Chương 10: Lựa chọn kỵ binh

Kinh Mậu Đại Tống - Ngô Tứ Quân

Chương 10: Lựa chọn kỵ binh

Kinh Mậu Đại Tống - Ngô Tứ Quân thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tang Ba Can nhìn Tần Quyên, "Ngươi theo ta, còn hắn..."
"Ta tên Mộc Nhã." Mộc Nhã nói.
"Mộc Nhã, ngươi đi theo huynh đệ Đại Ưng của ta."
Đại Ưng 16 tuổi, người Kim quốc nhưng mẹ là người dân tộc Mông Cổ. Hắn là trợ thủ đắc lực của Tang Ba Can, tài tính toán giỏi, cũng biết buôn bán mặc cả.
Tần Quyên nghĩ, nếu cha nó còn sống, chắc sẽ thích Đại Ưng lắm. Năm xưa, cha vẫn luôn tìm kiếm một quản sự giỏi tính toán để thay mình quản lý.
Tang Ba Can cưỡi chung ngựa với Tần Quyên, họ hướng về nam, nhanh chóng trở về doanh trại Cát Cáp Bố để báo cáo tình hình cho Tả An đại nhân.
Đi về phía nam chừng 20 dặm, không biết đã mấy giờ, Tần Quyên đột nhiên lên tiếng, "Bách phu trưởng..."
"Gọi ta là Tang Ba Can."
"Tang Ba Can." Tần Quyên bất chợt cao giọng nói, "Ta thấy có chuyện không ổn."
Mấy người đi theo phía sau, Đại Ưng và Mộc Nhã tiến tới, "Có chuyện gì thế?"
Tang Ba Can giải thích, "Tần Quyên có chuyện muốn nói với ta."
Tần Quyên chỉ về phía xa, nơi có một phong hỏa đài đổ nát, "Từ lúc rời Cát Cáp Bố doanh, ta đếm được tổng cộng 13 cái phong hỏa đài như vậy."
*Phong hỏa đài: Công trình thắp lửa truyền tin khi địch tấn công, thường nằm trên tuyến đường quan trọng.
Nói xong, nó lấy ra một tấm bản đồ da dê. Tang Ba Can nhìn chữ viết chi chít trong đó, đương nhiên chẳng hiểu gì....
"Rõ là nhiều chuyện quá." Mộc Nhã cười.
Tần Quyên đỏ mặt, nhưng ánh mắt kiên định, tiếp tục nói, "Đằng kia là phong hỏa đài thứ tư kể từ khi ta quay về, nhưng lại không phải cái thứ mười ta thấy từ khi xuất phát."
Mộc Nhã, người cơ bắp nhưng không thông minh lắm, nghĩ mãi không hiểu, "Sao lại là cái thứ mười? Không phải thứ chín à? 13 trừ 4 là 9, theo số thì phải là 9 chứ?"
Đại Ưng vỗ đầu hắn, "Sao ngươi dốt thế. Đếm xuôi là cái thứ mười, đếm ngược sẽ là cái thứ tư. Tần Quyên nói không sai đâu, ngươi đừng ngắt lời."
Mộc Nhã vẫn mơ màng. Hắn đếm thử, quả nhiên đếm xuôi tới cái thứ mười thì đếm ngược là cái thứ tư.....Nhưng rõ ràng 4 cộng 9 mới là 13, sao lại thế được? Vậy mà mấy năm nay, thành tích học toán của hắn trong quân ngũ luôn đứng thứ hai từ dưới lên, không sai.
Tần Quyên tiếp tục nói, "Phong hỏa đài thứ tư này chắc chắn là cái thứ tám ta gặp kể từ lúc xuất phát."
Đại Ưng nhướn mày, "Ngươi chắc không?"
Tần Quyên gật đầu, "Chắc chắn."
Đại Ưng hỏi, "Nghĩa là ta quay về từ phong hỏa đài thứ mười một?"
"Không, ta quay về từ thứ mười ba, đi qua ba cái, đến cái thứ tư thì lại biến thành cái thứ tám tính từ lúc xuất phát." Tần Quyên nói chắc.
Sự quả quyết của nó khiến mọi người lo sợ.
Mộc Nhã không kiềm chế nổi, "Tần, ngươi làm ta nổi da gà. Ngươi không lầm chứ? Mà không, trước giờ ngươi chỉ nhìn thấy một lần là không nhớ sai....Nhưng nếu đúng như vậy thì thật đáng sợ."
Đại Ưng đột nhiên quát, "Hai trong số 13 phong hỏa đài (thứ chín và thứ mười) đã biến mất ư?"
Tần Quyên nhìn Tang Ba Can, "Bách phu trưởng đại nhân, chắc chắn hai phong hỏa đài ấy có vấn đề. Chúng ta vội bỏ trốn nên không chú ý. Trên đường đi, ta chỉ nhớ đã đi ngang qua mấy phong hỏa đài, nhưng trời tối và hoảng loạn nên không quan sát được. Ta nghi ngờ hai cái ấy có thể giải đáp thắc mắc cho chúng ta. Vậy nên bách phu trưởng, Tần Quyên đề nghị, thay vì đào binh trốn thoát, sao không quay về thu thập thông tin có giá trị?"
