Kiếm Ủng Minh Nguyệt
Chương 9: Tạm nghỉ chân
Kiếm Ủng Minh Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cửa Dụ Lĩnh Trấn có lính canh gác, trong đó còn có vài tên thanh niên mặc thường phục, eo vẫn đeo loan đao. Dáng vẻ không bình thường, nhưng nhờ dung mạo của Thương Nhung được che giấu phần lớn, lại thêm chiếc mũ choàng che khuất, mấy người kia nhìn thoáng qua cũng không chú ý nhiều.
Chỉ nửa ngày sau khi rời khỏi Dụ Lĩnh Trấn, tin tức đã đến tay thiên hộ Lăng Tiêu Vệ - Hạ Tinh Cẩm: "Theo lệnh đại nhân, tất cả y quán ở Nam Châu và Dụ Lĩnh Trấn đều đã được kiểm tra kỹ lưỡng, thậm chí cả những thầy thuốc lang thang qua từng ngõ hẻm cũng bị hỏi đến. Chỉ có Khang Bình y quán tại Dụ Lĩnh Trấn hôm qua, khi đại phu chẩn trị, có một người bị thương do kiếm gây ra."
Hạ Tinh Cẩm vừa tiễn thánh giá đi, nghe cấp dưới báo cáo, không nghỉ ngơi, lập tức cưỡi ngựa chạy đến Dụ Lĩnh Trấn. Khi đoàn người đến nơi, trời đã tối sầm.
Bên trong Khang Bình y quán, đèn đuốc sáng trưng. Lão đại phu râu tóc hoa râm nhìn vị đại nhân trẻ tuổi ngồi trên ghế thái sư, cẩn trọng đáp lời: "Thảo dân hành nghề y mấy chục năm, dù là bệnh tật hay vết thương do kiếm gây ra, thảo dân tuyệt đối không dám phán đoán sai. Tiểu công tử kia quả nhiên là bị thương do kiếm."
"Tiểu công tử?"
Hạ Tinh Cẩm trợn mắt, "Hắn trông không lớn tuổi lắm?"
"Mặt mũi hắn dính đầy bùn đất, lúc ấy thảo dân vừa trị thương vừa không để ý đến dung mạo hắn, nhưng giọng nói của hắn rất trẻ." Lão đại phu làm nghề y lâu năm, sao lại không biết rằng biết nhiều chưa chắc đã đúng, biết thiếu một chút còn hơn. Lúc ấy, ông đã cảm thấy thiếu niên kia nguy hiểm lạ thường, nên hoàn toàn không chú ý đến tướng mạo của hắn, nhờ đó tránh được tai họa.
"Hóa ra hắn cố tình che giấu." Thuộc hạ bên cạnh Hạ Tinh Cẩm cúi người xuống, nói nhỏ, "Đại nhân, người này vô cùng khả nghi."
Hạ Tinh Cẩm im lặng, chỉ lặng lẽ suy nghĩ một lát, rồi ngẩng đầu nhìn lão đại phu, hỏi: "Khi ngươi trị thương cho hắn, có để ý đến điều gì bất thường khác không?"
"Thảo dân thật sự không chú ý, hắn chỉ gọi muội muội của mình vào để thảo dân chẩn bệnh cho nàng."
"Muội muội?" Hạ Tinh Cẩm nhanh chóng chú ý đến hai chữ này.
"Này...... thảo dân cũng chỉ đoán thế, kỳ thật không biết cô nương kia có phải tiểu muội của hắn không, chỉ là tuổi tác cũng khá trẻ." Lão đại phu đáp.
"Ngươi còn nhớ dung mạo của nàng không?" Hạ Tinh Cẩm chống tay lên đầu gối, giọng trầm hỏi.
Lão đại phu lắc đầu, "Hai người đều bị té ngã vào vũng bùn trên đường, đều rất dơ bẩn, đặc biệt trên mặt cô nương kia càng đầy bùn hơn."
"Ngươi già này biết kết cục nếu lừa gạt chúng ta không hả?" Thuộc hạ trẻ tuổi bên cạnh Hạ Tinh Cẩm không kiềm chế được, nghiêm mặt quát lớn.
"Không dám, thảo dân không dám lừa gạt đại nhân!" Hai đầu gối lão đại phu mềm nhũn quỳ xuống, học trò bên cạnh thấy thuộc hạ trẻ tuổi kia rút lưỡi đao bên hông ra, cũng "Bùm" một tiếng quỳ xuống, đỡ lấy cánh tay sư phụ, vội kêu oan: "Đại nhân minh giám! Hôm qua trong y quán đông người, tiểu nhân cùng sư phụ thật sự không chú ý nhìn kỹ người đó. Sư phụ chẩn bệnh cho cô nương, viết thuốc rồi bốc thuốc, đúng rồi, tiểu công tử kia còn mua thêm vài vị thuốc, sau đó rời đi ngay."
