Kinh Mậu Đại Tống - Ngô Tứ Quân
Chương 38: Giấc mộng xuân nơi cung khuê 3
Kinh Mậu Đại Tống - Ngô Tứ Quân thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tần Quyên nghĩ, nếu y không đến Đại Đô mà ở lại Thái Nguyên cùng A Dịch Cát, có lẽ y sẽ chẳng bao giờ biết được câu chuyện về công tử Hồ Hồ mà Ninh Bách kể lại. Câu chuyện ấy kể về quãng thời gian Hồ Hồ phải chịu cảnh lao ngục, dù đó là sự thật hay do Ninh Bách bịa đặt, thì nó cũng như một hạt giống nhỏ, từ từ bén rễ trong lòng Tần Quyên.
Nếu không nhổ bỏ đi, biết đâu sau này y sẽ mãi không thể quên.
Thực ra, muốn biết kết cục của Hồ Hồ không khó. Chỉ cần Tần Quyên tìm người dò hỏi tình hình của Gia Luật thừa tướng là đủ.
Sau bao ngày lăn lộn, y dần nhận thức được rằng, Nãi Mã Chân là Nãi Mã Chân, Bột Nhi Chỉ Cân là Bột Nhi Chỉ Cân, còn Hồ Hồ lại là kẻ thuộc về Hãn Oa Khoát Đài. Điều đó có nghĩa y đang đối đầu với thị tộc Nãi Mã Chân, bởi hoàng phi Nãi Mã Chân muốn tiêu diệt những thuộc hạ mà Hãn tín nhiệm nhất.
Nếu không lầm, Nãi Mã Chân đang định đưa trưởng tử Quý Do lên ngôi.
Hơn nửa năm trước, Hồ Hồ vội vã quay về phía đông hẳn có nguyên nhân riêng.
Hồ Hồ là truyền nhân của Gia Luật thừa tướng.
Nếu Gia Luật thừa tướng vẫn còn sống, thì chắc chắn Hồ Hồ cũng vậy.
Gia Luật thừa tướng là đường thúc của Hồ Hồ, sẽ không bỏ mặc y chứ....
*
Như A Dịch Cát dự đoán, Ninh Bách chỉ ở lại Thái Nguyên một ngày rồi lập tức quay về đông.
Nhưng ngoài dự liệu của mọi người, thái tử Y Văn vương Viết Viết đã không chọn ở lại.
Dù thúc phụ của A Dịch Cát đã chuẩn bị sẵn nơi ở tử tế cho vương thế tử và báo với Tuyết Biệt Đài tướng quân cùng Ninh Bách rằng vương thế tử bệnh nặng, không nghỉ ngơi dưỡng thân sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Thế nhưng thái tử Y Văn vương Viết Viết vẫn quyết định về đông.
Vậy là A Dịch Cát và Viết Viết cãi nhau một trận. Cuối cùng, A Dịch Cát đành lạnh mặt cùng Viết Viết theo Tuyết Biệt Đài và Ninh Bách về Đại Đô.
Từ khi A Dịch Cát trở thành thị vệ của Viết Viết, vận mệnh của gia tộc Trát Đáp Lan đã gắn chặt với vị vương thế tử này rồi.
Cùng hưởng phúc, cùng chịu họa.
*
Gia chủ Trát Đáp Lan thị tiễn thái tử Y Văn vương rời khỏi Thái Nguyên hơn ba mươi dặm, giao cho hắn mười dũng sĩ thân tín, vừa văn võ toàn tài để tiện sai khiến. Thúc thúc của A Dịch Cát đã bỏ ra không ít công sức cho Viết Viết.
Trước lúc chia tay, ông ta nắm tay Viết Viết, chúc phúc cho hắn.
Vào đêm ngày thứ hai kể từ khi khởi hành về đông, Viết Viết làm hòa với A Dịch Cát.
Giữa hai đứa đàn ông, cãi nhau rồi làm lành chỉ trong một bữa nhậu. Bên lửa trại, hai thiếu niên chia nhau vò rượu uống, say đến nỗi nằm như chết. Khi tỉnh dậy, lại tay bắt mặt mừng như chưa có chuyện gì.
Đương nhiên, gặp phải một chủ tử như Viết Viết, A Dịch Cát chỉ biết tự nhận mình xui xẻo. Ráng chịu cơn đau đầu do say, hắn hô to, "Tần! Ca còn chưa uống đã vậy à!"
Tần Quyên cười nhạo, "Thôi đi, ngủ hai canh giờ rồi còn chưa đủ thì nằm tiếp đi!"
