Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Chương 14
Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hệ thống sưởi ấm của khu nghỉ dưỡng suối nước nóng khá ấm áp, giường thì thoải mái, chăn lại mềm mại, gối còn là đệm cao su non.
Cuối cùng Khương Hữu Hạ cũng được sống những ngày có điều kiện tốt như ở thành phố rồi. Trước khi ngủ, cậu còn thích thú đi tắm hồ nước nóng trong bungalow, nên ngủ cực kỳ ngon, đến nỗi sáng ra còn hơi khó chịu khi bị Hướng Phi Hành “đánh thức” bằng những cử chỉ thân mật.
Khương Hữu Hạ mơ màng, còn ngái ngủ nhưng cũng không hoàn toàn từ chối. Nhưng chợt nhớ ra bố mẹ và nhà anh trai đều đang ở gần đây nên cậu lập tức đẩy đầu Hướng Phi Hành đang vùi trong lồng ngực mình ra, trí óc cũng tỉnh táo hẳn: “Mấy giờ rồi ông xã?”
“…” Hiển nhiên Hướng Phi Hành còn bất mãn hơn cậu, anh ngẩng đầu lên, hằn học nhìn cậu, “Khương Hữu Hạ, bây giờ thân mật với nhau em cũng phải chọn giờ lành à?”
“Đâu có đâu ha ha ha.” Khương Hữu Hạ rất dễ cười, “Ông xã hài hước quá.”
Thỉnh thoảng chồng cậu rất trẻ con, khác một trời một vực so với hồi mới quen.
Khương Hữu Hạ vỗ về bờ vai Hướng Phi Hành, kiên nhẫn giải thích: “Em sợ bố mẹ sang đây.”
“Họ không giống người thành phố các anh đâu, người dưới quê không có mấy thứ như là ý thức không gian cá nhân gì hết.” Cậu nói xong thì đưa ra giả thiết, “Anh nghĩ mà xem, bố mẹ em ăn sáng xong, rất có thể sẽ đi xe điện tới đây ấn chuông cửa phòng chúng ta đó. Đến lúc đó chúng ta có mở cửa không?”
Sức tưởng tượng của cậu rất phong phú, lại giỏi ăn nói thuyết phục người khác, nếu không đã chẳng giành được giải “Quán quân bán hàng” ngay tháng đầu tiên làm việc ở Tiệm Len Cát.
Quả nhiên, cậu vừa nói xong thì mặt Hướng Phi Hành cứng đờ. Mấy giây sau, anh bò dậy khỏi người cậu, không nói một lời bỏ đi tắm.
Khương Hữu Hạ cũng dậy làm vệ sinh cá nhân, vừa đánh răng xong thì phát hiện đúng như cậu dự đoán, anh cậu gọi điện thoại tới. Cậu bắt máy, giọng anh có vẻ căng thẳng: “Dậy chưa đấy?”
“Dậy rồi, sao thế anh?”
“Cả nhà ăn sáng xong rồi, bố mẹ định mang bánh bao sang phòng cho hai đứa, may mà khách sạn không cho mang đồ ăn ra ngoài.” Anh cậu bảo, “Dậy rồi thì thay quần áo đi, hai đứa nhớ giữ khoảng cách, đừng có quấn quýt thân mật làm bố mẹ sinh nghi, biết chưa?”
“Em biết rồi mà.” Khương Hữu Hạ thừa hiểu. Cậu và Hướng Phi Hành thay đồ xong thì ra nhà hàng của khách sạn ăn vội vàng vài món, rồi gửi tin nhắn vào nhóm chat gia đình, hỏi lát nữa mọi người định làm gì.
Trong khách sạn không thiếu trò tiêu khiển, bố mẹ Khương Hữu Hạ quyết định đi tắm suối nước nóng, chị dâu và cháu gái định đến workshop thiếu nhi của khách sạn làm nến thơm. Khương Kim Bảo suy nghĩ một lúc, rồi quyết định đi chơi bida, hỏi Khương Hữu Hạ với Hướng Phi Hành muốn đi cùng không.
Khương Hữu Hạ vốn không biết chơi, nhưng chồng cậu xem tin nhắn xong thì khăng khăng cho rằng anh trai cậu đang âm thầm so kè, muốn tỉ thí kỹ năng bắn bida, anh không phải kẻ hèn nên nhất định phải đi.
