Kỵ Sĩ Trong Mơ
Chương 10
Kỵ Sĩ Trong Mơ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiết mục đổi mặt kết thúc, chiếc loa bên cạnh sân khấu bắt đầu phát những ca khúc vui vẻ dành cho gia đình. Người dân thị trấn dắt díu cả nhà, từ từ rời khỏi quảng trường. Bốn phía quảng trường đều được lắp đèn công suất lớn, cộng thêm ánh đèn đường, khiến từng sợi tóc và lớp lông trên mũ len của mỗi người đều sáng lấp lánh.
Bầu không khí giữa họ trở nên yên tĩnh, có lẽ Khương Kim Bảo không biết phải nói gì, còn Khương Hữu Hạ thì không dám lên tiếng.
Cháu gái tì cằm lên đầu Khương Kim Bảo, tò mò nhìn Hướng Phi Hành. Hướng Phi Hành mỉm cười với cô bé, nói “Chào con”. Cô bé sợ người lạ, nghe vậy thì ngoảnh đầu trốn đi.
“Cậu đi gì tới đây?” Giữa tiếng nhạc rộn ràng, Khương Kim Bảo cuối cùng vẫn là người lên tiếng trước, giọng hơi gượng gạo, anh hỏi Hướng Phi Hành, “Gọi xe à?”
“Em thuê xe tự lái.” Hướng Phi Hành giải thích.
“Thuê xe gì?” Khương Kim Bảo hỏi với vẻ lạnh lùng, “Rolls-Royce?”
Hướng Phi Hành bật cười, nói: “Không phải, là Crown.”
Khương Hữu Hạ thấy anh mình “hừ” một tiếng, vẻ mặt dịu đi chút ít, lầm bầm: “Thế thì còn được, xe đậu ở đâu?”
“Đằng kia.” Hướng Phi Hành chỉ về phía bên kia quảng trường.
Khương Kim Bảo do dự một lát rồi nói: “Vậy thì đi thôi, tiện thể ngồi xe cậu về nhà luôn.”
“Được.” Hướng Phi Hành không phản đối gì, dẫn bọn họ đi về phía bên kia quảng trường.
“Ông…” Bị cái ngoái đầu cảnh cáo của anh trai, Khương Hữu Hạ nuốt từ “xã” vào trong, rồi mới giải thích chi tiết cho Hướng Phi Hành, “Giờ bọn em chuẩn bị về nhà đón bố mẹ, họ không thích xem tiết mục đổi mặt nên đã về dọn dẹp vệ sinh rồi.”
“Ừm.” Hướng Phi Hành vừa đi, vừa cúi đầu hỏi cậu, “Vậy hôm nay có về làng nữa không?”
“Dạ có, em hỏi mẹ rồi, bọn em đón Thần Tài xong mới về trấn ở.” Khương Hữu Hạ sợ anh là người thành phố không rành phong tục ở quê nên giải thích cặn kẽ hơn, “Ở quê, mùng bốn bọn em sẽ đốt pháo để đón Thần Tài.”
“Anh biết rồi.” Hướng Phi Hành mỉm cười nhẹ nhàng với cậu.
Hướng Phi Hành rất kín đáo khi cười. Hồi mới quen nhau, Khương Hữu Hạ không đoán nổi anh đang nghĩ gì trong đầu, không hiểu nụ cười của anh rốt cuộc tượng trưng cho niềm vui khi gặp Khương Hữu Hạ hay chỉ đơn thuần là khách sáo.
Khác với đại đa số những người cậu quen từ nhỏ đến lớn, Hướng Phi Hành là người thành thị 100%. Anh cầu kỳ trong nếp sống, bí ẩn trong tính cách, có lẽ đây cũng là nguyên nhân mà ngay từ đầu Khương Hữu Hạ đã say mê anh.
Được đi bên cạnh Hướng Phi Hành, người mà cậu chưa từng nghĩ sẽ xuất hiện ở đây, tại thị trấn nơi mình sinh sống bấy nhiêu năm, Khương Hữu Hạ thật sự có cảm giác không thật, cậu không thể tin đây là sự thật.
Đi được một đoạn ngắn, niềm hạnh phúc, bất ngờ và cảm giác khó tin dần dâng trào trong lòng.
Không được đi sát sạt, nhưng cũng chẳng muốn cách anh quá xa. Xuôi theo dòng người mà đi, Khương Hữu Hạ lén đi thật gần Hướng Phi Hành để kề vai với anh.
