Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Khép Lại Một Chương
Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
[11:30 Bố: Mai mấy giờ bay? Gửi số hiệu chuyến bay cho Tiểu Triệu để nó bảo tài xế đón con.]
[12:52 Hướng Phi Hành: Không cần, con tự về.]
[13:20 Khương Hữu Hạ: Ông xã, trưa nay ăn cơm, anh hai lại rầy em hẹn hò bao nhiêu lâu rồi mà chưa dẫn anh về, em gạt ảnh là anh đi công tác ở châu Phi rồi, người châu Phi không có đón Tết, hổng biết ảnh có tin không nữa…]
Đúng tám giờ tối ngày 28 tháng Chạp, trong văn phòng, sau khi gửi đi những chiếc email cuối cùng và họp online lần cuối với trụ sở chính, Hướng Phi Hành mới kết thúc toàn bộ công việc cuối năm.
Trong khu văn phòng tầng 43 của trung tâm tài chính Hối Giang, chỉ còn văn phòng của anh và Từ Tẫn Tư là còn sáng đèn.
Đang chuẩn bị ra về, Hướng Phi Hành nhận được cuộc gọi từ một nhà đầu tư nước ngoài. Vị nhà đầu tư gọi đến chúc Tết sớm, anh lịch sự đáp lời cảm ơn. Trong lúc trò chuyện, ánh mắt anh bất chợt bị thu hút bởi một thứ gì đó lấp lánh ngoài cửa sổ. Anh khẽ quay đầu nhìn, hóa ra tòa nhà đối diện đang trình diễn ánh sáng mừng năm mới, bốn chữ “Cung chúc tân xuân” hiện lên rực rỡ trên màn hình lớn.
Vài hôm trước, Khương Hữu Hạ trước khi về quê đã kể với Hướng Phi Hành về màn trình diễn ánh sáng mừng năm mới ở Giang Thành, tiếc rằng mình không kịp ở lại xem và dặn anh nếu có dịp thấy thì nhớ chụp lại cho cậu.
Vì đang nghe điện thoại nên Hướng Phi Hành chưa chụp được. Anh vừa hỏi thăm chuyện đời tư của nhà đầu tư, vừa ngẩn ngơ ngắm nhìn tòa nhà đối diện.
Vào những ngày đông ở Giang Thành, trời tối rất nhanh. Mặt trời vội vàng khuất dạng, nhường lại sân khấu cho những tòa nhà ven sông lên đèn rực rỡ.
Gắn bó với cảnh đêm nơi đây gần hai năm, Hướng Phi Hành nhớ rõ vị trí từng tòa nhà và hướng đi của những con đường bên kia sông. Vì vậy, khi ánh mắt anh lướt qua những du thuyền trên sông và những tòa cao ốc san sát, anh lập tức nhận ra một điểm khác biệt: không biết từ lúc nào, những đốm sáng từ xe cộ trên đường đã thưa thớt dần, không còn cảnh tấp nập như thường ngày.
Người tứ xứ đều đã tạm biệt thành phố này để về quê đón Tết, giống như Khương Hữu Hạ đêm hôm trước và Hướng Phi Hành của ngày mai.
“Phi Hành, hôm qua tôi nghe nói sau Tết cậu sẽ được về trụ sở chính, chúc mừng nhé.” Vị nhà đầu tư ở đầu dây bên kia khen ngợi thành quả công việc của Hướng Phi Hành tại Giang Thành và chúc mừng anh thăng chức. Anh đáp lại vài câu xã giao rồi cúp điện thoại.
Ngay sau đó, một thoáng ngẩn ngơ hiếm hoi, không rõ nguyên cớ, chợt lóe lên trong lòng anh.
Có lẽ là vì những dấu hiệu khó lòng bỏ qua đang hiện rõ mồn một trước mắt.
