Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Chương 24: Bí mật trong điện thoại cũ
Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mười hai giờ khuya, Khương Hữu Hạ mắt đã díp cả lại, nhưng sợ Hướng Phi Hành tỉnh rượu gọi cậu không được nên đành miễn cưỡng ngồi dậy đan len để giữ tỉnh táo.
Không ngờ một cuộc điện thoại lại khiến cậu tỉnh cả người vì lời Hướng Phi Hành nói.
Hướng Phi Hành nghe thấy cậu phủ nhận thì im lặng suốt nửa phút. Trong nửa phút ấy, Khương Hữu Hạ nghe được tiếng thang máy mở ra rồi lại đóng vào. Cậu cố gắng lục tìm trong đầu một lời giải thích nghe có vẻ hợp lý nhưng không tài nào tìm được. Cuối cùng Hướng Phi Hành lên tiếng: “Khương Hữu Hạ, cho em mười phút, khai thật cho anh.”
Giọng Hướng Phi Hành phẫn nộ một cách kỳ lạ, với hiểu biết của Khương Hữu Hạ về anh, cậu chắc chắn anh ấy đã say thật rồi.
Nếu đã say thì không chừng sáng mai tỉnh dậy sẽ quên hết, Khương Hữu Hạ có nói cũng như không. Tâm trạng cậu cũng thả lỏng hơn một chút, cậu dịu dàng an ủi anh trước: “Ông xã, anh đừng giận mà. Chuyện này phức tạp lắm, anh về nhà trước đi đã. Anh nói em biết làm sao anh biết cái tên này được không?”
Có vẻ Hướng Phi Hành đã vào thang máy, anh đáp “Ừm” rồi trả lời: “Anh trai em kể.”
Khương Hữu Hạ đúng là đã nói dối trước, nhưng rõ ràng Hướng Phi Hành cũng đang nói dối. Khi đó Khương Kim Bảo còn đang làm việc ở xưởng ô tô, có khi ba tháng trời không về nhà, không thể nào anh ấy biết chuyện này được.
Cậu cho rằng Hướng Phi Hành sẽ không đi tìm người duy nhất biết chuyện này là Lý Viễn Sơn để hỏi han, nên không hiểu Hướng Phi Hành lấy được thông tin từ đâu nữa.
Thật ra cũng chẳng phải chuyện gì quá nghiêm trọng, nếu bắt cậu nói thì cũng được thôi, thậm chí lúc vừa quen nhau, Khương Hữu Hạ cũng muốn nói sự thật rồi.
Nhưng hai người yêu nhau nhanh quá, vả lại mối quan hệ của họ vẫn luôn êm đẹp, nên không có thời điểm thích hợp để nói ra.
Khương Hữu Hạ hay ngại ngùng, hơn nữa cũng luôn cho rằng, dù sao cũng là chuyện quá khứ rồi nên khó mở lời, thành thử cậu cũng giấu nhẹm đi.
“Sao lại im rồi?” Có vẻ Hướng Phi Hành đã về đến nhà, anh lại tiếp tục chất vấn: “Trước tiên em nói anh biết, có người này hay không.”
Bị Hướng Phi Hành ngắt lời, Khương Hữu Hạ giật mình, vội vàng nói như thể đó là sự thật: “Chắc là có.”
“…”
Khương Hữu Hạ nghe thấy anh thở dài một hơi, nghĩ chắc anh đang giận lắm nên hơi hoang mang. Cậu nghĩ tình hình hiện giờ e là còn khó gỡ hơn cả cuộn len rối nhất.
Yên lặng được một lúc, Hướng Phi Hành lại bắt đầu chất vấn: “Lại im, đang bịa chuyện gì nữa đây?”
“Không phải…” Khương Hữu Hạ hơi bất lực, trước tiên nhẹ nhàng nói: “Ông xã, em thấy hôm nay anh say rồi, không phải thời điểm thích hợp để nói chuyện này, đợi ăn Tết xong em về nhà rồi mình nói sau được không anh?”
