Kinh Sơn Nguyệt - Đông Thiên Đích Liễu Diệp
Chương 42: Kẻ Lạ Lùng
Kinh Sơn Nguyệt - Đông Thiên Đích Liễu Diệp thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm đã về khuya, song trên phố vẫn còn nhộn nhịp người qua lại.
Đâu đó, những toán lính của Tuần Kiểm Ty và Hoàng Thành Ty đang lùng sục khắp nơi. Còn lại là những khách bộ hành vừa rời khỏi chợ đêm, kỹ viện hay những quán rượu say sưa trở về.
Thu Hằng thoáng thấy mấy tên lính của Hoàng Thành Ty đang chặn đường tra hỏi một thanh niên.
Đứng đầu toán lính không ai khác chính là Hồ Tứ.
Nàng lặng lẽ lùi lại vài bước, định rút lui âm thầm.
Nào ngờ, Hồ Tứ chợt quay mắt nhìn về phía nàng, rồi quát lớn:
"Đứng lại!"
Không chút chần chừ, Thu Hằng nhẹ nhàng nhún chân, lao vào một con hẻm.
Con hẻm dài ngoằn ngoèo.
Vượt qua nó, theo đường tắt, không xa nữa sẽ tới phủ Vĩnh Thanh Bá.
Thân hình nàng nhẹ nhàng như cánh chim sẻ trong đêm tối, chạy nhanh đến nỗi những kẻ đuổi theo bị bỏ lại rất xa phía sau.
Bỗng nhiên, ánh sáng phía trước hiện ra, soi rõ gương mặt trẻ tuổi nhưng đầy uy nghiêm.
Hoàng Thành Sứ – Tiết Hàn!
Thu Hằng cuối cùng cũng cảm nhận được sự căng thẳng.
Nàng chưa từng giao đấu với hắn, nhưng biết rằng ngồi vững trên ngôi vị Hoàng Thành Sứ như thế, hắn nhất định không phải kẻ tầm thường.
Hắn đứng ngay trên đường nàng buộc phải đi qua, không thể nào tránh được.
Chỉ còn cách đối mặt!
Với những kẻ truy sát phía sau, Thu Hằng không chút do dự, tiếp tục lao về phía trước.
Sống chết trong cảnh loạn thế vốn là chuyện thường tình.
Thân pháp của nàng không xuất chúng, nhưng sự bình tĩnh và tự tin thì không thua kém ai.
Hôm nay, hãy để nàng xem thử vị Tiết đại nhân này có thực sự xứng danh hay không!
Tiết Hàn không ngờ rằng kẻ bị thuộc hạ truy đuổi lại không hề sợ hãi khi thấy hắn chặn đường.
Hơn thế, đối phương còn dám chủ động tấn công!
Thật can đảm quá!
Hắn rút đao, chém về phía kẻ mặt bịt kín.
Thanh trường đao bị một thanh nhuyễn kiếm cuốn lấy.
Nhuyễn kiếm như rắn, khéo léo hóa giải sát khí của trường đao, rồi nhanh như chớp lao về phía mặt hắn.
Tiết Hàn buộc phải ngửa người né tránh.
Chỉ trong chớp mắt, hai người đã qua lại vài chiêu, nhưng vẫn bất phân thắng bại.
Phía sau, tiếng chân của bọn truy sát ngày càng gần.
Thu Hằng biết không thể kéo dài thêm được.
Cắn răng, nàng đạp mạnh vào bức tường bên cạnh, lấy đà nhảy lên, nhằm một góc hiểm hóc mà lao tới.
Tiết Hàn né được nhuyễn kiếm, nhưng đột nhiên cơn đau lan tỏa từ vai sau.
Hóa ra, nàng không đâm trúng hắn, nhưng lại dùng một chưởng đánh trúng vào vết thương cũ trên vai chưa lành hẳn.
Đó là vết thương hắn bị khi cứu Thu Lục cô nương khỏi tay thích khách, lúc không may bị cành cây sắc nhọn đâm trúng.
Dù thân thể cứng như sắt, cũng không thể chống lại phản xạ tự nhiên của cơ thể.
Lợi dụng khoảnh khắc hắn đau đớn khựng lại, Thu Hằng xoay người trên không rồi đáp xuống đất, nhanh chóng biến mất.
