Kinh Mậu Đại Tống - Ngô Tứ Quân
Chương 36: Dưới bóng xuân khuê (1)
Kinh Mậu Đại Tống - Ngô Tứ Quân thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phi Đàn bước đi chậm rãi, khiến Tần Quyên không thể tiến nhanh hơn. Nó cúi mặt, vẻ ngoài bình thản nhưng vẫn theo sát sau Phi Đàn.
Tần Quyên chưa từng gặp một thiếu niên nào như vậy. Dáng vẻ của Phi Đàn toát ra hương thơm son phấn, cử chỉ uyển chuyển hơn cả những cô gái, bước đi không nhanh cũng không chậm.
Gương mặt Phi Đàn cũng rất xinh đẹp, thậm chí còn có chút nét giống với Hồ Hồ, nhưng Tần Quyên lại chẳng cảm thấy có chút thiện cảm nào với Phi Đàn.
Dĩ nhiên, nó cũng chẳng ghét Phi Đàn.
Nó không ngờ rằng nơi Ninh Bách ở lại lại là một ngôi chùa. Trong chùa tịch mịch, tăng lữ cũng vắng bóng.
Trong ký ức tuổi thơ của mình, tiếng chuông chùa nghe thật êm dịu, mùi hương khói cũng dễ chịu. Mẫu thân nó rất thích tụng kinh.
Vì thế, ấn tượng của nó về Ninh Bách không tồi, chưa kể dung mạo của hắn cũng rất đẹp, dễ chiếm được thiện cảm của một đứa trẻ.
"Đi theo ta vào trong." Phi Đàn nhẹ giọng nhắc nhở.
Tần Quyên ngẩn người theo lời Phi Đàn, cởi đôi giày da, bước lên tấm thảm lông.
Tấm thảm mềm mại khiến lòng bàn chân nó có chút ngứa ngứa...
Nó cúi thấp đầu, mặt nóng bừng, không dám ngước nhìn bày trí trong phòng.
Giọng Phi Đàn vẫn liên tục nhắc nhở bên tai, nhưng vì Tần Quyên không tập trung nên chẳng nghe thấy y nói gì.
Mãi cho đến khi một giọng trầm thấp cắt ngang dòng suy nghĩ của nó, nó mới giật mình tỉnh ngộ.
"Ngồi xuống đi." Gã nam nhân tuấn mỹ kia nói với nó.
Khi ấy, Tần Quyên mới nhận ra rằng trong phòng chỉ còn lại mình nó và Ninh Bách thiên hộ.
"Đại nhân..." Nó cúi đầu hành lễ.
Giọng lạnh lùng của nam nhân kia lại vang lên, "Ta không muốn nhắc lại lần thứ hai."
Tần Quyên không dám nói thêm, ngồi xuống như một con rối. Sau bao năm lăn lộn, nó biết ngoan ngoãn phục tùng vừa có thể giảm bớt đau đớn thể xác, vừa có thể giữ mạng, nhưng trong lòng vẫn không khỏi nguyền rủa.
"...."
Nó cẩn thận ngước nhìn, thấy Ninh Bách đang ăn cơm. Dáng vẻ khi dùng bữa của hắn vừa tuấn mỹ vừa nhã nhặn, khác hẳn với những người Mông Cổ mà nó từng gặp trước nay.
Đôi mắt hắn hẹp và dài, nhưng không giống mắt phượng một mí. Trên mí mắt có một đường mí lót rất sâu. Nét mặt không giống Hồ Hồ, từ gương mặt đến sống mũi đều sắc sảo, cương nghị.
Ninh Bách chậm rãi đặt bát xuống, môi đỏ cong lên, "Nhìn đủ chưa?"
Tần Quyên lắc đầu theo bản năng.
Ninh Bách lại cong môi, nhưng không mắng, trái lại còn bảo nó ăn cơm.
Tần Quyên lại lắc đầu. Nó nào dám ăn cơm trước mặt Ninh Bách, Viết Viết sẽ giết nó mất.
Đôi mày đẹp của Ninh Bách khẽ cau, "Sao?"
"Ta ăn xong rồi." Tần Quyên không hiểu sao lại nói ra điều đó, không chỉ thiếu kính ngữ mà còn không xưng nô tài.
Nhưng khi nó nhận ra thì đã quá muộn. Nó không sợ hãi, chỉ hơi mím môi, tỏ vẻ bất an.
Ninh Bách ngẩng lên nhìn đứa trẻ xinh đẹp trước mặt đang nghiến răng, trông thật giống một con sói nhỏ trên cao nguyên tuyết.
