Kim Phấn Mỹ Nhân - Bồng Lai Khách
Sự cố Hán Võ và lời than phiền từ tỷ tỷ
Kim Phấn Mỹ Nhân - Bồng Lai Khách thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong một nhà kho rộng lớn tại sân bay quân sự Nam Uyển ở Bắc Bình, hàng loạt chiến cơ được sắp xếp ngay ngắn. Dù đã về khuya, những ngọn đèn pha công suất lớn trên trần vẫn tỏa ánh sáng trắng chói chang, rọi sáng mọi góc khuất trong nhà kho.
Ở khu vực trung tâm nhà kho, một chiếc chiến cơ đang được mở động cơ để kiểm tra.
Vài năm về trước, khi lực lượng không quân được tách ra khỏi lục quân, cấp trên đã đề ra kế hoạch sản xuất chiến cơ nội địa, nhằm từng bước chấm dứt tình trạng phụ thuộc hoàn toàn vào máy bay nhập khẩu. Sau nhiều năm nghiên cứu và chế tạo, chiếc chiến cơ mang tên “Hán Võ số 1” cuối cùng cũng chính thức được ra mắt.
Đây là chiếc chiến cơ đầu tiên được lắp ráp hoàn toàn trong nước, đồng thời cũng là chiếc đầu tiên hoàn thành các chuyến bay thử nghiệm theo tiêu chuẩn định mức, được xếp vào danh mục "sản phẩm nội địa hóa một phần".
Sở dĩ gọi là “nội địa hóa một phần” là bởi bộ phận cốt lõi của nó vẫn phải phụ thuộc vào linh kiện nhập khẩu.
Nhưng dù vậy, đối với một quốc gia chưa từng có nền tảng chế tạo chiến cơ như Trung Hoa Dân Quốc, đây vẫn là một cột mốc vô cùng quan trọng.
Người đầu tiên mạo hiểm thực hiện chuyến bay thử nghiệm của “Hán Võ số 1”, đồng thời cũng là phi công chịu trách nhiệm đưa nó đến sân bay quân sự Nam Uyển, chính là thiếu tá Cố Trường Quân, hiện đang công tác tại Bộ Tham mưu Không quân.
Tuy nhiên, hôm qua, sau khi Hán Võ số 1 được lệnh rời kho để thực hiện chuyến bay thử, nó đã gặp một trục trặc nhỏ và buộc phải quay về để sửa chữa.
Cố Trường Quân vô cùng quan tâm đến chiếc chiến cơ này. Chiều nay anh đã có mặt ở đây, và đến giờ vẫn chưa rời đi, đang cùng các kỹ sư thảo luận phương án xử lý sự cố.
Xuất thân từ ngành kỹ thuật, ngoài bằng lái phi cơ, Cố Trường Quân còn từng học chuyên sâu về kỹ thuật cơ khí hàng không. Sau khi về nước, anh thường xuyên tham gia các công việc kỹ thuật liên quan. Một trong số các kỹ sư là người Mỹ, tên David. Làm việc đến khuya muộn như thế này, trên mặt ông ta đã lộ rõ vẻ mệt mỏi.
“Cố Trưởng quan, tôi biết anh từng học kỹ thuật máy bay ở Mỹ nên rất am hiểu. Nhưng tôi đã dành hai ngày để kiểm tra mọi khả năng gây ra trục trặc vừa rồi mà không phát hiện điều gì bất thường. Hiện giờ chiếc chiến cơ này cũng có thể bay bình thường. Động cơ trung tâm của Hán Võ số 1 vốn là loại lắp trên máy bay ném bom Mark-JSF. Có lẽ chúng ta nên liên hệ với JSF, nhờ họ cử kỹ sư sang kiểm tra giúp.”