Khương Hữu Hạ không hiểu nổi hai cái người này, ham muốn cạnh tranh của phái mạnh gì mà hăng hái quá. Thế giới này đáng lẽ nên sống hòa bình, huống chi bây giờ còn đang ăn Tết.
Nhưng cậu vẫn mang theo Coca và khoai tây miễn phí trong tủ lạnh, cầm thêm túi đựng sợi lace, kim móc và giấy bút, tìm ghế ngồi trong phòng bida để thiết kế sản phẩm mới, tạo bất ngờ cho sếp của mình.
Họ chính là ba vị khách sớm nhất đến phòng bida vào lúc mười giờ sáng. Lễ tân đăng ký phòng cho họ xong thì Khương Hữu Hạ cũng chọn được một chiếc sofa màu xám để ngồi xuống.
Đầu tiên, cậu xem lại một số video hướng dẫn móc len đã lưu từ trước, rồi vẽ bản thiết kế vào sổ.
Còn về hai người kia thì cậu không quan tâm lắm, chỉ biết họ cứ bắn bida “ping ping pong pong” hơi ồn ào thôi.
Khương Hữu Hạ thấy lớp thiết kế cậu học năm ngoái khá hữu ích, giáo viên luôn động viên và truyền cảm hứng sáng tạo cho cậu.
Dạo gần đây cậu muốn trang trí khung tranh trong nhà nên vẽ được khá nhiều kiểu dáng. Thử móc len được một lúc, cậu chợt phát hiện phòng bida trở nên yên ắng, ngẩng lên thì thấy anh trai và Hướng Phi Hành đang thì thầm nói chuyện.
Thật ra phòng bida rất lớn, bày tận bốn bàn. Hai người kia chơi ở bàn ngoài cùng, Khương Hữu Hạ không nghe rõ họ đang nói gì, chỉ thấy Hướng Phi Hành xoay lưng lại với mình, còn anh hai thì hơi cau mày.
Khương Hữu Hạ hiếu kỳ, bèn đặt đồ đang cầm xuống và đi tới. Hai người kia thấy cậu tới thì im lặng.
“Sao vậy? Không phải đang móc len à?” Anh trai hỏi, “Cũng muốn học bida hả?”
“Em tới xem hai anh.” Khương Hữu Hạ nhìn anh hai, rồi liếc sang Hướng Phi Hành, “Hai anh đang nói gì với nhau vậy?”
“Cú đánh bi vừa nãy hơi gây tranh cãi.” Hướng Phi Hành nói, “Thôi, xem như em nhường anh bi này.”
Khương Kim Bảo cao giọng: “Ý cậu là gì hả? Tôi cần anh nhường chắc?”
Không khí lại trở nên ồn ào rồi.
Thật ra Khương Hữu Hạ cũng hiểu một chút về luật chơi bida nên đang nghĩ xem “bi gây tranh cãi” mà Hướng Phi Hành nói là thế nào. Nhưng cuối cùng cậu bỏ qua, quay về chiếc sofa xám mềm mại của mình tiếp tục công việc thiết kế sản phẩm mới.
Đến chiều, cả nhà cùng lên thị trấn Thời Trạch chơi, tối đó thì thưởng thức đặc sản địa phương và tham gia các hoạt động giải trí buổi tối do khách sạn tổ chức, khi về lại phòng thì đã hơn tám giờ.
Khương Hữu Hạ hơi mệt, thấy chồng cậu lấy laptop ra, có vẻ định làm việc nên cậu đi tắm hồ nước nóng trong phòng, phải tắm cho bõ tiền trước khi quay về vào ngày mai.
Hướng Phi Hành có một số email cần trả lời và gọi điện thoại cho hai khách hàng nước ngoài để bàn công việc.
Từ Tẫn Tư nhắn hỏi hôm nay anh về thành phố Giang rồi phải không, anh trả lời: [Đang đi tắm suối nước nóng Thời Trạch với gia đình Khương Hữu Hạ.]
Từ Tẫn Tư gửi một tràng dấu hỏi, Hướng Phi Hành không trả lời, nghe thấy Khương Hữu Hạ đang ngâm nga trong hồ nước nóng.