Cả hai đều mặc rất dày, chỉ có áo phao va vào áo phao, Khương Hữu Hạ thấy vẫn còn thiếu đi cảm giác gần gũi, bèn nghiêng người, vô ý chạm vào người anh.
Anh trai cậu như một chú chó cảnh giác, khóe mắt thấy cảnh này liền quay đầu nhìn cậu chằm chằm, Khương Hữu Hạ nói ngay: “Á, ai xô em vậy? Đông đúc quá đi.”
Hướng Phi Hành hiểu ý nói: “Đông thì đi sang chỗ anh này.”
Anh ôm vai Khương Hữu Hạ, cậu lập tức chen sát lại: “Dạ, em tới đây.”
Gò má cảm nhận hơi ấm, mũi ngửi thấy mùi nước hoa hương gỗ ấm áp thoang thoảng từ người Hướng Phi Hành.
Khương Kim Bảo không nhịn nổi nữa, nghiến răng kèn kẹt. Anh ngó xung quanh, căng thẳng mắng mỏ: “Hai đứa bây giữ ý tứ một chút được không? Đây không phải địa bàn của hai đứa đâu.”
Như thể bị Khương Kim Bảo chọc cười, Hướng Phi Hành buông tay khỏi vai Khương Hữu Hạ, nói: “Xin lỗi, em chưa rõ quy tắc ở thị trấn này.”
Khương Kim Bảo hít sâu một hơi rồi mới lạnh lùng đáp “Ừm”.
Xe của Hướng Phi Hành đậu ngay trước cổng siêu thị mà cháu gái thích đi nhất, một chiếc ô tô con màu đen.
Khương Kim Bảo và cháu gái ngồi ghế sau, Khương Hữu Hạ ngồi ghế bên cạnh tài xế.
Đóng cửa xe xong, Khương Kim Bảo nói: “Khương Hữu Hạ chỉ đường.”
Khương Hữu Hạ vâng lời, bảo Hướng Phi Hành quay xe đi về hướng nam. Mắt cậu nhìn thẳng vào Hướng Phi Hành, cứ sợ chớp mắt một cái là anh sẽ biến mất. Rồi cậu không kìm lòng được, cuối cùng cũng nói chuyện với anh: “Nhà em gần lắm, nãy bọn em chở bố mẹ về nhà xong là đi bộ tới đây, chỉ mất khoảng mười phút thôi. Đi qua hai ngã tư rồi rẽ trái là tới khu dân cư rồi.”
“Được.” Hướng Phi Hành quay sang nhìn cậu một cái.
Nhà trên trấn của Khương Hữu Hạ nằm trong khu tái định cư dành cho người dân nông thôn. Khu dân cư có sáu lô, đều là chung cư cao tầng.
Ban đầu nhà họ thuê một căn, sau này tiệm sửa xe của Khương Kim Bảo kiếm được chút tiền, góp chung với vốn của bố mẹ rồi mua lại căn đó. Về sau anh cậu kết hôn thì lại mua thêm một căn hộ chưa hoàn thiện nữa ở lầu trên cùng tòa nhà. Hiện nay bố mẹ Khương Hữu Hạ thì ở lầu bảy, còn hai anh chị thì ở lầu mười một.
Dọc theo con đường treo đầy đèn lồng và cờ phướn, chiếc xe chạy tới trước cổng khu dân cư. Khương Kim Bảo bảo Hướng Phi Hành dừng lại, anh ấn mở cửa sổ xe, báo với bảo vệ một tiếng để họ cho xe chạy vào, rồi anh chỉ Hướng Phi Hành đậu xe vào vị trí trống trên bãi.
“Cậu có lên không?” Xe vừa dừng lại, Khương Kim Bảo hỏi Hướng Phi Hành, “Tối nay ngủ đâu?”
“Vẫn chưa đặt khách sạn.” Hướng Phi Hành cởi dây an toàn, trả lời, “Hồi chiều lúc nối chuyến ở sân bay thủ đô em có mua ít đặc sản cho hai bác, nếu không tiện cho em lên nhà thì anh với Hữu Hạ xách lên cũng được, cứ nói là bạn Khương Hữu Hạ tặng.”
Nghe giọng anh thản nhiên nhưng ánh mắt thì thoáng nét cô đơn, Khương Hữu Hạ thương quá chừng, vươn tay ra sờ cánh tay anh: “Tối nay em sẽ ở khách sạn cùng anh.”
Vừa khéo trong khách sạn ấm hơn, ngủ không bị lạnh.