Tần Quyên không nhận ra, khi nó bất an sẽ nghiến răng, hai chiếc răng khểnh đẹp như pha lê kia hiện lên, khiến ngay cả kẻ lạnh lùng như Ninh Bách cũng thấy đứa bé này thật dễ thương.
"Ăn đi." Ninh Bách đẩy một đĩa sườn lớn trước mặt Tần Quyên. Hắn híp mắt, muốn xem không biết sói con gặm xương sẽ ra sao.
Tần Quyên sửng sốt, nhìn đĩa xương đầy trước mặt, cau mày không vui.
Tên này coi nó là chó sao? Còn bắt nó gặm xương.
Bàn tay nó khẽ giật trong ống tay áo, muốn lật bàn.
"Ăn không nổi nữa." Tần Quyên tìm cớ qua quýt.
Ninh Bách nhướn mày. Nếu ngay cả mấy cái này cũng không ăn nổi, chắc thân thể đứa bé này không được khỏe.
Tần Quyên đương nhiên không biết hắn nghĩ gì.
Ninh Bách không nói, chỉ lặng lẽ ăn cơm chiều, sau đó gọi nô tài vào thu dọn.
Tần Quyên càng tức bực. Ninh Bách gọi nó đến đây để nhìn mình ăn cơm sao? Giờ ăn xong rồi, liệu có thể bỏ đi không?
Khi đám nô tài bưng bàn ra, Tần Quyên định theo họ, nhưng lại bị nam nhân tuấn mỹ kia túm lấy cổ áo.
Nó hoảng sợ, quay đầu nhìn, thấy gương mặt cực đẹp ấy đang cười cợt.
Ninh Bách chẳng nói nhiều, biết Tần Quyên muốn hỏi gì, chỉ vươn một bàn tay nâng cằm nó lên.
Từ trước tới giờ, Tần Quyên sợ hắn, giờ thì lại kinh hãi.
"Ngươi..." Cằm bị Ninh Bách túm lấy, nó chỉ có thể nói được mỗi một chữ.
Ninh Bách nhìn nó, nó cũng nhìn Ninh Bách. Nó không biết hắn muốn gì, nhưng ánh mắt vẫn cứng rắn như cũ, không chút nao núng.
Ninh Bách bỗng nhiên cười nhạt, buông Tần Quyên ra. Hắn gọi đứa bé này đến đây có mục đích khác, nhưng giờ thì đổi ý rồi.
Cặp mắt trong sáng tràn ngập dã tính như vậy, hắn chưa từng thấy kể từ khi rời sông Oát Nan. Hơn nữa, bên sông Oát Nan cũng không có đứa trẻ nào xinh đẹp như vậy.
Bao nhiêu tuổi nhỉ? Chắc tầm 11. Còn nhỏ quá, hơn nữa ăn uống không được bao nhiêu, thân thể không tốt. Mấy cái này đều nuôi được.
Nam nhân tuấn mỹ âm thầm nhếch môi.
"Nói với Y Văn vương thế tử, ngày mai khởi hành về Đại Đô. Ngươi đi theo ta."
Giọng như cười như không của hắn phảng phất bên tai Tần Quyên. Từ đầu tới giờ, hắn mới nói được một câu rõ ràng.
Tần Quyên hoảng như lửa cháy dưới mông. Nãi Mã Chân Ninh Bách, rốt cuộc hắn có ý gì?
*Lời editor: muốn làm su gờ đá đì của cưng đó, bây bi.
Tần Quyên cứ thế mơ màng quay về viện của Viết Viết. Khi mở cổng ra, trời đã tối đen.
Tùng Man nghe tiếng, bèn chạy tới, "Đại ca ca, huynh không sao là tốt rồi! Chúng ta đều lo lắm!"
Ninh Bách không đáng sợ đến thế, ít nhất thì ấn tượng của Tần Quyên từ khi gặp hắn mấy năm trước đã là như vậy. Có điều hôm nay, sau khi tiếp xúc, nó bắt đầu hoang mang.
Không biết ai cho Tùng Man một cái mũ con thỏ. Tần Quyên vươn tay chạm vào hai cái tai lủng lẳng hai bên.
"...." Tâm trạng bất an hoảng sợ lập tức an tĩnh lại.
Nó mỉm cười, "Ai cho đệ mũi tai thỏ vậy?" Dù sao cũng là một đứa bé choai choai. Lúc còn nhỏ, Tần Quyên cũng thích mấy món xù lông thế này, đòi cha mẹ mua cho, về sau thì không thấy nữa.
