Chương 23

Kỵ Sĩ Trong Mơ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hướng Phi Hành chưa bao giờ thấy Khương Hữu Hạ có thái độ tiêu cực như vậy đối với chuyện đi thủ đô lần này. Đằng sau mỗi một câu nói ngọt ngào của em đều là sự lảng tránh.
Nhưng chắc chắn Khương Hữu Hạ cũng thấy áy náy về chuyện không xem lịch trình, nên cậu liên tục gửi tin nhắn cho anh để bù đắp. Hướng Phi Hành không muốn làm khó cậu nên cuối cùng vẫn đáp lại sự lấy lòng đó.
Trong bữa cơm tối nay, khách hàng đã mở hai chai rượu ngon, nói là muốn chúc mừng Hướng Phi Hành thăng chức. Những người tham dự bữa cơm hôm nay đều là những người Hướng Phi Hành quen biết trong công việc sau khi chuyển tới thành phố Giang.
Giữa buổi, một vị chủ tịch nhắc tới một số tin hành lang mà ông nghe được hồi Hướng Phi Hành mới tới khu vực đồng bằng sông Trường Giang. Người ta kháo nhau rằng, Quỹ Quan Thừa đã chi tiền khủng để lôi bằng được một thanh niên trẻ bên mảng đầu tư của Chứng khoán Bình Đào về công ty mình để thu dọn bãi chiến trường mà giám đốc Lương tiền nhiệm để lại. Anh ta có một vết sẹo trên đầu, tuy tính khí nóng nảy nhưng lại rất có bản lĩnh, số nợ xấu mà anh ta từng gặp còn nhiều hơn số nợ giám đốc Lương kia gây ra.
“Nhưng mà tính tôi lại hợp với tính giám đốc Hướng ấy chứ.” Ông nói, “Đụng đâu xử đó, không lòng vòng.”
Nói xong, mấy người bọn họ đều nhắc lại những chuyện trong hai năm qua.
Hai năm, nói dài thì không dài, bảo ngắn cũng chẳng ngắn. Lúc mới đến thành phố Giang, quả thật anh đầu tắt mặt tối, chỉ riêng việc đi thăm các doanh nghiệp trong danh sách dự án đã ngốn hết hai tháng trời. Nhưng giờ nghĩ lại thì anh không thấy vất vả chút nào.
Bởi vì có người nào đó thình lình xuất hiện, kề vai sát cánh bên anh qua thời kỳ khó nhằn nhất trong sự nghiệp, khiến anh từ một người từng bán mạng cho công việc chỉ vì muốn rời xa gia đình và vươn tới đỉnh cao trở nên giống như bao người khác, có được cuộc sống đong đầy hơi ấm gia đình.
Hướng Phi Hành mượn xe của Từ Tẫn Tư đưa Khương Hữu Hạ dạo chơi khắp thành phố vào những giờ rảnh rỗi hiếm hoi. Từ ánh nắng lạnh giá mùa đông, đến gió xuân ấm áp phả vào từng làn da.
Họ thường đi dạo không mục đích, rồi dừng lại ở nơi mà Hướng Phi Hành thấy thú vị.
Xuống xe đi bộ bên bờ kè, anh mua những thức uống nóng bên đường cho Khương Hữu Hạ. Gặp chú chó đang tản bộ trên thảm cỏ, Khương Hữu Hạ sẽ đi tới vui đùa.
Ở thành phố này, hai người có thể sống như một đôi bạn bình thường, một đôi tình nhân bình thường. Có lẽ vẫn có người nhìn ngó hay phỏng đoán mối quan hệ giữa hai người, nhưng chưa bao giờ có ánh nhìn hay nghi vấn bất thường.
Tháng Chín của năm đầu tiên yêu nhau, liên tục nhiều ngày Hướng Phi Hành phải định kỳ về thủ đô họp giao ban hàng tháng. Sắp xếp tài liệu xong, anh thường ngả lưng ra ghế chợp mắt mười phút. Sau khi tỉnh dậy, anh ngồi trên ghế máy bay giở xem những bức ảnh hai người nắm tay nhau trên đường mà Khương Hữu Hạ chụp lén rồi gửi cho anh, để cảm nhận niềm hạnh phúc mới lạ lần đầu xuất hiện trong đời.
Mỗi khi nghĩ về hai năm qua, Hướng Phi Hành luôn nhớ đến những chuyện này: từng cử chỉ, hành động của Khương Hữu Hạ, gu thẩm mỹ của em trong việc trang trí nhà cửa, cách trang trí của cửa tiệm mà em làm việc thay đổi theo từng ngày lễ, đồng phục nhân viên của em, ngôn ngữ và sở thích của em, góc độ mà em thích khi chụp cảnh đường phố, nỗi hồi hộp trước khi tham dự cuộc họp gia đình, và bàn tay vuốt ve trán Hướng Phi Hành.