"Ha ha ha, không được, ca chưa uống đủ, đệ đi lấy rượu về đây!"
"Bị các huynh uống sạch từ lâu rồi."
"Ta mặc kệ, ta muốn uống. Đệ tìm cách đi!"
"Được rồi, chờ đệ ủ rượu, lúc nào có hứng thì tặng huynh cả vò rượu đầy." Tần Quyên nhướn mày.
"...."
Khuôn mặt tuấn tú của A Dịch Cát lập tức tối sầm.
Trong đêm ấy, hắn cũng hiểu rõ, trong chuyến hành trình về đông lần này, sinh tử của bọn họ khó lòng đoán trước được.
Ngay cả Tần Quyên, một kẻ vốn chẳng mấy quan tâm đến chính sự, cũng cảm nhận được sự nguy hiểm.
Mấy năm qua, nó đã trải qua vô số kiếp nạn sinh tử.
Giờ đây, nhìn về phía chân trời vẫn còn tối đen, cảm giác thờ ơ tràn ngập. Cuộc đời nó như ngọn cỏ nhỏ bé dưới bầu trời cao, đã bị chặt đi bao lần mà vẫn chưa đứt.
*
Từ Thái Nguyên đến Đại Đô chỉ mất năm ngày đường.
Khi họ đặt chân tới, tuyết rơi dày đặc, phủ kín toàn thành. Trận tuyết ấy kéo dài đã hơn ba bốn ngày, tuyết dồn hai bên đường thành những đụn cao ngất.
Dù tuyết lớn, nhưng những người bị cấm vào thành vẫn phải đứng xa xa, co cụm vào nhau giữa gió rét.
Thế nhưng trong thành lại khác hẳn, hầu như không thấy bóng người đi lại trên phố. Chỉ thi thoảng có vài nhóm tăng lữ vội vã đi qua.
*
Hôm ấy trời rét khác thường, Tần Quyên đội mũ lông sói do Viết Viết tặng, quấn khăn quàng da báo quanh cổ, ôm Tùng Man mặc áo dày.
Ngày lễ Laba (mồng tám tháng Chạp), bên đường có người rao bán cháo nóng.
Đã lâu lắm rồi Tần Quyên chưa được ngửi thấy mùi cháo thơm ngon như thế.
"Tần Quyên ca ca, thứ đó là gì vậy?" Tùng Man vòng cánh tay mập quanh cổ Tần Quyên, rúc cái đầu đội mũ xù lông vào vai nó.
"Cháo Laba." Tần Quyên khẽ đáp.
"Cháo Laba?" Tùng Man không hiểu lắm, nó chưa bao giờ ăn nhưng cảm thấy mùi thơm phức, chắc hẳn là rất ngon.
Dù họ đã đi qua quán cháo khá xa, mùi vẫn thoang thoảng, nhưng Tần Quyên vẫn xoa đầu Tùng Man, kể cho nó nghe về lễ hội Laba.
"Tương truyền, có một thiếu nữ chăn dê gặp được đức Phật Tổ trong cơn đói khát, bèn dâng cho ngài một bát cháo sữa dê. Sau này, khi Phật pháp truyền vào Trung Nguyên, mọi người tổ chức nấu cháo vào ngày tám tháng Chạp để tưởng nhớ ngày Thích Ca Mâu Ni giác ngộ." Tần Quyên kể ngắn gọn, giọng nhẹ nhàng như tuyết bay.
Đứa bé bốn tuổi đương nhiên chẳng hiểu những chuyện thần thánh, nhưng lại thích giọng kể chuyện dịu dàng của Tần Quyên, cứ như hoa tuyết uyển chuyển phiêu du.
Tùng Man vô thức ôm chặt cổ Tần Quyên. Nó thích nhất là lúc ca ca kể chuyện, dù nó chẳng hiểu gì.
Thấy Tùng Man quấn quýt như vậy, Tần Quyên mỉm cười, dùng bàn tay lạnh cóng vì cầm cương ngựa, nắm lấy tay Tùng Man, hỏi, "Lạnh không?"
"Hồ Cầu Nhi không lạnh...." Tùng Man ngả vào vai Tần Quyên, dần thiếp đi.
"Đúng là trẻ con...." Tần Quyên bật cười. Mấy ngày nay, Tùng Man đi đường ăn ngon ngủ kỹ, còn béo hơn trước khi khỏi bệnh.
Sau khi khỏi bệnh, tính tình nó trở nên ngoan ngoãn hơn hẳn.
"Hồ Cầu nhớ cha Hồ Hồ lắm...." Tùng Man nửa tỉnh nửa mê, lẩm bẩm. Vài bông tuyết nhỏ dính trên mi dài của nó, run run như cánh bướm đêm.
