Đến Thăm Bất Chợt

Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu

Đến Thăm Bất Chợt

Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

[09:52 Hướng Phi Hành: Anh hình như chưa từng nghe em kể về “Bự”]
[11:20 Khương Hữu Hạ: Em vừa chơi mạt chược xong, đó là một người họ hàng xa của em.]
Ngay sau đó, Khương Hữu Hạ nhắn thêm một tin nhưng lại thu hồi ngay lập tức, song Hướng Phi Hành cũng đã kịp đọc rồi.
Khương Hữu Hạ nói [Trước đây em cứ nghĩ anh không muốn nghe em kể những chuyện này], thu hồi được một lúc, em sửa thành [Nếu ông xã muốn nghe, tối em sẽ kể anh nghe nhé. Anh ấy cũng là họ hàng bên phía anh họ em, hình như đang làm ăn ở bên ngoài, hiện tại em cũng không biết nhiều về ảnh lắm.]
Thật ra tin nhắn mà em đã thu hồi cũng chẳng có gì sai cả.
Lúc trước mỗi khi Khương Hữu Hạ kể về người thân của em hay những chuyện lông gà vỏ tỏi trong làng, Hướng Phi Hành chẳng bao giờ thực sự tập trung lắng nghe. Anh thường trả lời chiếu lệ, vì anh không thích Khương Hữu Hạ dành sự quan tâm cho những người khác mỗi khi hai người ở bên nhau.
Có đận, Khương Hữu Hạ nói chán chê, thấy anh không hứng thú lắm nên giọng em mỗi lúc một nhỏ dần, rồi cuối cùng im bặt. Nghĩ đến đây, Hướng Phi Hành tự nhận thấy mình sai, bèn trả lời: [Được.]
Anh đã chuẩn bị sẵn sàng để tối nay tìm hiểu cặn kẽ về những mối quan hệ phức tạp trong gia đình Khương Hữu Hạ, ai ngờ em lại nhắn: [Tiết lộ trước nhé: Lúc nãy anh Bự gửi tin nhắn nói muốn dạy em chơi bài, kết quả thì bị anh trai em bắt gặp.]
“…” Hướng Phi Hành hết lần này đến lần khác nuốt cục tức này vào trong, cuối cùng anh nhắn hỏi thẳng thừng: [Khi nào em về thành phố?]
[Em đang định nói đây, chắc em phải ở lại đến hết ngày mười ba tháng Giêng, vì hôm đó là giỗ cụ. Chiều ngày mười bốn em sẽ về đến nhà rồi!]
Khương Hữu Hạ vừa dứt lời đã gửi liền mấy nhãn dán, như muốn che đi câu nói vừa rồi, nhìn là biết em đang chột dạ nhưng vẫn đưa ra quyết định này. Sau đó em nói: [Chồng ơi, lúc sinh thời cụ thương em lắm lắm.]
“…” Anh từng nghĩ Khương Hữu Hạ sẽ về vào mùng tám, mùng chín, thậm chí là mùng mười, mười một, nhưng không ngờ em lại tận dụng gần như trọn vẹn cả mùa Tết như vậy. Nhưng Khương Hữu Hạ đã nói đến vậy rồi, anh không có lý do gì để phản đối.
Anh lại nghĩ tới vẻ mặt hớn hở của Khương Hữu Hạ khi gọi “anh Đần”. Mơ mộng thì cũng chỉ là mơ mộng thôi, Hướng Phi Hành thừa hiểu chuyện đó. Nhưng lát sau, anh vẫn không thể nhịn được nữa, mở laptop lên lần nữa.
Trang web đang hiển thị tuyến đường cụ thể đến trấn Hòa Bình mà lúc nãy anh đã tìm kiếm khi Khương Hữu Hạ chưa trả lời tin nhắn.
Khương Hữu Hạ rủ rê nghe có vẻ đơn giản quá, nào là đi tàu cao tốc, rồi xe khách, xong Khương Kim Bảo sẽ lái xe lên trấn đón, nhẹ nhàng như thể một chuyến du lịch xa hoa được thiết kế riêng, mọi thứ trên đường đi đều suôn sẻ không gặp trở ngại nào.
Nhưng sau khi Hướng Phi Hành tìm hiểu thực tế mới phát hiện ra, vì tỉnh Di là tỉnh chuyên làm du lịch nên vé tàu cao tốc từ thành phố Giang đến tỉnh Di trong năm ngày gần nhất đều hết sạch sành sanh.