Anh trai cậu đứng sau bảo: “Đã hỏi em chưa mà trả lời hả?”
Khương Hữu Hạ ngậm tăm.
“Lên nhà cả đi.” Khương Kim Bảo thở dài, “Cứ nói cậu là bạn nó, rồi tự nghĩ lý do đột nhiên chạy tới đây vào mùng một Tết.”
Hướng Phi Hành mỉm cười: “Vâng.”
Mở cốp sau ra, Khương Hữu Hạ mới nhìn thấy một đống quà rất đa dạng mà Hướng Phi Hành mua. Từ thực phẩm bổ sung làm từ sâm rừng rồi đến rượu đế nhìn qua là biết khá đắt tiền, một hộp đồ chơi Lego cho trẻ em, cả mỹ phẩm dành cho chị dâu. Lỉnh kỉnh đủ thứ túi, chẳng khác gì lúc Khương Hữu Hạ về quê.
“… Mang cũng nhiều phết nhỉ.” Khương Kim Bảo đánh giá, tự động xách chai rượu đế.
Khi bọn họ đi thang máy lên nhà thì bố mẹ cũng đã dọn dẹp nhà cửa xong xuôi và đang ngồi xem tivi trong phòng khách.
Khương Kim Bảo mở cửa đi vào, bố mẹ nhìn thấy Hướng Phi Hành thì ngẩn người một lúc.
“Cháu chào hai bác.” Hướng Phi Hành chào hỏi rất tự nhiên, “Cháu là bạn của Hữu Hạ ở thành phố Giang, tên Hướng Phi Hành, hai bác cứ gọi cháu là Tiểu Hướng. Nhà cháu tự lái xe đến tỉnh Di du lịch, cháu thấy Hữu Hạ đang ở đây nên tới tìm cậu ấy.”
“Tự lái thì sao lại đi ngang đây được?” Mẹ Khương Hữu Hạ hơi ngạc nhiên.
“Chúng cháu hạ cánh từ buổi trưa rồi đến Thời Trạch tắm suối nước nóng. Mà cháu thì không thích tắm suối nước nóng, ở đó cũng chán nên lái xe đến đây tìm Hữu Hạ chơi.” Hướng Phi Hành nói dối không chớp mắt, giọng cũng rất thành thật.
Thời Trạch là một trấn nhỏ có suối nước nóng khá nổi tiếng ở tỉnh Di, cách trấn Hòa Bình chừng 50 cây số, không biết sao mà Hướng Phi Hành lại biết được.
Khương Hữu Hạ nghe anh nói đâu ra đó, suýt nữa thì tưởng cả nhà anh tới đây thật.
Cậu sực nhớ lần trước dùng bữa cùng Từ Tẫn Tư, nhận ra hắn nói không sai chút nào, có đôi lúc chồng cậu hơi “cáo”. Rồi cậu quay sang nhìn anh trai mình, anh trai cậu nghe xong mà cũng đứng hình luôn.
Nhìn đống quà Hướng Phi Hành xách theo, bố mẹ Khương Hữu Hạ rất ngại, hỏi anh tối nay ngủ ở đâu, muộn thế này rồi có về Thời Trạch nữa không.
“Lát cháu tìm đại một khách sạn nào đó trong trấn qua đêm là được,” Hướng Phi Hành cười, “ngày mai rồi về.”
“Thế thì sao mà được?” Mẹ Khương Hữu Hạ tức thì nhăn mày, bảo Hướng Phi Hành, “Trong trấn này chả có khách sạn nào sạch sẽ đâu, cứ ở lại nhà bác, cháu ngủ cùng với Út Cưng trong phòng của nó. Bác vừa thay drap giường cho nó rồi, sạch lắm. Út Cưng, để mẹ đi trải giường phòng anh con, tối nay con chăm sóc Tiểu Hướng cho chu đáo đấy.”
Khương Hữu Hạ vui sướng nhưng vẫn không nói gì, để Khương Kim Bảo giành trước: “Không được đâu, đang là Tết mà, ngày mai lại đi đi về về cũng bất tiện, để Tiểu Hướng về làng với nhà mình đi.”
Khương Hữu Hạ thương cho Hướng Phi Hành đến độ trợn tròn hai mắt. Nhưng Hướng Phi Hành nhận ra Khương Kim Bảo không phải muốn mình về làng thật, chắc là nhất thời mất bình tĩnh, muốn lấn át anh thôi. Dù sao thì trong mắt Khương Kim Bảo, Hướng Phi Hành là một gã thành thị được nuông chiều nên kiêu căng, không bao giờ chịu ở trong căn nhà cũ rích dưới quê.