Tuy Khương Hữu Hạ chưa từng học âm nhạc nhưng lại cảm thụ âm nhạc rất tốt, giọng hát trong trẻo, bay bổng.
Hướng Phi Hành nghe mà thấy xao xuyến, định đi tới hù dọa cậu một cái, tiện thể hoàn thành nốt chuyện còn dang dở sáng nay. Đúng lúc này, anh nhìn thấy điện thoại Khương Hữu Hạ vứt ở cuối giường bỗng sáng lên, hiển thị “Anh Bự đang gọi tới”.
Khương Hữu Hạ luôn đặt điện thoại ở chế độ im lặng, cũng không bật chế độ rung. Hướng Phi Hành chú ý là vì anh tình cờ đi ngang qua đúng lúc đó.
Hướng Phi Hành dừng lại, trong lòng hơi bối rối, đang phân vân có nên đưa điện thoại cho Khương Hữu Hạ không thì cuộc gọi đã kết thúc.
Lát sau, màn hình hiện lên một tin nhắn mới.
Nhiều khi Khương Hữu Hạ sống quá vô tư, thậm chí còn chẳng thèm cài đặt ẩn thông báo trên màn hình khóa. Vì thế Hướng Phi Hành đã đọc được tin nhắn của “Anh Bự”, nhắn rằng [Anh biết nói với em những chuyện này chắc về sau sẽ không thể làm bạn được nữa, nhưng anh vẫn muốn hỏi, ngôi nhà em tìm được ở thành phố Giang vẫn ổn chứ?]
[Anh giấu chuyện này trong lòng đã lâu, hôm nay uống say mới dám hỏi, ngày xưa trong lòng em có từng có anh không?]
Hướng Phi Hành không biết mình đã nhìn bao lâu, nửa phút hay là nửa tiếng. Anh chỉ thấy đầu óc mình đã trở nên mờ mịt, quên mất phép lịch sự tối thiểu. Anh cầm điện thoại Khương Hữu Hạ lên, nhập mật khẩu mở khóa, gọi cho Lý Viễn Sơn.
Chuông reo hai hồi thì đầu dây bên kia bắt máy.
Đúng lúc này, ở trong hồ nước nóng, Khương Hữu Hạ đang ngâm nga một bài tình ca nổi tiếng từ năm ngoái.
Hướng Phi Hành nghe thấy hơi thở nặng nề nồng nặc mùi rượu của Lý Viễn Sơn, anh càng thêm mất bình tĩnh: “Lý Viễn Sơn, làm ơn anh hãy giữ tự trọng, đừng nhắn tin quấy rối bạn trai tôi nữa.”
Đối phương không nói gì, Hướng Phi Hành nói tiếp: “Khương Hữu Hạ và tôi đang rất hạnh phúc, không phiền một người đồng hương chẳng mấy thân thiết như anh phải bận tâm.”
“…” Vài giây sau, Lý Viễn Sơn mới trả lời, “Anh là bạn trai của em ấy?”
“Tôi cũng không muốn phá hoại tình cảm của hai người đâu.” Lý Viễn Sơn nói líu lưỡi, “Nhưng Hữu Hạ hẹn hò với anh chẳng qua cũng chỉ vì muốn có một mái nhà che mưa chắn gió ở thành phố Giang. Bây giờ tôi cũng làm được rồi, tôi thậm chí có thể mua nhà cho em ấy ở thủ đô, hơn anh rồi.”
Cơn giận của Hướng Phi Hành bùng lên dữ dội, anh mắng hắn ta, bảo hắn say rồi thì đi mà nôn, đừng có nói bậy bạ khắp nơi, sau đó cúp máy và chặn số.
Ném điện thoại của Khương Hữu Hạ trở lại giường, Hướng Phi Hành đi về phía hồ nước nóng. Đi được vài bước, anh nghe thấy Khương Hữu Hạ đang hát một bài tình ca nổi tiếng từ năm ngoái.
Có một khoảng thời gian Khương Hữu Hạ rất thích bài này, cứ nghe đi nghe lại mãi, đến độ tai Hướng Phi Hành sắp chai sạn. Rồi bỗng một ngày, Khương Hữu Hạ không còn mở nó lên nghe nữa.