Lý do thứ nhất là khả năng diễn đạt của cậu không được tốt, thấy nói chuyện qua điện thoại không được rõ ràng. Thứ hai là trước kia cậu nói như vậy vẫn có thể tạm thời xoa dịu được anh ấy.
Nhưng Hướng Phi Hành nghe xong thì không hề nguôi giận, thậm chí còn tức giận hơn: “Khương Hữu Hạ, rốt cuộc em định viện cớ gì mà cần đến năm ngày? Hay là em định tranh thủ lúc chuẩn bị livestream để nghĩ cách qua mặt anh?”
“Không phải mà…” Khương Hữu Hạ không hiểu sao anh ấy lại tức giận đến thế, vội vàng giải thích: “Em chỉ… em chỉ không biết nên nói thế nào.”
“Chỉ là không biết bịa ra sao thì có.” Hướng Phi Hành nghĩ rằng mình đúng mà tự chỉnh lại.
Ban đầu Khương Hữu Hạ chỉ thấy hoang mang, vì cậu không giỏi diễn đạt và kể chuyện, cũng có phần lảng tránh. Nhưng bây giờ thì cậu đã trở nên hoang mang thật sự.
Vì chẳng hiểu tại sao tối nay Hướng Phi Hành lại nói chuyện móc mỉa như thế. Tuy Khương Hữu Hạ vô tư, không dễ bị tổn thương, nhưng nghe Hướng Phi Hành nói vậy thì cậu vẫn cảm thấy buồn.
Nghĩ cả buổi trời, Khương Hữu Hạ đành phải hỏi: “Vậy bây giờ em nói người anh nhắc đến chính là anh, thì anh có tin không?”
“…” Hướng Phi Hành im lặng một lúc rồi đáp: “Đổi kịch bản khác đi.”
Hướng Phi Hành nói những lời cay độc như vậy mà vẫn không chịu cúp máy, vẫn cứng đầu giằng co.
Khương Hữu Hạ không biết nên nói gì nữa, đột nhiên điện thoại hiển thị có cuộc gọi từ anh trai, cậu bèn nói với Hướng Phi Hành: “Anh hai em gọi rồi, em nghe máy trước nha.”
Hướng Phi Hành nghe vậy mới chịu cúp.
Khương Hữu Hạ bắt máy, đầu dây bên kia là chị dâu cậu, chị hỏi: “Tiểu Hạ, anh chị mới gọi gà hầm nồi đất về rồi này, em ăn không?”
Khương Hữu Hạ không muốn ăn, với lại cậu cũng đã đánh răng rồi. Nhưng cậu đang muốn chuyển sự chú ý sang chuyện khác, bèn đồng ý rồi đứng dậy mặc đồ ngủ vào.
Ra khỏi phòng, thấy bố mẹ đã ngủ, phòng khách tối om om, cậu chợt nhớ lại tối mùng một Tết, Hướng Phi Hành đột nhiên xuất hiện ở quảng trường, sau đó lôi ra một đống quà cáp từ cốp sau chiếc xe Crown, rồi cùng cậu và Khương Kim Bảo lên lầu. Thì ra đó đã là chuyện của một tuần trước.
Việc Hướng Phi Hành lừa dối bố mẹ cậu rồi một mình lái xe rời thị trấn vào sáng sớm cũng đã xảy ra mấy ngày trước.
Cái Tết này…
Khương Hữu Hạ dò dẫm băng qua ghế sofa, khẽ khàng mở cửa, lẻn ra hành lang, ấn nút thang máy, cậu tự nhủ, cái Tết này dài và phức tạp hơn mọi khi. Cứ như tất cả mọi chuyện đều dồn dập ập đến, mọi bí mật đều bung bét, nổ tung ra như pháo tép vậy.
Cậu thấy Hướng Phi Hành có tiêu chuẩn kép quá nặng, chỉ cho phép quan đốt lửa, không cho phép dân thắp đèn.
