Chương 2: R02, E01, I00

Kỵ Sĩ Trong Mơ

Chương 2: R02, E01, I00

Kỵ Sĩ Trong Mơ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phố phường vắng lặng không một bóng người suốt quãng đường về nhà, chỉ có mỗi đèn đường còn sáng. Dường như đêm nay, thành phố vốn hối hả, xô bồ, chưa bao giờ biết đến nghỉ ngơi, cuối cùng cũng cảm thấy rã rời nên từ từ khép mi an giấc.
Điện thoại chợt sáng lên, Hướng Phi Hành đã ngà ngà say, chếnh choáng đặt chiếc hộp lục lạc kỵ sĩ lên giá để đồ bên tay trái, mở điện thoại lên xem. Đó là ảnh đồ ăn khuya mà Khương Hữu Hạ gửi tới.
Bảy, tám chiếc đĩa cũ đặt trên chiếc bàn gỗ vuông sậm màu, bóng loáng, bên cạnh là một chồng bát đũa. Hầu hết những món ăn được bày biện trên đĩa không hề có trong kiến thức của Hướng Phi Hành, anh chỉ nhận ra vài món bánh ngọt và thịt cá.
Một số món hình như đã nguội lạnh, một số món khác thì vẫn bốc khói nóng hôi hổi.
Có lẽ ánh đèn có tông màu quá lạnh, Hướng Phi Hành khó mà cảm thấy thèm ăn khi nhìn ảnh, chỉ hỏi bâng quơ: [Đồ ăn ở làng có ngon không?]
Khương Hữu Hạ trả lời ngay tắp lự: [Đương nhiên là ngon rồi, anh trai em nấu ăn siêu ngon! Anh xã sao biết em đang ở làng vậy, anh xã thông minh ghê! Tụi em về từ hôm qua rồi mà em quên báo với anh.]
Câu trả lời của em ngây thơ quá, nghe như thể Hướng Phi Hành có vẻ quá khắt khe. Anh lại nhìn tấm ảnh kia thêm lúc nữa, định nói gì đó để chữa lời thì nghe thấy tài xế hỏi: “Anh Hướng, chín giờ sáng mai tôi đến đón anh được chứ?”
Hướng Phi Hành đáp “Được”, rồi chợt nghĩ tới khoảng thời gian dài sắp tới phải về ở cùng bố mẹ ở thủ đô là lòng anh lại thấy phiền muộn.
Anh ghét về nhà, cũng không hiểu nổi sao lần nào Khương Hữu Hạ về quê cũng khấp khởi như vậy.
Trước khi Khương Hữu Hạ đi, Hướng Phi Hành đã nhiều lần hỏi bao giờ em về thành phố nhưng em chỉ trả lời lấp lửng: “Chắc là mùng bảy, mùng tám, mùng chín, mùng mười gì đó, dù sao tiệm của em cũng được nghỉ tới rằm lận mà… Chị chủ của tụi em tốt bụng ghê” để lái câu chuyện sang một hướng mà Hướng Phi Hành không thể lường trước.
Trái ngược với bầu không khí đầm ấm của gia đình Khương Hữu Hạ, từ thuở ấu thơ, Hướng Phi Hành đã sớm nhận ra sự khác biệt ở gia đình mình: nó thiếu vắng một vài mảnh ghép thiết yếu.
Còn mối quan hệ giữa anh với bố mẹ thì có thể tóm gọn lại bằng ba từ: xa cách, khuôn phép và căng thẳng.
Trước lúc gặp Khương Hữu Hạ, Hướng Phi Hành vô tình có một cuộc xung đột với bố mẹ, và đó cũng là một trong những lý do chính khiến anh quyết định hẹn hò với Khương Hữu Hạ.
Sự kiện đó là vào đầu tháng Ba hai năm trước.
Khi đó anh mới tới thành phố Giang không lâu, vẫn đang trong giai đoạn sắp xếp và tìm hiểu về công việc của công ty. Bởi lẽ tình hình trước đó của chi nhánh khá phức tạp nên tiến trình làm việc của anh không được suôn sẻ cho lắm.
Chập tối, bố mẹ anh gọi video đến trong lúc anh đang tăng ca để đọc tài liệu.