Tùng Man ôm mặt, "Cực Bố Trát mua. Có đẹp không? Lúc hắn bế ta đi trên đường, ta thấy những đứa trẻ khác đều có, nên Cực Bố Trát cũng mua cho ta một cái...." Nó lúng búng nói.
Tần Quyên cúi mặt cười, lại xoa xoa cái đầu nhỏ xù lông.
Tùng Man hơi giật mình. Nhìn dáng vẻ Tần Quyên ca ca thế này, chắc là thích nó phải không? Nó nhìn tới ngây người. Tần Quyên ca ca cười lên đẹp quá.
*
Ba ngày sau, bọn họ rời Sa Châu. Dọc đường đi, sắc mặt Viết Viết tối sầm, vì có Ninh Bách đi cùng, còn bắt cả Tần Quyên theo.
Tần Quyên cưỡi ngựa theo cạnh Ninh Bách. Ai không hiểu còn tưởng Tần Quyên đã là người của Ninh Bách rồi.
Ninh Bách văn võ song toàn nhưng nam nữ không kỵ, vô cùng phóng túng. Chuyện này ai ai cũng biết, trừ Tần Quyên và A Dịch Cát.
Còn Viết Viết, đương nhiên là biết hết.
Vì thế, Viết Viết luôn mượn cớ, bảo Tùng Man đi tìm Tần Quyên. Tùng Man cũng phối hợp, người khác chỉ nghĩ Tùng Man rất thích dính lấy Tần Quyên, chứ không biết là Viết Viết đang cố tình hạn chế hành động của Ninh Bách.
Nhưng lúc này đây, ngay cả Viết Viết cũng bắt đầu hoài nghi có phải mình hiểu lầm Ninh Bách không. Ninh Bách không hề tỏ vẻ muốn ra tay với Tần Quyên.
*
Trên đường, Ninh Bách nhiều lần bắt chuyện với Tần Quyên, Tần Quyên đều ứng phó được.
Khi bọn họ đi trên đại mạc Gobi và hành lang Hà Tây, tới sông Tần dài đến 800 dặm, hơi thở của Trung Nguyên ùa vào mặt, dẫu bao năm xa cách vẫn khắc cốt ghi tâm.
Lúc này, Tần Quyên sắp tròn 12 tuổi, suýt nữa trào nước mắt.
Ninh Bách không khỏi nhìn sang.
Hai mắt thiếu niên tuấn mỹ ấy đỏ bừng như một con sói nhỏ bị thương, toàn thân run rẩy.
Cũng vào lúc ấy, Ninh Bách đột nhiên hỏi nó, nó quen biết Hồ Hồ như thế nào, với giọng điệu rất thong dong, không thể đoán được cảm xúc. Tần Quyên rất khiếp sợ, nhưng vẫn chọn cách vờ như không biết.
Tần Quyên không dám hỏi Hồ Hồ là ai, vì câu nói giả ngu lộ liễu như vậy sẽ chỉ làm Ninh Bách thêm phản cảm.
Cho nên nó chỉ nói nó quên rồi.
Quân doanh có đông người như vậy, một kỵ binh như nó phải nhớ tên bao nhiêu vị đại nhân, rồi là thiên phu trưởng, bách phu trưởng, 50 phu trưởng....Nó nói thế chắc là Ninh Bách sẽ tin.
Cũng may, Ninh Bách không truy hỏi nữa. Cơ thể gồng cứng vì căng thẳng cũng dần thả lỏng, nhưng khi Ninh Bách bất ngờ tóm lấy cổ tay, nó lại giật thót cả người.
Ninh Bách nói, khi ở trong ngục, Bá Nha Ngột Hồ Hồ chịu hình quá nặng, đã viết lên vách tường rằng y nợ một đứa trẻ đôi chân, cho nên y nhất định phải sống sót.
Cặp mắt lạnh lùng của Ninh Bách nhìn Tần Quyên chằm chằm. Hắn đã điều tra rồi, chính là đứa bé ấy.
Tần Quyên run lên, như thể bị băng tuyết làm cho đông cứng, không dám cử động.
Hóa ra Ninh Bách tìm nó là vì vậy.
Phi Đàn cưỡi ngựa đến, thì thầm bên tai Ninh Bách mấy câu. Ninh Bách đột nhiên dẫn mấy kỵ binh rời đi. Đoàn quân dựng trại, nấu cơm ăn uống nghỉ ngơi tại chỗ.
