Chương 8: Khoảnh Khắc Dưới Ánh Đèn

Là Nhịp Tim Nói Dối - Tức Tức Đích Miêu

Chương 8: Khoảnh Khắc Dưới Ánh Đèn

Là Nhịp Tim Nói Dối - Tức Tức Đích Miêu thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước khi ván đấu tiếp theo bắt đầu, ống kính máy quay chuyển sang hướng về MVP của ván vừa rồi. Trần Du Chinh nhẹ nhàng chỉnh lại tai nghe, ánh mắt bình thản, nhấp một ngụm nước từ chai bên cạnh.
Không rõ đồng đội nói gì, nhưng khi nghe xong, khóe môi anh khẽ nhếch lên, thoáng hiện nụ cười.
Phía sau, hai cô gái đang trò chuyện rôm rả:
"Trời ơi, AD của TG đỉnh thật rồi... Đây chắc chắn là tuyển thủ đẹp trai nhất mình từng thấy! Anh ấy không đi làm idol thì phí quá, sao lại chọn làm tuyển thủ eSports chứ?"
Cô bạn bên cạnh lập tức phản pháo: "Cậu để Châu Đãng của tớ ở đâu? Để Ngư Thần của OG ở đâu? Nói về nhan sắc, Conquer có thể so với Wan được không?"
"Chu Đãng giờ chỉ còn là dĩ vãng thôi. Cuối cùng, LPL cũng có người kế thừa ngôi vương nhan sắc rồi."
Hai người lập tức cãi nhau ỏm tỏi: "Cậu đúng là mê trai mất rồi! Quên luôn đội tuyển yêu thích của mình là WR à? Xem eSports mà chỉ chăm chăm vào nhan sắc tuyển thủ, sao không đi làm fangirl luôn cho xong?"
Cô kia cãi lại: "Cậu thì hơn gì? Cậu thích Chu Đãng chẳng phải cũng vì anh ấy đẹp trai sao?"
"Chu Đãng có bao nhiêu danh hiệu? Còn anh chàng vô danh kia có gì chưa? Ván này còn chưa chắc thắng nổi, đã đòi so sánh với Wan? Cười ra nước mắt thật. Tớ không thèm tranh cãi với cậu nữa."
Cô gái bị phản bác đến mức im lặng một lúc, rồi thều thào: "Sao cậu căng vậy? Tớ chỉ khen một câu thôi mà..."
"Cậu muốn so sánh ai cũng được, nhưng đừng động đến Wan! Cậu có biết anh ấy hoàn hảo đến mức nào không? Vừa đẹp trai, kỹ năng đỉnh, nhân cách tốt, lại còn chung thủy nữa!"
"Làm sao cậu biết Conquer không chung thủy...?"
"Hừ!" Cô gái phía sau lạnh lùng hừ một tiếng: "Nhìn mặt là biết đào hoa rồi."
Dư Nặc nghe vậy, suýt nữa bật cười thành tiếng. Nhưng cô cố nhịn, chỉ cười thầm trong lòng.
Bình luận viên trêu chọc: "Conquer đã thả lỏng rồi, tâm lý của tân binh này quả là vững vàng thật."
Tiểu Trà cố tình nhắc đến Chu Đãng để hâm nóng không khí: "Có người nói Conquer có vài điểm giống anh ngày trước, anh nghĩ sao?"
Chu Đãng chỉ bình tĩnh đáp: "Cậu ấy có tiềm năng rất lớn."
Mỗi lần Chu Đãng mở lời, dù nội dung là gì, khán giả bên dưới cũng reo hò không ngớt.
Bình luận viên nhanh chóng chuyển chủ đề: "Được rồi, các fan ơi, hãy bình tĩnh lại, ván đấu thứ tư sắp bắt đầu rồi!"
Thời gian nghỉ giữa trận kết thúc, ống kính quay lại bàn bình luận. Đây là ván đấu sống còn — nếu WR thua thêm một ván nữa, họ sẽ bị loại khỏi chung kết.
Khán giả WR trong khán đài không khỏi hồi hộp lo lắng.
WR chọn đội hình mạnh đầu trận, nhưng không cho phép sai lầm. Họ thi đấu chắc chắn trong 15 phút đầu, dù không tạo được lợi thế lớn, nhưng vẫn khiến TG lâm vào thế bất lợi. Trận đấu bước vào giai đoạn căng thẳng nhất.