Do bố mẹ vốn đã có vài lời phàn nàn về con đường sự nghiệp của anh trong thời gian gần đây, lại thường xuyên gửi cho anh ảnh đối tượng kết hôn mà họ ưng rồi bắt anh đi xem mắt, dần dần, anh trở nên ngại nói chuyện và không muốn nghe máy của họ. Nhưng thấy hai đứa em cũng đã tham gia cuộc trò chuyện, không nỡ để chúng nó chịu trận một mình nên đành nghe máy.
Vào giao diện gọi video, anh thấy bố mẹ mỗi người ngồi trong phòng làm việc của mình, hai đứa em thì đang ở trong ký túc xá của trường. Bố mẹ cũng thấy được bối cảnh nơi anh đang ngồi, liền nói: “Muộn thế này rồi mà vẫn còn ở công ty không chứng tỏ con đang cố gắng đâu, nó chỉ cho thấy con nên nâng cao năng lực làm việc của mình.”
Hướng Phi Hành không nói gì, thấy em trai khó xử phải đưa mắt liếc ngang liếc dọc để tránh né, còn mẹ anh thì gật đầu đồng tình: “Đúng đấy.” Rồi bà lại hỏi Hướng Phi Hành: “Hôm qua mẹ gửi thông tin của Tiểu Cố cho con, con kết bạn với người ta chưa? Cậu ta là người đồng tính có điều kiện tốt nhất mà mẹ từng biết đấy.”
Em gái đang uống nước, nghe thế thì phun nước vào điện thoại.
Mẹ anh lạnh lùng trừng mắt vào màn hình: “Hướng Phi Nghênh, gọi video cũng là họp, cấm ăn uống trong giờ họp.”
“Dạ vâng.” Em gái nói, “Con xin lỗi.”
Bố của Hướng Phi Hành là quản lý cấp cao của một doanh nghiệp nhà nước quy mô lớn, còn mẹ là giáo viên trường giỏi. Hai đứa em sinh đôi của anh đều đang học tại các trường đại học trong thủ đô, tên là Hướng Phi Sở và Hướng Phi Nghênh.
Bố mẹ anh đều là những tinh anh xuất chúng trong lĩnh vực của mình, chỉ có điều tính tình khó chịu. Theo miêu tả của Hướng Phi Sở thì bố mẹ không phải là người giỏi xã giao.
Tuy cả hai đều có địa vị xã hội cao nhưng vẫn còn giữ một số quan niệm cổ hủ, chưa hòa nhập được với xã hội hiện đại. Cả hai hay đưa ra những phát ngôn mà không ai chấp nhận nổi.
Chẳng hạn như về việc định hướng cuộc đời con cái, bố mẹ anh khẳng định chắc chắn rằng, thế hệ trẻ bắt buộc phải làm những chuyện nên làm ở mỗi giai đoạn cuộc đời: thi vào trường đại học top đầu, làm việc cho công ty lớn, có một cuộc hôn nhân kiểu mẫu, sinh ra những đứa con vượt trội, không một bước nào sai sót. Chỉ có thành công tuyệt đối mới là bến đỗ đích thực của các con.
Phần đông con trẻ được nuôi dưỡng trong hoàn cảnh gia đình như thế này đều gặp vấn đề tâm lý rất lớn, cũng may mà tình cảm của Hướng Phi Hành dành cho bố mẹ không quá sâu đậm nên anh không bị ám ảnh.
Đối với ham muốn kiểm soát của bố mẹ, anh thấy chán ghét nhiều hơn là phẫn nộ, luôn giữ thái độ lạnh nhạt ngay cả khi phản kháng.
Hướng Phi Hành nhận định, khao khát một tình yêu không có thật đồng nghĩa với một tinh thần yếu đuối, mà anh thì không phải người yếu đuối.
Năm ba đại học, có lẽ nhờ thành tích xuất sắc và ngoại hình nổi bật nên Hướng Phi Hành được khá nhiều vị phụ huynh có con gái hợp tuổi đến tìm hiểu. Mẹ anh vì lo con trai cả gặp trắc trở trong hôn nhân nên đã tìm đối tượng kết hôn cho anh từ rất sớm.
Hướng Phi Hành học đại học ở thủ đô, từng bị mẹ ép đi xem mắt hai lần. Khi lòng kiên nhẫn đến giới hạn, anh đã thẳng thắn công khai xu hướng tính dục của mình.
