Khi Thái tử say đắm ánh trăng sáng trong lòng, ta chủ động buông tay, nhường lại ngôi vị chính phi cao quý.
Cả Trường An xôn xao, cười chê gia tộc Khổng trăm năm danh giá lại sinh ra kẻ hèn mọn cam phận làm thiếp như ta. Nhưng họ đâu hay, trong ván cờ thâm cung hiểm ác, người cao minh nhất lại là người biết ẩn mình.
Giữa lúc phong ba bão táp nhất, ta lặng lẽ rút lui. Suốt hai năm ròng, ta chỉ làm ba việc: nghiền ngẫm sử sách, xây dựng mạng lưới tai mắt, và tôi luyện bản tâm.
Rồi một ngày, Đông cung lại chìm trong hỗn loạn bởi sự ngây thơ đến lố bịch của Thái tử phi. Ta, cầm ô bước qua đình trúc phủ tuyết năm xưa, nơi ta và hắn từng chung bước. Hắn, tiều tụy đứng giữa trời tuyết trắng, ánh mắt rã rời. Khi ngẩng đầu, bắt gặp nửa dung nhan ta khuất sau màn gió tuyết, đôi mày đôi mắt tĩnh mịch tựa bức họa. Hắn chợt sững sờ.
Khoảnh khắc ấy, thắng bại đã định. Ta chưa từng tranh giành ngôi vị, ta chỉ đang chờ. Chờ hắn tự tay biến viên sỏi tầm thường thành minh châu, rồi lại tự mình nhận ra sự mê muội. Chờ tình yêu dại khờ hóa thành mê luyến không dứt.
Để rồi cuối cùng, thứ duy nhất còn lại, vĩnh viễn xứng đáng với thể diện đế vương, chính là dung mạo khuynh thành và sự tĩnh tại tuyệt đối của ta.
Truyện Đề Cử