Tần Quyên cảm thấy tim mình như bị thắt lại, tay cầm cương ngựa cũng run lên.
Bá Nha Ngột Hồ Hồ còn sống không? Dọc đường, nó cố hỏi thăm nhưng chẳng nhận được tin tức gì. Từ những nguồn tin ít ỏi, nó chỉ biết sau khi về Đại Đô, Hồ Hồ bị giam vào thiên lao, chịu đủ mọi cực hình, nhưng về sau thế nào thì không ai nói.
Thậm chí, A Dịch Cát còn kể với Tần Quyên rằng mấy tháng qua, Viết Viết từng vài lần gửi thư đến Đại Đô, chủ yếu để hỏi thăm tình hình của Hồ Hồ.
Thái tử Y Văn vương vốn luôn đối xử đặc biệt với Hồ Hồ, chẳng biết vì kính trọng hay vì lý do nào khác.
Ngay cả Viết Viết còn chẳng thể hỏi thăm được gì, huống chi Tần Quyên lại càng thêm hoang mang về sự sống chết của Hồ Hồ.
Không phải là nỗi đau thương gì lớn, chỉ là một thoáng rung động khi gặp gỡ thuở đầu. Phong hoa tuyệt thế chưa kịp ngắm hết, đã biến mất trên thảo nguyên Samarkand rồi.
Nó nghĩ, có lẽ giờ cũng chẳng cần hỏi thăm thêm nữa.
Nhưng đúng vào lúc nó chẳng còn muốn nhớ đến người đó nữa, tin tức lại tìm đến thật bất ngờ....
*
Trên cổng thành Đại Đô, quan viên tịch thu hết thảy vũ khí sắc bén trên người họ. Cung tên của Tần Quyên bị thu, đến cả dao ăn thịt cũng không tha.
Vào trung tâm Đại Đô, cung điện được tu sửa đã dần có hình hài, hẳn là được xây lại từ những phế tích cũ. Dù tuyết lớn, nhưng đám thợ vẫn hối hả làm việc, lặng lẽ nhưng bận rộn.
Họ dọn tuyết sang hai bên, bắc giàn giáo, thi thoảng có nhóm người thổi lửa rèn, mọi người vây quanh đống lửa làm việc.
Các thợ xây đã quen cảnh quân đội qua lại, thậm chí nếu có hai phe đánh nhau trước mặt, họ cũng chẳng buồn để ý.
*
Viết Viết muốn gặp Hãn, nhưng chưa định được ngày giờ hay địa điểm tiếp kiến, binh lính chỉ sắp xếp cho họ ở ngoài thành Đại Đô. Dù là thân tín do Tuyết Biệt Đài tướng quân dẫn vào, cũng chỉ có chưa tới hai mươi người được vào trong.
Nhưng riêng Ninh Bách, vừa đến cổng thành Đế Đô đã được cho vào ngay lập tức, chẳng ai biết để làm gì.
Tần Quyên thầm nghĩ, Đại Đô như đang bị phong tỏa.
Sau khi đi qua cung điện đang tu sửa, họ nhìn thấy một tòa kiến trúc hoàn chỉnh. Người ta gọi đó là Cực Hành cung, nơi Hãn và hoàng hậu cư ngụ.
Đến Thượng Cát môn, lính ra lệnh cho họ xuống ngựa.
Ngựa của Tần Quyên bị quan viên dắt đi, xe của Viết Viết cũng vậy. A Dịch Cát đưa mắt ra hiệu bảo nó đừng sợ. Tần Quyên chỉ sợ họ không trả lại ngựa cho mình.
Một quan viên bảo họ quỳ, trừ Bột Nhi Chỉ Cân thị ra, ai cũng phải quỳ. Tần Quyên đang do dự thì bị Tùng Man kéo áo.
Tùng Man đã trải qua cảnh này nhiều lần rồi.
Một quan viên khác đến kiểm tra, còn hỏi han vài câu.
Đến lượt Tần Quyên, quan viên để ý tới Tùng Man, hỏi, "Đứa bé này là thiếu gia nhà ai?"
Vị đại nhân đó đương nhiên biết Tùng Man thuộc về ai, chỉ cố tình hỏi mà thôi.
Trước khi họ vào Đại Đô, nô tài đã phải ghi danh sách rõ ràng để dâng lên rồi.
"Là Tùng Man thiếu gia của Bá Nha Ngột gia." Cực Bố Trát lo lắng, cúi đầu hành lễ.