Nhưng cậu khó mà giận anh được, vì tính cách anh ấy vốn là như vậy.
Môi trường trưởng thành của anh ấy rất khác biệt, chỉ toàn là sự cô đơn và rối ren. Việc gây sức ép và kiểm soát mỗi khi cảm thấy không an toàn dường như là bản năng của anh ấy. Bây giờ chắc chỉ có khi hai người thật sự ở cạnh nhau thì Khương Hữu Hạ mới có cách vỗ về anh ấy được.
Được không nhỉ? Cậu cũng không biết.
Đến nhà Khương Kim Bảo, vừa bước vào cửa, cậu đã ngửi thấy mùi thơm. Cháu gái đã ngủ say rồi. Trên bàn ăn có hai hộp nhựa rất lớn, lớn cỡ cái thau.
“Chị dâu em lại gọi đồ ăn nhiều quá rồi.” Anh cậu nói, “Mau ngồi xuống ăn đi.”
Gà hầm nồi đất này được mua từ một quán ăn lâu đời, trước khi Khương Hữu Hạ lên thành phố Giang sinh sống, mấy anh em họ cũng thường gọi món này về ăn khuya.
Ban đầu Khương Hữu Hạ tưởng mình không ăn nổi, nhưng ăn một miếng thì thấy đồ ăn ngon vẫn rất ngon, ăn không ngừng nghỉ được.
Khương Hữu Hạ chưa tìm được quán gà hầm nồi đất nào ngon như vậy ở thành phố Giang, thế là tự nhủ phải ăn thật nhiều, nếu không thì chẳng biết đến bao giờ mới được ăn lại lần nữa.
Cậu cắm cúi ăn như hổ đói, nhét thịt gà, mì trộn, thậm chí cả ớt vào miệng, tự nhủ, Khương Hữu Hạ mau ăn đi nào. Cho đến khi anh cậu lên tiếng “Gì mà như ma đói đầu thai vậy”, cậu mới phát hiện mình đang ăn một cách mất kiểm soát.
Cậu dừng đũa, lại nghe thấy anh hỏi: “Khương Hữu Hạ, em đã nói chuyện với Hướng Phi Hành chưa đấy?”
“Dạ nói rồi.” Khương Hữu Hạ ngẩng lên nhìn Khương Kim Bảo.
Thật ra Khương Hữu Hạ có thể trình bày nhiều hơn nhưng bây giờ cậu không muốn nhắc tới Hướng Phi Hành nên không nói nữa.
Nhưng Khương Kim Bảo không chịu tha cho cậu: “Vậy anh ấy có đến thủ đô thật không? Rồi hai đứa tính sao?”
Khương Hữu Hạ đành khai thật: “Anh ấy bảo sẽ dẫn em đi du lịch thủ đô trước, nếu em không thích thì sẽ nghĩ cách khác.”
“Lại đi à?” Anh cậu trố mắt trông rất ngạc nhiên: “Vẫn đi? Thủ đô khắc với em đấy.”
“Không có đâu mà.” Khương Kim Bảo nói vậy, Khương Hữu Hạ không nhịn được phải lên tiếng bênh vực cho thủ đô: “Bây giờ không khí ở đó đỡ hơn nhiều rồi, không còn nhiều bụi mịn nữa. Với lại mùa đông cũng có hệ thống sưởi, ấm áp lắm.”
Ban ngày cậu có tra cứu một số bài viết, tìm những lời khen mà người khác dành cho thủ đô. Cậu còn hỏi cả trí tuệ nhân tạo (AI), trước tiên giới thiệu hoàn cảnh của mình, sau đó lịch sự hỏi, việc chuyển đến thủ đô sinh sống có lợi ích gì, nhờ AI nghĩ cách giúp cậu.
AI cung cấp cho cậu rất nhiều thông tin, còn khuyên cậu thử bàn bạc với sếp về việc mở chi nhánh ở thủ đô.