Thứ hai là, từ trạm tàu cao tốc đến trạm trung chuyển xe khách cũng mất khoảng hai mươi phút đi xe, thế mà Khương Hữu Hạ không hề nhắc đến một chữ nào. Chẳng biết có phải vì em đổi chuyến quá nhiều nên quên mất hay không.
Ngoài ra, chỉ đi một tuyến xe buýt là mới tới được nhà em ở thị trấn thôi, muốn vào làng thì phải đi thêm một tuyến nữa.
Hướng Phi Hành cũng tra thử vé xe khách, may mà vẫn còn một ít. Chắc ngoài những người dân về trấn Hòa Bình ăn Tết ra thì chẳng ai lại muốn đến thị trấn đó.
Anh lại lướt lên đọc lại tin nhắn, đọc những dòng chữ nằm phía trên hàng đống biểu cảm. Ngày mười bốn tháng Giêng, thật khiến anh ngứa mắt làm sao.
Hướng Phi Hành mở trang web hãng hàng không, bàn tay anh như tự có ý thức riêng, bấm đặt mua vé máy bay từ thủ đô đến thủ phủ tỉnh Di, chuyến bay lúc ba giờ rưỡi chiều nay.
Mua vé xong, anh cũng tự nhận ra mình đã hành động hấp tấp, giấc mơ và “anh Bự” chỉ là cái cớ mà thôi. Thật ra anh cũng không biết nên nói thế nào nên không định báo cho Khương Hữu Hạ biết, mà muốn bất ngờ xuất hiện ngay trước mặt em.
Đặt vé rồi thuê xe xong, Hướng Phi Hành xuống nhà ăn trưa, tiện thể thông báo với bố mẹ rằng: “Chiều nay con sẽ về.”
Bố mẹ anh giật mình, hai đứa em cũng kinh ngạc. Cả nhà đều dừng đũa, ngẩng lên nhìn anh.
“Có việc gấp.” Hướng Phi Hành giải thích.
“Công việc à?” Bố anh hỏi, “Việc tồn đọng trước Tết vẫn chưa làm xong sao?”
“Bàn dự án mới. Con không phải người sắp nghỉ hưu,” Hướng Phi Hành điềm tĩnh trả lời, “không có nhiều thời gian nghỉ ngơi.”
Bố anh không nói gì nữa.
Ăn trưa xong, Hướng Phi Hành lên lầu thu dọn hành lý, hai đứa em mò đến gõ cửa. Anh cho tụi nó vào, Hướng Phi Sở õng ẹo hỏi anh sao lại đi sớm thế. Còn Hướng Phi Nghênh thì hỏi thẳng thừng: “Anh hai, anh đi tìm anh Hữu Hạ phải không? Cho em đi cùng với, em thích cuộc sống thôn quê…”
Hướng Phi Hành hỏi cô nhóc: “Từ thành phố Giang phải đi một chuyến tàu cao tốc, một chuyến xe buýt, một chuyến xe khách, rồi thêm hai chuyến xe buýt nữa, sau đó đi bộ mười phút, em chịu nổi không?”
“Anh hai đi đường bình an nhé!” Hướng Phi Nghênh kéo em trai đi, còn tiện tay đóng cửa giúp anh.
Đồ đạc Hướng Phi Hành để ở nhà không nhiều, cũng không biết nên chuẩn bị gì khi đến nhà Khương Hữu Hạ. Anh chỉ biết trong làng rất rét, cũng may anh đã tặng em ấy một chiếc máy sưởi điện rồi.
Đắn đo một lúc, anh lấy từ trong tủ quần áo chiếc áo phao dài anh từng mua khi đi Đông Bắc, nhét thêm vài món đồ mà bình thường anh hay dùng khi đi công tác ngắn ngày, rồi đi ra sân bay.
Trên đường ra sân bay, xe cộ đã đông hơn tối qua một chút. Hướng Phi Hành nhìn đường phố mùng một, thấy trước cổng một số điểm tham quan đã có người tụ tập đông đúc, nhận ra cái Tết ở thủ đô của mình đã kết thúc rồi, một cái Tết vừa dở dang, vừa nhạt nhẽo.
Dường như anh chỉ trở về một nơi quen thuộc, ăn một bữa cơm tối bình thường. Chẳng có cảm giác rộn ràng, chỉ số cảm xúc cũng chỉ loanh quanh mức không.
