Kim Phấn Mỹ Nhân - Bồng Lai Khách
Cố Trường Quân dứt khoát từ chối nhà họ Cao
Kim Phấn Mỹ Nhân - Bồng Lai Khách thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ăn sáng xong, Tiêu Mộng Hồng về phòng thay thường phục để ra ngoài. Cố Trường Quân cũng bước vào theo, hỏi: “Em định đi đâu vậy?”
Tiêu Mộng Hồng đáp:
“Tòa nhà chính của Đại học Kinh Hoa sắp hoàn thiện phần mái, em muốn qua đó xem một chút. Em còn hẹn gặp Lý Tố Mai. Hôm nay chị ấy có mặt ở Bắc Bình.”
“Để anh đưa em đi.”
Cố Trường Quân đứng sau lưng cô, nhìn hình bóng cô trong gương mà nói.
“Anh có việc thì cứ lo đi, đừng bận tâm đến em.”
Tiêu Mộng Hồng thay đồ xong, bước đến bàn trang điểm ngồi xuống, bắt đầu đeo khuyên tai. Trong suốt quá trình, cô không hề liếc nhìn anh lấy một lần. Thái độ của cô rõ ràng là lạnh nhạt.
…......
Tối qua, sau khi Cố phu nhân rời đi, từ dịu dàng đến cuồng nhiệt, từ bàn đến giường, Cố Trường Quân quấn lấy cô rất lâu mới chịu dừng lại. Về mặt thể xác, cô không còn cảm thấy khó chịu như trước nữa.
Có thể là vì cơ thể dần quen với người đàn ông này, sau một lúc, thậm chí cô còn nhận ra bản thân bắt đầu cảm nhận được khoái cảm ngọt ngào mà anh mang đến. Khi anh đưa cô lên đỉnh, cô không kìm được mà siết chặt lấy anh.
Thế nhưng, đến cuối cùng, cảnh tượng khiến cô khó chịu vẫn xảy ra. Khi nhận ra anh sắp đến giới hạn, cô yêu cầu anh đừng ở lại trong cơ thể mình, coi như là cách cuối cùng để giữ lại một chút lý trí. Ban đầu cô nói như ra lệnh, nhưng thấy anh không để tâm, cô chuyển sang van xin. Không ngờ điều đó lại càng khiến anh như bị kích thích hơn, cuối cùng không thể kìm lại được nữa.
Sau tất cả, cô tức giận đến mức vừa đá vừa cắn anh, còn anh thì như thường lệ vẫn im lặng, mặc cô đánh, mặc cô mắng. Anh không chống trả, không phân bua, chỉ lặng lẽ chịu đựng. Nhưng sự cam chịu ấy cuối cùng lại khiến cô không còn gì để trút giận, đành buông xuôi.
“Mới nãy chỉ là đối phó mẹ một chút thôi. Thật ra anh không vội. Mấy ngày nay anh đều có thể dành thời gian bên em.”
Cố Trường Quân nói, theo cô đến bên bàn trang điểm, nhìn cô tiến đến tấm gương, cầm lấy đôi bông tai đá trắng tròn lớn mà cô vẫn hay đeo hằng ngày.
Nút khuyên tai hơi cứng, cô có chút vụng về, loay hoay mãi vẫn chưa cài xong.
“Em nói thật đấy! Anh có thể tránh xa em một chút được không?”
Tiêu Mộng Hồng bỗng nổi cáu, giật khuyên tai ra rồi ném lên bàn trang điểm.
Chiếc khuyên tai lăn trên mặt bàn rồi rơi xuống sàn ngay cạnh chân cô.
Cố Trường Quân ngồi xổm nhặt lên, cẩn thận lau sạch bằng khăn tay, rồi khom lưng định giúp cô đeo lại. Tiêu Mộng Hồng quay mặt đi tránh.
“Đừng nhúc nhích! Nhỡ đau thì chịu nhé.”
Cố Trường Quân nhẹ nhàng giữ mặt Tiêu Mộng Hồng, đôi tay nhanh nhẹn khéo léo, rất nhanh đã giúp cô đeo xong khuyên tai. Anh nhìn kỹ gương mặt cô rồi nói: “Em trang điểm thế nào cũng đẹp hết.”