“Lại còn sưởi, khô đến nỗi chảy cả máu mũi ra chứ mà ở đó.” Anh cậu lại bảo, “Em ở phòng điều hòa lâu là toàn chảy máu mũi mà.”
“Làm gì có.” Khương Hữu Hạ phản bác theo bản năng. Phản bác xong, cậu lại hơi hối hận, không biết vì sao mình lại cứ bênh vực cho một nơi mình không muốn đến.
“Đúng là có chảy thật đấy.” Có chị dâu làm chứng, Khương Hữu Hạ lại cúi gằm mặt xuống.
“Vẫn muốn đi theo nó thật à?” Anh cậu nói tiếp, “Đúng là không có chính kiến.”
Lần này thì Khương Hữu Hạ không thể ăn thêm nữa (hoặc cũng có thể là ăn no rồi), cậu buông đũa xuống, liếc nhìn điện thoại.
Nếu là ngày thường thì chắc chắn cậu sẽ chụp ảnh gà hầm nồi đất cho Hướng Phi Hành xem, chia sẻ với anh đồ ăn khuya của mình. Nhưng bây giờ hai người chắc đang được xem là cãi nhau, cậu không biết mình gửi sang thì có khiến Hướng Phi Hành nghĩ rằng cậu đang đánh trống lảng và bực mình hơn hay không.
Hơn nữa cậu cũng chẳng muốn gửi.
Khương Hữu Hạ lại nghĩ, hay là viết một bài thật dài, kể toàn bộ sự việc cho Hướng Phi Hành biết nhỉ, nhưng cậu đã bế tắc ngay từ phần mở bài rồi. Sau một lúc vắt óc suy nghĩ, anh cậu bảo cậu đừng có ngồi thẫn thờ ở đó nữa, ăn xong thì mau về ngủ đi, thế là cậu đành xuống nhà.
Đêm đến, thỉnh thoảng tỉnh giấc giữa đêm, Hướng Phi Hành mở điện thoại lên kiểm tra xem Khương Hữu Hạ có nhắn tin gì mới không. Sáng hôm sau vẫn không thấy tin nhắn nào, Hướng Phi Hành nhận ra cậu ấy đã bắt đầu chiến tranh lạnh với mình.
Vì tối qua anh đã say rượu và nói năng không suy nghĩ.
Đúng là anh uống say quá, không còn nhớ rõ cuộc đối thoại khi đó nữa, chỉ biết mình lại nằm mơ rồi gọi điện thoại cãi vã với Khương Hữu Hạ. Có lẽ chỉ có anh đơn phương ba máu sáu cơn, nói chuyện khó nghe.
Đồng thời anh cũng đã xác định được rằng quả thật “anh Đần” có thật trên đời, dù rằng nghe có vẻ rất ly kỳ.
Hướng Phi Hành rất thắc mắc, không hiểu sao mấy ngày nay đầu óc mình cứ không được tỉnh táo, luôn lo lắng về điều gì đó. Thế là anh nhắn trợ lý giúp anh đặt lịch khám sức khỏe để kiểm tra lại tình hình. Sau đó anh cố gắng nhớ lại cuộc trò chuyện giữa mình và Khương Hữu Hạ hòng tìm ra cách gợi mở chủ đề, xoa dịu nỗi buồn của cậu ấy.
Trước khi xuất phát đến công ty, Hướng Phi Hành sực nhớ ra một chuyện, lẽ ra hôm qua anh phải giúp Khương Hữu Hạ xem thử điện thoại cũ của em còn sạc được không, thế là anh đi vào phòng sách.
Khương Hữu Hạ cất điện thoại trong ngăn kéo đựng thước dây, hôm trước Hướng Phi Hành đã vô tình thấy. Em chất cả đống đồ nặng trịch trong đó, không vứt đi cái nào.
Trước đây Hướng Phi Hành từng dặn Khương Hữu Hạ mau vứt bỏ những món đồ điện tử không dùng nữa đi, nhưng Khương Hữu Hạ tiếc nuối, chỉ nghe chứ không đáp lời.