“Vậy sao được,” Bố Khương Hữu Hạ xua tay, “về làng sao mà ở. Tiểu Hướng cứ ở đây đi, đừng nghe anh nó.”
“Cứ làm thế nào tiện cho hai bác là được.” Bản thân Hướng Phi Hành cũng không thích về làng cho lắm, nhưng thỉnh thoảng anh vẫn thích cảm giác kiểm soát tình hình, hơn nữa cũng không muốn bẽ mặt trước Khương Hữu Hạ, bèn cười với mẹ cậu, bảo: “Cháu thật sự không kén cá chọn canh đâu, bình thường đi công tác cháu cũng không ít lần ở nhà nghỉ rồi. Cứ để cháu về cùng với hai bác, chen chúc với Hữu Hạ một chút cũng được, cháu thích sự náo nhiệt.”
Mẹ Khương Hữu Hạ nghe anh nói thế cũng hơi khựng lại, rồi bảo: “Thế có được không?”
“Cháu sao cũng được.” Hướng Phi Hành nhún vai, “Hữu Hạ biết mà, cháu không phải người được nuông chiều từ bé đâu.”
“Hả? Em đâu có biết.” Khương Hữu Hạ rúc vào bên cạnh anh, trông như chẳng hiểu gì cả, cũng chẳng dám lên tiếng, chỉ ậm ừ, phát ra những âm thanh muốn tham gia nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Trông cậu có vẻ như cũng rất muốn gọi “ông xã” nhưng không dám gọi, cuối cùng mới nói: “Nhưng trong làng lạnh lắm đó.”
Hướng Phi Hành cúi đầu nhìn Khương Hữu Hạ, một nửa gương mặt cậu úm sau lớp lông viền mũ áo phao, chỉ chừa ra mỗi đôi mắt nom cực kỳ khó xử, dường như sợ anh chịu khổ nên không muốn anh về làng. Rồi anh lại nghe thấy mình nói: “Yên tâm, không sao đâu.”
“Vậy cũng được, cho Tiểu Hướng trải nghiệm phong tục làng mình.” Bố Khương Hữu Hạ lên tiếng, “Giường của Út Cưng cũng bự mà, lấy thêm cái chăn nữa là được.”
Quyết định như thế, cả nhà đi thu dọn ít đồ đạc, nhưng vẫn để cho Hướng Phi Hành tắm rửa ở đây cho thoải mái rồi mới khuân chăn xuống lầu.
Cả nhà lái hai chiếc xe, Hướng Phi Hành chạy đằng sau Khương Kim Bảo, tất cả cùng về làng.
Khương Hữu Hạ và bố cậu ngồi xe của Hướng Phi Hành. Bố cậu ngồi phía sau, hỏi chuyện Hướng Phi Hành suốt đoạn đường.
Nào là làm công việc gì ở thành phố Giang, quen biết Khương Hữu Hạ ra sao, nhà ở đâu, bố mẹ đi du lịch những đâu ở tỉnh Di.
Trước giờ Khương Hữu Hạ ở bên cạnh Hướng Phi Hành toàn có thói quen đẩy hết chuyện sang cho chồng, mình thì ngồi trên ghế bên cạnh tài xế, im thin thít chơi điện thoại, mặc cho Hướng Phi Hành vừa chạy xe trên con đường nhỏ hẹp, vừa ứng phó với những câu hỏi của bố.
Bố Khương Hữu Hạ nói tiếng phổ thông không chuẩn lắm, Hướng Phi Hành không tiện hỏi lại, mà Khương Hữu Hạ cũng không có ý định giúp đỡ anh, nên anh tự đoán câu hỏi, tự bịa chuyện. Chạy xe hai mươi phút mà còn mệt hơn lái cao tốc một tiếng.
Cuối cùng xe cũng đậu lại trên một đoạn đường đất chật hẹp, đáp trơn tru tất cả những câu hỏi của bố Khương Hữu Hạ, Hướng Phi Hành thở phào nhẹ nhõm. Xuống xe, nương ánh đèn xe vẫn chưa tắt hẳn, anh kịp nhìn thấy đường nét kiến trúc mang đậm dấu ấn làng quê.
So với trải nghiệm ở thành phố, trải nghiệm nông thôn của Hướng Phi Hành thực sự không quá nhiều. Đa số là những lúc đi ngang qua vùng quê trên đường đi khảo sát dự án, hoặc là qua những tấm ảnh Khương Hữu Hạ chia sẻ, nhưng đó chỉ là một góc nhỏ chứ anh chưa từng tiếp cận một cách chân thật như thế này.