“Càng nhìn càng đẹp.” Anh lại thêm một câu.
Tiêu Mộng Hồng phớt lờ anh, coi anh như không khí, cầm túi quay người bỏ đi. Cố Trường Quân vừa định đuổi theo thì cô đã mở cửa đi ra ngoài.
...............
Cố Trường Quân đưa Tiêu Mộng Hồng đến Đại học Kinh Hoa, đợi cô xong việc rồi đưa cô đi gặp nữ sĩ Lý Tố Mai theo lời hẹn. Đợi cuộc gặp kết thúc, vừa đến gần giữa trưa, anh chân thành mời nữ sĩ Lý đi ăn cơm trưa. Trên bàn ăn, không khí nhẹ nhàng trang nhã, lời ăn tiếng nói cũng lịch thiệp.
Đây là lần đầu Lý Tố Mai gặp mặt Cố Trường Quân, ấn tượng đối với anh rất tốt. Sau khi ăn xong, Tiêu Mộng Hồng chia tay nữ sĩ Lý, hẹn gặp lại nhau ở Thượng Hải, rồi cùng anh trở về.
Tiêu Mộng Hồng không thể đuổi được anh đi, cứ thấy mặt anh là trong lòng lại bực bội. Cô chỉ mong anh sớm kết thúc kỳ nghỉ mà rời khỏi Bắc Bình, hoặc có thể thẳng tay cãi nhau một trận cho hả giận, vậy mà lại chẳng thể gây chuyện nổi. Trên đường trở về, dù nghe thấy tiếng bước chân anh ở ngay sau lưng, cô cũng chẳng buồn ngoái nhìn lấy một cái.
Cố Trường Quân thì vẫn điềm tĩnh đến lạ, trước sau không hề tỏ ra chút bực bội nào, vẫn dịu dàng trò chuyện với cô như thường. Về đến nhà họ Cố thì đã là quá trưa. Xe vừa dừng lại, Tiêu Mộng Hồng tự mình mở cửa bước xuống trước, bước nhanh vào nhà thì phát hiện trong sảnh có khách đang đợi.
Trong phòng khách đang có hai người phụ nữ lạ mặt, trạc tuổi mẹ cô – Tiêu phu nhân, đều ăn mặc theo kiểu truyền thống. Bên cạnh là Cố phu nhân và Cố Trâm Anh đang ngồi tiếp chuyện. Chẳng hiểu sao, không khí trong phòng lại có phần nặng nề.
Cố phu nhân lộ vẻ do dự, còn Cố Trâm Anh thì chỉ lặng lẽ cúi đầu, mắt nhìn chằm chằm đầu gối, vẻ mặt uể oải, như thể đã phải chịu đựng rất lâu.
Tiêu Mộng Hồng đứng khựng lại nơi ngưỡng cửa. Lúc này, Cố Trường Quân cũng vừa bước vào, vừa nhìn thấy cảnh này liền thoáng ngẩn người.
Hai người phụ nữ kia vội vàng đứng dậy, người trước người sau cúi đầu chào, trên mặt mang vẻ dè dặt, gượng cười lấy lòng: “Cố thiếu gia, thiếu phu nhân về rồi ạ?”
“Cao phu nhân, Cao bá mẫu.”
Cố Trường Quân lễ phép chào hỏi hai người phụ nữ.
Tiêu Mộng Hồng lập tức đoán được thân phận của họ: một người hẳn là mẹ chồng cũ của Cố Trâm Anh, người còn lại chắc là họ hàng bên nhà họ Cao. Cô liền cùng Cố Trường Quân bước đến, lịch sự chào hỏi hai người.
Cao phu nhân và Cao bá mẫu vội vàng đáp lễ.
Sau khi chào hỏi xong với hai người phụ nữ nhà họ Cao, Cố Trường Quân định đưa Tiêu Mộng Hồng lên lầu, nhưng vừa nhìn thấy vẻ mặt của Cố Trâm Anh thì anh dừng bước, hỏi:
“Cao phu nhân, lâu rồi không gặp, dạo này người nhà vẫn ổn chứ ạ?”