Vị đại nhân kia nhướn mày, "Ồ? Công tử của Bá Nha Ngột gia Hồ Hồ đã bị lưu đày rồi, sao thiếu gia nhà các ngươi còn ở đây?"
"Đại nhân, chuyện này...."
Vị đại nhân kia tiếp tục nói, "Nếu là quá kế làm con nuôi của công tử Hồ Hồ thì đứa bé này cũng phải theo Hồ Hồ đến thành Oa Lỗ Đóa. Trên danh sách lưu đày cùng Hồ Hồ có thê và tử. Hồ Hồ không có thê, sao đứa con duy nhất cũng không theo chứ?"
Người này nói liên hồi, chẳng khác nào đứa trẻ tranh cãi, Tần Quyên thật sự mở mắt ra. Nó muốn ngẩng lên xem kẻ này là ai.
Viên quan đó có nét mặt phong lưu, môi đỏ thắm, da nhợt nhạt, gầy nhưng rất đẹp, tuổi còn trẻ, chắc chỉ bằng tuổi Hồ Hồ.
Tùng Man bị những lời đó làm sửng sốt nhưng không bật khóc. So với những đứa cùng tuổi, tính khí nó rất gan lì, dù lúc ấy đã giận tím mặt.
Tùng Man chẳng biết học được từ ai cái thói càng giận càng im lặng. Cực Bố Trát nhớ Tùng Man ngày trước rất nhiều lời, nhất là trong tình huống như thế này. Giờ thì tốt quá, ít ra cũng không lo Tùng Man nói gì phạm thượng.
"Bổn thế tử còn đang tự hỏi ai đây, hóa ra là con nuôi của thủ lĩnh lũ cẩu quân. Ha ha ha, khéo thật." Viết Viết đột nhiên quay sang, như cười như không mà nói.
Cẩu quân? Tần Quyên nghe thấy động đến tai. Cẩu quân duy nhất mà nó biết là quân Chó Đen ngày trước....Chắc không phải chứ?
Những kẻ trắng trợn hãm hại Y Văn vương, biến mấy vạn binh mã của vương thành hố chôn tù binh tập thể, khiến thế lực của vương không thể vực dậy. Người này là con nuôi của kẻ thống lĩnh ư?
Dù thủ lĩnh trước kia đã bị Quý Do ra lệnh chém, nhưng thù hận giữa Y Văn vương thế tử và quân Chó Đen không đội trời chung, không chết không ngừng.
Thiếu niên kia cười nói, "Y Văn vương thế tử, đã lâu không gặp, sao chẳng cao lên mấy?"
"...." Tần Quyên đúng là phải lau mắt mà nhìn kẻ này.
"Chó chết, muốn đánh nhau à?" Viết Viết nghiến răng, giọng gằn thật thấp, nhưng vẫn nở nụ cười.
"Vương thế tử, chúng ta đều là quý tộc, nói chuyện văn nhã chút nào." Kẻ kia cũng cười đáp.
"Ngươi tính đôi co với lão tử sao?"
"Sao lại thế chứ, trước giờ ta lại là kẻ hay gây sự hay sao?" Đối phương nhướn mày.
Giọng điệu Viết Viết càng lạnh lùng, "Vạn Khê, ngươi cố ý hả?"
"Ngươi biết rõ cha nuôi ta đã bị Quý Do vương giáng tội, vậy mà ngươi còn bảo ta rửa cổ chờ ngươi tới chém? Ngươi mới cố tình."
Viết Viết gầm gừ, "Ai bảo ngươi thay tên cha nuôi khốn kiếp của ngươi tiếp nhận? Nợ máu của lũ Chó Đen kia, lão tử nhất định bắt chúng trả bằng máu!"
Thiếu niên Vạn Khê đột nhiên bước đến bịt miệng Viết Viết, đưa mắt nhìn quanh, "Ngươi muốn chết thì nói to lên chút nữa coi! Chán sống rồi thì mặc kệ, nhưng đừng có liên lụy tới mấy người đang che chở cho ngươi. Ngươi sống yên lành được tới giờ, chẳng lẽ không nghĩ cho thúc phụ, cho di mẫu của ngươi sao?"
"...." Tần Quyên nghĩ nó bắt đầu hiểu ra rồi.
Thấy Viết Viết bình tĩnh lại, Vạn Khê mới buông hắn ra, chỉ vào Tùng Man nói, "Cữu cữu của tên nhóc này là người của La gia phải không? An Đông tạo phản, ngươi còn dẫn cháu trai hắn đến Đại Đô. Các ngươi vào được, còn đứa bé này ta sẽ đưa đi."
"Tùng Man giờ là nhi tử của ta!" Viết Viết bỗng đẩy Vạn Khê ra.
