Là Nhịp Tim Nói Dối - Tức Tức Đích Miêu thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong lúc đó, cả phòng bao bỗng vang lên một tràng tiếng chửi thề ầm ĩ.
Killer chẳng buồn ngoảnh sang, miệng lẩm bẩm: “Trần Du Chinh, cái quái gì vậy trời? Sao lại đột tử bất ngờ thế??”
Dư Nặc giật thót tim.
Lại là anh.
Sao lúc nào cũng là anh...
Trần Du Chinh bình tĩnh liếc xuống bàn tay vẫn còn đặt trên nút nguồn máy tính của Dư Nặc.
Dư Nặc giật mình như bị điện giật, vội rụt tay lại.
Trần Du Chinh: “...”
Mặt Dư Nặc nóng bừng như thể có thể chiên trứng ngay lập tức. Cô xấu hổ không biết làm gì, ấp úng: “Xin lỗi… xin lỗi… em không cố ý. Tại em không biết nút bật máy ở đâu.”
Càng nói càng lúng túng.
Chỉ ước có cái hố dưới chân để chui ngay xuống.
Đội TG giằng co một hồi rồi cuối cùng bị team địch quét sạch. Vừa kết thúc trận, Killer tháo tai nghe, ném mạnh xuống bàn: “Mẹ nó, mày…”
Dư Nặc giật bắn người, quay sang nhìn.
Killer định xả nước mắng cho hả giận thì bỗng khựng lại: “Cô… cô này là ai? Sao màn hình đen thui vậy?”
Trần Du Chinh vừa khởi động lại máy vừa nói: “Vừa nãy mất kết nối.”
Cốc Nghi cũng để ý, nghiêng đầu hỏi: “Hả? Quán net mà mất kết nối được à?”
Dư Nặc đỏ mặt, lí nhí: “Là em… em lỡ tay tắt máy của anh ấy…”
“Tắt máy?” Cốc Nghi ngơ ngác. “Sao lại đi tắt máy người ta?”
Dư Nặc: “...”
Cô chỉ muốn biến mất khỏi thế giới này ngay lập tức.
Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình chiếu lên mặt Trần Du Chinh, anh nhanh tay gõ bàn phím, đăng nhập tài khoản.
Các thành viên đội TG vừa xong trận liền quay sang hóng chuyện.
Dư Nặc đỏ mặt, bặm môi, ấp a ấp úng kể lại từ đầu đến cuối.
Cả phòng bao im lặng một lúc, rồi không biết ai bật cười trước, sau đó cả đám cười ầm ầm.
Killer cũng cười theo, nhưng bỗng dưng thấy cô gái ngốc nghếch trước mặt quen quen: “Tôi hình như đã gặp cô ở đâu rồi thì phải?”
Dư Nặc căng thẳng đến tê cả da đầu.
Ultraman, người chơi hỗ trợ, chọc ghẹo: “Sao cứ thấy gái xinh là nhớ ngay thế?”
Killer vả nhẹ Ultraman: “Tao thật sự thấy quen mà.”
“Ờ ờ, cứ khăng khăng là quen ấy nhỉ?”
Hai người tranh cãi một hồi rồi quên luôn Dư Nặc. Cô ngồi không yên, đứng cũng chẳng được. Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên: “Máy tính của cô ở bên phải.”
Dư Nặc sững người, không chắc anh có đang nói với mình không.
Trần Du Chinh liếc cô một cái, chỉ trong chớp mắt rồi quay đi.
Cô ngơ ngác một lúc rồi mới kịp phản ứng, khẽ nói: “Cảm ơn anh.”
...
...
Dư Nặc dần bình tĩnh hơn, nghe thấy Ultraman gọi: “Trần Du Chinh, vào game đi.”
Không biết ai nói: “Cậu ấy vừa treo máy, giờ không chơi được đâu.”
Dư Nặc chột dạ, lặng lẽ đeo tai nghe vào, cố thu nhỏ bản thân.
Cô suy nghĩ một chút, mở trình duyệt tìm kiếm: “Chơi Liên Minh bị mất kết nối thì có bị phạt không?”
Trang web hiện ra, Dư Nặc thu nhỏ cửa sổ, kéo sang góc màn hình, rồi lo lắng đọc câu trả lời: “Phải chờ 20 phút ở trận sau.”
Cô ngồi như ngồi trên đống lửa. Vài phút sau, liếc sang bên cạnh.
Máy tính vẫn mở giao diện game, anh tựa lưng vào ghế, tai nghe vắt trên cổ, mắt khép hờ, hai tay khoanh trước ngực, không biết đang ngẩn ngơ hay suy nghĩ gì, chỉ thấy cực kỳ chán nản.