Đương nhiên bố mẹ nổi giận lôi đình, nhưng khi đó Hướng Phi Hành đã gần như tự lập hoàn toàn nên không ai có khả năng can thiệp vào cuộc sống của anh nữa.
Anh phớt lờ những lời trách mắng và phản đối kịch liệt của họ, không nghe điện thoại hay trả lời tin nhắn. Chừng một năm sau, vì hết cách, bố mẹ đành miễn cưỡng chấp nhận xu hướng tính dục của anh nhằm chấm dứt cuộc chiến đơn phương này.
Nhưng có một chuyện xảy ra nằm ngoài dự đoán của Hướng Phi Hành, bố mẹ anh chuyển sang tìm đối tượng đồng tính cho anh.
Có lẽ là họ đã thảo luận với nhau và cho rằng, tuy con trai là đồng tính nhưng cũng cần có một gia đình ổn định rồi sẽ trở lại con đường đúng đắn. Hai người tự mình sắp đặt, tự đặt ra những tiêu chuẩn sau đây cho người yêu tương lai của Hướng Phi Hành: phải môn đăng hộ đối, có bằng cấp tương đương, chuyên tâm phát triển sự nghiệp, có quá trình trưởng thành tương đồng với con mình, tốt nhất cũng nên là người thủ đô, như vậy bố mẹ hai bên mới có thể nói chuyện với nhau. Tiếp đó là không được quá chải chuốt điệu đà, không được lăng nhăng, đương nhiên là cũng không được quá xấu. Ăn mặc cũng phải nghiêm túc, nói năng cử chỉ phải có phong thái của người có giáo dục.
“Tiểu Cố đáp ứng đủ mọi điều kiện,” Mẹ anh hết sức nghiêm túc kể cho anh nghe, “tìm được một đồng tính nam giống như nó khó lắm đấy, phần lớn những chàng trai thỏa mãn điều kiện đều không phải người đồng tính. Con kết bạn với nó chưa?”
“Con chưa,” Hướng Phi Hành phá tan ảo tưởng của bà bằng giọng mất kiên nhẫn, “muốn yêu đương thì con tự kiếm, không cần bố mẹ phải bận tâm.”
“Sao lại không kết bạn?” Bố anh như thể nghe không hiểu anh nói gì, rồi chợt đoán ra điều gì đó, hỏi, “Chẳng lẽ con có người yêu rồi?”
Nhẫn nại của Hướng Phi Hành với bố mẹ đã đến giới hạn, đúng lúc có một khách hàng gọi điện tới, anh nói ngay “Thôi không nói nữa, con có việc” rồi cúp máy, tiếp tục vùi đầu vào công việc.
Khoảng mười một giờ rưỡi anh mới làm việc xong.
Tối đó cũng chỉ có mình anh và Từ Tẫn Tư còn ở lại công ty. Vì là văn phòng mới nên chưa kịp lắp vách ngăn kính, có vẻ như Từ Tẫn Tư cũng nghe loáng thoáng cuộc tranh cãi vừa rồi nên rủ anh đến quán bar bạn mình mới mở để thư giãn.
Đúng là Hướng Phi Hành đang rất bực, muốn tới chỗ nào đó giải tỏa tâm trạng nên đã đồng ý.
Quán bar nằm ở tầng ba trong một tòa nhà cách công ty không xa, có ban công ngắm được cảnh đêm. Hướng Phi Hành và Từ Tẫn Tư ngồi ở khu ghế riêng, tán gẫu một lúc cũng không tránh khỏi chủ đề công việc.
Từ Tẫn Tư kể lại cho anh tình hình hỗn loạn của công ty mấy tháng trước khi cựu giám đốc vừa từ chức. Vốn dĩ đang nói rất say sưa, Hướng Phi Hành cũng nghe cực kỳ chăm chú, nhưng càng về sau, hai người càng không biết mình đang nói gì nữa.
Hướng Phi Hành tự nhủ rằng không phải anh và Từ Tẫn Tư thiếu tập trung, mà là vì lúc ấy, sự chú ý của tất cả mọi người ở đó đều bị cuốn theo Khương Hữu Hạ.