Con đường đến công ty mỗi sáng, những ngõ hẻm tiêu điều vắng vẻ, ga tàu và sân bay đông nghịt người hồi hương như bản tin thời sự đã đưa, cùng với lời chúc mừng bất ngờ từ nhà đầu tư, tất cả đều đang âm thầm dệt nên bức tranh mùa xuân. Chúng cũng đang nhắc nhở anh rằng, đã đến lúc anh phải rời Giang Thành và trở về nơi mình xuất phát.
Lẽ ra anh không nên có nỗi buồn ly biệt sướt mướt đến vậy. Kể từ khi tốt nghiệp thạc sĩ và bước chân vào ngành Mua bán & Sáp nhập, anh đã không ít lần thay đổi nơi cư trú.
Đối với anh, các thành phố hay địa điểm văn phòng chỉ tượng trưng cho những dấu mốc trên bản đồ sự nghiệp và một phần thành tựu, Giang Thành cũng không ngoại lệ.
Gần hai năm trước, Hướng Phi Hành được trụ sở chính của công ty cử đến Giang Thành để tái cơ cấu chi nhánh. Giờ đây đã đến kỳ hạn, anh hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và chuẩn bị rời đi. Mọi chuyện vẫn diễn ra như bình thường, không có gì đặc biệt. Chỉ trừ mối quan hệ giữa anh và người kia ở thành phố này.
Nghĩ đến đây, Hướng Phi Hành liếc nhìn tin nhắn trong điện thoại.
[18:35 Khương Hữu Hạ: Ông xã, anh vẫn đang ở công ty à? Em đến nhà dì rồi, chuẩn bị đánh mạt chược đây, em phải xử sạch bọn họ mới được.]
Lúc đó Hướng Phi Hành vẫn đang họp nên chưa kịp trả lời, Khương Hữu Hạ cũng không gửi thêm tin nào nữa.
Nhưng Hướng Phi Hành biết không phải Khương Hữu Hạ giận mình, mà là đang bị họ hàng “xử đẹp” trên bàn mạt chược nên không còn thời gian nói chuyện với anh.
Dù ngữ khí trong tin nhắn vô cùng tự đắc, anh thừa hiểu Khương Hữu Hạ yếu kém mọi thể loại tính toán.
Anh thấy cảm xúc trong mình hơi rối bời, vẫn chưa thể quan tâm tình hình chiến trận của Khương Hữu Hạ. Anh cất điện thoại, đi sang văn phòng có cửa kính mở toang của Từ Tẫn Tư, thấy hắn gác hai chân lên bàn chăm chú đọc tạp chí.
Từ Tẫn Tư là cánh tay đắc lực của Hướng Phi Hành tại chi nhánh này, nhỏ hơn anh một tuổi, không lâu nữa sẽ trở thành trụ cột của chi nhánh Giang Thành. Hai người khá thân thiết.
Hướng Phi Hành biết hắn đang đợi mình nên giơ tay gõ cửa.
Từ Tẫn Tư giật mình ngẩng đầu, vứt cuốn tạp chí sang một bên rồi cảm thán: “Tín đồ của tư bản cuối cùng cũng xong việc rồi à?” Sau đó đứng dậy: “Đi nhậu thôi nào. Bữa cuối trước khi anh về rồi, không được từ chối đâu đấy, mọi người đang đợi anh đó.”
Hướng Phi Hành cũng không định từ chối, vì hiện giờ trong nhà anh đang có tình huống bất tiện.
Trước Tết, Khương Hữu Hạ liên tục mua sắm quà cáp cho bạn bè người thân, chất đống trong phòng khách suốt hai tuần. Nhưng mới hôm trước, cậu đã đem đi gửi hoặc mang về quê hết cả rồi.
Ban đầu Hướng Phi Hành còn đùa Khương Hữu Hạ rằng về quê ăn Tết mà cứ như làm kho vận chuyển, trêu cậu lén tuồn quà về làng liệu có trốn được thuế hải quan không, còn bảo cậu về quê nhớ đem hộ chiếu theo kẻo không quay lại thành phố được đâu.