“Nhưng như thế thì ít nhất một tháng nữa họ mới có thể đến được! Trong khi Hán Võ số 1 bắt buộc phải cất cánh trong chuyến bay tới phía Nam, để kịp tham dự lễ khai giảng ở Hàng Giáo! Tuyệt đối không thể có bất kỳ rủi ro nào!”
Cố Trường Quân cau mày, nhìn chằm chằm vào động cơ Hán Võ số 1 đang được mở toang.
“Vậy thì e rằng tôi hết cách rồi. Tôi đã làm hết khả năng của mình…”
David lắc đầu, buông tay tỏ vẻ bất lực.
Cố Trường Quân bước tới trước chiến cơ, trèo lên phần mũi máy bay, ngồi xổm xuống, cúi người nhìn kỹ kết cấu bên trong khoang động cơ, trầm tư không nói một lời.
David cùng vài kỹ sư khác lặng lẽ quan sát anh. Với họ, người sĩ quan trẻ tuổi này cố chấp đến mức gần như khắt khe, dường như chẳng bao giờ biết mệt mỏi là gì.
Trầm ngâm một lúc lâu, Cố Trường Quân đưa tay sờ tới hộp điện nguồn, lần mò kiểm tra, sau đó nhanh chóng mở hộp ra, cẩn thận lật xem những mạch điện chằng chịt bên trong.
“Các anh có để ý thấy không?” – anh đột ngột lên tiếng, “Vị trí dây dẫn này bị lỏng, rất có khả năng trong quá trình bay sẽ va chạm với hộp điện. Nếu chạm vào, rất có thể dẫn đến sự cố chập điện ngắn, làm ảnh hưởng đến hai đường tín hiệu. Dòng ngắn này sẽ tự khắc phục rất nhanh, vì vậy sự cố không gây ảnh hưởng đến các bộ phận khác của máy bay. Điều này cũng giải thích vì sao máy bay gặp sự cố giữa chừng rồi lại khôi phục bình thường.”
David và các kỹ sư khác vội vàng bò lên xem xét.
“Tôi sẽ tiến hành kiểm tra toàn bộ hệ thống điện vào ngày mai, bao gồm cả các sai số trong thời gian cấp điện khẩn cấp!” Một kỹ sư nói, ánh mắt anh ta sáng lên.
“Còn nữa, mọi hộp điện trên máy bay đều phải kiểm tra sai số tương tự!” Cố Trường Quân bổ sung.
“Rõ, trưởng quan! Ngày mai nhất định sẽ báo cáo tình hình cho anh đúng giờ!” Một kỹ sư người Trung Quốc đáp.
Cố Trường Quân gật đầu, nhảy xuống khỏi động cơ, trả dụng cụ trong tay về thùng đồ nghề. Lúc mới đến, anh còn đeo găng tay trắng tinh. Nhưng bây giờ, lòng bàn tay anh đã dính đầy dầu máy đen nhánh. Mấy kỹ sư từng làm việc cùng Cố Trường Quân đều biết anh là người ưa sạch sẽ, lúc nào cũng gọn gàng chỉnh tề, giày da không dính một hạt bụi. Thấy anh như vậy, họ vội vàng đưa dung dịch rửa tay đến. Cố Trường Quân đổ một ít dung dịch lên tay, đến bồn rửa tay bên cạnh làm sạch, sau đó khoác áo khoác chuẩn bị rời đi. Người trực kho chạy tới thông báo rằng khoảng một tiếng trước, chị ba anh có gọi đến, nói đang chờ anh gọi lại.
“Chị ấy bảo là muộn bao nhiêu cũng không sao, chị ấy sẽ chờ cuộc gọi của anh.”
Người trực kho cung kính nói.
Cố Trường Quân gật đầu rồi quay người đi về phía phòng trực ban.
…
Lúc này đã hơn mười một giờ đêm. Cố Vân Tụ vẫn chưa ngủ, ngồi tựa đầu giường, ánh mắt không rời khỏi chiếc điện thoại bàn bên cạnh, khuôn mặt nặng trĩu như phủ đầy mây đen.