Mới đầu là giọng nói, có người ở đằng sau anh cất giọng gọi: “Hâm, Hâm, sao cậu nằm ở đây? Ngủ rồi hả? Hâm, này Hâm.”
Giọng điệu nghe sốt ruột nhưng lại rất trong trẻo, chẳng hề ăn nhập với quán bar đêm khuya này.
Nếu không phải trong quán đúng lúc đang mở một khúc nhạc êm dịu thì có lẽ giọng của em đã không lanh lảnh đến thế.
Khi phát âm, em có nuốt mất vài chữ, nhưng nhờ thế mà giọng em nghe lạ tai một cách cuốn hút.
Ban đầu Hướng Phi Hành chỉ nghe qua loa để đấy, nhưng lại phát hiện Từ Tẫn Tư đã dừng nói chuyện không biết từ lúc nào. Ánh mắt hắn kéo dài về phía sau lưng anh, nên anh cũng ngoái lại nhìn thử thì thấy một người con trai gục đầu trên quầy bar, còn người đi cùng đang đặt tay lên lưng cậu ta, đẩy bằng một lực vừa phải.
Bàn tay em trắng ngần không tì vết, Hướng Phi Hành kéo ánh mắt lên một chút nữa, lần đầu tiên nhìn rõ em.
Khương Hữu Hạ mặc một chiếc hoodie xám, áo phao lông vũ vắt trên lưng ghế, chân mang một đôi giày thể thao trắng hơi cũ. Bóng râm do tóc mái đổ xuống che đi đôi mắt và sống mũi em, khiến cả khuôn mặt ẩn chứa vẻ ưu sầu. Môi em mím lại rất chặt mỗi khi không nói chuyện.
“Này Hâm, chúng ta đi thôi.” Em lại nói, “Mình tính tiền rồi, cậu đừng có ngủ mà, ngày mai mình còn phải dậy sớm nữa.”
Nói xong, em kéo tay người đi cùng vòng qua vai mình, chuẩn bị dìu cậu ta dậy. Nhưng người tên Hâm kia đã say mèm, người mềm nhũn ra, em cố thử hai lần mà cậu ta vẫn gục.
Hướng Phi Hành đang ngồi quan sát thì bỗng nghe thấy một tiếng chửi thề hiếm hoi phát ra từ miệng Từ Tẫn Tư, rồi hắn thấp giọng đánh giá: “Sao đàn ông con trai mà có thể xinh đến vậy nhỉ?”
Hướng Phi Hành nhớ lúc đó mình đã đáp là “Ừ”.
Anh để ý thấy có mấy người xung quanh đó đều ngấp nghé định ra bắt chuyện làm quen. Có lẽ là nhờ sức mạnh của men say, Hướng Phi Hành đứng bật dậy và đi tới bên cạnh Khương Hữu Hạ, lịch sự hỏi thăm em có cần giúp đỡ không.
Tiến lại gần, mùi hương đầu tiên xộc vào mũi Hướng Phi Hành là mùi xà phòng man mát. Sau đó anh nhìn thấy Khương Hữu Hạ vội vàng ngẩng mặt lên với vẻ cảm kích.
Hướng Phi Hành cũng cảm thấy Khương Hữu Hạ trúng tiếng sét ái tình với mình. Vì hôm đó khi Khương Hữu Hạ nhìn thấy anh đã hơi ngẩn người, ánh mắt mông lung bỗng sáng lấp lánh.
Tả đôi mắt một người long lanh như những vì sao thì quá đỗi bình thường, mà ví như hồ nước thì lại quá sến súa. Hướng Phi Hành không nghĩ ra cách ví von nào thích hợp cả, anh chỉ biết vào khoảnh khắc ấy, mọi chuyện vặt vãnh khác như lời thúc giục của cha mẹ, nỗi khó khăn trong công việc, hay cảm giác chưa thích nghi với thành phố mới, đều bị xóa khỏi danh sách những việc quan trọng cần giải quyết.
“Được không ạ? Một mình em không khiêng nổi cậu ấy.” Khương Hữu Hạ nhỏ nhẹ hỏi anh.
Hướng Phi Hành đáp: “Đương nhiên rồi.”