Không biết chiều nay Khương Hữu Hạ làm gì, gặp được anh rồi thì sẽ có biểu cảm thế nào đây.
Khương Hữu Hạ nói là muốn anh tới, nhưng liệu em có vui lòng đón tiếp một vị khách không mời mà đến vào mùng một đầu năm như anh không? Dù sao thì năm mới của Khương Hữu Hạ cũng rất phong phú, còn Hướng Phi Hành thì lại chẳng có Tết để mà đón.
Trước khi lên máy bay, anh muốn nhắn tin cho Khương Hữu Hạ nhưng lại không biết nhắn gì. Máy bay đã cất cánh, anh đành bật chế độ máy bay, suốt chuyến đi anh lại đọc báo cáo và phân tích dự án.
Vừa hạ cánh thì anh nhận được hai tin nhắn của Khương Hữu Hạ. Một tấm ảnh chụp những viên bánh nếp trắng ngần được nặn thủ công đặt trên tấm thớt gỗ sậm màu cũ kỹ.
Điện thoại của Khương Hữu Hạ là mẫu mới mà Hướng Phi Hành mua cho, nhưng vì chụp trong phòng tối nên chất lượng ảnh chẳng được tốt cho lắm.
Tin nhắn còn lại là em hỏi Hướng Phi Hành: [Ông xã đang làm gì đó?]
Hướng Phi Hành không trả lời, anh gọi điện thoại cho công ty cho thuê xe, bên đó bảo đã cử người đợi anh ở cổng ra.
Xuống máy bay, đi ra ngoài cổng, anh tìm thấy một thanh niên trẻ tuổi mặc áo khoác cổ đứng, đang cầm tấm bảng ghi tên anh.
Thanh niên này tự giới thiệu mình là Phong, dẫn Hướng Phi Hành ra bãi đậu xe để lấy xe, rồi đi đến đại lý. Cậu ta nói mấy ngày nay có rất nhiều người thuê xe tự lái, “Hôm nay mùng một nên vẫn chưa có nhiều người đến lấy xe, chứ mai là em không rảnh đi đón rồi, khách phải tự đến đại lý lấy”, còn nói chiếc xe mà Hướng Phi Hành đặt là chiếc cuối cùng của đại lý.
Kinh tế tỉnh Di không quá phát triển, ngay cả cơ sở hạ tầng ở thủ phủ cũng chẳng mấy phồn hoa.
Nhiều khu chung cư và đường phố trông khá cũ kỹ; các tòa cao ốc và trung tâm mua sắm được lắp kính màu xanh lục, một màu sắc mang đậm hơi thở cổ xưa.
Hướng Phi Hành nhìn ra ngoài cửa sổ xe, lại nhớ tới gương mặt Khương Hữu Hạ.
Mấy ngày nay, ngoại trừ lần họp mặt gia đình thì anh và Khương Hữu Hạ chưa gọi video lần nào, ảnh toàn thân thì cũng chỉ có mỗi tấm mà người giao hàng chụp cho vào lễ Tình nhân vừa rồi.
Không biết Khương Hữu Hạ ở dưới quê ăn vận ra sao. Chắc là trông ngố lắm. Nếu trong tay em đang cầm một nắm hạt dưa thì kiểu gì cũng sẽ đưa cho anh, hỏi anh có muốn cắn hạt không.
Hướng Phi Hành cũng thường đi công tác xem dự án, đặt chân đến rất nhiều thành phố rồi, nhưng chưa lần nào cảm thấy như hôm nay. Nơi mà anh sắp đến không phải là quê hương của mình, nhưng anh lại nảy sinh một cảm giác bồi hồi lạ lùng.
Cũng không như những chuyến đi trong quá khứ, chuyến này anh đi rất vội vã, thiếu sự chuẩn bị, nhưng khả năng nhẫn nại của anh đã không còn nữa, anh muốn gặp Khương Hữu Hạ lắm rồi.
Ít lâu sau, anh đã đến đại lý cho thuê xe. Chiếc xe mà Hướng Phi Hành chọn là chiếc có năm sản xuất mới nhất mà anh có thể tìm được trên ứng dụng, không hào nhoáng đến mức khiến anh trông như một kẻ trọc phú, nhưng cũng không cũ kỹ đến mức khó lái.
Anh kiểm tra tình trạng xe xong, anh bật bản đồ dẫn đường rồi bắt đầu lên đường.