Đống đồ cũ này ban đầu cất trong ngăn kéo phòng ngủ, mà đã lâu lắm rồi Hướng Phi Hành không thấy chúng nữa, cứ tưởng Khương Hữu Hạ đã chịu nghe lời rồi chứ. Không ngờ hôm trước đi tìm thước dây mới biết Khương Hữu Hạ chỉ là đổi chỗ giấu đi mà thôi.
Tài xế đã đợi sẵn dưới lầu, Hướng Phi Hành không biết Khương Hữu Hạ nói chiếc điện thoại nào nên dứt khoát cầm cả chồng năm cái đi.
Đến công ty, trước khi họp, anh nhờ trợ lý tìm cho mình vài sợi dây cáp rồi cắm sạc cho từng chiếc điện thoại, định kiểm tra xem chúng còn mở máy được không.
Đến lúc đó anh sẽ chụp một tấm hình năm chiếc điện thoại trải dài trên bàn làm việc của mình rồi gửi cho Khương Hữu Hạ xem, chắc chắn cậu ấy sẽ rất cảm động và bỏ qua những gì không vui tối qua.
Họp xong, Từ Tẫn Tư còn vài chuyện cần báo cáo với Hướng Phi Hành nên đi theo anh vào văn phòng. Thấy một “ma trận” điện thoại trên bàn anh, hắn giật mình: “Anh chuyển sang bán điện thoại à?”
Hắn cầm chiếc điện thoại cũ nhất của Khương Hữu Hạ lên rồi dòm Hướng Phi Hành từ trên xuống dưới bằng ánh mắt kinh hoàng, cứ như Hướng Phi Hành trước mặt đây là một người hoàn toàn mới: “Sếp Hướng, ngày xưa anh từng lâm vào cảnh khó khăn à?”
“Của Hữu Hạ.” Hướng Phi Hành quá lười để giải thích, “Có gì thì nói nhanh đi, tôi còn có việc bận.”
Từ Tẫn Tư vẫn còn đang ngắm nghía mấy cái điện thoại kia, mãi mới nói xong vấn đề liên quan đến dự án. Vừa xong là Hướng Phi Hành đuổi hắn đi ngay lập tức, rồi thử mở cả năm chiếc điện thoại.
Cũng may là chiếc nào cũng mở được. Hướng Phi Hành bật màn hình của cả năm chiếc, trải ra bàn rồi chụp lại gửi cho Khương Hữu Hạ: [Anh kiểm tra hết rồi, cái nào cũng sạc được.]
Khương Hữu Hạ chưa trả lời anh ngay, tâm trạng Hướng Phi Hành hơi chùng xuống. Trong lúc đợi tin nhắn, anh mày mò điện thoại của cậu ấy.
Mấy năm qua, mỗi khi có mẫu điện thoại mới nào thú vị, Hướng Phi Hành cũng sẽ mua cho cậu ấy, vì anh thấy Khương Hữu Hạ rất thích quay phim chụp ảnh.
Chiếc điện thoại cũ nhất thì anh chỉ mới thấy cậu dùng được hai tháng, khi vừa yêu nhau là anh đã đổi sang chiếc mới luôn rồi. Khương Hữu Hạ bảo mình đã dùng nó rất lâu rồi, bên trong chứa rất nhiều kỷ niệm nên cậu ấy vẫn cất giữ cẩn thận.
Khi đó điện thoại của Khương Hữu Hạ có mật khẩu là 0000, Hướng Phi Hành thường trêu chọc cậu ấy suốt, bảo đặt mật khẩu như vậy thì có nghĩa lý gì, nên sau cậu cũng không cài mật khẩu nữa.
Hướng Phi Hành cảm thấy hơi hoài niệm, bèn mở điện thoại ra xem album ảnh và video.