Điều xuất hiện cùng lúc với dự án đang trên đà suy thoái mà người phụ trách tiền nhiệm để lại, chính là nếp sống thường nhật tuy nhỏ bé nhưng lại vô cùng phong phú của người yêu.
Giống như thị trấn len mà hai người từng hứa hẹn, nó đủ sức lan tỏa ra khỏi không gian căn nhà, vì anh mà dựng xây một thế giới gia đình lý tưởng, nơi hoàn toàn vắng bóng phiền nhiễu và ồn ào.
Nơi đó chỉ có hai người họ, và chỉ cần nhớ đến đối phương mà thôi. Đây là điều quan trọng nhất mà Hướng Phi Hành mãi mãi không muốn buông tay.
Hướng Phi Hành không biết vì sao, hôm nay anh uống hơi nhiều, đến cuối bữa cơm thì chẳng nói năng gì.
Chắc Khương Hữu Hạ biết anh đang bận nên không nhắn gì nữa, chỉ gửi cho anh bức ảnh chụp cơm tối và chiếc đũa phép của cháu gái. Giọng điệu em nghe có vẻ áy náy: [Còn 6 ngày nữa là em về nhà.]
Hướng Phi Hành chưa nghĩ ra nên trả lời thế nào. Trên đường về nhà, anh thiếp ngủ.
Không biết là vì men say hay là vì niềm mong mỏi vô biên Khương Hữu Hạ mau về nhà, anh lại chìm vào giấc mơ vô cùng chân thực, giống như đêm giao thừa hôm nọ.
Giấc mơ này kéo dài rất lâu, bắt đầu từ khi anh rời khỏi căn phòng học kia. Anh mơ thấy mình đang đi bộ, trước mặt là mái tóc mềm như nhung của Khương Hữu Hạ.
Dưới ánh nắng chói chang ngày hè, đầu tóc Khương Hữu Hạ giống như một bé thú cưng, không đen tuyền mà ánh lên màu hạt dẻ. Bốn bề lặng gió, nhưng vì Khương Hữu Hạ đi rất vội nên mái tóc em lúc lắc.
Lần này em mặc một cái áo thun màu xanh da trời, cổ áo trông hơi sờn rồi. Khương Hữu Hạ sợ nắng cho nên em thường đi dưới tán cây, Hướng Phi Hành vẫn luôn bám theo sau.
“Sao anh không hỏi chúng ta đi đâu?” Khương Hữu Hạ bất ngờ quay đầu lại nói với anh, “Lẽ ra em không nên đưa anh ra ngoài, nhưng thím em đến bệnh viện rồi. Em dẫn anh đi ngắm thiên nhiên, anh từng thấy thiên nhiên chưa?”
Dưới ánh nắng chói chang đến mức muốn nổ tung đầu, Hướng Phi Hành nhìn thấy hai má Khương Hữu Hạ phồng lên, mắt mở to, vành tai lấm tấm mồ hôi, em bảo: “Nóng quá đi. Em dẫn anh đến ao nước em thích nhất.”
Sau đó, hai người đứng ở bến đợi xe buýt, trên xe chỉ lác đác vài vị khách, hai người chọn một chỗ để ngồi.
Mặt ghế nóng rẫy, máy lạnh thổi từ trên xuống cũng chẳng có tác dụng gì. Người khách ngồi phía trước Khương Hữu Hạ mở hé cửa sổ cho gió thổi vào, giảm bớt phần nào oi bức cho họ.
“Lúc nãy thầy Toán đến xem bài tập của em, lại mắng em.” Khương Hữu Hạ bỗng nói, “Thầy ấy biết em muốn lên thành phố, bảo, với điểm số của em mà muốn ra khỏi trấn Hòa Bình thì chỉ có nước vào giới giải trí dùng ‘quy tắc ngầm’ thôi, mà em khờ như vậy chắc chắn không nhớ được thoại đâu. Anh Đần ơi, quy tắc ngầm là gì vậy?”
“Anh có biết không?” Khương Hữu Hạ hỏi ngây ngô, “Em chưa nghe bao giờ.”
Hướng Phi Hành không thể kiểm soát được cơ thể mình, chỉ lặng ngắm gương mặt non nớt đơn thuần như quả đào non của Khương Hữu Hạ, cảm nhận mình đang lắc đầu.