Trong ván này, Conquer bị tập trung khống chế, liên tục bị hạ gục nhiều lần.
Phút thứ 23.
Khi WR chuẩn bị kiểm soát Baron, giao tranh bất ngờ nổ ra ở đường giữa. Killer điều khiển Hecarim di chuyển linh hoạt, né các kỹ năng đối phương, sau đó dùng tốc biến lao lên, làm choáng và hạ gục ngay hỗ trợ của WR.
Baron Nashor là quái vật mạnh nhất trong rừng. Đội tiêu diệt nó sẽ nhận được tăng công kích, tăng sát thương phép, cường hóa kỹ năng về nhà và tăng sức mạnh cho lính xung quanh.
Hecarim là vị tướng trong LMHT, có khả năng gây sát thương diện rộng và là một tanker cực kỳ khó hạ gục.
AD đối phương lập tức rút lui.
Từ tình huống này, TG tìm được điểm đột phá.
Trên sân, cục diện thay đổi trong tích tắc. Tốc độ bình luận của Quân Hạo cũng trở nên gấp rút: "Pha xử lý của Killer cực kỳ quan trọng! DI gần như bốc hơi ngay lập tức!"
"Trời ơi, đây là cơ hội tuyệt vời! TG sắp phản công rồi sao? Các thành viên còn lại của WR đã nhận ra, đang ping liên tục và dồn về đây. Trận giao tranh này quyết định sinh tử! Ai thắng sẽ chiếm Rồng. TG càng về cuối càng mạnh, nếu thắng Rồng rồi đẩy thẳng lên nhà chính, WR sẽ rất khó chống đỡ. Cẩn thận! Đây là ván quyết định, chỉ một sai lầm cũng có thể mất tất cả!"
Khán đài bắt đầu náo động.
Dư Nặc cảm thấy tim mình như thót lại, bàn tay đặt trên đầu gối siết chặt không tự chủ.
Hai đội giằng co quanh khu vực sông. Trong lúc thăm dò, người đi đường giữa của WR tranh thủ cấu rỉa, khiến rừng TG mất nửa máu.
Đồng thời, người đi đường trên của WR đã vòng ra phía sau, ẩn mình trong vùng tối.
Cả khán đài bùng nổ, tiếng cổ vũ cho WR vang dội không ngớt.
Dư Nặc vô thức nghiêng người về phía trước, hai mắt mở to, không chớp, dán chặt vào màn hình lớn.
Tại hang Rồng Ngàn Tuổi, hai đội bắt đầu giao tranh. Conquer bắn trúng đường trên đối phương, rồi cầm súng lao thẳng vào mở combat.
"Ê ê!! Jiang phải cẩn thận, DI vừa bị hạ gục ngay tại chỗ rồi!"
Quân Hạo hét to: "Ê ê ê? Conquer! Nhìn xem Conquer kìa!! Cậu ấy lao vào rồi!!! Zhixiang hơi liều lĩnh rồi, nguy hiểm! Xong rồi, cậu ấy vừa dùng chiêu lướt đã bị làm choáng, ngã xuống!"
Chiêu lướt: Tướng lao đến mục tiêu bị đánh dấu, gây 15-100 sát thương chuẩn.
Đối phương mất hai người, định rút lui nhưng đã quá muộn, bị các thành viên còn lại của TG tiêu diệt. Conquer thi triển kỹ năng mượt mà, lao vào càn quét điên cuồng, tung ra một loạt sát thương AoE bùng nổ, giành quadra kill (bốn mạng liên tiếp).
AoE: sát thương diện rộng (Area of Effect).
WR bị quét sạch. Khi toàn đội TG hạ gục Baron, họ lập tức TP về trụ nhà để đổi trang bị.
TP: dịch chuyển nhanh.
Thế trận đã an bài.
Trong kênh thoại, Ultraman phấn khích không ngớt: "Ôi trời, tôi cảm nhận được rồi, Conquer, tôi thật sự cảm nhận được rồi."
Trần Du Chinh bấm chuột: "Sao cơ?"
"Cậu hôm nay... thật sự rất muốn thắng."
Trần Du Chinh: "?"
Killer cũng cười trêu: "Được đó, xem ra bình dầu em gái nhỏ kia đưa không uổng phí rồi. Anh Chinh của chúng ta giờ hóa chiến thần luôn rồi."
...
...
Cuối cùng, TG như cơn gió mạnh, giành điểm quyết định.