Hà Tĩnh Vinh vừa đi xã giao về, mới lên giường đã đưa tay ôm eo cô, miệng cười cười: “Giờ này rồi mà em còn chờ điện thoại gì nữa? Trường Quân chắc không gọi đâu. Ngủ thôi, ngủ thôi! Vân Tụ à, em nói xem khi nào chúng ta mới có con đây? Mẹ anh hôm qua lại hỏi nữa rồi…”
Cố Vân Tụ gạt tay chồng ra, không kiên nhẫn đáp: “Anh hỏi em, em biết hỏi ai? Có phải tại em không sinh được đâu! Đêm nào anh cũng đi nhậu đến nửa đêm mới về, nghe khẩu khí này của anh, là đang trách ngược em lại hả?”
Hà Tĩnh Vinh vội vàng cười xòa: “Sao dám trách em chứ? Tất cả là do anh không tốt! Thôi nào, đừng chờ điện thoại nữa. Khuya rồi, mình ngủ đi…”
“Anh phiền quá đi! Muốn ngủ thì tự ngủ!”
Hà Tĩnh Vinh liếc nhìn cô một cái, thu tay về rồi nằm xuống. Một lát sau, anh ta nói:
“Vân Tụ, không phải anh nhiều chuyện, nhưng em vẫn nên đừng xen vào thì hơn. Anh biết em với tiểu thư nhà họ Diệp thân thiết, lại còn cùng cô ấy kinh doanh cao su kiếm được không ít tiền. Anh cũng hiểu em hy vọng cô ấy có thể trở thành em dâu của em. Nhưng chuyện giữa vợ chồng người ta, anh thấy em đừng nên dính vào, kẻo đến lúc cuối cùng lại khó xử cho chính mình.”
“Anh thì biết cái gì?” Cố Vân Tụ tức giận nói, “Cái con nhỏ Tiêu Đức Âm đó em vốn đã thấy chướng mắt từ lâu rồi! Trước kia gây ra đủ thứ điều tiếng làm mất mặt nhà họ Cố chúng ta chưa nói, tối nay em tốt bụng đến thăm nó, vậy mà nó lại đối xử với em như thế! Đúng là tức chết đi được! Hà Tĩnh Vinh, anh có ý gì đây?” Cô nghi ngờ nhìn chằm chằm chồng mình. “Em mới là vợ anh đấy! Sao nghe giọng điệu anh giống như đang bênh nó vậy? Hai người có quan hệ gì mà anh nói thay cho nó?”
Hà Tĩnh Vinh sững người, rồi nổi nóng nói:
“Em điên rồi à? Nói năng linh tinh cái gì thế! Được, được rồi, là anh lắm lời! Vậy thì anh không nói nữa, em thích làm gì thì làm!”
Nói xong anh kéo chăn lên, quay mặt đi nằm xuống.
Cố Vân Tụ trong lòng nghẹn một bụng tức, cũng không thèm nhìn chồng mình nữa.
Căn phòng chìm vào yên tĩnh. Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên “reng reng”, Cố Vân Tụ hai mắt sáng lên, lập tức cúi người nhấc máy.
…
“Chị ba, khuya thế này tìm em có chuyện gì vậy?” Giọng Cố Trường Quân từ đầu dây bên kia vang lên.
“Trường Quân! Nghe chị nói,” Cố Vân Tụ bức xúc kể, “Tối nay chị tức muốn chết! Nghe nói Tiêu Đức Âm mấy hôm trước về nhà, chị với chị cả bàn bạc rồi tối nay cùng đến thăm nó. Bọn chị là có lòng tốt! Thấy nó vừa về đã định quay lại làm thiết kế kiến trúc gì đó ở Đại học Kinh Hoa, chị cảm thấy không ổn nên cùng mẹ khuyên nhủ vài câu. Chị cũng chỉ nhẹ nhàng nói vài lời thôi, vậy mà nó nổi cáu, không những cãi mẹ và chị cả, còn trút giận lên người chị, nói chị không ưa nó nên cố tình gây chuyện! Trường Quân, chị ba em sống từng này năm, lần đầu tiên bị người ta chỉ mặt mắng như thế! Chị tức đến nghẹn luôn rồi đây!”