Tần Quyên còn chưa kịp nói, nó muốn gặp Tùng Man và Viết Viết, nhưng người của Ninh Bách chắc chắn không đồng ý. Bọn họ nhận nhiệm vụ trông coi nó.
Nó vừa muốn mau đến Đại Đô tìm lương y chữa trị cho Hồ Cầu Nhi, vừa muốn đi chậm một chút để được thấy Trường An, Hàm Dương, Lạc Dương và cả Khai Phong....Đó là nơi khởi nguồn của người Hán, là trái tim người Hán.
Huyền Trang du hành về phía tây, đi qua một Đại Đường đã không còn huy hoàng thịnh thế, đi qua chiến hỏa điêu tàn, đi qua tang thương, đi qua thê lương cô tịch, đi qua những thành nhỏ tan hoang, đi qua những nơi cơ khổ cùng cực, lặng lẽ già đi ở một thung lũng không người biết đến, cũng lặng lẽ chờ một thời đại mới xuất hiện, chờ đợi một bữa thịnh yến trọng sinh cõi niết bàn.
Nhưng thiếu niên Tần Quyên lúc này đây vẫn còn trẻ, đứng trước thành trì, trước mảnh đất, tình yêu quê nhà âm thầm mà mãnh liệt trong huyết quản ấy lại trào dâng từ tận đáy lòng.
Huyết mạch như căn, bám rễ vào bùn đất Trung Nguyên, vào khí khái Hoa Hạ, khảm vào tận cùng máu thịt, qua cả ngàn năm hưng thịnh lại suy, như sông Tần chảy dài 800 dặm trên thánh thổ Trung Nguyên đổ ào ra biển, cắn nuốt nhấn chìm.
Mảnh đất dưới chân đây là Trung Nguyên mà hàng bao nhiêu thế hệ đã nhìn về phương bắc, là cố hương mà mẫu thân nó từng ngồi trên họa lâu vào lúc bình minh mà tưởng niệm. Từ lúc 6 tuổi đến năm nay 11 tuổi, nó mất 5 năm để quay lại nơi này, ấy vậy mà giờ đây đã chẳng còn lệ mà tuôn nữa.
Nó không thể nào biết hết trăm ngàn bài Đường thi uyển chuyển diễm lệ, trăm ngàn bài Tống từ tinh mỹ tuyệt luân, nhưng tình yêu âm thầm mà cháy bỏng với mảnh đất này trong lòng mỗi người Hán, dẫu có là đứa trẻ 11 tuổi, sợ là chẳng có thi từ ca phú nào tả hết được.
Nó ngồi đó, nước mắt đong đầy, bóng dáng cô liêu.
Thị vệ của Ninh Bách lại tức giận đạp nó một cái, "Thằng nhãi con, ngồi cách xa ra."
Không phải quý tộc Mông Cổ nào cũng đường hoàng. Tên này chính là một trong số những kẻ vô lễ, nhưng khi còn nhỏ hắn đã cứu Ninh Bách, là huynh đệ tốt của Ninh Bách.
Tần Quyên quyết định đứng dậy.
Phi Đàn đi tới, đưa tay đỡ nó, tay kia đưa cho nó một chén trà hoa quả.
Phi Đàn là người rất dịu dàng, Tần Quyên chưa từng gặp ai dịu dàng như thế. Hồ Hồ dịu dàng, nhưng cũng gai góc, còn Phi Đàn thì khác, là kiểu người hiền lành từ trong xương tủy.
Lúc mới theo Ninh Bách, Tần Quyên cũng ôm nỗi bất mãn ấy sang cho Phi Đàn, cố tình mặt lạnh với y. Nhưng rồi nó nhận ra, Phi Đàn không giống Ninh Bách hay lũ huynh đệ của hắn.
Y là người Nữ Chân, một người Nữ Chân rất hiền lành, đôi khi lơ đãng lại toát ra vẻ nho nhã. Y nói chuyện nhẹ nhàng, rất nhẹ nhàng, tuy thanh sắc không hay như Hồ Hồ, nhưng cũng khiến người ta có cảm giác dễ chịu như lông ngỗng phe phẩy.
Trong bát trà Phi Đàn đưa cho Tần Quyên có đầy mứt quả, quả nhiều hơn trà, trong khi bát của những người khác thì ngược lại.
Phi Đàn cười, chớp mắt với Tần Quyên, còn cố ý lấy thân mình che đi để người khác không phát hiện ra.