Khương Kim Bảo mở cốp sau xe, vác chiếc chăn dày ra, Hướng Phi Hành lại phụ. Cảm giác đầu tiên của anh khi đặt chân đến làng là dường như nơi đây thực sự lạnh hơn trấn Hòa Bình.
Mọi người không nói gì nhiều, xung quanh tĩnh mịch như vừa bước vào một không gian khác, bên tai chỉ có tiếng gió và âm thanh nền của thiên nhiên hoang vắng.
Ban đêm, thế giới bỗng chốc trở nên khác biệt, Hướng Phi Hành mới nhận ra tiếng ồn anh đã quá quen thuộc ở thành phố, xe cộ đông như mắc cửi và tiếng người ầm ĩ hoàn toàn không tồn tại ở nơi mà Khương Hữu Hạ sinh ra và lớn lên.
Anh im lặng vác chăn, theo gót Khương Kim Bảo vào nhà, đồ vật đầu tiên đập vào mắt anh là hai cái chum nước bằng đá không biết để làm gì.
Khương Kim Bảo mở khóa, đẩy cửa, rồi kéo một sợi dây, bên trong sáng lên thấy rõ.
Hướng Phi Hành lại nhìn thấy dưới bóng đèn mang màu sắc lạnh lẽo là nền xi măng lạnh buốt, một cái bàn gỗ tròn và vài cái ghế đẩu. Anh dừng chân nhìn ngắm cảnh tượng chưa từng xuất hiện trong tâm trí.
Khương Hữu Hạ rất tự nhiên, vừa rụt tay lại vừa đi vào nhà, miệng còn “suýt hà”, rồi quay đầu cười với anh: “Ông…” Mặt lập tức biến sắc, sửa lại, “Ông bạn, sao không vào đi?”
“Mau lên lầu nằm đi.” Mẹ Khương Hữu Hạ rất nhiệt tình, “Để mẹ đun cho hai đứa hai túi nước nóng cầm lên đó.”
Khương Hữu Hạ cũng kéo Hướng Phi Hành đi: “Đi nào.”
Hướng Phi Hành theo chân Khương Hữu Hạ, cảnh tượng phía trước bỗng nhiên thay đổi, xuất hiện một cầu thang lớn lát đá cẩm thạch trắng.
“Mới sửa lại hồi anh em cưới,” Khương Hữu Hạ quay đầu lại nói với anh, “nếu không thì còn khó đi hơn.”
Lên tới lầu hai, Hướng Phi Hành nhìn thấy hai cánh cửa gỗ trông khá mới, nhưng Khương Hữu Hạ lại nói “Phòng em đằng kia cơ”, rồi kéo anh đi ra phía sau, đến một nơi trông như nhà thô.
Nói là nhà thô thì hơi quá, thật ra trong phòng có giấy dán tường, trên sàn cũng được dán giấy nhựa giả gỗ.
Tủ được đóng sát bức tường gần cửa, bàn học kê sát cửa sổ và có một cái đèn bàn, giường gỗ màu sẫm đặt ngay chính giữa, chăn gối được xếp rất gọn gàng.
Máy sưởi của Hướng Phi Hành được Khương Hữu Hạ trân quý đặt trên ghế gỗ, dây cắm cũng đã rút ra, cho thấy em rất có ý thức về an toàn.
Nhìn kỹ căn phòng này sẽ thấy nó thật sự thuộc về Khương Hữu Hạ. Vì ở bốn trụ đầu giường đều được “đội” bốn chiếc mũ len nhỏ xinh rực đỏ, trên tường cũng dán vài tấm áp phích phim cũ mà Khương Hữu Hạ thích xem, dán rất ngay ngắn, thậm chí còn toát lên vẻ nghệ thuật.
Hướng Phi Hành và Khương Hữu Hạ yêu nhau hai năm trời nhưng anh chưa bao giờ nhìn thấy khía cạnh này của cậu, nên cứ đứng bên tường quan sát mãi.
“Hồi nhỏ em mua chúng ở ngoài chợ.” Khương Hữu Hạ ngại ngùng kể chuyện, “Một tấm một tệ rưỡi, đến giờ em mới biết là hàng nhái.”
