Mưa Đêm, Livestream và Nỗi Lòng Hướng Phi Hành

Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu

Mưa Đêm, Livestream và Nỗi Lòng Hướng Phi Hành

Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bầu trời âm u, mưa như trút nước, cơn gió mạnh từ đâu ập tới, quật nước mưa thành một thực thể hỗn loạn, va đập tứ tung.
Chiếc ô nhựa màu đen gần như vô dụng, con đường quen thuộc trước mắt cũng trở nên mơ hồ trong màn mưa dày đặc.
Từ chiều đến đêm, từ tỉnh Di trời trong vắt cho đến thành phố Giang mưa gió mịt mù, Hướng Phi Hành cảm giác như mình là một lữ khách đi từ đầu bên này đến đầu bên kia của vũ trụ bằng máy du hành không – thời gian.
Dưới làn mưa, nhiều tạp niệm không ngừng vẩn lên trong tâm trí anh. Nếu Khương Hữu Hạ về cùng mình, cùng mình dầm mưa, em sẽ ôm chặt eo anh thế nào, vùi mặt vào cổ áo khoác của anh ra sao, rồi kể lại trận mưa này với bạn bè em khoa trương đến nhường nào.
Vào được sảnh chung cư ấm áp, Hướng Phi Hành cất ô đi. Người bảo vệ giật mình vì dáng vẻ của anh, vội vàng đứng dậy: “Anh Hướng, tôi mang khăn cho anh nhé?”
Anh có việc gấp nên xua tay bảo không cần, bước nhanh về phía thang máy. Vừa vào cửa nhà thì đã gọi ngay cho Khương Hữu Hạ.
Người giúp việc đã hết ngày nghỉ, ban ngày vừa dọn dẹp phòng ốc xong, cũng đã bật máy sưởi rồi.
Sàn gỗ màu sẫm vốn khô ran không một hạt bụi. Nhưng khi Hướng Phi Hành đi vào, vứt túi hành lý xuống sàn, Khương Hữu Hạ bắt máy, trên sàn bắt đầu xuất hiện rất nhiều vệt nước.
Ban đầu, Khương Hữu Hạ vẫn chưa biết gì. Em mặc áo ngủ, đung đưa trước camera, chỉ huy Hướng Phi Hành vào phòng sách lấy thước dây để đo khung tranh, định tiếp tục tỉ mỉ chăm chút cho căn nhà mà bọn họ sắp dọn đi.
Hướng Phi Hành những tưởng, với khả năng quan sát của Khương Hữu Hạ thì em sẽ không phát hiện ra bí mật của mình đâu. Nhưng có lẽ Khương Hữu Hạ quá để tâm, quá chú ý tới anh nên đã trở nên tinh ý hơn rồi, bỗng nhiên hỏi anh có phải đã dầm mưa không.
Trong mấy phút làm thinh, Hướng Phi Hành đã từng do dự, nhưng vẻ mặt lo lắng của Khương Hữu Hạ đã khơi dậy mong muốn được cô ấy quan tâm trong anh. Cuối cùng, anh chọn nói sự thật. Chẳng mấy chốc, đúng như anh mong đợi, nỗi xót xa hiện rõ trên gương mặt Khương Hữu Hạ qua màn hình điện thoại không quá rõ nét.
Sau đó, Hướng Phi Hành đã chuyển sang camera trước để Khương Hữu Hạ thấy đầu tóc ướt sũng của mình ngay trước khi anh kịp lấy lại lý trí.
Anh không thể phủ nhận rằng mình cần Khương Hữu Hạ chia sẻ sự quan tâm quý giá của em cho sự cô đơn của mình, bất luận em đang ở đâu hay đang làm gì.
Hướng Phi Hành cần có được cảm xúc không rõ ràng của Khương Hữu Hạ, mặc kệ đó là xót thương hay áy náy. Anh cần nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ ngọt ngào của Khương Hữu Hạ khi sốt ruột, để xác nhận rằng từng giờ từng phút, trong mắt em anh vẫn luôn là người quan trọng nhất.
Đây là thứ mà bản thân Khương Hữu Hạ cũng muốn trao cho anh.