Nghe nó nói, mọi người động tâm nhưng cũng mâu thuẫn.
"Không có vũ khí, thức ăn nước uống cũng vứt đi, trong túi chẳng còn gì nhiều, 9 người chúng ta không thể ở đây quá hai ngày."
"Vậy thì bảo vài người quay về báo cáo, chia thức ăn nước uống, một số người đi điều tra..."
Nghe tới đây, có người hô, "Ta muốn về, ta không muốn tìm hiểu gì hết. Ta không cần công lao, chỉ cần sống sót. Các huynh đệ ta chết cả rồi. Lũ người đó quá đáng sợ, ta không...."
"...."
Tranh luận diễn ra, bầu không khí lo lắng bao trùm cả nhóm giữa sa mạc hoang vu.
Sau một hồi cân nhắc, Tang Ba Can bảo mọi người chia thức ăn nước uống làm hai phần.
"Ta, Đại Ưng, Tần Quyên và Mộc Nhã sẽ đi điều tra. Năm người các ngươi về Cát Cáp Bố doanh, báo cáo mọi chuyện với Tả An đại nhân. Phải mau lên."
"Tang Ba Can, chúng ta cũng muốn theo ngươi!" Một huynh đệ khác nói, họ không muốn quay về cùng đám người hèn nhát.
"Không được." Tang Ba Can lý luận chặt chẽ. Một trong số đó là vì hắn sợ ba người còn lại quay về sẽ nói dối với Tả An phó tướng. Có huynh đệ đi cùng, chuyện này sẽ không xảy ra.
Tang Ba Can nói, "Nhưng ta còn yêu cầu cuối cùng. Các ngươi cưỡi ba con ngựa về, còn bốn con, mỗi người chúng ta một con."
Các huynh đệ đương nhiên không phản đối. Những người kia im lặng đắn đo, cuối cùng cũng đồng ý.
Năm người quay về, các huynh đệ của Tang Ba Can vỗ vai hắn, "Chờ ngươi về doanh uống rượu."
Bóng dáng họ xa dần, tan biến trong gió cát.
Tang Ba Can nhìn Tần Quyên, "Giờ ngươi nói xem, vì sao ngươi tin chắc phong hỏa đài kia là cái thứ tám từ lúc ta xuất phát?"
"Vì ở đó có một đống xương khô rất lớn. Lúc ta đi qua đây đã nghĩ, không biết có phải từng có một thương đội lớn đi ngang không. Bọn họ bị cướp tấn công nên mới có nhiều xương cốt như thế." Tần Quyên đáp.
Tang Ba Can cau mày, nhưng cũng tin phán đoán của nó.
"Tần Quyên, ngươi cưỡi ngựa của ta. Mỗi người một con, chúng ta đi về phía bắc." Tang Ba Can xuống ngựa, đưa dây cương cho Tần Quyên. Tần Quyên bước tới, Tang Ba Can gỡ mũ nỉ của mình xuống, đội lên đầu cho nó. Tần Quyên sửng sốt.
Tang Ba Can không có mũ nỉ nhưng vẫn còn trụ giáp sắt. Hắn thấy Tần Quyên ngoài áo giáp ra chẳng mặc gì nhiều, mũ cũng không có. Từ lúc chạy trốn đến giờ, thằng bé chỉ có một cái áo choàng rách nát.
Sau khi đám Tần Quyên lên ngựa, Đại Ưng hỏi, "Ngươi có nhớ gần phong hỏa đài thứ chín có đặc thù gì không?"
"Đám thứ chín có vài gốc hồ dương." Tần Quyên đáp. Nhưng trên đường trốn về, họ không đi ngang cây hồ dương nào. Tần Quyên chỉ mải chú ý phong hỏa đài lửa mà quên mất cây hồ dương, nên không nói cho mọi người biết.
*
Quả nhiên điều Tần Quyên lo lắng đã thành hiện thực.
Vì phong hỏa đài biến mất nên họ phải tìm mấy cây hồ dương, nhưng đi qua đi lại mấy lần không thấy có hồ dương đâu.
Thậm chí, họ bắt đầu nghi ngờ Tần Quyên nhớ sai.
"Ta cảm giác phong hỏa đài hẳn là ở quanh đây. Nếu không tìm thấy cây hồ dương, vậy..." Tần Quyên ngẫm nghĩ rồi nói, "Có khả năng hồ dương cũng bị chặt rồi. Chỉ có thể như vậy thôi."
Tang Ba Can hiểu ý, "Tìm dấu vết rừng hồ dương, nhớ chú ý mặt cát. Chúng có thể chặt cây nhưng không nhổ được gốc đâu. Trên cát vẫn còn sót lại gốc cây."
Hồ dương là cây cao duy nhất mọc trên sa mạc. Ở phong hỏa đài thứ chín, có khả năng trước kia từng tồn tại một ốc đảo, thậm chí còn có một rừng hồ dương lớn. Nhưng qua thời gian, gió cát chồng chất, thời đại đổi thay, phong hỏa đài trở nên hoang tàn, còn rừng hồ dương chỉ còn vài cây lơ thơ.