“Thôi vậy, anh đợi em chút, để em tra thử.” Nói xong, em cúi đầu, mở trình duyệt trong điện thoại rồi tra cứu. Điều em tra ra được hẳn khiến em sốc nặng, Khương Hữu Hạ thốt lên “Sao lại là chuyện này chứ”, trông có vẻ rất đau lòng, rồi em cất điện thoại đi.
Xe buýt đến bến, hai người xuống xe, đi vào con đường ven ruộng trong làng. Xung quanh được bao phủ bởi một loại cây trồng mà Hướng Phi Hành không biết tên, chúng đung đưa trong gió, trông giống như lau sậy màu xanh.
Đi một hồi lâu, bọn họ đến được một bãi cỏ dại mọc rậm rạp, cao đến đầu gối Khương Hữu Hạ. Khương Hữu Hạ ngoái đầu lại, túm lấy cổ tay Hướng Phi Hành, nói: “Đi theo em này.”
Bọn họ băng qua bãi cỏ dại, cảm giác khi giẫm chân mềm mịn đến lạ lùng, khiến anh bước không vững, những cành cỏ vụn quẹt vào bắp chân Hướng Phi Hành. Kinh nghiệm từng trải mách bảo anh rằng, nếu đi nhanh hoặc thậm chí là chạy ở nơi đây thì bắp chân rất dễ bị xây xước vì đám cỏ này.
Khương Hữu Hạ kéo anh tới tít bên kia bãi cỏ, ở đó có một ao nước hoang sơ, mặt nước lềnh bềnh những loài thủy sinh màu xanh lục. Xung quanh có vài gốc cây, Khương Hữu Hạ kéo anh ngồi xuống gốc cây, rồi nói: “Bây giờ không ai tới đây nữa hết, em thích chỗ này lắm. Anh là người đầu tiên em dẫn tới đây đó.”
“Anh Đần, nếu sau này em đến tìm anh thì anh có dẫn em tới những nơi anh chưa từng dẫn ai khác tới không?”
Hướng Phi Hành ngồi bên cạnh em, không nói gì. Khương Hữu Hạ cũng không vì thế mà hụt hẫng, em bảo: “Thật ra em muốn lên thành phố. Vì từ nhỏ tới giờ, nơi xa nhất mà em từng đi là thủ phủ, em chỉ mới đi có hai lần. Anh từng đi máy bay chưa?”
Xung quanh ao nước chỉ có âm thanh từ môi trường tự nhiên, không một ai trả lời Khương Hữu Hạ.
Khương Hữu Hạ nhặt mấy hòn đá dưới đất lên, ném vào ao, rồi nói: “Ném như vậy là được một điều ước đó. Tất cả mọi thứ trên đời đều có thể mang đến điều ước.”
“Phải rồi, anh biết không, hồi nhỏ anh trai em đã dẫn em tới đây,” đột nhiên em bảo, “anh trai em thường đo chiều cao cho em trên cây.”
Nói xong, em đứng dậy, chỉ cho Hướng Phi Hành xem. Phía trên có bảy, tám vết khắc, Khương Hữu Hạ giải thích: “Dùng chìa khóa vạch lên đó anh.”
Bên dưới mấy vệt khắc đo chiều cao còn có ba chữ “Khương Hữu Hạ” xiêu vẹo. Nét chữ đứt quãng, rất khó đọc.
Dường như Khương Hữu Hạ chú ý đến ánh mắt của anh, em kể: “Đây là em khắc nè. Lúc nhỏ em viết chữ xấu lắm, tuy bây giờ cũng không đẹp hơn là mấy. Với lại khắc bằng chìa khóa cũng hơi khó.”
“Em cũng khắc cho anh nhé.” Khương Hữu Hạ nói, “Bây giờ em khỏe lắm, chắc chắn khắc đẹp hơn hồi xưa.”
Nói xong, em móc một chùm chìa khóa từ trong túi ra, chọn chiếc chìa khóa có đầu nhọn nhất rồi bắt đầu khắc chữ lên thân cây. Khắc được vài nét, Khương Hữu Hạ bảo “Á, hết pin rồi.”
Cả thế giới bỗng tối sầm lại, giống như công viên giải trí bỏ hoang mà Hướng Phi Hành từng thấy trong giấc mơ. Mọi thứ trở nên u ám và nhạt nhòa, tầm nhìn cũng trở nên mờ mịt. Anh nhìn thấy ao nước trước mắt biến thành màu xám đen, cũng không còn thấy rõ vết khắc và chữ viết trên thân cây nữa.
Sau đó, tiếng chuông thình lình ngân vang, một tiếng, hai tiếng, rồi ba tiếng, bốn tiếng. Giống như tiếng phát thanh của thế giới trong mơ, không biết nó đang nhắc nhở anh điều gì.