"Làm càn."
Thuộc hạ kia còn muốn phát tác, nhưng nghe Hạ Tinh Cẩm ngồi ngay ngắn trên ghế, bình tĩnh nói một tiếng, hắn lập tức nuốt lời, cúi đầu im lặng.
Y quán trở lại yên tĩnh, thầy trò hai người không dám nhìn vị đại nhân trẻ tuổi, ngũ quan đoan chính kia. Một lát sau, chỉ nghe hắn bỗng nhiên lên tiếng: "Cô nương bị bệnh gì?"
"Nàng kia cũng coi như bị mắc một loại 'bệnh nhà giàu', mặc xiêm y vải thô sẽ bị nổi mẩn đỏ, nhưng ta bắt mạch cho nàng, phát hiện nàng còn có chút chứng bất túc, lại còn bị nhiễm phong hàn." Lão đại phu nói đúng sự thật.
Chợt nghe hai chữ "mẩn đỏ", Hạ Tinh Cẩm vẫn chưa phản ứng gì, nhưng nghe đến nửa câu sau, hai mắt hắn hơi gợn sóng. Sau một lúc lâu, hắn nói: "Vậy thiếu niên kia mua thêm thuốc gì, ngươi viết tên thuốc ra cho ta."
*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111 ***
Đêm khuya, trong Khang Bình y quán chỉ còn một ngọn đèn dầu, mấy người mặc áo bào xanh đứng đầy nhà đều đã rời đi. Lão đại phu cùng học trò mồ hôi lạnh đầy lưng, ngồi ở phòng trong lấy lại tinh thần.
"Sư phụ, chúng ta chẳng biết hai người kia rốt cuộc phạm tội gì, nhưng đừng có liên lụy đến hai chúng ta......" Học trò vẫn còn hoảng hồn, sắc mặt trắng bệch.
Lão đại phu dùng khăn tay lau mồ hôi trên trán, thở dài, "Mấy quan gia này không dễ chọc, tiểu công tử hôm qua cũng không dễ chọc. Hôm nay nếu ta nói chuyện không lưu lại đường sống, mấy quan gia đó bắt được tiểu công tử kia còn đỡ, nếu không bắt được, hắn là người sống bạt mạng trong giang hồ, chưa chắc sẽ không quay lại tìm ta và ngươi trả thù......"
*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111 ***
Thục Thanh cách Dụ Lĩnh Trấn khoảng nửa tháng đường, Thương Nhung chưa bao giờ trải qua đoạn đường màn trời chiếu đất nào như vậy. Hai người có thể ở tại khách điếm, hoặc nếu gặp miếu hoang trên đường cũng có thể tạm nghỉ.
Phong trần mệt mỏi, nếu Chiết Trúc hứng khởi, còn sẽ lên đường không kể ngày đêm.
"Lăng Tiêu Vệ nếu không có thủ đoạn nào, sao có thể được thiên tử ưu ái. Ngươi và ta đã đến y quán, có lẽ đã bị bọn họ kiểm tra thực hư một lần rồi."
Hắn chỉ nói lạnh nhạt một câu như vậy, Thương Nhung lập tức không tiếc ôm tuyết cưỡng chế cơn buồn ngủ, thậm chí còn thúc giục hắn đi nhanh chút.
Mặt nạ chỉ có thể che lấp màu da, không thể thay đổi ngũ quan. Mấy ngày này nàng vẫn luôn dựa vào mấy đường vẽ trên mặt nạ để né tránh vài lần kiểm tra tại các giao lộ.
Nhưng mấy ngày trước đây, những quan binh kiểm tra người qua đường càng thêm chú trọng vào đôi nam nữ trẻ tuổi kết bạn cùng lên đường, việc này càng thêm khẳng định suy đoán của Chiết Trúc.
May mà, bọn họ đã gần đến biên giới Thục Thanh, mà mật lệnh Nam Châu vẫn chưa đến quan phủ Thục Thanh.
Đêm này gió thổi nhẹ, cũng không có tuyết rơi. Thương Nhung ngồi trên tảng đá, trước mặt là đống than củi bắn tóe lửa. Nàng nghiêng người né tránh.