Cái đêm hai người mới quen biết nhau, giây phút hỏi Hướng Phi Hành có độc thân không, khoảnh khắc sau mười hai giờ đêm Cá tháng Tư thừa nhận mình thích anh, và mỗi một giây hờn tủi khi mặc cho Hướng Phi Hành chèn ép mình. Tất cả đều là lựa chọn của Khương Hữu Hạ. Chính em đã chọn yêu một người không hoàn hảo và đòi hỏi em vỗ về tình cảm một cách vô độ.
Khương Hữu Hạ mê muội, tự chuốc lấy cay đắng, để rồi đến cuối cùng không còn cơ hội thoát khỏi vòng tay của người mà em đã chọn gửi gắm tình cảm.
Cúp điện thoại, Hướng Phi Hành đi tắm, thỏa sức xả trôi nước mưa còn bám trên người. Mấy phút sau, Tiệm Len Cát bắt đầu phát trực tiếp.
Hướng Phi Hành mở kênh phát trực tiếp lên, nghe thấy Khương Hữu Hạ giọng cao hơn bình thường, hồi hộp giới thiệu bản thân.
Tiệm Len Cát khá có tiếng trong giới thủ công thành phố Giang, bình thường kênh phát trực tiếp của tiệm cũng có nhân viên chuyên nghiệp phụ trách giới thiệu sản phẩm và chương trình khuyến mãi giá sốc, vì thế cũng có một lượng khán giả nhất định.
Đêm mùng sáu, thành phố Giang mưa như trút nước, khá nhiều người tẻ nhạt không có gì làm, nên phát trực tiếp chỉ vừa bắt đầu đã có hơn trăm người xem.
Hướng Phi Hành nhìn thấy trong phần bình luận có một số khách hàng cũ được huy hiệu fan cứng hô hào tên Khương Hữu Hạ, bảo rằng không ngờ hôm nay thầy Khương lại phát trực tiếp, lâu quá không gặp.
“Mọi người gọi mình là Tiểu Khương thôi, không cần thêm ‘thầy’ cũng được.” Khương Hữu Hạ nói, “Mình phụ trách giảng dạy móc len cho khóa thủ công sắp tới.”
Dưới tầng ánh sáng dịu nhẹ, Hướng Phi Hành nhìn vào là nhận ra ngay mặt bàn trong phòng Khương Hữu Hạ, và cả đôi tay của em. Những ngón tay thuôn dài cầm kim móc, trên bàn đặt những cuộn len mà em thường dùng.
“Hiện giờ mình không có ở thành phố Giang.” Khương Hữu Hạ trò chuyện với khán giả với vẻ hơi ngại ngùng, “Vẫn đang ăn Tết ở dưới quê. Quê mình ở tỉnh Di, các bạn từng tới đó chưa?”
Trên kênh phát trực tiếp còn một cô gái tham gia bằng giọng nói, phụ trách giải thích giá cả và nội dung khóa học cụ thể. Có lẽ đó là chủ của Tiệm Len Cát. Có mấy lần Hướng Phi Hành đi đón Khương Hữu Hạ đã gặp chị ấy rồi. Chị ấy nói chuyện rất súc tích, là một cô gái giỏi giang, nhân viên đều gọi là chị Len.
Hướng Phi Hành xem một lúc rồi tặng một vài món quà. Khương Hữu Hạ và chị Len ban đầu mừng rỡ, vội vàng cảm ơn người dùng X. Không lâu sau, hình như cả hai nhận ra người dùng X này là ai thì bắt đầu rơi vào một khoảng lặng khó tả.
Hình như chị Len muốn trêu Khương Hữu Hạ, nhưng lại sợ nói nhầm. Bỗng nhiên, Khương Hữu Hạ bắt đầu giới thiệu về cách sử dụng các loại kim móc, giọng điệu chột dạ xen lẫn chút thích thú.
Chắc có lẽ là nhờ những món quà nên đột nhiên có khá nhiều người tràn vào kênh, Khương Hữu Hạ vừa hướng dẫn một vài kỹ thuật đơn giản, vừa giải đáp câu hỏi của khán giả.
Khương Hữu Hạ có kinh nghiệm dày dặn ở mảng giảng dạy nghề thủ công, khi nói chuyện không hề lắp bắp như lúc tham gia cuộc họp gia đình của Hướng Phi Hành. Với bất kỳ câu hỏi nào của người yêu thích thủ công, em cũng giải thích rành mạch.