Không hiểu sao, bước chân Hướng Phi Hành chậm lại, anh đoán có lẽ mình đã bị ảnh hưởng bởi những lời Lý Viễn Sơn nói.
Thái độ của Khương Hữu Hạ mấy ngày qua đôi khi không giống như lúc ở thành phố Giang, khiến sự tự tin vốn có của anh lung lay.
Tuy vẫn đinh ninh rằng Khương Hữu Hạ yêu mình say đắm, nhưng anh lại nhận ra Khương Hữu Hạ có một góc khuất trong quá khứ mà em chưa từng bộc lộ, thậm chí có thể là… một mối tình mà anh không hề hay biết.
Liệu có phải vậy chăng?
Tiến đến gần cửa hồ nước nóng, anh nhớ tới lúc Khương Hữu Hạ nhắc về Lý Viễn Sơn, biểu cảm rất trong sáng, không chút tạp niệm nào.
Kéo cửa ra, anh nhìn thấy Khương Hữu Hạ đang nằm tựa vào thành hồ, hơi nước trắng xóa bốc lên nghi ngút.
Khương Hữu Hạ như một chàng tiên thanh thoát, em nhìn mình, vui vẻ ngừng ngâm nga để hỏi: “Ông xã xong việc rồi sao?”
Cơn giận của Hướng Phi Hành lại tan biến, ngẫm lại hai tin nhắn của Lý Viễn Sơn, nghĩ chắc mình đã quá nhạy cảm.
Dẫu sao Khương Hữu Hạ đâu chỉ nhận được ít tin nhắn tán tỉnh như vậy, cũng chưa bao giờ giấu giếm Hướng Phi Hành điều gì. Nhiều khi cậu còn nghe điện thoại của khách hàng ngay trước mặt Hướng Phi Hành, vừa xin lỗi vừa từ chối, còn nói những câu rất dí dỏm kiểu như “Xin lỗi tôi đã có chồng rồi, chúng tôi rất yêu nhau” này nọ.
Lúc nãy Hướng Phi Hành giận quá mất bình tĩnh có lẽ chỉ vì những giấc mơ không rõ thật giả gần đây, cũng là vì anh để tâm chuyện Lý Viễn Sơn quen biết Khương Hữu Hạ trước anh.
Suýt nữa là để một kẻ tầm thường phá hoại mối quan hệ của mình với Khương Hữu Hạ. Hướng Phi Hành bình tĩnh lại, lắc đầu để lấy lại bình tĩnh, biết mình đã căng thẳng quá mức.
“Hữu Hạ.” Anh đứng bên thành hồ, cúi đầu nhìn Khương Hữu Hạ và gọi tên cậu.
Khương Hữu Hạ nhìn anh vài giây, rồi quả nhiên từ bậc thang hồ bơi bước lên.
Yêu nhau đã hai năm, Khương Hữu Hạ không còn là chàng trai hay e thẹn, ngượng ngùng như thuở ban đầu nữa. Cậu để mặc cơ thể ướt đẫm, yên tâm bám chặt lấy hai cánh tay của Hướng Phi Hành, làm ướt sũng cả áo sơ mi lẫn quần tây của anh.
Sau khi Khương Hữu Hạ đã chìm vào giấc ngủ, Hướng Phi Hành vẫn còn tỉnh táo hẳn. Anh liếc nhìn điện thoại, phát hiện Khương Kim Bảo đã gửi cho mình một tin nhắn từ nửa tiếng trước đó.
[Vợ tôi ngủ rồi,] Khương Kim Bảo nói, [tôi đến phòng hút thuốc.]
Năm phút trước, Khương Kim Bảo nói tiếp: [Ý tôi là muốn cậu đến phòng hút thuốc để nói chuyện, chứ không phải đang tán gẫu vớ vẩn với cậu đâu.]
Sáng nay khi chơi bida, Hướng Phi Hành đã hỏi Khương Kim Bảo về chuyện Khương Hữu Hạ đi dạy ở trường trước đây, nhưng lúc đó bị Khương Hữu Hạ chú ý nên hai người không nói tiếp nữa.
Đương nhiên Hướng Phi Hành không thể nói vừa nãy mình đang “bận” chuyện gì, bèn nhắn lại: [Xin lỗi anh Kim Bảo, em hiểu lầm rồi, em sang ngay đây.]