Nhưng khi đồ đạc đột nhiên biến mất, anh lại thấy nhà cửa trống vắng đến lạ, thị giác vẫn chưa kịp thích nghi.
Vả lại tối nay anh cũng không bận gì, lâu lâu đi nhậu xã giao cũng là điều cần thiết.
Trên đường đến câu lạc bộ, khoang xe tối mờ.
Ban đầu tài xế bật mấy bài nhạc Tết sôi động, nhưng bị Từ Tẫn Tư chê phiền phức đòi tắt đi, rồi chuyển sang nhạc xưa.
Xe mới chạy được một đoạn, Hướng Phi Hành lại nhận được cuộc gọi từ một khách hàng. Hàn huyên vài câu, anh hứa hẹn sau Tết sẽ gặp lại. Vừa gác máy, anh chợt nghe Từ Tẫn Tư hỏi: “Khi nào Hữu Hạ nhà anh xuống núi?”
Trong lời của Từ Tẫn Tư có lỗi sai để Hướng Phi Hành bắt bẻ. Anh nửa đùa nửa thật chỉnh lại: “Nhà em ấy ở đồng bằng, không phải trên núi.”
Nhờ đó mà anh cũng khéo léo tránh né vấn đề chính.
“…” Từ Tẫn Tư sượng mặt, “Đây là trọng tâm câu hỏi à?” Nhưng hắn vẫn chưa chịu bỏ cuộc, đổi cách hỏi khác: “Vậy đến lúc anh về trụ sở thì hai người định thế nào?”
Hiếm khi hắn nói chuyện nghiêm túc như vậy, còn có vẻ rất quan tâm.
Dù Từ Tẫn Tư chỉ mới gặp Khương Hữu Hạ vài lần, hắn vẫn được xem là người duy nhất mà Hướng Phi Hành sẵn lòng tiết lộ chút ít chuyện tình cảm và gia đình.
Có lẽ nguyên nhân là vì hắn đối nhân xử thế thật sự rất chân thành, mặc cho vẻ ngoài có vẻ chớt nhả. Ít nhất thì Từ Tẫn Tư đã có nhiều nghĩa cử giúp đỡ trong những ngày đầu tiên Hướng Phi Hành đến Giang Thành, khi mà anh vẫn chưa hoàn toàn hòa nhập với nơi đây. Hoặc cũng có thể là vì chuyện tình giữa Hướng Phi Hành và Khương Hữu Hạ có liên quan đến hắn.
Từ Tẫn Tư biết nội tình cuộc gặp gỡ đầu tiên của hai người, cũng thỉnh thoảng nghe được đôi điều về nguyên nhân ban đầu Hướng Phi Hành chọn hẹn hò với Khương Hữu Hạ.
Thường ngày, Hướng Phi Hành cũng không bài xích chuyện nhắc đến Khương Hữu Hạ trước mặt Từ Tẫn Tư. Nhưng về dự định trong tương lai thì anh vẫn chưa có câu trả lời, chỉ có thể nói: “Chưa có dự định gì.”
Từ Tẫn Tư là người thông minh, ngây ra vài giây rồi đoán được ngay: “Đừng nói là anh vẫn chưa báo cho Khương Hữu Hạ biết nhé?”
“Anh định chia tay à?” Từ Tẫn Tư hơi ngạc nhiên, nhưng chỉ chốc sau hắn lại như vừa thông tỏ chân lý gì đó, khẽ bảo: “Cũng phải, hai người vốn ở hai thế giới khác nhau mà. Em thấy anh chọc tức bố mẹ cũng đủ lâu rồi, nói sao thì nói cũng phải cho họ một tia hy vọng chứ. Vậy lần này về quê anh định thẳng thắn với bố mẹ phải không?”
“… Cậu nghĩ hơi xa rồi đấy.” Có đôi lúc Hướng Phi Hành phải chào thua sức tưởng tượng của Từ Tẫn Tư, “Ai bảo tôi muốn chia tay.”