*
Đám Tần Quyên phải đi rất lâu mới tìm được gốc hồ dương. Tần Quyên dựa vào vị trí ấy để đoán ra vị trí của phong hỏa đài thứ chín.
Từ trên lưng ngựa, nó chậm rãi vươn tay, chỉ về phía xa. Nó khẳng định mấy ngày trước chắc chắn có một tòa phong hỏa đài cũ nát ở đó. Nhưng cũng quá sức khó tin. Chỉ vài ngày mà phong hỏa đài biến mất, hồ dương thì bị chặt...?
Bốn người đều cảm thấy khác thường. Tang Ba Can xuống ngựa, Đại Ưng và Mộc Nhã cũng xuống theo. Họ buộc ngựa vào gốc cây hồ dương đã bị chặt.
"Chúng ta sẽ đi xem sao, hai người các ngươi ở lại đây, thấy nguy hiểm thì chạy mau, biết chưa?"
Không ai biết sau đụn cát đằng kia là gì....
Tang Ba Can đưa túi nước cho Tần Quyên. Hắn và Đại Ưng nhân lúc trời tối mà lên đường.
Tháng giêng, trên sa mạc, hạt cát như hạt băng. Họ không dám đứng, chỉ có thể ngồi xổm.
Thời gian chờ đợi tưởng chừng dài đằng đẵng. Mãi đến khi Tang Ba Can và Đại Ưng quay về, sắc mặt họ trắng bệch. Tang Ba Can bần thần rất lâu, còn Đại Ưng sợ tới nỗi nói cũng lắp bắp.
"Rốt cuộc có chuyện gì...." Mộc Nhã nóng nảy không nhịn được hỏi.
"Chạy trước đã!" Tang Ba Can trầm mặt, gần như run rẩy lên ngựa.
Tần Quyên không nghi ngờ hắn, lập tức làm theo. Đúng lúc ấy, họ nghe thấy tiếng vó ngựa phía sau.
Đại Ưng quát lên, "Đừng hoảng. Bọn họ thường xuyên đột kích nhưng chưa chắc đã biết chúng ta nấp đây. Dù sao chúng ta không phải quân đội mà chỉ là đám tán binh."
Nghe giọng nói run bần bật của hắn, Tần Quyên liền hiểu ý.
"Chúng ta mau đi thôi." Tang Ba Can nói.
Đại Ưng, "Đừng đi hướng nam. Nghe tiếng vó ngựa đi, bọn chúng cũng đi từ hướng bắc xuống nam giống như ngày trước. Chúng ta chạy về hướng vuông góc với họ đi."
Mộc Nhã sốt ruột hỏi, "Vậy thì là đông hay tây?"
"Phía đông." Tang Ba Can nói.
Bốn người quyết định đi về phía đông.
Phía sau họ, đội quân Chó Đen vọt qua. Bấy giờ, bốn người mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Mộc Nhã hỏi Đại Ưng, "Phong hỏa đài kia làm sao mà khi trở về mặt các ngươi trắng bệch như vậy?"
Nghe thế, Đại Ưng một lần nữa tái mét, nửa ngày sau mới dám nói, "Hố chôn tù binh."
Nghe vậy, Mộc Nhã cũng biến sắc, "Chẳng lẽ...."
"Hố chôn tù binh của đại quân Y Văn vương, ít nhất cũng 1000 người." Tang Ba Can trầm giọng, bàn tay lặng lẽ siết chặt cán chùy.
Có lẽ vì quá kinh hoảng, khi họ nghe thấy tiếng vó ngựa mà quay đầu nhìn, đám Chó Đen đã phát hiện họ đang chạy về hướng đông.
Tang Ba Can hô lớn, "Đừng do dự. Tần Quyên, Đại Ưng, Mộc Nhã, các ngươi tách nhau ra, ta ngăn chúng lại. Nhanh lên!"
Nói rồi, hắn ném cho Tần Quyên một vật, "Phải sống sót quay về, giao cái này cho Tả An đại nhân, kể hết chuyện hôm nay cho Tả An đại nhân biết."
Tần Quyên dù là trẻ nhỏ, hoảng sợ gọi, "Bách phu trưởng!"
"Mau cút đi! Nhớ báo thù cho lão tử!"
"Tang Ba Can!" Hai mắt Đại Ưng đỏ ngầu, kêu lớn.
"Cút mau! Tách nhau ra mà chạy, đừng chạy chung! Nhớ rõ, ngày này năm sau, mua cho lão tử nhiều rượu một chút!"
Tần Quyên nắm dây cương đến suýt bật máu.
Khi họ tách ra, Tần Quyên cũng không biết mình rốt cuộc đã chạy hướng nào, đông tây hay nam bắc...
Khi quân Chó Đen đuổi đến, chúng bao vây Tang Ba Can.
Tang Ba Can khi ấy mới 17 tuổi, một thiếu niên cường tráng. Hắn phải giúp đám Tần Quyên tranh thủ thêm thời gian bỏ trốn.