Trước giờ Hướng Phi Hành luôn là người đáng tin cậy. Khi đó anh vẫn chưa có tài xế riêng, nghe Khương Hữu Hạ giải thích phải đưa bạn mình uống say về nhà thì anh hỏi địa chỉ để gọi xe, đợi xe tới thì cùng Khương Hữu Hạ mỗi người một bên dìu Hâm dậy đi về phía thang máy.
Dáng người anh cao to nên gánh hơn nửa trọng lượng của Hâm lên người mình.
Từ Tẫn Tư đứng cách đó không xa lườm nguýt anh, anh cũng chẳng để ý.
Hai người cùng vác Hâm ra khỏi thang máy, đi ra khỏi cửa xoay của tòa nhà. Trên đường đã không còn người qua lại, chỉ còn mỗi gió đêm đang thổi vi vu.
Nhờ ban ngày vẫn có nắng nên gió đêm mới dịu dàng mà không rét buốt thế này.
Nhét được Hâm vào ghế phụ lái, bờ vai hai người cuối cùng cũng nhẹ nhõm. Cả hai cùng ngồi ở hàng ghế sau, Khương Hữu Hạ liên tục nói lời cảm ơn, “Thành phố Giang nhiều người tốt bụng quá”. Hai người trò chuyện một lúc thì Hướng Phi Hành biết được tên em.
Khương Hữu Hạ năm nay 25 tuổi, là người ở một huyện lỵ nào đó thuộc tỉnh Di. Sau khi tốt nghiệp từ một trường đại học hạng trung, em làm giáo viên hợp đồng tại một trường tiểu học trong thị trấn. Vì muốn ra ngoài để khám phá nên mùa hè năm ngoái em tới thành phố Giang, bây giờ đang làm thợ thủ công tại một tiệm đồ handmade.
Hâm là đồng hương của em, vừa bị bạn gái chia tay nên rủ em ra uống rượu giải sầu.
“Ban đầu em còn thấy quán bar này đắt tiền quá… Hâm lại uống cả đống rượu, may mà lúc thanh toán thì chủ quán nói anh ta cũng vừa thất tình nên miễn phí ly rượu của em, còn muốn kết bạn với em nữa, bảo lần sau mời em và Hâm tới uống…”
Khương Hữu Hạ thủ thỉ kể chuyện với Hướng Phi Hành, còn anh thì ngồi trong góc tối không hẳn là đen kịt chăm chú nhìn gương mặt ngây thơ của em. Anh thầm nghĩ, Khương Hữu Hạ quả là một phiên bản đối lập hoàn toàn với hình mẫu người yêu lý tưởng mà bố mẹ anh kỳ vọng.
Anh cứ nghĩ mãi về điều đó cho đến khi tới nhà của Hâm.
Sau khi đặt Hâm lên giường ngủ thì bọn họ rời đi. Hướng Phi Hành ngỏ ý muốn đưa Khương Hữu Hạ về nhà, tuy Khương Hữu Hạ có phần ngại ngùng nhưng vì Hướng Phi Hành quá kiên quyết nên em không nỡ từ chối.
Khương Hữu Hạ ở trong một khu chung cư gần ngoại ô, đi xe phải đến nửa tiếng.
Ở trong xe, anh đặt cho Khương Hữu Hạ rất nhiều câu hỏi như đang thẩm vấn tội phạm vậy. Khương Hữu Hạ thì chẳng nghĩ gì sâu xa, có gì nói nấy, không giấu giếm.
Nhưng câu hỏi cuối cùng thì lại là do Khương Hữu Hạ hỏi.
Trước khi xuống xe, em ngập ngừng như có điều muốn nói. Em ngượng ngùng, rướn người lại gần anh hơn, hỏi: “Hướng Phi Hành, anh còn độc thân phải không?”
Khoảng cách giữa hai người bỗng được rút ngắn, mùi xà phòng trên người Khương Hữu Hạ cũng trở nên nồng hơn. Hướng Phi Hành không hề cảm thấy tim mình đập nhanh hơn xíu nào, nhìn biểu cảm căng thẳng của em, anh trả lời: “Phải.”
Khương Hữu Hạ nhìn anh chằm chằm một lúc mà không nói thêm gì, cũng chưa chịu xuống xe. Anh bèn hỏi: “Sao vậy?”