Cảm giác tội lỗi trong lòng Dư Nặc lập tức nhân đôi.
Vừa cô còn đang lén nhìn, Trần Du Chinh bỗng liếc sang.
Dư Nặc vội vàng nín thở.
Anh hỏi: “Nhìn gì?”
Cô hoảng hốt “hả” một tiếng.
Trần Du Chinh hơi nghiêng đầu, lười biếng nói: “Cô nhìn tôi cả buổi rồi.”
Toàn thân Dư Nặc cứng đờ. Dù không nhìn gương, cô cũng biết biểu cảm lúc này chắc chắn cực kỳ chột dạ. Cô vội chuyển chủ đề, chỉ vào máy tính: “Cái đó… là em khiến anh không thể chơi game, đúng không?”
“Ừ.” Anh thản nhiên.
“...”
Mở đầu cuộc trò chuyện thật sự nhạt như nước ốc, Dư Nặc đành gượng gạo hỏi tiếp: “Các anh không có giải đấu sao? Sao lại rảnh đến quán net thế?”
Trần Du Chinh ngẩn người, như đang nghĩ gì đó, chậm rãi hỏi: “Cô biết tôi là ai?”
“Hả?”
Dư Nặc hơi sững lại, trong lòng có gì đó không ổn, nghĩ thầm có phải anh đang nhắc đến chuyện cô nhận nhầm người lần trước.
Cô cười gượng hai tiếng: “Anh là Conquer, em biết mà.”
Dư Nặc có khuôn mặt hiền lành, nên dễ gây thiện cảm. Khi cô nghiêm túc, ai cũng thấy chân thành: “Anh chơi giỏi lắm, bạn em ai cũng thích anh.”
Trần Du Chinh khẽ nhếch mép, không đáp, cũng chẳng có biểu cảm gì thêm.
Có vẻ hơi lạnh lùng…
Dư Nặc không biết có phải do mình nói có phần gượng không. Nghĩ đến chuyện cũ, cô càng thêm chột dạ. Cô cười trừ, biết điều mà không gượng hỏi thêm.
Nửa tiếng sau, Phó Dĩ Đông xách theo mấy ly trà sữa Joy Tea đến. Tính cô hướng ngoại, nói chuyện một lúc là hoà vào nhóm ngay.
Vì tài khoản Trần Du Chinh đang bị khóa xếp hạng, Phó Dĩ Đông mở l*l, tranh thủ leo rank cùng các tuyển thủ chuyên nghiệp.
Dư Nặc rảnh rỗi, mở ghi chú, bắt đầu gõ công thức nấu ăn vào Word. Không biết bao lâu sau, vai cô bỗng bị ai đó vỗ nhẹ.
Là Phó Dĩ Đông.
Dư Nặc tháo tai nghe.
Phó Dĩ Đông tựa vào ghế cô: “Dư Nặc, cậu có thể nhàm chán hơn nữa không? Đến quán net mà còn làm việc à?”
“Không có, tớ đang viết thực đơn dinh dưỡng cho anh tớ thôi.”
Phó Dĩ Đông “ồ” một tiếng.
Dư Nặc vẫn còn ngơ ngác, nhìn mấy người rời khỏi phòng riêng: “Đi rồi à?”
“Đi ăn khuya chứ sao."
Dư Nặc dọn dẹp đồ, tắt máy tính: “Đi cùng nhóm TG à?”
Phó Dĩ Đông thản nhiên: “Không thì còn ai nữa?”
Dư Nặc nhìn đồng hồ, do dự. Nghĩ một lúc, cô nói: “Đông Đông, cậu đi một mình đi. Sáng mai tớ còn ca làm thêm, ký túc xá sắp đóng cổng rồi, tớ phải về.”
Phó Dĩ Đông chậc một tiếng: “Cậu làm thêm làm gì? Anh cậu không lo tiền sinh hoạt à?”
Dư Nặc lắc đầu: “Có chứ, nhưng tớ sắp tốt nghiệp rồi, muốn tự tiết kiệm một chút.”
Dư Nặc lớn lên trong gia đình đơn thân, cả cô và anh trai đều do ba Dư Tương nuôi lớn. Sau khi ly hôn, mẹ cô ra nước ngoài, Dư Tương mở nhà máy ở địa phương. Nhà máy phát triển, ông bận rộn, gần như không quan tâm đến hai anh em. Dư Qua hơn Dư Nặc hai tuổi, từ nhỏ đã chăm sóc em gái.
Khi Dư Nặc học cấp hai, Dư Tương tái hôn. Chưa đầy hai năm, mẹ kế sinh em bé, không khí trong nhà ngày càng căng thẳng.