“Yêu xa thì khác gì chia tay. Chưa kể Khương Hữu Hạ xinh trai thế kia, hai người chia tay thì cậu ấy còn tìm được khối anh hợp hơn.” Từ Tẫn Tư lắc đầu, tỏ vẻ lão làng, “Hồi mới tốt nghiệp, em cũng chia tay với bạn gái cũ trong hòa bình đấy thôi.”
Tâm trạng của Hướng Phi Hành vốn đã như tơ vò, giờ nghe Từ Tẫn Tư tiên đoán mấy câu bi quan vô căn cứ như vậy càng khiến anh bực bội. Anh rất muốn nhắc hắn rằng nếu không hiểu gì về tính cách của Khương Hữu Hạ thì đừng đoán mò lung tung.
Nhưng dường như vào giờ phút này, mọi lời nói đều trở nên gượng gạo. Hơn nữa đây là chuyện tình cảm riêng tư của anh, tranh cãi với người khác là việc hoàn toàn vô nghĩa. Anh lười cãi, chỉ bình thản nói: “Đừng áp đặt kinh nghiệm của cậu lên đời tôi, tôi không phải cậu.”
Từ Tẫn Tư bĩu môi, cũng may xe đã tới nơi trước khi hắn kịp thêm câu gì đó.
Hai người xuống xe rồi đi men theo lối hành lang vào câu lạc bộ. Ánh đèn mờ tối, tiếng nhạc điện tử không quá dồn dập và những người bạn bước tới chào hỏi đã khiến Từ Tẫn Tư phân tán sự chú ý.
Dù không đam mê những dịp hội họp thế này như Từ Tẫn Tư, Hướng Phi Hành cũng không bài xích. Chỉ cần bản thân anh cho phép, anh có thể thoải mái hòa nhập vui vẻ với mọi người.
Hướng Phi Hành quen mặt hầu hết những người bạn tề tựu tối nay. Uống rượu cùng nhau, thi thoảng trò chuyện đôi câu, tâm trạng nặng nề không rõ nguyên cớ của anh cũng dần khởi sắc.
Khoảng mười một giờ, một cô gái đến muộn, trên tay còn xách theo một bọc đồ lớn, bảo đó là quà năm mới tặng mọi người.
Cô vừa từ một cuộc nhậu khác qua đây, chân nam đá chân chiêu đi phát cho mỗi người một hộp quà nhỏ được gói khá cầu kỳ.
Hướng Phi Hành cũng được nhận một hộp quà khá nặng, hình như bên trong là một món đồ bằng kim loại.
Bạn bè thi nhau hỏi cô gái món đồ bên trong là gì.
“Lục lạc kỵ sĩ,” Cô gái nói, “hàng tồn kho của công ty anh trai tôi, anh ấy tống cho tôi hơn 200 cái vào cốp sau xe, bắt tôi phát cho bằng hết. Mọi người nhận giúp tôi nhé, năn nỉ luôn.”
Mọi người ai cũng phá lên cười rồi mở hộp quà ra xem, riêng Hướng Phi Hành thì không cần mở, vì nhà anh cũng có một cái.
Khương Hữu Hạ đã mua nó trước khi hai người quen nhau.
Vào ngày hai người chính thức dọn vào sống chung, Khương Hữu Hạ đã đem nó tới.
Em lôi chiếc hộp đó ra từ trong mớ hành lý ngổn ngang rồi đặt thật cẩn thận lên một trong những ô kệ trưng bày ở phòng khách.
Khi đó Hướng Phi Hành đã hỏi em đây là gì, Khương Hữu Hạ đã khoe cho anh xem. Âm thanh của lục lạc kỵ sĩ không hề giòn tan, nghe lục cục như hai hòn đá bình thường va chạm vào nhau, chẳng thấy hay ho chút nào.