Khương Hữu Hạ có vẻ ngoài không chê vào đâu được, nhưng em lại không thích chụp ảnh tự sướng. Trong album điện thoại em có hơn tám mươi nghìn bức ảnh và video, Hướng Phi Hành nhớ khi đó mình không kìm lòng được mà trêu cậu ấy “Điện thoại cũ kỹ mà dung lượng khủng thật đấy, hơn tám chục nghìn tấm ảnh mà không cần lưu trữ đám mây, không biết lúc gặp bọn buôn người thì có làm thành dùi cui điện được không.”
Bị anh ấy trêu chọc, tuy rất xấu hổ nhưng Khương Hữu Hạ vẫn thấy buồn cười, đành áp mặt lên vai anh ấy, tai đỏ ửng.
Rồi hôm sau, Hướng Phi Hành mua cho cậu ấy một chiếc điện thoại mới.
Hướng Phi Hành xem lại những bức ảnh trong điện thoại này, trong hai tháng cuối cùng sử dụng nó, cậu ấy đã chụp khá nhiều ảnh của Hướng Phi Hành nhưng không gửi anh xem.
Lúc mới quen nhau, Khương Hữu Hạ đứng bên đường đợi Hướng Phi Hành đến đón, cậu đã chụp chiếc xe của Từ Tẫn Tư. Chụp bóng lưng của Hướng Phi Hành, chụp cả chiếc áo Hướng Phi Hành đã đắp lên người cậu ấy.
Lướt lên trên nữa thì là những chuyện xảy ra trước khi hai người quen nhau. Khương Hữu Hạ chụp rất nhiều thứ kỳ lạ ở thành phố Giang, còn có ảnh chụp màn hình các kỹ thuật đan len, video trải nghiệm các quán ăn mới, được cắt ghép dở dang, hợp đồng thuê trọ, những chú mèo hoang bên đường.
Hướng Phi Hành nhấp vào phía trên cùng để album chuyển đến khoảng thời gian cậu ấy mới bắt đầu sử dụng điện thoại.
Đập vào mắt anh là cả đống ảnh có độ phân giải thấp, mang đậm hơi thở thôn quê. Nào hoa cỏ, những lớp học bên bờ ruộng, các tác phẩm và tượng thạch cao khi học vẽ, và lớp học vẽ buổi tối chỉ còn lại lác đác vài ba học sinh.
Có cả ảnh chụp bài thi Toán cấp ba của Khương Hữu Hạ. Thi được 85 điểm, trong khi điểm tối đa là 150.
Hướng Phi Hành thấy buồn cười, bèn phóng to lên xem những câu Khương Hữu Hạ đã làm sai, phát hiện cậu ấy không dốt Toán như cậu ấy thường kể.
Cậu ấy chỉ là không biết cách giải những câu phức tạp thôi, còn những bài đơn giản thì cậu ấy làm rất tốt. Cậu ấy liệt kê từng bước giải bên cạnh, viết rất rành mạch và nghiêm túc.
Khương Hữu Hạ lúc đi học cũng chăm chỉ thật đấy.
Hướng Phi Hành chầm chậm kéo xuống dưới, xem thử thời niên thiếu mà Khương Hữu Hạ chưa từng cho anh xem. Anh bắt gặp ảnh ly nước, drap giường mới, len cuộn mua trên mạng, bài tập vẽ, và cả ảnh chụp màn hình giáo viên khen cậu ấy tiến bộ rất nhanh. Cuối cùng, anh nhìn thấy một tòa nhà rất quen thuộc.
Đây là ảnh chụp màn hình một vài trang web, hình như là lịch trình du lịch do Khương Hữu Hạ tự soạn, vì nội dung cậu ấy chụp màn hình là cách đi tàu điện ngầm đến bảo tàng và cách mua vé.
Tòa nhà trong hình là bảo tàng thủ đô mà bản thân anh cảm thấy không hứng thú nên đã không đưa vào tệp PDF lịch trình gửi cho Khương Hữu Hạ.