Sau khi Dư Qua thi đại học, anh cắt đứt với Dư Tương, dắt Dư Nặc – lúc đó mới vào cấp ba – ra ngoài sống. May mắn, anh được tuyển vào đội tuyển chuyên nghiệp, nổi tiếng và kiếm được nhiều tiền, những năm qua luôn chu cấp cho Dư Nặc.
Nhưng Dư Nặc không muốn trở thành gánh nặng, cũng không định dựa vào anh trai mãi.
Phó Dĩ Đông hiểu chuyện, gật đầu, không hỏi thêm. Cô nhăn mũi: “Thôi được, cậu không đi thì tớ cũng ở lại. Tớ đưa cậu về, khuya rồi.”
“Không cần.” Dư Nặc cười: “Cậu đưa tớ về làm gì?”
Phó Dĩ Đông kêu lên: “Để cậu về một mình, tớ không yên tâm.”
Dư Nặc đẩy cô đi: “Cậu khách sáo với tớ làm gì? Cậu đi đi, hiếm có cơ hội ăn cùng thần tượng mà.”
...
Đêm đầu hè vẫn còn se lạnh, bên ngoài không biết từ lúc nào đã mưa. Một cơn gió lùa khiến Dư Nặc rùng mình.
Không ai mang ô, cả nhóm trú dưới mái hiên chờ mưa tạnh.
Cốc Nghi lướt Meituan tìm quán ăn khuya gần đó, mấy người khác đứng ven đường hút thuốc đợi xe.
Phó Dĩ Đông hỏi: “Sắp tốt nghiệp rồi, cậu định làm gì sau này?”
Dư Nặc im lặng, lắc đầu: “Chưa nghĩ ra.”
“Cậu thi RD xong chưa?”
“Ừ, xong rồi.”
“Vậy sao không vào thẳng công ty của anh cậu? Có cửa hậu, tiện lắm.”
Dư Nặc cười khổ: “Không hay đâu… Tớ sợ ảnh hưởng đến anh ấy.”
Phó Dĩ Đông gật gù: “Cũng đúng, đội tuyển như OG đâu thiếu gì chuyên gia dinh dưỡng, huấn luyện viên thể chất, tư vấn tâm lý… toàn cấp độ quốc gia. Cậu vào đó chỉ thêm phiền.”
“Cậu mới phiền đó.” Dư Nặc lườm cô. “Tớ chuyên nghiệp lắm.”
“Được rồi, được rồi, gửi CV cho tớ, tớ sẽ để ý. Có việc phù hợp là tớ giới thiệu liền.”
Dư Nặc cười tít mắt: “Tốt quá.”
Van vào cửa hàng tiện lợi mua ba chiếc ô lớn, đưa một cho Cốc Nghi: “Này, cái này dành cho mấy cô gái.”
Xe trống xuất hiện phía trước. Killer vẫy tay chặn xe, ra hiệu cho mọi người qua.
Phó Dĩ Đông bỗng nhận ra: “Ủa, chúng ta chỉ có một ô thôi hả?”
Cốc Nghi mở ô: “Không sao, cái này to lắm, ba người chen chút là được. Nhìn hai đứa gầy ơi là gầy.”
Van nói: “Tôi đi chung với Conquer.”
“Không được.” Phó Dĩ Đông giải thích: “Nặc Nặc phải về trường, không đi cùng được.”
Dư Nặc vẫy tay: “Không sao, các cậu cứ đi, lát nữa tớ ra mua ô.”
Phó Dĩ Đông do dự: “Thật sự không cần à?”
“Thật sự không cần.”
Phó Dĩ Đông nhìn quanh, thấy cửa hàng tiện lợi gần đó, gật đầu: “Thế được, về đến trường nhớ nhắn tin cho tớ.”
Dư Nặc “ừm ừm” hai tiếng, giơ tay làm dấu OK.
...
...
Dư Nặc đứng lại, nhìn Phó Dĩ Đông lên xe, bỗng sờ vào túi như nhớ ra điều gì.
Cô ngẩng đầu, sững sờ.
Xong rồi. Hôm nay cô không mang túi, thẻ sinh viên vẫn còn trong túi Phó Dĩ Đông.
“Đông Đông, đợi đã!”
Cô gọi hai tiếng, nhưng Phó Dĩ Đông đã lên xe.
Chiếc xe bấm còi hai tiếng, ánh đèn vàng xuyên qua màn mưa mờ mịt, nhấp nháy vài lần. Dư Nặc nóng ruột nhìn về cửa hàng tiện lợi, nhưng không kịp mua ô nữa, liền cắn răng lao thẳng vào mưa.