Thiếu niên chán đến chết, dùng cây gậy gỗ khều khều đống lửa, giương mắt nhìn nàng an an tĩnh tĩnh ngồi đó ăn chân thỏ nướng.
Thương Nhung thình lình nghe hắn cười một tiếng, nàng ngẩng đầu nhìn hắn.
"Khi còn ở Dụ Lĩnh Trấn, ngươi còn cảm thấy mùi tanh khó chịu." Ánh lửa vàng cam chiếu vào khuôn mặt hắn.
Thương Nhung nghe vậy, cúi đầu nhìn chân thỏ trong tay, "Hình như ăn thêm vài lần, đã không còn ngửi thấy mùi tanh."
Dọc theo đường đi này, Chiết Trúc thường thích mua chút đồ ăn vặt, nàng buộc mình phải ăn thêm vài lần thịt, dần dần, vậy mà cũng không còn ngửi được mùi tanh tưởi khiến người khó chịu như lúc ban đầu nữa.
Nàng lại ăn một miếng chân thỏ hắn nướng, nói: "Chẳng những không tanh, còn rất thơm."
Trong giọng nói nàng còn mang theo chút mờ mịt khó hiểu, mà chính nàng cũng không ý thức được, khiến cho đôi môi thiếu niên thoáng cong lên, nhưng hắn lại không nói lời nào.
Nơi đây trước sau đều không có thôn trấn, chỉ có vài ba trạm dịch chuyên dùng cho quan viên lui tới, hoặc sai dịch đưa công văn. Cho nên tối nay Thương Nhung cũng chỉ đành ăn ngủ ngoài trời trong núi rừng cùng hắn.
Nhưng mà đang vào mùa đông, trong rừng cũng không biết có bao nhiêu con vật đói đỏ mắt. Thương Nhung dựa vào tảng đá bên cạnh đống lửa cũng không dám vào ngủ, bởi vì nàng thường xuyên có thể nghe được một ít động tĩnh rất nhỏ.
"Ngủ không được?"
Tiếng nói như gió mát thoảng qua.
Nàng tính ngửa đầu lên theo phản xạ, nhưng đống lửa kia đã không còn lửa khói, mảng bóng cây trên đầu là bóng đen dày đặc, ánh trăng mờ ảo, nàng làm sao cũng tìm không được nửa góc áo của thiếu niên.
Chợt nghe cành lá rung động, mảng tuyết không hề báo trước nện vào trán của nàng, một mảnh lạnh thấu, nàng còn chưa kịp phủi đi, thân ảnh kia đã uyển chuyển nhẹ nhàng đi xuống vòng lấy eo nàng, phi thân lên trên.
Thương Nhung ngồi ở trên cây, ôm chặt lấy thân cây thô to, khi hốt hoảng ngẩng đầu, ánh trăng xuyên qua kẽ lá dừng trên mặt thiếu niên, lông mi thon dày của hắn tạo thành một bóng đen thật đậm trên mí mắt, hắn nói: "Ngủ đi."
Trên người nàng bọc hai cái áo choàng lông tơ chắn chắc, hắn tiện tay kéo mũ áo choàng nàng lên, che lấp hơn phân nửa khuôn mặt nàng, bên tai ngẫu nhiên có tiếng lá lay động sàn sạt. Thương Nhung dựa vào thân cây không dám động đậy, lại nghe thiếu niên bên cạnh đã không còn động tĩnh gì.
Hắn như vậy, thật sự có thể ngủ được sao?
Thương Nhung nghiêng mặt đi, lúc này hắn đã ra khỏi ánh sáng loang lỗ, ẩn mình hoàn toàn vào bóng đêm, nàng một chút cũng không dám tùy ý nhúc nhích, lại sợ mình ngủ quên ngã xuống, nhưng cuối cùng, nàng vẫn không thắng nổi mệt mỏi.
Trong lúc mơ ngủ, nàng luôn cảm thấy mình giống như một tảng đá treo trên không trung, nhưng vẫn ổn định vững chắc, rớt cũng rớt không được. Sau đó ánh mặt trời trong vắt kích thích mí mắt, Thương Nhung mệt mỏi mở mắt ra, lại phát hiện có một thân dây leo cột nàng dính vào trên thân cây to lớn.
Buồn ngủ nhất thời tiêu tán, nàng vừa xoay đầu, thiếu niên đang ngồi ôm cánh tay trên thân cây bên cạnh đang liếc nhìn nàng.
"Ngủ ngon không?"
Thiếu niên rất có hứng thú hỏi nàng.