“Thời gian đầu mình cũng từng gặp lỗi này rồi.” Khương Hữu Hạ nhiệt tình kể cho mọi người cách giải quyết của mình, rồi phối hợp với chị chủ giới thiệu khóa học, “Ưu đãi 59 tệ cho một buổi học thử, hài lòng mới đăng ký. Đã bao gồm tài liệu học, cung cấp miễn phí bánh ngọt và đồ ăn vặt. Bạn nào có hứng thú thì nhấp vào liên kết bên dưới để mua hàng nhé!”
“Cưng nào có hứng thú.” Chị chủ chỉnh lời cậu.
Khương Hữu Hạ lập tức sửa lại: “Cưng nào có hứng thú.”
Hướng Phi Hành nghe tới đây thì thấy khó chịu trong lòng, thấy khóe miệng phản chiếu trên màn hình điện thoại của mình đã không còn cong lên nữa. Khương Hữu Hạ vẫn còn ở đó bắt chước theo chị chủ tiệm, với ai cũng gọi là “cưng”.
Không lâu sau, một trăm suất học thử đã bán hết veo, hai mươi suất đăng ký sớm cũng hết sạch.
Trong bình luận có nhiều người hỏi là thêm suất được không, chị Len hơi khó xử, bèn nói: “Tụi mình không còn ngày nào để mở lớp học thử nữa, vì tháng Ba là lớp bắt đầu rồi, kéo dài liên tục tới đầu tháng Năm.”
Người xem yêu cầu mở luôn khóa học kỳ sau, chị Len nói đùa: “Mọi người muốn chiếm hết toàn bộ lịch dạy năm sau của thầy Khương luôn sao?”
“Tới sau tháng Năm lận đó, mọi người có đồng ý đăng ký trước lâu như vậy không? Nếu bằng lòng,” chị Len nói, “thì tụi mình sẽ bàn bạc lại sau khi kết thúc phát trực tiếp, xem có thể thêm vài khóa học thử vào tháng Năm, tháng Sáu hay không. Ai muốn đăng ký trước thì mọi người gửi một biểu tượng bông hoa nhỏ vào phần bình luận cho mình xem nhé.”
Vốn dĩ cảm xúc đã phức tạp rồi, giờ nghe vậy anh càng cảm thấy mình buộc phải mau chóng báo cho Khương Hữu Hạ biết bọn họ sắp phải đến thủ đô.
Tuy không mong hai người sẽ phải yêu xa, nhưng nếu Khương Hữu Hạ thật sự muốn kết thúc khóa học rồi mới từ chức thì anh vẫn có thể chấp nhận. Nhưng mà nếu sau tháng Năm, Khương Hữu Hạ vẫn tiếp tục dạy khóa khác thì anh tuyệt đối không đồng ý.
Phần bình luận ngay lập tức nhảy lên một đống bông hoa, Hướng Phi Hành đang định tặng một vài món quà để lấn át những bình luận anh không muốn đọc thì bỗng nghe thấy Khương Hữu Hạ mở lời: “Chuyện này chưa chắc đâu.”
“Chắc là tính sau vậy.” Khương Hữu Hạ lại nói.
Nói xong, bàn tay em rời khỏi màn hình, hình như là để lấy một cái điện thoại khác nhắn tin, vì Hướng Phi Hành thấy sợi dây sạc trên bàn của cậu khẽ rung động.
Người cậu nhắn không phải là Hướng Phi Hành. Không lâu sau, chị Len lên tiếng: “Chúng ta tạm dừng việc đăng ký trước nhé, mọi người còn câu hỏi gì về móc len thì cứ hỏi thầy Khương, hôm nay thầy Khương lão làng sẽ giải đáp tất cả thắc mắc.”
Khương Hữu Hạ cười ngây ngô, bảo “Không có đâu, không có lão làng gì cả.”
Hướng Phi Hành đặt điện thoại sang một bên, anh bắt gặp mình đã nhận ra điều gì đó nhưng không thể xác nhận, cũng khó mà miêu tả cảm xúc của mình.
Căn phòng ngủ vốn đã rộng lại càng quạnh quẽ, nội thất đều theo tông màu đen, là phong cách đơn giản mạnh mẽ mà Hướng Phi Hành ưa thích.