Giọng Khương Hữu Hạ nhỏ nhẻ, Hướng Phi Hành cảm nhận em đang tới gần mình, sau đó một bàn tay lạnh buốt đan vào lòng bàn tay anh, bóp rất nhẹ. Khương Hữu Hạ dịu dàng hỏi: “Ông xã ơi, anh là hàng thật đúng không?”
Hướng Phi Hành suýt nữa phì cười, cúi đầu nhìn cậu, đáp “Giả đó”.
Khương Hữu Hạ cười toe toét, lắc tay anh bảo “Sao anh gạt em”, mấy giây sau lại hỏi tiếp: “Tại đón Tết ở nhà không vui hở anh?”
Đèn trong phòng không sáng lắm, mắt Khương Hữu Hạ thì đen láy, giọng em nhẹ như lông hồng, dường như có gì đó khác lạ so với người yêu của anh ở thành phố Giang.
Có lẽ mang đậm chất thôn quê hơn.
Khoảng cách giữa hai người bị kéo dãn ra, em đột nhiên có cuộc sống riêng, không chỉ thuộc về riêng anh nữa, mà em còn thuộc về trấn Hòa Bình, thuộc về bố mẹ người thân của em.
Khi ở đây, dường như em không còn quá cần đến anh nữa.
“Phải không vui thì mới được tìm em sao?” Hướng Phi Hành hỏi cậu, “Em rủ anh tới cơ mà.”
“Nhưng mà tới vào mùng một thì hơi…” Khương Hữu Hạ chưa kịp nói hết lời thì mẹ cậu đã gõ cửa mang túi nước nóng vào. Cậu lập tức rút tay mình ra khỏi tay Hướng Phi Hành.
Dù theo như Hướng Phi Hành thấy thì mẹ Khương Hữu Hạ đứng ở đó sẽ không thể nào nhìn thấy được hai đứa đang nắm tay nhau. Tay áo Khương Hữu Hạ vừa dài vừa to, đủ nhét cả một túi nước cơ mà.
Hướng Phi Hành không nói gì, đợi mẹ cậu đóng cửa lại, anh đặt tay lên vai Khương Hữu Hạ và ấn cậu xuống giường.
Khương Hữu Hạ giật cả mình, vồ lấy áo anh. Hướng Phi Hành tìm đến môi cậu, đè cậu xuống giường.
Ban đầu, Khương Hữu Hạ còn đẩy nhẹ anh vài cái như muốn thể hiện sự từ chối. Nhưng được anh hôn một lúc, người cậu mềm nhũn. Cậu khẽ thở dốc, níu áo anh cầu xin: “Ông xã ơi, nhà em cách âm kém lắm. Anh đừng làm vậy.”
Giọng cậu thỏ thẻ, vẻ mặt vừa sợ hãi vừa muốn lấy lòng, Hướng Phi Hành thấy cậu đáng thương nên bỏ qua. Khương Hữu Hạ ngồi dậy, hơi thở vẫn chưa đều. Cậu ngoan ngoãn trải hai chiếc chăn ra, nhét mỗi chiếc một túi nước nóng, rồi nói với anh: “Ông xã đừng giận nhé, đợi sau này về thành phố Giang…”
Rồi cậu bắt đầu cởi áo phao. Bên trong áo phao còn có một chiếc áo phao mỏng, rồi bên trong chiếc áo phao mỏng ấy lại là một chiếc áo len dày. Hướng Phi Hành nhìn cậu tất bật mà buồn cười, hỏi: “Về thành phố Giang rồi sao nữa?”
Khương Hữu Hạ vội lấy áo phao đắp lên chăn, cởi hết lớp áo ngoài, chỉ còn đồ giữ nhiệt rồi chui vào giường. Lúc này, cậu mới hé mắt ra và nói: “Ông xã tắt đèn giúp em.”
“…” Hướng Phi Hành bất lực, nhìn thấy chiếc máy sưởi ở bên cạnh, nói: “Quên không bật máy sưởi này.” Anh đi tới cắm điện và bật công tắc.
Máy sưởi từ từ sáng lên, anh nghe thấy giọng Khương Hữu Hạ vang lên yếu ớt từ đằng sau: “Ông xã ơi, thật ra thì…”
Cậu chưa nói xong thì đèn trong phòng đột nhiên tắt ngấm, máy sưởi cũng đen ngòm.
“… Khương Hữu Hạ!” Tiếng Khương Kim Bảo hét toáng lên từ phòng bên cạnh vọng sang.
Hướng Phi Hành nghe thấy và nhận ra Khương Hữu Hạ nói đúng, nhà này cách âm rất tệ.