“Cảm ơn cậu quan tâm, mọi chuyện vẫn tạm ổn cả.” – Cao phu nhân vội đáp, cười lấy lòng.
Cố Trường Quân gật đầu mỉm cười:
“Mấy hôm trước nghe nói bên nhà các vị có ý muốn đón chị hai tôi về?”
“Đúng đúng rồi.” Cao phu nhân mặt mày rạng rỡ hẳn lên, “Không chỉ có chuyện đó, hôm nay chúng tôi đến đây, ngoài việc thăm hỏi Cố phu nhân và Trâm Anh, còn có một chuyện tốt muốn bàn với các vị. Vừa rồi cũng mới nói sơ qua với Cố phu nhân.”
Cố phu nhân liếc nhìn con gái, trong lòng khẽ thở dài, rồi quay sang nói với con trai:
“Cao phu nhân nói, bên họ hàng nhà họ Cao đã bàn bạc, muốn lập một cái ‘tiết phường’ cho Trâm Anh, đưa con bé về lại nhà họ.”
Bà ngập ngừng giây lát rồi nói tiếp:
“Còn muốn cho con bé nhận một đứa con nuôi trong tộc, để sau này có chỗ dựa dẫm…”
“Không hẳn chỉ là như thế,” – Cao phu nhân lập tức tiếp lời – “Chúng tôi nghĩ, đây là cách vẹn cả đôi đường. Ở nhà vẫn thường nói với nhau, nhà họ Cao có được Trâm Anh làm con dâu, đúng là tổ tiên phù hộ, thắp nhang cũng không cầu được. Chỉ tiếc con trai tôi mệnh bạc, không thể cùng con bé sống đến đầu bạc răng long, mà lại không để lại một đứa con nào. Những năm qua, nhờ nhà các vị quan tâm chăm sóc Trâm Anh, chúng tôi thật sự rất cảm kích. Nhưng chuyện này chung quy vẫn không phải là kế lâu dài. Nghĩ đến nửa đời còn lại của Trâm Anh, tôi lại cảm thấy không yên lòng.
Mấy ngày trước nghe nói trong tộc sắp tổ chức lễ tế đường, chúng tôi liền nghĩ, sao không nhân dịp này lập cho Trâm Anh một cái tiết phường, nhận thêm một đứa con trai nữa. Sau này có con bầu bạn, vừa danh chính ngôn thuận, lại có chỗ dựa. Cho nên hôm nay mới mạo muội đến đây, muốn bàn bạc với mọi người một chút.”
Nhà họ Cao là một đại tộc lâu đời, từng có chút quan hệ thông gia với hoàng tộc triều trước. Đến tận bây giờ, trong nhà vẫn nặng nề bầu không khí cổ hủ, cũ kỹ. Lão gia nhà họ Cao thậm chí còn không chịu dùng điện đèn hay điện thoại, cứ nhất quyết bài xích mọi thứ thuộc về thời đại mới.
Cố Trâm Anh là con dâu trưởng của nhà họ Cao. Sau khi thủ tiết vài năm thì được nhà mẹ đẻ là Cố gia đón về. Lúc ấy, nhà họ Cao rất không hài lòng, nhưng vì e ngại thế lực nhà họ Cố nên không dám ngăn cản mạnh mẽ. Những năm qua, họ vẫn luôn tìm cách đón Trâm Anh quay lại, như vậy thì người con trai đã khuất kia cũng xem như vẫn còn một “gia đình đúng nghĩa”.
Chỉ là, tiếc thay, nhà họ Cố dường như không còn nhắc đến chuyện này. Mấy lần nhà họ Cao sai người tới đón, đều bị từ chối khéo với đủ lý do, khiến họ dần dà đành phải tạm gác chuyện đó lại, thầm nghĩ nếu Trâm Anh cứ an phận sống ở nhà mẹ đẻ, thì cũng đành chịu.