Từ sau khi Khương Hữu Hạ vào ở mới dần dần lấp đầy nơi đây bằng những chất liệu mềm mại, khiến nó trông như một gã đàn ông gai góc đội chiếc mũ Giáng sinh.
Khương Hữu Hạ bắt tay vào chuẩn bị tất cả những thứ này từ tháng thứ ba hai người sống chung.
Lần đầu tiên cậu đặt tấm lót bàn ăn cậu tự tay đan vào trong tủ bếp cũng là lúc Hướng Phi Hành vừa ký được dự án lớn nhất ở thành phố Giang, nên anh đã uống khá nhiều rượu khi ăn mừng cùng đồng nghiệp.
Về đến nhà, nghe Khương Hữu Hạ giới thiệu về chất liệu của tấm lót ly, Hướng Phi Hành say xỉn nên đầu óc không còn tỉnh táo, nói đùa với Khương Hữu Hạ: “Yêu nhau mấy tháng, gọi ‘ông xã’ quen miệng rồi nên tưởng chúng ta kết hôn thật à?”
Ý của anh là muốn hỏi Khương Hữu Hạ thích ở chung với anh quá phải không, nhưng nhìn thấy sắc mặt Khương Hữu Hạ biến đổi, anh nhận ra ngay mình lỡ lời. Anh không chút do dự, lập tức xin lỗi cậu.
Khương Hữu Hạ nghe anh giải thích xong, gương mặt ngẩn ngơ vừa nãy đã tươi tắn hơn nhiều, cậu lắc đầu bảo “Không sao”.
Hiếm khi Hướng Phi Hành mới thấy áy náy như vậy. Lúc đó anh đã hôn Khương Hữu Hạ, hình như cũng tiếp tục nói lời xin lỗi để dỗ dành Khương Hữu Hạ, về sau anh không bao giờ đùa mấy chuyện liên quan đến kết hôn nữa.
Khác với Hướng Phi Hành, Khương Hữu Hạ không phải kẻ thù dai. Cậu không bao giờ kéo nỗi buồn từ một giờ trước sang giờ sau.
Tối đó, Hướng Phi Hành gọi một bình trà giải rượu đến rồi cùng Khương Hữu Hạ xem chương trình mà em thích. Xem đến mười hai rưỡi, bỗng nhiên em nói với Hướng Phi Hành nguyên nhân cậu thích trang trí nhà cửa.
Hồi em thực tập ở đại học, từng đọc được một cuốn sách tranh mà học sinh để lại trong góc thư viện. Cuốn sách đó nói về một người sở hữu nguồn len không giới hạn, anh ta đã đan áo len cho tất cả động vật, thực vật và nhà cửa trong thị trấn, cuối cùng đánh bại được kẻ phản diện.
Câu chuyện đó đã trao cho em niềm tin rằng len có thể bảo vệ thế giới mà em trân quý khỏi những xâm hại và tổn thương bên ngoài. Em yêu tổ ấm nơi em được sống chung với Hướng Phi Hành, cho nên cũng muốn đem những sản phẩm làm từ len đến nơi đây.
Hướng Phi Hành không cười nhạo em, còn nói nếu em thích thì sau này cứ làm nhiều lên.
Hướng Phi Hành vẫn nhớ sau khi say mình nói chuyện rất sến sẩm, còn hứa căn nhà này sẽ trở thành thị trấn của riêng anh và Khương Hữu Hạ, em có thể toàn tâm toàn ý bao bọc nơi đây bằng những sợi len của mình.
Đến năm thứ hai yêu nhau, anh cũng mua lại căn nhà này để xác nhận quyền sở hữu “thị trấn” này.
Nghe giọng Khương Hữu Hạ dạy học trong phát trực tiếp, rồi đưa mắt nhìn tất cả mọi thứ trong căn phòng này, anh tự vấn lòng mình, phải chăng việc trốn tránh giãi bày sự thật với Khương Hữu Hạ là vì sâu thẳm trong lòng mình thật ra cũng chẳng muốn rời xa nơi này.
Phải chăng vì mình cũng khao khát níu giữ hiện trạng này.
Phải chăng vì mình không đủ tự tin để dẫn Khương Hữu Hạ rời khỏi thành phố Giang mà không làm tổn thương em.