Chương 25: Vương vấn Hồ Hồ 5

Kinh Mậu Đại Tống - Ngô Tứ Quân

Chương 25: Vương vấn Hồ Hồ 5

Kinh Mậu Đại Tống - Ngô Tứ Quân thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tần Quyên và Viết Viết ở lại đó hai hôm. Hai ngày ấy, họ không hề trông thấy tướng quân Tuyết Biệt Đài lần nào.
Sáng sớm ngày thứ ba, khi Tần Quyên vừa thức dậy, lại thấy đứa bé xinh xắn kia đứng đó.
"Sao ngươi lại ở đây?" Tần Quyên nhíu mày rồi mặc quần áo. Nó chẳng thích ai lại gần giường mình. Có lẽ vì từng trải qua cảnh bị quân địch đột kích giữa đêm nên sau này hình thành thói quen như vậy.
"..." Đứa bé không hiểu sao Tần Quyên lại tức giận như thế, tỏ vẻ sợ sệt, đưa cho Tần Quyên một vật trong tay.
Tần Quyên nhìn thấy một chuỗi hạt màu xanh lục lắc lư trong lòng bàn tay nhỏ, lòng chợt thắt lại.
Đó là bánh ú, thứ mà nhiều năm qua nó không được ăn... Tần Quyên chợt cảm thấy hốc mắt cay xè.
"Viết Viết vương thế tử đang nghỉ trong trướng bên cạnh." Nó nói nặng nề, cúi xuống xỏ giày.
Một lúc sau, đứa bé mới hiểu ý Tần Quyên, "Ta không đi lạc đâu. Ta đến tặng cho huynh."
Tần Quyên sửng sốt nhìn nó, "Vương thế tử bảo ngươi tặng ta?"
Đứa bé lắc đầu, khuôn mặt nhỏ ửng hồng, "Ta tặng cho huynh, chứ không phải tên vương thế tử xấu xí kia."
"Sao lại tặng ta?" Tần Quyên nhíu mày. Sau nhiều năm lăn lộn, điều đầu tiên nó nghĩ là đứa bé này bị người khác sai khiến, bởi vậy trong bánh ú có thể đã bị tẩm độc. Những kẻ muốn giết Viết Viết hẳn sẽ giết nó trước.
"Đại ca ca, nhũ danh của ta là Tùng Man, nhưng người ta thường gọi ta là Hồ Cầu Nhi. Huynh có thể gọi ta là Hồ Cầu Nhi cũng được..." Đứa bé cúi đầu, khuôn mặt ửng đỏ, trông có vẻ ngượng ngùng.
Đại ca ca...
Đứa bé gọi Hồ Hồ là cha mà lại gọi nó là ca ca.
Khuôn mặt tuấn tú của Tần Quyên lập tức trở nên nghiêm túc, khóe môi lộ rõ vẻ không vui.
Tùng Man tuy còn nhỏ nhưng biết nhìn sắc mặt người lớn. Nó không hiểu sao Tần Quyên không vui, nên cảm thấy vô cùng luống cuống. Khó lắm mới gặp được một vị ca ca mà nó yêu thích...
Tần Quyên không nói lý do, chỉ bảo, "Ngươi cũng có thể gọi ta là cha."
Nói xong, đứa bé xinh đẹp kia sững sờ. Ngay cả Tần Quyên cũng thấy xấu hổ, hai vành tai nóng bừng.
Tùng Man, "Hả???"
Tần Quyên vội lau mặt, nở nụ cười để lộ hai chiếc răng khểnh xinh xắn, vội nói, "Ta đùa thôi, gọi sao thì gọi."
Nó nghiêm túc đi đến bàn trà, nhấp một ngụm nhỏ, lúc này mới cảm thấy đỡ ngượng.
Tùng Man thấy giọng Tần Quyên dịu xuống, mới vui vẻ gọi, "Tần Quyên đại ca ca!"