Trên sân khấu, ánh đèn rực rỡ, màn hình phóng lớn chuyển sang khuôn mặt tuyển thủ. Killer cười rạng rỡ, ôm chặt Van, hét vang. Ống kính lướt qua, Trần Du Chinh vẫn điềm tĩnh như thường, tháo tai nghe, đứng dậy khỏi ghế.
Quân Hạo đầy nhiệt huyết kết thúc lời bình luận: "Đây chính là Liên Minh Huyền Thoại! Đây chính là LPL! Ở nơi này, mọi điều đều có thể xảy ra. Đội tuyển trẻ đầy tiềm năng này đã từng bước chinh phục đấu trường khốc liệt, từ giải Mùa Xuân đến vòng bảng, vượt qua play-off, tiến thẳng vào chung kết!"
"Và giờ đây, họ tuyên bố với toàn bộ LPL rằng — tên của họ là... Thorn Game!!!!"
Dư Nặc theo dõi đến mức nhập tâm. Khi nghe câu này, cô cảm thấy dâng trào niềm tự hào như mình cũng là một phần của đội tuyển. Tim cô đập mạnh, suýt bật dậy hò reo.
TG chiến thắng WR với tỷ số 3-1.
Dư Nặc thở phào nhẹ nhõm, ngả người ra ghế.
Chị trợ lý bên cạnh cười nói: "Em nghĩ xem, nếu anh trai em thấy bộ dạng này của em, chắc anh ấy sẽ đau lòng lắm."
Dư Nặc quay đầu.
Chị trợ lý chớp mắt: "Sao em hưng phấn thế? Ai không biết còn tưởng Ngư Thần đang thi đấu ấy."
"Không phải ạ."
Dư Nặc nhận ra mình hơi quá, vội giải thích: "Em có người quen với các thành viên TG, cô ấy cũng là fan của đội. Em nghe cô ấy kể vài chuyện, thấy rằng họ thật sự không dễ dàng."
"À..." Chị trợ lý gật đầu: "Đúng là khó khăn thật. May mà hôm nay họ đã thắng."
Dư Nặc sững sờ: "Sao ạ?"
"TG là đội mới, không thành tích, không tiếng tăm, nên rất khó tìm nhà tài trợ ở LPL. Duy trì một đội esports như thế tốn kém khủng khiếp, người giàu bình thường cũng không theo nổi. Nếu năm nay họ không đạt thành tích, khả năng cao sẽ phải giải tán."
Dư Nặc mấp máy môi, muốn nói gì đó, rồi lại im lặng.
Không khí khán đài dần trầm xuống. Những cổ động viên WR lần lượt rời đi, vẫn đeo băng đô trên đầu.
Dư Nặc ngồi yên, ngắm nhìn xung quanh.
Hai cô gái từng cãi nhau vẫn chưa đi. Một người đang an ủi người còn lại.
Người kia lau nước mắt, vai run rẩy, khẽ khóc nấc.
WR đã thua. Có người thất vọng, có người tức giận, chửi thề rồi bỏ đi.
Tất cả đều uể oải rời khỏi khán đài.
...
Buổi phỏng vấn sau trận đấu cần thời gian chuẩn bị. Ống kính quay về bàn bình luận. Tiểu Trà mỉm cười: "Chúc mừng TG đã vào chung kết. Đây là lần đầu tiên một đội tân binh vừa thăng hạng lại lập kỳ tích như vậy. Nhưng thể thao điện tử vốn tàn khốc. Mong các tuyển thủ WR đừng nản lòng, người hâm mộ cũng đừng quá buồn. Phía trước vẫn còn con đường dài."
WR là đội duy nhất Chu Đãng từng cống hiến trọn vẹn. Anh cùng đội đã nhiều lần dự Chung Kết Thế Giới, thậm chí giành vô địch. Nhưng khi thời đại huyền thoại lùi vào quá khứ, các cựu binh lần lượt giải nghệ, đội tuyển rơi vào khủng hoảng, không ai đủ sức nối tiếp vinh quang.
Từng là nhà vô địch thế giới, giờ lại gục ngã trước một đội tân binh vô danh. Ngay cả khán giả trung lập cũng thấy xót xa.
Tiểu Trà quay sang người đàn ông bên cạnh: "Hôm nay tâm trạng của Thần Wan chắc rất phức tạp nhỉ? Thật sự rất tiếc cho WR."