Không ngờ gần đây nghe được tin rằng Trâm Anh dạo này không còn như trước, không chỉ suốt ngày ra ngoài mà còn có vẻ thay đổi. Tuy không nắm rõ cụ thể, nhưng chuyện ấy khiến họ không thể ngồi yên. Sau khi bàn bạc với chị em dâu trong nhà, họ quyết định nhân dịp sắp diễn ra lễ tế đường trong tộc, nghĩ ra một cách danh chính ngôn thuận để đến tận nơi đòi người.
…….
“Các vị xem thế nào, chuyện này có thể không?”
Cao phu nhân nói xong thì nhìn sang Cố phu nhân dò hỏi.
Cố Trường Quân hơi nhíu mày lại.
Cố phu nhân trong lòng rối như tơ vò, thật sự không vui chút nào khi nghĩ đến việc con gái mình phải quay về nhà chồng thủ tiết suốt quãng đời còn lại.
Bà vốn cũng là người mang tư tưởng truyền thống, từ trong thâm tâm vẫn luôn không ưa mấy thứ tư tưởng mới mẻ, hiện đại đang lan tràn khắp nơi. Thế nhưng khi chuyện ấy xảy ra với chính con gái mình, giờ phút này bà lại cảm thấy giận dữ trước việc nhà họ Cao lấy lễ nghi cũ kỹ ra làm cái cớ để ép buộc Trâm Anh.
Xét theo quan niệm truyền thống, những gì người nhà họ Cao nói thật ra cũng không phải là vô lý. Tư tưởng “từ đường – gia phả” đến giờ vẫn rất được xem trọng, đặc biệt là với những gia đình giàu có, họ lại càng để tâm đến những chuyện như vậy. Còn nhớ mấy năm trước, ở Thượng Hải, một nhà tài phiệt tổ chức lễ hoàn thành từ đường vô cùng long trọng, đón rước thần vị tổ tiên vào gia phả, quy mô lên đến hơn năm nghìn người, đội ngũ đi từ khu tô giới kéo dài vài dặm, từng gây chấn động dư luận.
Huống hồ, dù cho chồng đã mất, từ xưa tới nay, chỉ có nhà chồng không chấp nhận con dâu nữa thì nhà mẹ đẻ mới bất đắc dĩ đón con gái về. Còn như nhà họ Cố, mạnh mẽ đưa Trâm Anh về ở luôn từ khi chồng mất, xét theo lẽ thường thì cũng chẳng hợp tình hợp lý. Giờ thì Cao phu nhân lại đích thân đến mở lời như vậy, bà thật sự không muốn đồng ý, nhưng cũng chẳng tiện thẳng thừng từ chối ngay lập tức.
Vị Cao bá mẫu, người nãy giờ vẫn im lặng, thấy vậy liền đến ngồi cạnh Cố Trâm Anh, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, giọng dịu dàng như đang dỗ dành:
“Trâm Anh à, mẹ chồng con cũng chỉ lo nghĩ cho con thôi. Nếu con thấy chuyện này cũng hợp tình hợp lý, thì gật đầu một cái là được.”
Móng tay Cố Trâm Anh cắm sâu vào lòng bàn tay mình, mái tóc rủ xuống, cả người không động đậy chút nào.
Phòng khách lặng ngắt như tờ.
Tiêu Mộng Hồng định bụng lên tiếng thay cho Cố Trâm Anh, nhưng thấy Cố phu nhân vẫn chưa nói gì, nên lại ngập ngừng. Tự mình chen vào lúc này e là không ổn, nên theo phản xạ, cô quay sang nhìn Cố Trường Quân.
“Cảm ơn Cao phu nhân đã suy nghĩ chu đáo thay cho chị hai của tôi.” Cố Trường Quân bỗng lên tiếng nói, “Chỉ là ba mẹ tôi không muốn con gái mình phải sống thủ tiết như thế đến hết đời, tôi cũng không muốn như thế. Ngay từ đầu, nếu chúng tôi đã quyết đón chị hai về, thì không hề có ý định để chị ấy quay lại nữa. Chỉ e lần này phụ lòng tốt của Cao phu nhân rồi.”
Tiêu Mộng Hồng thầm thở phào.
Cố Trâm Anh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn em trai đầy cảm kích.