Tần Quyên giật mình. Sao tên nhóc này đã biết tên mình rồi? Nhất định có vấn đề...
"Tùng...?" Tần Quyên quay sang nhìn đứa trẻ.
"Ta tên Tùng Man, nhũ danh là Hồ Cầu Nhi. Ca ca có thể gọi ta là Hồ Cầu Nhi." Đôi mắt to của đứa bé chớp chớp, lóng lánh. Nếu ca ca gọi nó là Hồ Cầu Nhi thì vui biết mấy.
"Hồ Cầu Nhi?" Tần Quyên nhíu mày.
"Dạ dạ dạ." Tùng Man gật lia lịa, cái má phúng phính cũng nảy tưng tưng. Sao mà vị ca ca này đẹp thế chứ?
"..." Tần Quyên nghĩ thầm, "Nếu là con của Hồ Hồ thì quả nhiên có thể gọi vậy, nhưng không hiểu sao nó vẫn cảm thấy trong lòng không thoải mái lắm. Suy cho cùng đứa bé này cũng đáng thương, cha chết trận, mẹ nghe tin dữ bèn nhảy sông tự vẫn, để lại đứa nhỏ chưa đầy một tuổi. Hồ Hồ là người thừa kế gia tộc, quả nhiên nên nuôi dưỡng tốt giọt máu cuối cùng của vị thuộc hạ đã hy sinh.
"Không ai bảo đệ tới đây chứ?" Tần Quyên nghiêm túc hỏi.
"Không có đâu!" Tùng Man lớn tiếng đáp. Lũ trẻ trên thảo nguyên đều có giọng nói to.
"Ta chỉ muốn tới gặp huynh. Ta lén chạy ra. Mấy đại nhân bảo gần đây tình hình bên ngoài không yên ổn, không cho ta ra ngoài. Ta không biết, ta chỉ muốn gặp huynh." Nói xong, như nhận ra mình làm sai, nó tỏ vẻ bất an, nhưng thực sự rất muốn gặp Tần Quyên ca ca.
Lúc này Tần Quyên mới vươn tay, dịu dàng xoa đầu đứa bé, "Cảm ơn bánh ú của đệ. Hôm nay đệ muốn chơi gì ta đều theo."
Dù lòng vẫn còn chút nghi ngờ, nó vẫn cảm tạ ý tốt của đứa bé. Nếu thực sự đứa trẻ này không bị ai sai khiến, nó sẽ khắc ghi trong lòng.
Bởi sáu năm nay nó chưa từng được ăn bánh ú quê hương.
Tùng Man vui vẻ nói, "Ta muốn ca ca đưa ta đi cưỡi ngựa."
Tần Quyên do dự một lát rồi đáp, "Được."
Tần Quyên không dám dẫn Tùng Man đi xa, chỉ cưỡi ngựa đi dạo trên đồng cỏ gần doanh trướng. Chiều đứa nhóc quá dễ dàng. Năm bốn, năm tuổi, nó cũng muốn có người chơi cùng, hồi ấy còn có muội muội chịu theo.
Mà Tần Cốc hồi bốn, năm tuổi chắc còn đáng yêu hơn cả Hồ Cầu Nhi.
"Đại ca ca, đại ca ca, chúng ta cùng nhau cưỡi ngựa đi!"
Tần Quyên bế Tùng Man lên ngựa nhưng Tùng Man không hài lòng, muốn được cưỡi chung ngựa với Tần Quyên.
Tần Quyên nhíu mày, khẽ nói, "Ta đỡ đệ, không sợ, sẽ không ngã đâu. Nam nhi phải dũng cảm."
Tùng Man nghe vậy bật khóc. Nó có sợ đâu, chỉ muốn cùng cưỡi ngựa với ca ca thôi.
Tần Quyên thấy mặt nó nhăn nhó, tim hơi run lên, liếc mắt nhìn quanh, "Đệ mau cưỡi đi. Lát nữa có người tới là không chơi được nữa đâu."