Vạn Khê cau đôi mày đẹp, cả giận nói, "Bản thân ngươi đang ở cái tình cảnh nào rồi? Còn muốn ôm mấy cục nợ này vào thân?"
"Liên quan gì đến ngươi? Đi làm làm cha nuôi làm con nuôi cho lũ Chó Đen kia đi. Ngày sau, trên chiến trường, không phải ta chết thì là ngươi bỏ mạng. Chừng nào ngươi còn bán mạng cho lũ cẩu quân ấy, thù này đến chết không ngừng." Rồi sẽ có lúc hắn lật tung hang ổ lũ Chó Đen ấy lên.
Vạn Khê ngẩn người, khuôn mặt tuấn tú đột nhiên ửng đỏ. Sao lúc tên xấu xí này nói lời tàn nhẫn lại có chút ngầu vậy? Rốt cuộc là sao?
Không đúng. Nhìn kỹ lại, cái cặp mắt bé tí năm xưa bị gương mặt béo ú ép thành hai đường chỉ, giờ lại lộ ra hình dạng vừa hẹp vừa dài, chẳng biết có phải vì gầy đi nhiều không mà góc cạnh gương mặt cũng sắc nét hơn, ngũ quan sâu hơn, có nét xấu mà cũng có nét đẹp.
Tần Quyên có một suy nghĩ kỳ quặc, chẳng hiểu sao nó thấy mấy lời bọn họ nói với nhau nghe cứ như là thề non hẹn biển....Mà tên thế tử ngốc này hình như không hề nhận ra.
"Bọn họ đến rồi, sau này nói tiếp. Nếu ngươi muốn sống thì nhất quyết không được đắc tội Nãi Mã Chân thị. Hơn nữa, cái chết của phụ vương ngươi không đơn giản như vậy đâu." Vạn Khê thấp giọng nói. Sau đó, hắn bỗng nhiên lui đi.
Cũng may đôi bên cùng tiết chế, Tùng Man cũng không gây chú ý quá nhiều, nên bọn họ thuận lợi qua được Thượng Cát môn.
*
Nhưng người tính không bằng trời tính, có những chuyện không ai lường được.
Khi thái tử Y Văn vương chờ Hãn triệu kiến được ba ngày, Hãn Oa Khoát Đài bất ngờ băng hà. Y Văn vương thế tử liều mạng đến Đại Đô, cuối cùng vẫn không gặp được.
Đại Đô lặng ngắt như bãi tha ma, nơi bọn họ ở bị binh lính vây chặt, không rõ tình hình bên ngoài lúc này ra sao.
Cũng hôm ấy, Y Văn vương thế tử đưa cho Tần Quyên một cái mặt nạ, "Đeo cái này lên đi. Sẽ có người hỏi ngươi chuyện ngươi dùng một mũi tên bắn chết đại tướng tộc Tháp Tháp. Ngươi phải nhớ, vì sự an nguy của chúng ta, đừng nói ra ngươi là người Tống, chỉ bảo không nhớ rõ thân thế mình."
Tần Quyên nhận lấy chiếc mặt nạ, không biết Viết Viết sai người chế tạo khi nào.
Nó nghe lời đeo lên, cũng không hỏi nữa, tự cảm thấy mình rất oai phong....
Viết Viết sửng sốt, rồi lại gật đầu hài lòng, quay sang nói với A Dịch Cát, "A Dịch Cát, lấy thẻ bài nô lệ trên cổ hắn xuống, thay bằng cái kia."
Nghe vậy, thân mình Tần Quyên cứng ngắc, cảm xúc không rõ là gì.
-----------
Lời editor: Bài học lịch sử
Oa Khoát Đài : là con trai thứ 3 của Thành Cát Tư Hãn. Như đã giới thiệu, Thác Lôi là con út, là tướng lĩnh rất tài giỏi nên được Thành Cát Tư Hãn yêu thương nhất, nhưng sau cùng Thành Cát Tư Hãn lại chọn Oa Khoát Đài do ông này có tài chính trị hơn. Dưới thời trị vì của ông, lãnh thổ của đế quốc Mông Cổ đã đạt tới đỉnh cao. Cái chết đột ngột của ông đã chặn đứng khả năng người Mông Cổ thôn tính toàn bộ châu Âu. Trên thực tế, điều này hoàn toàn có thể xảy ra khi quân đội tây chinh do con trai cả Quý Do của ông cầm đầu đã dễ dàng đánh bại liên quân Đức - Ba Lan, quân đội thánh chiến. Điều này hoàn toàn có thể xảy ra.