Bốn bề ngày một tối dần.
Nhưng cùng lúc đó, Hướng Phi Hành lại trở nên vô cùng cố chấp. Dù biết rõ đây là mơ, biết rằng những thứ liên quan đến Khương Hữu Hạ có lẽ chỉ là không có thật, nhưng anh vẫn muốn biết trên thân cây khắc chữ gì. Vì thế anh tiến lại gần thân cây hơn, tìm mãi tìm hoài.
Đầu tiên anh tìm thấy vết khắc, rồi nhìn thấy chữ mà Khương Hữu Hạ khắc. Bên cạnh cái tên “Khương Hữu Hạ” xiêu vẹo là cái tên “Anh Đần” được khắc thẳng thớm hơn.
Hướng Phi Hành thật sự không biết cái gã liên tục xuất hiện trong giấc mơ của anh là ai, chỉ cảm thấy ham muốn chiếm hữu và lòng đố kỵ trong mình mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Anh quỳ sụp xuống, lục tìm trong mớ cỏ một hòn đá dài và nhọn, rồi đứng dậy, rạch thật mạnh lên thân cây hòng xóa đi chữ “Anh Đần” rồi viết lại thành “Hướng Phi Hành”.
Sau khi chắc chắn tên của hai người đã được sắp cạnh nhau, Hướng Phi Hành mới mãn nguyện. Rồi anh ném hòn đá xuống ao, đắc chí nghĩ, anh đã làm hỏng 'tác phẩm' của Khương Hữu Hạ, nhưng có thể thực hiện một điều ước cho em. Dù sao anh cũng là người theo chủ nghĩa vô thần, không bao giờ ước nguyện.
Không lâu sau, khi anh thật sự tỉnh giấc, anh đã về tới nhà.
Anh xuống xe, thấy một cuộc gọi nhỡ từ Khương Hữu Hạ. Vừa bước về phía thang máy, anh vừa gọi lại.
Khương Hữu Hạ bắt máy, hỏi: “Ông xã, anh lại uống say nên ngủ quên nữa hả?”
Hướng Phi Hành không nói gì, Khương Hữu Hạ bèn bảo: “Vậy anh ngủ sớm đi nhé, ngày mai tìm điện thoại cho em cũng được. Em quyết định sẽ làm blogger cập nhật sinh hoạt hằng ngày.”
“Blogger siêng năng quá, sau này vào giới giải trí không còn là giấc mơ nữa.” Có lẽ Hướng Phi Hành vẫn tưởng mình còn trong mơ nên nói bâng quơ.
Nhưng kỳ lạ là Khương Hữu Hạ lại im lặng mấy giây, chốc sau mới khẽ nói: “Anh cũng đừng cười nhạo em như vậy mà.”
Giọng em nhẹ như không, có lẽ em vốn đã bất an vì suốt từ trưa đến tối không nhận được tin nhắn nào từ Hướng Phi Hành nên giờ đây em mới trở nên buồn bã.
Trực giác Hướng Phi Hành mách bảo có điều bất thường, anh vội giải thích “Anh chỉ đùa thôi”, rồi bổ sung thêm: “Chắc ông xã say thật rồi.”
Khương Hữu Hạ đáp “Ừm” rồi cả hai chìm vào im lặng. Lát sau, cậu đổi chủ đề để phá vỡ bầu không khí trầm mặc này: “Em đã đọc lịch trình anh soạn thật rồi, những địa điểm anh kể em có thể đi được hết.”
“Được, vậy chừng nào em về thì chúng ta chọn ngày khởi hành.”
Hướng Phi Hành không hỏi kỹ Khương Hữu Hạ về chi tiết trong lịch trình nữa. Rõ ràng đã đến lúc nên chúc ngủ ngon, nhưng anh vẫn chưa muốn nói. Nghe hơi thở của Khương Hữu Hạ mà tưởng như em đang ở sát bên.
Trong lúc đợi thang máy, men say bỗng từ đâu bốc lên, Hướng Phi Hành nghe thấy mình vội vàng hỏi Khương Hữu Hạ không theo một logic nào hết: “Em có từng quen một người có biệt danh là ‘anh Đần’ chưa?”
“Hả?” Khương Hữu Hạ giật mình hỏi lại, lát sau em nói thêm, “Ai vậy, em không biết.”
“Sao thế anh?” Khương Hữu Hạ gặng hỏi, “Anh nghe được cái tên này từ đâu?”
Cửa thang máy mở ra, vang lên tiếng thông báo. Hướng Phi Hành nhìn điện thoại trong tay mà không bước vào trong.
Anh phát hiện Khương Hữu Hạ đang nói dối mình.