Tùng Man chơi cưỡi ngựa cả buổi sáng, sau đó Tần Quyên dẫn nó đến doanh trướng của Viết Viết ăn cơm trưa.
Viết Viết thấy Tần Quyên dắt Tùng Man vào, liền tỏ vẻ không vui, "Ta còn đang thắc mắc sao không thấy vác mặt tới đây, hóa ra là bận hầu thằng nhóc này."
Tần Quyên chẳng nói gì, chỉ thấy đói bụng nên ngồi xuống ăn cơm. Tùng Man cũng không thèm để ý đến Viết Viết, đi theo Tần Quyên, ngồi trước mặt Viết Viết.
Tần Quyên đưa một đĩa thịt nướng cho Tùng Man, Viết Viết thấy vậy thì bực mình, "Các ngươi thân nhau thế từ bao giờ?"
Tần Quyên bất đắc dĩ nói, "Nó chỉ là trẻ con thôi mà."
"Tùng Man thiếu gia." Ngoài trướng, người tùy tùng của Tùng Man đã đến tìm.
Tùng Man nghe hắn gọi, tức giận đáp, "Ta đang dùng bữa."
Tùy tùng sửng sốt, "Tiểu nhân chỉ tới nhắc nhở người, ăn xong phải nghỉ trưa."
Tùng Man, "Ta đến chỗ Tần Quyên ca ca nghỉ trưa, ngươi về trước đi."
Tần Quyên hơi giật mình. Viết Viết chỉ hận không thể lật đổ bàn.
Tùng Man ung dung ăn thịt dê nướng trong đĩa, dùng dao nhỏ trong tay, cắt lấy một phần nó cho là ngon nhất, thả vào đĩa của Tần Quyên.
Tần Quyên lặng lẽ ăn cơm. Đã lâu lắm rồi không được ăn cơm nên ăn bao nhiêu cũng không thấy đủ. Nó chợt nghĩ, sau này phải hành quân, chỉ có thể ăn lúa mì, ăn ngô thì phải làm sao bây giờ.
Tới lúc nhìn thấy mấy miếng thịt dê trên đĩa thì sửng sốt.
Tùng Man dùng dao còn thành thạo hơn Tần Quyên, khiến Tần Quyên kinh ngạc.
Viết Viết ăn được hai miếng, cuối cùng không chịu được nữa, cắm phập dao xuống bàn, bực mình đứng dậy, "Ta không ăn, các ngươi ăn đi."
"..." Sau khi ăn cơm ở chỗ Y Văn vương thế tử, Tùng Man theo Tần Quyên về.
Tùng Man nằm trên giường Tần Quyên, còn Tần Quyên ngồi bên bàn vẽ bản đồ. Đây là bản đồ Viết Viết xin được của An Đông thiên hộ, Viết Viết bảo nó sao chép lại một phần.
Tùng Man không ngủ được nên bắt Tần Quyên nói chuyện. Tần Quyên nói được câu không, đến lúc Tùng Man nhắc tới Hồ Hồ, nó mới dừng bút.
Tuy Tùng Man còn nhỏ nhưng cũng nhận ra, nếu cứ nói tới chuyện của Hồ Hồ cha, Tần Quyên ca ca sẽ rất chăm chú nghe, cho nên nó càng ra sức nói, "Bọn họ đều nghĩ ta sẽ không nhớ mặt cha Hồ Hồ, nhưng mà ta nhớ hết. Cha Hồ Hồ thường ôm ta kể chuyện, còn nói sẽ mang ta lên thuyền lớn, còn nói ở Tống quốc có rất nhiều thuyền."
"Cha Hồ Hồ? Rốt cuộc đệ có bao nhiêu cha vậy?" Tần Quyên nhíu mày, ra vẻ bâng quơ hỏi.
"Ba người... Cha Hồ Hồ, cha Tuyết Biệt Đài, còn cả cha An Đông nữa... Nhưng cha Hồ Hồ vẫn là tốt nhất, vừa đẹp vừa hiền... Cho nên ta mới thích người ta gọi là Hồ Cầu Nhi... Oáp..." Đứa bé ngáp dài một cái rồi lăn ra ngủ.