Khương Hữu Hạ mới lắc thử hai cái đã bị Hướng Phi Hành cản lại. Em giải thích bằng giọng chắc nịch: “Chủ tiệm nói, mỗi khi em lắc nó thì sẽ có kỵ sĩ tới cứu em, giống như bà tiên của cô bé Lọ Lem vậy đó.”
Bị Hướng Phi Hành chọc ghẹo, Khương Hữu Hạ lại bĩu môi xem như chưa nghe thấy gì. Em không nói nữa, nhưng vẫn cất chiếc lục lạc về chỗ cũ.
Hai năm nay, lâu lâu Hướng Phi Hành lại nghe thấy Khương Hữu Hạ hứng lên đi lắc lục lạc mà anh chẳng biết nguyên do. Nhưng Khương Hữu Hạ chưa bao giờ giải thích, và anh thì cũng không bao giờ hỏi. Ngày nào cũng thấy em cười nói vui vẻ, đều đặn đi làm rồi ngoan ngoãn về lại tổ ấm của hai người đợi Hướng Phi Hành tan làm. Như thể nỗi buồn thoáng qua chẳng đáng là gì so với nỗi sợ bị Hướng Phi Hành ruồng bỏ.
Chuyện này khó mà giãi bày được với ai.
Hướng Phi Hành vẫn chưa nói Khương Hữu Hạ biết chuyện mình phải quay về thủ đô. Tuy đúng là anh chưa biết nên mở lời thế nào, nhưng anh thấy chỉ cần đợi đến gần ngày đi thì báo với Khương Hữu Hạ một tiếng rồi giải thích vài câu là đủ.
Nếu biết anh sắp phải rời Giang Thành, chắc Khương Hữu Hạ phải lắc lục lạc nửa tiếng đồng hồ mất. Vì ở đây em đã có rất nhiều bạn bè, có những khách hàng thân thiết, thậm chí còn tự mở khóa học làm đồ thủ công. Nhưng rồi em vẫn sẽ dứt khoát chọn rời khỏi đây để đi theo anh thôi.
Niềm tin tuyệt đối vào phán đoán này không phải đến từ sự tự tin thái quá của Hướng Phi Hành, mà xuất phát từ mức độ trọng thị và nhu cầu mãnh liệt mà Khương Hữu Hạ thể hiện ra đối với anh.
Người ngoài làm sao hiểu được chuyện giữa hai người.
Chẳng biết từ lúc nào mà bạn bè đều đã mở hết hộp quà ra, thích thú lắc lục lạc. Tiếng lục cục khó chịu hòa lẫn vào tiếng cười vui vẻ, đến cả Từ Tẫn Tư cũng nói: “Thần thánh phương nào chế ra món đồ chơi này vậy, để nó tồn kho là quá hời cho nó rồi, ai đó đem về tiêu hủy tập thể đi.”
Trong lúc này, điện thoại Hướng Phi Hành cuối cùng cũng sáng lên.
[23:35 Khương Hữu Hạ: Chơi mạt chược xong rồi, lại thua mất 200. Mọi người chuẩn bị sang nhà em ăn khuya rồi. Ông xã vẫn đang tăng ca hả?]
Hướng Phi Hành trả lời: [Xong việc rồi, sắp về đây], sau đó chuyển cho Khương Hữu Hạ một khoản tiền với tiêu đề “Ông xã gỡ vốn”. Khương Hữu Hạ trả lời ngay tức thì: [Yêu ông xã quá], và gửi thêm mấy biểu tượng hôn anh.
Tiếp sau đó, em lại gửi thêm hai tin nhắn thoại kể khổ chơi mạt chược cả buổi tối mệt quá, họ hàng không ai chịu nhường em, chỉ có Hướng Phi Hành tốt với em nhất, chưa đón Tết mà đã muốn về thành phố rồi. Rồi bảo: “Ông xã ơi, chừng nào anh về nhà, em muốn gọi cho anh.”
Hướng Phi Hành trả lời [Được], rồi tạm biệt bạn bè, gọi tài xế tới đón mình rời khỏi nơi đinh tai nhức óc này.