Từ thủ phủ tới trấn Hòa Bình mất khoảng một tiếng rưỡi lái xe. Hướng Phi Hành lái xe từ sáu giờ đến khoảng hơn bảy giờ, dọc đường ngắm sắc trời chuyển từ chạng vạng tối sang đen đặc.
Khi còn khoảng mười phút nữa là xuống cao tốc, anh tạm nghỉ ở một trạm dừng chân để đổ xăng.
Hướng Phi Hành vẫn chưa ăn tối nên tiện thể mua một ổ bánh mì rồi uống vài ngụm nước suối mà đại lý xe đã tặng. Nghĩ tới lúc đi thực tập hồi đại học, anh bận tới độ ăn được vài miếng bánh mì thì quên bẵng đi, đến khi nhớ lại thì ổ bánh đã khô khốc.
Trước đây anh từng kể cho Khương Hữu Hạ nghe chuyện này, em nghe xong thì thương anh lắm.
Đang chuẩn bị lái xe đi tiếp thì Khương Hữu Hạ nhắn cho anh một tin: [Ông xã ăn cơm chưa? Bọn em ăn rồi, giờ em đi với cháu gái lên trấn chơi. Bố em nói đợi mùng bốn đốt pháo xong thì bọn em được về nhà ở trên trấn rồi.]
Hướng Phi Hành sững lại, hỏi: [Em lên trấn chơi gì thế?]
[Định ra quảng trường với bạn thân của con bé, xem kịch biến diện gì đó.]
Hướng Phi Hành lập tức tra thử quảng trường trấn Hòa Bình. Thị trấn rất nhỏ, chỉ có hai con phố chính, đương nhiên là cũng chỉ có một quảng trường, nằm ngay bên cạnh ủy ban.
Anh liền đổi điểm đến trên bản đồ rồi tiếp tục lên đường.
Sau khi xuống cao tốc, anh lái dọc quốc lộ một đoạn ngắn rồi rẽ phải vào trấn Hòa Bình.
Về đêm, hai bên đường ở thị trấn đen kịt một màu. Chạy được một đoạn, anh nhìn thấy quảng trường mà Khương Hữu Hạ đã nhắc đến.
Quảng trường bật đèn sáng trưng, tiếng nhạc xập xình vọng thoang thoảng vào trong xe. Không biết xuất phát từ động cơ nào, Hướng Phi Hành lái chậm hơn, từ từ tiến sát vào, sau đó tìm một chỗ đậu xe ở trước cửa siêu thị gần quảng trường.
Anh gửi tin nhắn cho Khương Hữu Hạ: [Kịch có hay không?]
Khương Hữu Hạ trả lời rất nhanh: [Đông người quá, bọn em chẳng thấy gì hết. Chỉ có cháu gái em xem được thôi.]
Em gửi một tấm ảnh sang, trong ảnh có một cô bé thắt hai bím tóc, đang ngồi trên vai một người đàn ông lực lưỡng. Xung quanh toàn là người, không thấy sân khấu đâu cả.
Hướng Phi Hành vẫn chưa có cảm giác chân thực rằng mình sắp được gặp Khương Hữu Hạ, anh chỉ biết mình đã bay từ thủ đô, hai tiếng sau hạ cánh, rồi lấy xe và bắt đầu chuyến đi, sau đó lại lái trên một tuyến cao tốc mà mình chưa bao giờ đi qua, đến một thị trấn nhỏ mà mình chưa bao giờ đặt chân tới.
Anh xuống xe, tiếng nhạc lập tức được tăng âm lượng, vọng thẳng vào tai anh, gió lạnh cũng táp vào mặt anh.
Ban đầu, trên người anh vẫn còn vương hơi nóng từ trong xe. Nhưng càng gần đến quảng trường, càng gần đám đông thì hơi ấm càng bay biến mất, chỉ còn lại cái lạnh thấu xương thấu thịt.
Hướng Phi Hành so sánh với cảnh tượng trong ảnh, chú ý tìm người đàn ông vác một đứa trẻ trên vai để tìm Khương Hữu Hạ. Mắt anh lùng sục gần nửa quảng trường, chợt nhớ hồi mới quen nhau, Khương Hữu Hạ từng bị anh trêu chọc đến mức xoay như dế vào ngày Cá tháng Tư.
Khi đó hai người vẫn chưa thân nhau, Hướng Phi Hành chỉ muốn nhân dịp này để hỏi đùa Khương Hữu Hạ rằng em có muốn hẹn hò với mình không.