Khương Hữu Hạ mới chịu cử động, em nói: “Vậy em xin số điện thoại của anh được không? Lần sau em muốn mời anh một bữa để cảm ơn.”
Tốc độ nói của em rất nhanh, càng khiến em trông lo lắng hơn, kiểu lo lắng xuất phát từ nỗi sợ bị từ chối. Không biết vì sao mà Hướng Phi Hành lại thấy rất hài lòng về điều đó, cuối cùng đồng ý trao đổi số điện thoại.
Sau đó, vào lần đầu tiên anh cho Khương Hữu Hạ tham gia cuộc gọi video với gia đình mình, anh đã trịnh trọng giới thiệu với bố mẹ về gia cảnh của Khương Hữu Hạ.
Nhìn gương mặt ngớ người của bố mẹ và gương mặt đầy những nét cười ngây thơ của Khương Hữu Hạ, Hướng Phi Hành cảm thấy đây đúng là một công đôi việc.
Sau khi cúp máy, Khương Hữu Hạ lại nở nụ cười với anh. Nét mặt em rất đẹp mà sao nụ cười của em lại ngây thơ đến thế. Em khẽ nói “Em không ngờ mới đó đã gặp phụ huynh rồi”, rồi nói tiếp “Nhưng bố mẹ em thì khá khó tính, em có thể dẫn anh đến gặp anh trai em trước, anh ấy biết rõ chuyện của em”.
Niềm vui giản dị của Khương Hữu Hạ đã gột rửa mọi cảm giác bài xích của anh với chuyện “bước vào một mối quan hệ tình cảm”, vốn hình thành từ sự can thiệp quá mức của bố mẹ.
Không biết ngủ quên trên xe từ lúc nào, khi Hướng Phi Hành tỉnh dậy thì đã hơn một giờ sáng, xe thì đã đậu ở tầng hầm.
Tài xế thấy anh tỉnh mới khẽ nói: “Anh Hướng, tôi thấy anh ngủ say quá nên không gọi anh dậy.”
Hướng Phi Hành vẫn còn thấy hơi đau đầu, anh cầm ngay điện thoại lên, phát hiện Khương Hữu Hạ đã gửi cho anh ba tin nhắn, bảo mình ăn khuya xong rồi, muốn gọi điện thoại với anh.
Sau tin nhắn đó là một cuộc gọi nhỡ từ Khương Hữu Hạ và một tin nữa: [Vậy em ngủ đây, ông xã ngủ ngon].
Hướng Phi Hành nghĩ một hồi, quyết định ngày mai gọi cho Khương Hữu Hạ giải thích sau, nên chỉ gửi một tin [Ngủ ngon], lấy lục lạc kỵ sĩ rồi lên lầu.
Quả nhiên trong nhà rất trống vắng. Anh đi tới chỗ kệ tủ, đặt lục lạc kỵ sĩ bên cạnh cái hộp mà Khương Hữu Hạ đã mua. Anh lắc cả hai, âm thanh sát rạt, cái nào cũng kêu lạch cạch rất khó chịu.
Anh những tưởng mình đã chợp mắt trên xe rồi thì sẽ khó ngủ lại, nhưng chẳng bao lâu anh đã nằm mơ.
Nội dung giấc mơ rất đơn giản và chân thực. Vào một buổi chiều hè, anh ngồi trong căn phòng học oi bức. Ánh nắng trắng như vệt kem bơ vậy, sáng đến nỗi như muốn thiêu đốt mọi sinh vật trên địa cầu.
Anh ngồi thẫn thờ ở đó. Bỗng nhiên có một đôi bàn tay lắc lắc trước mặt anh rồi buông xuống, gương mặt bụ bẫm, non nớt của Khương Hữu Hạ hiện lên. Trông Khương Hữu Hạ chỉ chừng mười lăm mười sáu tuổi, em cười tít mắt nhìn anh.
Tay chân anh nặng trịch, cổ họng cũng không thể phát ra tiếng, khó khăn lắm mới giơ tay lên được để chạm vào mặt Khương Hữu Hạ, nhưng bị em vỗ nhẹ lên mu bàn tay.
“Đang nghĩ gì đó?” Khương Hữu Hạ nói, “Anh Đần, dù gì anh cũng không giải được mấy bài hàm số này đâu, thà đi chơi với em còn hơn.”