"Nhiều cha như vậy, thêm ta thì có sao đâu..." Tần Quyên đỏ mặt nói, lúc này mới phát hiện ra đứa nhỏ đã ngáy pho pho rồi.
"..." Cưỡi ngựa thôi mà cũng mệt thành cái dạng này, đúng là giỏi!
Tần Quyên buông bút, xoa xoa mắt, đứng dậy đi về giường.
Trời đã nóng lên, Tùng Man mặc đồ mỏng mà vẫn đổ mồ hôi ròng ròng. Tần Quyên bèn cởi khăn bên hông, lau sạch cho nó.
"... Ca ca..." Tùng Man ú ớ gọi.
Tần Quyên ghé tai vào muốn nghe cho rõ.
Tùng Man lại trở mình gọi, "Cha Hồ Hồ..."
"..." Tần Quyên nghe thấy, có chút bực bội rút khăn về, mấy ngón tay dài véo nhéo mặt Tùng Man.
Nó lấy làm ngạc nhiên, hóa ra sờ mặt trẻ con sướng như thế, bảo sao khi còn nhỏ toàn bị người lớn véo má.
Tần Quyên không nhịn được, véo thêm mấy cái.
"... Ui da..." Tùng Man lại nói mơ.
"..." Bấy giờ Tần Quyên mới rụt tay về.
Thằng nhóc này ngủ rõ nhanh, ngủ rồi mà vẫn lắm lời... Mấy năm nay Tần Quyên không gặp đứa trẻ nào, tuy không tỏ rõ thái độ nhưng tận đáy lòng nó cảm thấy rất vui.
Nó ngồi một lúc, nhìn đứa bé ngủ say. Dù lúc này ở trong căn lều tràn ngập hương thơm và trà, nhưng lòng vẫn đầy vướng bận. Nó nhớ người thân duy nhất của mình, cũng lo cho Nô Nô Mạt Hách và A Dịch Cát, thi thoảng còn nhớ đến Hồ Hồ.
Nó trước kia không như vậy, chỉ lo sống sót, muốn về Giang Tả, muốn tìm muội muội...
Nhưng Giang Tả cách xa như thế, mong ước dần trở thành một giấc mộng viển vông.
Cho nên nó mới bắt đầu để ý người gần bên, những người từng đối xử tốt với nó.
Nó nghĩ, trước nay nó không chạy trốn, cũng không tìm chết, hẳn là vì những người này cho nó một tia hy vọng bé nhỏ, một nỗi vướng bận với thế gian này.
Dù nó biết về sau họ đều sẽ rời bỏ nó mà đi.
"Tần Quyên, Tần Quyên, mau ra đây!"
Tần Quyên sực tỉnh, nghe Viết Viết gọi ở ngoài lều.
Tần Quyên vội chạy ra.
"Có chuyện gì sao?" Nó hỏi.
Viết Viết trầm giọng nói, "Mặc giáp vào, theo ta tới nơi này."
Thấy Viết Viết nghiêm túc như vậy, Tần Quyên cũng không nhiều lời, chỉ hỏi, "Vậy Tùng Man thì phải làm sao?"
Viết Viết cau mày, "Ngươi theo ta, tùy tùng sẽ đưa nó đi sau. Chuyện quan trọng."
"Được." Tần Quyên không nghi ngờ, liền mặc giáp lên, hạ màn trướng, đuổi theo Viết Viết.
Hai người tới chuồng ngựa. Tần Quyên dùng ngựa của mình, Viết Viết chọn đại một con, lưu loát xoay người nhảy lên.
Tần Quyên kinh ngạc vô cùng. Viết Viết xưa nay luôn tỏ ra là một vương thế tử lười nhác, không ngờ lại có thể nhảy lên ngựa nhanh như vậy.