Vài bước chạy, áo sơ mi đã ướt sũng.
May là xe vẫn chưa đi.
Phó Dĩ Đông nghe tiếng động, nhìn ra cửa sổ, trợn mắt, vội mở cửa: “Nặc Nặc, sao vậy?”
Dư Nặc che mưa bằng tay, hơi cúi người, thở hổn hển: “Thẻ sinh viên của tớ còn trong túi cậu, tìm giúp tớ với.”
“Úi trời, tớ quên mất, đợi chút.” Phó Dĩ Đông vừa lục túi vừa sốt ruột: “Mưa to thế này, lên xe trước đi, đừng ốm.”
Dư Nặc lắc đầu: “Không sao, dù gì cũng ướt rồi.”
“Lên đi, không sao đâu.”
Dư Nặc ngại làm bẩn xe, vẫn đứng ngoài.
Phó Dĩ Đông lục túi, lộn xộn: “Anh tài, bật đèn ghế sau giúp em với, em đang tìm đồ.”
Tài xế nhìn qua gương, bật đèn.
Dư Nặc đứng chờ, nước mưa chảy từ đầu xuống khóe mắt, cay xè. Cô chớp mắt, bỗng thấy cơn mưa trên đầu dịu đi.
Cô nghiêng đầu, thấy Trần Du Chinh và một nam sinh khác đang cầm ô, đứng ngay bên cạnh.
Những giọt nước đọng trên vành ô rơi xuống, vỡ tan trên mặt đất.
Dư Nặc sững người, nhận ra mình đang chắn cửa xe, liền lùi sang một bên.
Van mỉm cười, đi vòng ra phía sau lên xe.
Trần Du Chinh kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, cúi mắt, liếc cô một cái thờ ơ.
Anh đội mũ bóng chày đen, tóc mái hất lên, để lộ gương mặt sắc sảo, đầy vẻ kiêu hãnh.
Dư Nặc thấp hơn anh cả cái đầu, ngước nhìn vài giây, theo phản xạ lùi nửa bước.
Ngay lúc đó, Trần Du Chinh bỗng nhướn mày. Ánh mắt anh thẳng, không né tránh.
Dư Nặc cúi xuống nhìn mình, giật mình kinh hãi, vội che ngực.
Phó Dĩ Đông vừa tìm thấy thẻ, đưa ra ngoài cũng nhận ra tình huống.
…Áo sơ mi trắng mỏng mùa hè, ướt mưa liền trong suốt. Dù cô đã che, nhưng vải ướt dính sát da, đường nét cơ thể hiện rõ.
Trời lạnh, mi Dư Nặc run run, cô rùng mình, cúi đầu, co người lại, hai chân khép chặt.
Van trong xe bật cười: “Conquer, nhanh che ô cho cô ấy đi.”
Dư Nặc vội xua tay: “Không cần đâu, dù gì cũng ướt rồi, lát tự mua ô.”
Phó Dĩ Đông định xuống xe: “Đợi đã, để tớ mượn áo khoác từ xe khác.”
Tài xế thúc giục: “Nhanh lên, tôi còn chuyến nữa, đừng làm mất thời gian.”
Dư Nặc liên tục nói xin lỗi, nhận thẻ từ Phó Dĩ Đông: “Thôi, đừng mượn nữa, kẻo làm ướt đồ người ta. Tớ đi đây.”
Van lớn tiếng: “Cậu còn đứng đó làm gì? Biết lịch sự một chút không?”
Màn mưa lả tả như hạt ngọc.
Trần Du Chinh một tay đút túi, liếc Van. Dư Nặc vừa định từ chối, anh đã tiện tay ném áo khoác sang.
Cô theo phản xạ bắt lấy.
Ngây người một lúc, cô khẽ nói: “Cảm ơn anh.”
Trần Du Chinh ngậm thuốc, thờ ơ “ừ” một tiếng.
Dư Nặc vẫy tay chào mọi người trong xe, rồi mỉm cười chân thành với Trần Du Chinh.
Tài xế lại thúc giục.
Trần Du Chinh là người cuối cùng lên xe, anh mở cửa, ngồi ghế phụ.
Anh tựa lưng, ngoảnh mặt ra cửa sổ.
Cách đó hai bước, cô gái đứng dưới mái hiên trạm xe buýt, ướt sướt, váy vẫn nhỏ nước. Dư Nặc cúi đầu, cẩn thận cuộn áo khoác thành một cục tròn.
Một chiếc taxi bật đèn pha lao tới.
Cô rùng mình, nhìn quanh, rồi ôm chặt chiếc áo, khom người, lao thẳng vào màn mưa.