Cố Trường Quân nhíu mày, im lặng không nói một lời.
“Em không tin hả?” Cố Vân Tụ lập tức lớn tiếng.
“Em phải nghe cho rõ! Nó còn dám ngang nhiên lặp lại lời em từng nói, cái gì mà nếu em không ly hôn, nó sẽ tiếp tục ở lại nhà họ Cố! Nghe cứ như là em ép nó vậy, làm như nó bị oan ức lắm! Nhà họ Cố chúng ta đối xử tệ bạc với nó lắm sao? Chị thật sự không thể chịu nổi nữa! Trường Quân, chị không phải mong em ly hôn, nhưng loại phụ nữ chỉ biết làm màu như vậy, em giữ trong nhà chẳng những không mang lại may mắn, mà còn luôn gây họa! Trước kia chẳng phải đã là bài học rồi sao? Chị thấy nếu em muốn ly hôn thì nên làm cho xong! Chẳng qua là ba cứ cố tình cản, chị cũng không biết nó đã nói gì với ba mà ông còn bênh nó! Ba vốn trọng tình cảm, lại còn muốn giữ thể diện cho nhà họ Tiêu. Theo chị thì, Tiêu gia không biết dạy con gái, làm ra chuyện mất mặt như vậy, đã sớm nên đưa nó về rồi mới phải! Trường Quân, nếu một ngày em quyết định ly hôn, cứ mạnh dạn mà làm! Chị và anh rể em nhất định sẽ đứng về phía em.”
Hà Tĩnh Vinh mở mắt, lặng lẽ liếc nhìn vợ một cái.
“Chị ba, còn gì nữa không?” Từ đầu đến giờ, Cố Trường Quân chỉ lặng lẽ nghe chị ba mình nói hết tràng này đến tràng khác, bỗng nhiên lên tiếng cắt ngang.
“Có! Không chỉ mình chị, mẹ và chị cả cũng tức gần chết! Em không ở đó, nếu có mặt chắc em cũng thấy – mặt mẹ trắng bệch như tờ giấy, suýt nữa đứng không vững. Em cũng biết mẹ em sức khỏe không tốt…”
“Em hiểu rồi. Cũng muộn rồi. Chị ba bớt giận đi, nghỉ sớm nhé. Em cúp máy đây.”
Cố Trường Quân dứt lời liền gác máy, xoay người rời đi, gật đầu chào người trực ban, một mình rảo bước ra bãi đỗ xe, lên xe nổ máy, rời khỏi sân bay Nam Uyển.
…
Khi Cố Trường Quân về đến nhà, cả căn biệt thự nhà họ Cố đã tắt đèn, chìm trong bóng tối. Người giữ cửa – chú Vương, chồng của mẹ Vương, người giúp việc lâu năm trong nhà – thấy anh về liền ra mở cổng, nói:
“Trễ thế này mới về, cậu chủ thật vất vả.”
Cố Trường Quân gật đầu chào, lái xe vào sân, hỏi:
“Buổi tối chị cả và chị ba có tới không?”
“Có ạ, ăn cơm xong không lâu thì về rồi.”
Cố Trường Quân đỗ xe, bước nhẹ lên tầng hai. Khi đẩy cửa phòng ngủ vốn không khóa bước vào, anh hơi khựng lại. Trên bàn làm việc, chiếc đèn bàn vẫn sáng, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. “Vợ” anh – Tiêu Đức Âm – đang gục trên bàn, bất động. Nhìn từ phía sau, có vẻ cô đã ngủ rồi.