Cố phu nhân cũng nhìn con trai mình, không lên tiếng tỏ thái độ.
Nét cười trên mặt Cao phu nhân lập tức biến mất, thần sắc thoáng lúng túng, quay sang nhìn người chị em dâu của mình. Vị Cao bá mẫu đang ngồi cạnh Cố Trâm Anh vội vàng lên tiếng:
“Cố thiếu gia nói vậy là vì còn quá trẻ, chưa trải sự đời. Tình người và lễ nghĩa là thứ mấy ngàn năm nay bất biến. Hai nhà chúng ta đã từng kết thông gia, sao có thể nói dứt là dứt? Chúng tôi cũng chỉ là muốn tính toán chu toàn cho nửa đời còn lại của Trâm Anh thôi.”
Cố Trường Quân mỉm cười đáp lại:
“Tình người tất nhiên là phải giữ, nhưng lễ nghĩa thì chưa chắc đã phải ràng buộc mãi. Nếu anh rể còn sống, chị hai tôi tất nhiên phải sống dựa vào nhà họ Cao. Nhưng giờ anh ấy đã mất mười năm rồi, tôi – Cố Trường Quân – cũng không đến mức không lo nổi cho chị gái mình một bữa cơm. Nửa đời sau của chị ấy, xin phép khỏi cần các vị bận lòng. Nếu Cao phu nhân vẫn nhớ tình nghĩa xưa, thỉnh thoảng qua lại, chúng tôi rất cảm kích. Còn những lời khác, sau này xin miễn nhắc lại, Cố gia chúng tôi đã hiểu ý rồi.”
Cao bá mẫu nhất thời nghẹn lời. Thấy Cố phu nhân từ nãy đến giờ vẫn không nói gì, bà ta và Cao phu nhân liếc nhau một cái, trong lòng đều biết không nên nán lại nữa, đành ngượng ngùng đứng dậy:
“Nếu Cố thiếu gia đã nói như vậy, chúng tôi cũng không còn gì để nói, xin phép về trước.”
Cố Trường Quân không giữ khách, lập tức gọi người đưa tiễn họ. Lúc này Cố phu nhân mới trách con trai quá nóng nảy, khách sáo giữ khách vài câu, nhưng Cao phu nhân và Cao bá mẫu đương nhiên không chịu nán lại. Họ được Cố phu nhân tiễn ra tận cửa lớn, sau đó lên xe rời đi.
Hai người phụ nữ nhà họ Cao đứng dậy ra về, nhân lúc Cố phu nhân đang tiễn khách, Cố Trâm Anh bước đến trước mặt Cố Trường Quân, khẽ nói lời cảm ơn.
Cố Trường Quân dịu giọng đáp:
“Chị hai, trước giờ vẫn chưa có dịp nói rõ, hôm nay tiện đây em nói hết lời trong lòng. Sau này nếu chị gặp được người phù hợp, muốn tái giá, chúng em sẽ tổ chức hôn lễ thật long trọng cho chị. Còn nếu chị không muốn lấy chồng nữa, thì kể cả sau này ba mẹ mất đi, em và Đức Âm vẫn sẽ coi chị là người thân ruột thịt, là người nhà cả đời. Chị không cần phải lo nghĩ gì hết.”
Cố Trâm Anh nghe vậy, gương mặt thoáng hiện vẻ xúc động.
Lúc này, Cố phu nhân tiễn khách xong quay vào. Nghĩ bụng hôm nay con trai mình đã cùng nhà họ Cao nói rõ ràng như thế, dù sao hai nhà trước đây cũng từng là thông gia, đối phương cũng là người có danh tiếng, giờ mà dứt khoát tuyệt tình quá thì cũng không hay. Bà bèn gọi riêng Cố Trường Quân vào trong, bàn bạc thêm chuyện làm thế nào để chấm dứt hẳn mối quan hệ ấy một cách khéo léo.
Còn Tiêu Mộng Hồng thì đưa Cố Trâm Anh về lại phòng. Hai chị em nói chuyện hồi lâu, đến khi xong xuôi mới cùng nhau rời đi, quay về phòng ngủ.