Tiết Hàn biết rõ không thể đuổi kịp, ánh mắt lạnh như sao đêm, dõi theo bóng lưng ngày một xa dần.
"Đại nhân, người chạy thoát rồi sao?"
Hồ Tứ dẫn người chạy đến, thở hổn hển hỏi.
"Chạy rồi."
Tiết Hàn giữ chặt vai, giọng điệu bình thản.
Hồ Tứ nhìn kỹ, sắc mặt tái nhợt:
"Đại nhân, ngài đang chảy máu!
Lại là vết thương cũ!"
"Chỉ là vết thương cũ rách ra, không nghiêm trọng."
Tiết Hàn liếc về hướng kẻ địch biến mất, rồi quay người đi về phía ngược lại.
Hồ Tứ lẽo đẽo theo sau, lẩm bẩm:
"Làm sao lại đúng chỗ cũ mà bị thương lần nữa?
Vết thương chồng lên vết thương, chắc chắn đau chết người!
Đại nhân, thuộc hạ thấy vai ngài thật xui xẻo, hay là chúng ta đến miếu cầu nguyện cho vai ngài thoát nạn đi?"
Khóe miệng Tiết Hàn nhếch nhẹ.
Chỉ nghe nói người xui xẻo, chưa từng nghe nói riêng một bên vai lại xui xẻo.
"Đại nhân, ngài đáng lẽ nên nghỉ ngơi cho lành hẳn vết thương rồi hãy ra ngoài.
Bọn gian tế bắt hoài cũng chẳng hết, còn thích khách ám sát quan lớn cũng không phải chỉ mình Hoàng Thành Ty lo liệu…"
Hồ Tứ không dám nói thẳng, nhưng trong lòng ngấm ngầm nghĩ, bất kể là Hàn Ngộ hay Viên Thành Hải, cũng chẳng phải hạng người tốt.
Họ có chết cũng chẳng đáng tiếc.
Hắn tin rằng, Tiết đại nhân nhất định cùng chung suy nghĩ với mình.
Tiết Hàn lạnh lùng liếc nhìn thuộc hạ nhiều lời, chỉ nói hai chữ:
"Im lặng."
Về đến nha môn, Tiết Hàn lấy ra lọ kim sang dược, nhìn nó một lúc lâu rồi đưa cho Hồ Tứ:
"Giúp ta bôi thuốc."
"Hả?
Dạ, được."
Hồ Tứ nhận lấy lọ sứ, nhìn qua rồi cảm thán:
"Ồ, đây là loại kim sang dược tốt nhất của Nhân Tâm Đường, giá không hề rẻ đâu… À, nhớ ra rồi, là do Hồng——à không, Thu Lục cô nương bảo ma ma của nàng đưa tới cho ngài đấy."
"Cũng phải nói rằng Thu Lục cô nương thật có mắt nhìn xa, chẳng phải đại nhân rất nhanh đã dùng đến rồi sao."
Hồ Tứ lẩm bẩm, vẻ mặt không giấu được ý cười.
"Quả thật nhanh thật, vết thương trước còn chưa lành hẳn…"
"Tiết kiệm một chút mà dùng."
Thuốc rắc lên vết thương khiến thiếu niên khẽ nhíu mày, giọng khàn đi, bổ sung thêm:
"Thuốc này đắt lắm."
Khóe miệng Hồ Tứ nhếch lên, cười đầy ẩn ý.
Không rõ đại nhân thực sự thấy đắt hay là… không nỡ dùng nhiều.
"Đại nhân."
"Nói đi."
"Thuộc hạ nghe nói đậu đỏ bổ máu, hay là báo với Thu Lục cô nương rằng ngài lại bị thương, tiện xin thêm ít bánh đậu đỏ nữa?"
"Hồ Tứ."
"Dạ."
"Đừng lấy danh tiết của người ta ra mà đùa cợt."
"Thuộc hạ biết rồi."
Hồ Tứ nhanh chóng thu lại nụ cười, nhưng trong lòng vẫn thầm lắc đầu.
Rõ ràng Thu Lục cô nương hết tặng bánh đậu đỏ lại mang kim sang dược tới, trong lòng chắc hẳn rất ngưỡng mộ đại nhân.
Mà đại nhân vốn không thích ăn bánh đậu đỏ, giờ lại dần quen với món ấy.