Câu hỏi ấy đã nằm sẵn trên miệng anh rất lâu, anh lái xe loanh quanh khắp thành phố. Khương Hữu Hạ ngồi bên cạnh, mặt trắng như tuyết, đôi mắt to tròn long lanh. Em mặc áo đồng phục nhân viên của tiệm len, bên trong là chiếc áo thun trắng có phần cổ hơi dão ra. Em nhìn anh bằng ánh mắt đầy tin cậy, thắc mắc: “Đang yên đang lành sao bản đồ lại hỏng nhỉ?”
Sau đó anh nhận ra mình thật sự không nỡ bắt nạt Khương Hữu Hạ vào ngày Cá tháng Tư này, dù em là một người rất dễ bị bắt nạt.
Qua nửa đêm, anh mới mở lời hỏi. Nên nụ hôn đầu của hai người cũng không diễn ra vào ngày Cá tháng Tư.
Khương Hữu Hạ chen chúc trong đám đông đến váng cả đầu. Nhạc nhẽo thì ầm ĩ, đèn đóm thì khua loạn xạ, giờ em chẳng biết mình đang ở trong câu lạc bộ đêm hay là đang xem kịch biến diện nữa.
Em muốn đi ra khỏi đám đông này để hít thở không khí thì bị anh trai cười nhạo: “Em ở trên thành phố lâu quá rồi đấy.”
Khương Hữu Hạ hơi tủi thân, muốn đi mách Hướng Phi Hành nên em lấy điện thoại ra, phát hiện anh đang gọi cho mình.
Đông người thế này, chắc chẳng ai chú ý em đang làm gì đâu, đây đúng là thời cơ tốt để gọi điện thoại. Khương Hữu Hạ bèn bắt máy, đi xa khỏi anh trai, khẽ gọi: “Ông xã.”
Bên phía Hướng Phi Hành cực kỳ yên tĩnh, chẳng có lấy một tiếng động nào. Khương Hữu Hạ thấy hơi lạ nên lại hỏi: “Ông xã, sao thế?”
Em tưởng Hướng Phi Hành chạm nhầm vào nút gọi. Em cố gắng chui ra ngoài, nhưng vô tình đụng trúng một người.
Khương Hữu Hạ đang định nói tiếng “Xin lỗi”, nhưng khi ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một gương mặt khiến em lầm tưởng mình đang gặp ảo giác.
Dáng người Hướng Phi Hành cao lớn, đứng giữa biển người trông chẳng khác gì hạc giữa bầy gà. Anh khôi ngô tuấn tú, sống mũi vừa cao vừa thẳng, bờ môi mỏng và cằm như tạc tượng. Riêng hơi thở thì vẫn phà ra hơi trắng y hệt tất cả mọi người ở quảng trường. Hôm nay anh còn mặc một chiếc áo phao màu xám cực lớn mà bình thường anh chẳng bao giờ đụng đến. Anh hất hất cằm, hỏi Khương Hữu Hạ: “Có nhớ ông xã không?”
Khương Hữu Hạ ngơ mặt ra, vẫn cứ ngỡ mình đang nằm mơ, nhưng cổ tay lại nhận được cái nắm rất chân thực.
“Chẳng phải em muốn anh tới đây sao? Anh đến rồi mà em lại chẳng nói gì hết.”
Hướng Phi Hành cúp điện thoại giúp em, khẽ nở nụ cười. Cứ như sợ Khương Hữu Hạ tiếp tục hỏi lý do anh xuất hiện ở đây vào ngày đầu năm đầu tháng, anh bèn nói trước: “Năm mới vui vẻ.”
“… Hướng Phi Hành?” Giọng kinh ngạc của Khương Kim Bảo vang lên từ phía sau, Khương Hữu Hạ quay đầu lại nhìn. Anh cậu trợn tròn hai mắt nhìn Hướng Phi Hành, giọng nói còn xen lẫn sự khó tin: “Cậu đang ở châu Phi cơ mà.”
“Em vừa xin nghỉ phép.” Hướng Phi Hành hờ hững đáp.
Khương Hữu Hạ lại quay sang nhìn anh, phát hiện anh dương dương tự đắc, không hề có rào cản tâm lý với việc nói dối, giải thích với anh trai em bằng phong thái điềm nhiên: “Em nghe Hữu Hạ nói anh mong em đến thăm hai bác, sau khi cân nhắc, em quyết định đến đây ăn Tết cùng Hữu Hạ.”