích xác rất khác biệt."
Sắc mặt Chiết Trúc vẫn cứ tái nhợt, trên môi cũng không có bao nhiêu huyết sắc, nhưng tâm tình hắn thoạt nhìn lại vô cùng tốt.
Thương Nhung không nói lời nào, chỉ nhìn hắn.
Dưới ánh nắng chói chang, thiếu niên đón ánh mắt nàng: "Nàng không cao hứng sao?"
"Cái gì?"
Thương Nhung nghe thấy thanh âm hắn mới hoàn hồn.
"Mỗi ngày nàng đều có thể nhìn thấy ta."
Hắn nhướng mày, nói.
Ánh sáng trong mắt thiếu niên cực chói như tia nắng chiếu vào đầu con sóng, gương mặt Thương Nhung hồng thấu, vội vàng né tránh tầm mắt hắn.
Nhưng nàng không nỡ khiến cho ánh sáng trong đôi mắt trong trẻo của hắn ảm đạm đi, nàng bức bách mình thổ lộ cõi lòng với hắn, đôi môi mím chặt được thả lỏng, nàng nắm bao giấy dầu, nhỏ giọng nói: "Cao hứng."
Đồ ăn Mộng Thạch mang đến là hai người Thương Nhung và Chiết Trúc ăn sạch, không bao lâu nữ tì bên người Mộng Thạch tới Thuần Linh cung mang hộp đồ ăn đi.
Hạc Tử không biết vì sao công chúa bỗng nhiên muốn đặt một cái giường La Hán trong điện, nhưng nàng một lòng trông chờ công chúa có thể cao hứng, liền vội gọi hoạn quan trong cung đi tìm tới, đến khi hoàng hôn trong điện đã được sắp đặt thỏa đáng.
Sắc trời dần dần tối, Hạc Tử thắp đèn trong điện, nghe thấy công chúa không cần nàng gác đêm bên cạnh, nàng có chút chần chờ: "Công chúa……"
Thương Nhung nhìn nàng lắc đầu: "Đi đi."
Hạc Tử không lay chuyển được nàng, đành phải đi ra ngoài gác.
Đêm khuya tĩnh lặng, chỉ có tiếng ve kêu không ngừng.
Thương Nhung mở cánh cửa sổ ra, cũng không biết đợi bao lâu, nàng mơ mơ màng màng sắp ngủ trên giường La Hán.
Cho đến khi có một bàn tay nắm gương mặt nàng.
Nàng mê mang mở mắt ra.
Tóc đen thiếu niên còn chút ướt át, trên người hắn còn mang theo chút vị đắng của thuốc, tiếng nói hắn thực nhẹ: "Không phải nói chuẩn bị cho ta sao? Sao nàng lại ngủ ở chỗ này rồi?"
Thương Nhung buồn ngủ cực sâu, nàng không chút nghĩ ngợi, dịch người vào bên trong.
Mảnh lông mi dài của thiếu niên khẽ nhúc nhích, kinh ngạc nhìn một nửa vị trí nàng bỗng nhiên nhường ra.
"Nàng……"
Hắn lại có chút đỏ mặt.
Nàng mơ màng sắp ngủ thấy không rõ gương mặt hồng nhạt của nhắn, không bao lâu mí mắt nàng áp xuống, cũng không biết thiếu niên ngồi ở mép giường đang rối rắm trong lòng, đến tột cùng có thể ngủ cùng một giường trước khi thành thân được không.
Chỉ là khi hắn nhìn nàng, nhìn cổ tay tuyết trắng bó vải mịn của nàng.
Trong đêm hè an tĩnh, thiếu niên nhẹ niết gương mặt nàng.
Thương Nhung miễn cưỡng mở to mắt, lại thấy hắn không biết đang tìm kiếm cái gì trên áo ngoài của mình, thanh âm bọc buồn ngủ của nàng vừa mềm vừa nhẹ: "Chiết Trúc?"
Hắn "Hửm" một tiếng, rốt cuộc tìm ra được toàn bộ khế đất cùng chìa khóa giấu trong đó, hắn nhét toàn bộ vào trong tay nàng.
"Đây là cái gì?" Thương Nhung còn chưa thấy rõ mấy thứ đó.
Thiếu niên ném áo ngoài sang một bên, chưởng phong dập tắt ngọn đèn cách đó không xa, cả phòng chìm trong bóng đêm, Thương Nhung chỉ nghe được tiếng sột soạt vang lên, ngay sau đó, dường như có người nằm xuống bên cạnh.
Một lát sau, nàng nghe thấy tiếng nói gió mát, dễ nghe của hắn:
"Toàn bộ gia sản của ta."