Không phải hai bên đều có tình ý thì là gì?
Chỉ có điều đại nhân cứng miệng không chịu nhận mà thôi.
"Chỗ phủ Viên mấy ngày tới, ngươi để ý nhiều hơn một chút…"
Tiết Hàn lập tức chuyển sang chuyện chính sự.
Lúc này, Thu Hằng đã trở về Lãnh Hương Cư.
"Cô nương đã về rồi."
Phương Châu vội vàng bước ra nghênh đón.
Vừa cởi bỏ áo ngoài, Thu Hằng vừa nói:
"Đã nói bao nhiêu lần, không cần chờ ta, cứ đi ngủ sớm đi."
"Nô tỳ không ngủ được, dù sao sáng mai cũng có thể dậy muộn mà…"
Phương Châu dừng lại, sắc mặt chợt biến sắc.
"Cô nương, người bị thương rồi sao?"
Thu Hằng xòe tay, nhìn vết máu trên lòng bàn tay, giọng bình thản mà xa xăm:
"Không phải máu của ta, là máu của người khác.
Phương Châu, chuẩn bị nước nóng, ta muốn tắm."
Sau bức bình phong, thiếu nữ đã cởi bỏ toàn bộ áo quần, ngồi trong thùng gỗ cao ngang thân người, để dòng nước ấm bao trùm cơ thể.
Cảm giác mệt mỏi dường như theo bụi bặm trôi sạch.
Thu Hằng đưa tay lên, nhìn lòng bàn tay ngẩn ngơ.
Bàn tay trắng trẻo không còn chút vết máu nào.
Nàng làm vậy là cố ý.
Nàng biết vết thương ở vai Tiết Hàn chưa lành, đó là điểm yếu của hắn, nên nàng cố ý ra tay vào đó, tranh thủ cơ hội để thoát thân.
Kết quả cũng đúng như dự đoán.
Thu Hằng khẽ vốc một nắm nước, chầm chậm rưới lên vai mình.
Đôi vai thiếu nữ trắng mịn không tì vết, chẳng hề lưu lại dấu vết gì.
Nhưng vết thương trên vai Tiết Hàn là vì cứu nàng mà có.
Vậy mà hôm nay, nàng lại nhẫn tâm đâm vào vết thương đó, như rắc thêm muối vào.
Nàng thật không phải là người tử tế.
Thu Hằng thở dài, tự giễu cợt.
Làm sao bây giờ?
Lúc cần thiết, đừng nói là làm hắn bị thương, đến giết người nàng cũng có thể ra tay.
Sau khi tắm rửa xong, Thu Hằng thay một bộ áo trắng tinh, thả mình xuống giường rồi chìm vào giấc ngủ sâu.
Trong mơ, nàng lại thấy một con ngõ dài không có điểm cuối.
Tiếng chân truy đuổi dồn dập vang lên phía sau, cuối cùng nàng cũng chạy đến đầu ngõ.
Thế nhưng đứng đó lại là một thiếu niên trầm mặc, ánh mắt kiên định.
Hắn chờ đến khi nàng tới gần, không chần chừ mà rút đao chém tới.
Nàng cũng không chần chừ, rút nhuyễn kiếm quấn quanh eo, đâm thẳng về phía hắn.
Thanh kiếm xuyên thẳng vào ngực thiếu niên.
Máu tươi bắn tung tóe, đôi mắt hắn mở lớn, tràn ngập vẻ không thể tin nổi, nhìn chằm chằm vào nàng, không chớp mắt.
"A Hằng…"
Thu Hằng choàng tỉnh, ngồi bật dậy, thở hổn hển từng hơi.
Mùa hè nóng bức, nhưng lưng nàng lại lạnh toát mồ hôi, trái tim đập liên hồi không ngừng.
Trong mơ, nàng giết Tiết Hàn.
Nàng đã sai.
***** một thiếu niên luôn đối xử tốt với mình, nàng sẽ thấy khó chịu.
Nàng không muốn cảm nhận sự khó chịu này, nhưng với những việc nàng phải làm, sau này không thể tránh khỏi việc giao đấu với Hoàng Thành Ty.
Phải cẩn thận hơn, nhất định không được để Tiết Hàn phát hiện ra nàng là ai.