Chu Đãng vốn kiệm lời, nhưng vẫn lên tiếng: "Thua vì thực lực không bằng, có gì mà phải tiếc?"
Gia Vệ hỏi tiếp: "Vậy, với tư cách là cựu tuyển thủ chuyên nghiệp, là siêu sao sáng nhất khu vực, anh có điều gì muốn nhắn gửi đến họ, hay đến những người đang kiên trì chiến đấu không?"
Khuôn mặt Chu Đãng vẫn điềm tĩnh như thường. Nhưng lần này, anh bất ngờ nhìn thẳng vào ống kính livestream, nói một đoạn dài hiếm thấy:
"Trên đấu trường này, có người ra đi, có người tiếp tục kiên cường. Nếu muốn chinh phục đỉnh cao LPL, đó sẽ là hành trình gian nan và cô độc. Kèm theo nó là vô số lời chỉ trích, chế giễu. Chính những tiếng xì xào, những làn sóng dư luận hủy diệt, sẽ đồng hành cùng bạn qua từng đêm dài vô tận. Mỗi lần thất bại, thất vọng, thậm chí tuyệt vọng, bạn lại phải tự mình leo lên từ vực thẳm."
"Cho đến một ngày, khi bạn cuối cùng đứng trên sân khấu rực rỡ ánh đèn..."
Chu Đãng dừng lại, rồi nói câu kết của đêm hôm đó:
"...Khoảnh khắc bạn đứng dưới ánh đèn, mọi người sẽ nhớ đến bạn."
Cả hội trường bùng nổ.
Sau đó, câu nói này lập tức lên hotsearch Weibo, khiến vô số game thủ Liên Minh Huyền Thoại cũ xúc động nghẹn ngào.
Đó chính là sức hút của thể thao điện tử.
Dù tàn khốc, dù thực tế đến mức làm vỡ mộng bao người, vẫn có vô vàn con người không ngừng theo đuổi, không ngừng cố gắng.
...Dù chết chín lần, lòng này vẫn không hối hận.
...
Buổi phỏng vấn sau trận, khán đài gần như trống trơn, chỉ còn vài bóng người thưa thớt.
MC vẫn tận tụy làm việc, tiếp tục đặt câu hỏi.
Người ra người vào, rõ ràng chẳng ai quan tâm đến những thành viên TG đang đứng trên sân khấu.
Những chàng trai trẻ này đã thức trắng đêm này sang đêm khác, liều mạng trong từng trận đấu để chứng minh bản thân.
Đồng phục họ sạch sẽ, gần như không có logo tài trợ nào. Thiếu nhà tài trợ, không có fan, thậm chí không có huấn luyện viên chính thức.
Vậy mà họ vẫn cứ thắng, từng bước tiến thẳng vào chung kết.
Nhưng khi chiến thắng, thứ họ nhận được không phải tiếng vỗ tay, không phải sự tung hô.
Mọi người, gần như tất cả, chỉ đang nuối tiếc cho kẻ thua cuộc.
MC hỏi Trần Du Chinh: "Hôm nay các cậu đánh bại WR, sẽ đối đầu OG ở chung kết. Cậu có điều gì muốn nói không?"
Người bên cạnh đưa micro tới.
Khán giả tiếp tục rời đi, chẳng ai nán lại dù chỉ một giây.
Khán đài ngày càng trống vắng.
Cả sân vận động rộng lớn chìm trong im lặng đến rợn người.
Trần Du Chinh không bận tâm. Ánh đèn sân khấu chiếu rọi, khiến khuôn mặt anh mờ ảo, biểu cảm dần hòa vào ánh sáng chói lòa.
Anh thản nhiên nhìn xuống khán đài, lặng lẽ quan sát toàn bộ khung cảnh.
Như thể muốn ghi dấu khoảnh khắc này vào trí nhớ.
Xung quanh, người qua kẻ lại. Dư Nặc ngồi ở góc khuất, từ xa nhìn về phía người đứng trên sân khấu.
MC nhận ra khoảng lặng quá lâu, chuẩn bị lặp lại câu hỏi.
Cuối cùng, Trần Du Chinh lên tiếng:
"Nếu như ở đây, chỉ có nhà vô địch mới được nhớ đến..."
Dư Nặc sững người.
Giọng anh vẫn thản nhiên như mọi khi, nhưng âm thanh vang vọng khắp sân vận động:
"...Vậy thì tôi sẽ đánh bại tất cả."