Thương Nhung nhìn hắn, mày hơi nhăn lại.
Nàng lẳng lặng biểu đạt mình đang nổi giận, được hắn ôm xuống cây, rửa mặt với chút nước ít ỏi, đến khi cùng hắn cưỡi chung một con ngựa lên đường, trên đường đi nàng một câu cũng không nói.
Trong khi hai người yên tĩnh, tiếng bụng nàng kêu réo phá lệ rõ ràng, sống lưng hơi cứng đờ, nàng cũng không quay đầu lại nhìn thiếu niên phía sau.
Nàng không nghe thấy hắn cười, chỉ nghe hắn nhạt giọng nói: "Hôm qua ngươi thực tham ăn, hiện đã không có gì để ăn."
Thương Nhung bỗng nhớ tới mấy khối điểm tâm trong bao xiêm y đã bị nàng ăn, gương mặt nàng mơ hồ đỏ lên, mới muốn nói chút gì đó, thiếu niên lại chợt túm dây cương, con ngựa hí vang một tiếng, dừng bước trong sơn đạo.
Nàng vừa nhấc đầu, phát hiện phía trước cách đó không xa có mấy tên đại hán chân dẫm bùn lầy, ném mấy cổ thi thể cả người đầy máu xuống dưới vách núi phía bên phải.
Cùng lúc đó, mấy người khác đang vội vàng nhấc cái rương trong bùn lên xe ngựa, nghe thấy phía sau mơ hồ truyền đến tiếng ngựa hí vang, bọn họ đồng loạt quay đầu lại.
Sơn đạo có không ít tuyết ướt dầm dề, tầm mắt hai bên bỗng dưng chạm vào nhau.
"Chiết Trúc......"
Thương Nhung thấy những người đó di chuyển, đao cầm trong tay đều dính máu, nàng lập tức quay đầu lại nhìn lên hắn, mặt mày tuấn tú của thiếu niên lạnh băng, môi lại ngầm giương lên.
Hắn vỗ nhẹ mu bàn tay nàng, mắt lạnh nhìn đám sơn phỉ hơn mười người đang cầm đao bước đến, chờ bọn họ đến gần. Khoảnh khắc kia khi lưỡi đao vụt trong không khí sắp xả xuống, hắn từ từ mở miệng: "Chư vị nếu có thể giữ lại tánh mạng hai người bọn ta, ta sẽ viết thư cho cha mẹ trong nhà hậu tạ các ngươi ba vạn lượng."
Quả nhiên, lưỡi đao mang theo gió phất qua tóc mái của thiếu niên, lại bỗng nhiên ngừng lại.
Đại hán cầm đầu thân hình cường tráng, trên mặt có một vết sẹo dữ tợn, đôi mắt hung hãn đánh giá trên dưới đôi thiếu niên thiếu nữ này một phen. Ngay sau đó, ánh mắt hắn dừng trên vòng eo nhỏ hẹp của thiếu niên, đai ngọc khảm vàng thật là xinh đẹp vô cùng.
"Ba vạn lượng bạc trắng?" Hắn mở miệng, tiếng nói thô thiển.
Chiết Trúc không nói gì, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
"Ngươi biết võ?" Đại hán kia chú ý tới tua kiếm gắn lên nhuyễn kiếm của hắn.
Chiết Trúc lắc đầu, nhẹ giọng than: "Không biết, chỉ là vật dùng để trang trí khi ra bên ngoài thôi."
Lời nói này, đại hán kia lại nhìn kỹ hai người bọn họ, ngay sau đó không biết nhỏ giọng nói với người bên cạnh cái gì, ước chừng vẫn thắng không nổi dụ hoặc của ba vạn lượng bạc, hắn quay đầu lại: "Các ngươi xuống ngựa, về trại cùng chúng ta."
Bất luận là ở bờ sông Ngư Lương hay là ở tiểu viện trong núi, Thương Nhung đều đã thấy được thân thủ Chiết Trúc. Mười mấy tên sơn phỉ này hẳn không phải đối thủ của hắn, nhưng vì sao hắn lại......
Khi được Chiết Trúc đỡ xuống ngựa, nàng nhịn không được kéo ống tay áo hắn, nhỏ giọng hỏi: "Chiết Trúc, ngươi muốn làm gì?"
"Không phải ngươi đang đói bụng sao?"
Chiết Trúc rũ đôi mắt xuống nhìn nàng, ý vị thâm trường nói:
"Vừa lúc đi làm khách."
*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111 ***
nhamy111: bạn sát thủ này dễ xương thật 😁