Lại Gặp Ánh Trăng – Thất Nguyệt Thanh Phong
Chương 13: Trả Công
Lại Gặp Ánh Trăng – Thất Nguyệt Thanh Phong thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau vài ngày sốt cao ngắt quãng, cuối cùng Lục Kỳ Miên cũng đã hạ sốt.
Mỗi ngày cậu đều sống trong lo lắng, sợ hãi.
Mỗi khi cậu sốt, sắc mặt Thẩm Diêm Tu lại trở nên rất khó coi, anh đã hai lần đề nghị đưa Lục Kỳ Miên đi bệnh viện khám.
Lục Kỳ Miên làm nũng, ăn vạ, buông lời ngon ngọt, thậm chí giở trò vô lại… Cậu kiên quyết không chịu đi bệnh viện dù Thẩm Diêm Tu có nói gì.
Nếu thật sự đến bệnh viện cùng Thẩm Diêm Tu, chuyện bệnh tật của cậu chắc chắn sẽ không thể giấu được.
May mắn thay, đến ngày thứ tư, Lục Kỳ Miên đã hoàn toàn hạ sốt. Mấy ngày qua cậu cũng không hề ra ngoài.
Thẩm Diêm Tu mấy ngày nay dường như cũng rất bận rộn. Anh nói sẽ ra ngoài ăn sáng, nên Lục Kỳ Miên buổi sáng không cần phải thức dậy sớm.
Người giúp việc vốn ba ngày mới đến một lần, nhưng mấy ngày nay trưa nào cũng đến nhà nấu cơm cho Lục Kỳ Miên.
— Đó là yêu cầu của Thẩm Diêm Tu.
Lục Kỳ Miên ở nhà một mình thường ăn uống qua loa.
Thẩm Diêm Tu kiên quyết tin rằng Lục Kỳ Miên ăn quá ít, người quá gầy, sức đề kháng kém, nên một trận cảm mạo nhỏ cũng mãi không khỏi.
Dì giúp việc nấu ăn rất ngon, mỗi ngày đều theo yêu cầu của chủ nhà, hầm canh bổ dưỡng cho Lục Kỳ Miên. Dì còn phải trông chừng cậu, đợi cậu ăn xong còn phải chụp ảnh báo cáo lại.
Cứ thế, Lục Kỳ Miên bị ép ăn mấy ngày, quả thực khí sắc trông tốt hơn rất nhiều so với ngày mới đến.
Hai người mỗi ngày đều ngủ chung một giường. Sau khi Lục Kỳ Miên khỏi bệnh, Thẩm Diêm Tu cũng không còn nhiều e ngại nữa.
Lục Kỳ Miên cũng thích anh. Thẩm Diêm Tu chỉ cần chạm nhẹ một cái, cậu đã tâm viên ý mã.
Lần thứ hai rõ ràng có kinh nghiệm hơn lần đầu rất nhiều, những thứ cần mua đều đã chuẩn bị đầy đủ.
Lục Kỳ Miên cũng không bị sưng đỏ. Ngoài lúc đầu khó thích ứng ra, sau đó cậu thậm chí còn cảm nhận được vị ngọt.
Thẩm Diêm Tu rút kinh nghiệm, không để lại bên trong. Việc đầu tiên khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau là anh đưa tay lên sờ trán Lục Kỳ Miên.
Không còn sốt.
Thẩm Diêm Tu thở phào nhẹ nhõm.
Lục Kỳ Miên không biết vì sao, dường như ngủ không được ngon lắm. Thẩm Diêm Tu tùy tiện chạm vào, cậu đã hơi tỉnh giấc.
Cậu mơ màng mở mắt, hơi mờ mịt nhìn Thẩm Diêm Tu, hỏi: “Mấy giờ rồi?”
Thẩm Diêm Tu đáp: “Còn sớm… cậu ngủ tiếp đi.”
Không biết là lời nói của Thẩm Diêm Tu có ma lực gì, hay là bản thân anh có sức hút kỳ lạ, Lục Kỳ Miên rúc vào lòng anh, ngửi mùi hương trên người anh, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Đợi đến khi Lục Kỳ Miên tỉnh lại, bên cạnh đã lạnh ngắt. Thẩm Diêm Tu đã rời đi từ sớm.
Lục Kỳ Miên mở điện thoại, thấy Trâu Thành Nghị đã gửi tin nhắn cho cậu hai tiếng trước.
Cậu ta hỏi Lục Kỳ Miên có phải vẫn còn ở khách sạn không, và muốn hẹn cậu ăn tối, tụ tập một chút.
Thẩm Diêm Tu khi đặt ra quy tắc không hạn chế Lục Kỳ Miên ra ngoài.
Nhưng anh đã đặt ra giờ giới nghiêm: 4 giờ chiều Lục Kỳ Miên phải về.
Lục Kỳ Miên suy nghĩ một chút, liền trả lời: [Bữa tối hình như không được, có thể ăn trưa không?]
[Được chứ? Cậu vẫn ở khách sạn cũ à? Tôi lái xe đến đón cậu.]
Dù sao chuyện với Thẩm Diêm Tu cũng không giấu được, huống hồ Trâu Thành Nghị là bạn cùng bàn và là bạn thân của cậu, cũng là người mà Lục Kỳ Miên quen thuộc nhất ở trong nước.
Cậu kể chuyện mình đang tạm ở nhà Thẩm Diêm Tu cho đối phương biết.
[Hai người các cậu sống chung rồi?!]
Trâu Thành Nghị kinh ngạc kêu lên, rồi nói tiếp: [Không ngờ qua nhiều năm như vậy, lớp trưởng vẫn còn vương vấn tình cũ với cậu.]
Lục Kỳ Miên cảm thấy cậu ta hình dung như vậy không đúng lắm. Cậu và Thẩm Diêm Tu không hề xác định quan hệ.
Thẩm Diêm Tu cũng không mấy để ý đến cậu.
Lục Kỳ Miên không nghĩ ra được nên dùng từ gì để hình dung mối quan hệ chung sống hiện tại của hai người.
Cậu ở nhà Thẩm Diêm Tu, ăn uống, sinh hoạt, mọi thứ đều là của Thẩm Diêm Tu…
Thẩm Diêm Tu nói cậu là món đồ chơi nhỏ mà anh nuôi.
Nhưng Lục Kỳ Miên không thể nào nói điều đó với Trâu Thành Nghị, chỉ có thể đáp: [Không phải như cậu nói đâu.]
Cậu hỏi Trâu Thành Nghị địa điểm ăn cơm, nói rằng mình sẽ qua đó ngay bây giờ.
Nhưng Trâu Thành Nghị nói chỗ đó hơi xa, cũng không yên tâm về mắt cá chân bị trẹo của cậu, kiên quyết đòi đến đón.
Lục Kỳ Miên không thể từ chối, chỉ có thể gửi cho cậu ta địa chỉ khu nhà của Thẩm Diêm Tu.
Gần đến lúc ra ngoài, Lục Kỳ Miên muốn báo cho Thẩm Diêm Tu một tiếng. Nhưng nói ra cũng thật nực cười, cậu và Thẩm Diêm Tu mỗi ngày đều ngủ chung một giường, nhưng ngay cả tài khoản mạng xã hội của Thẩm Diêm Tu cậu cũng không có.
Cuộc gọi duy nhất mỗi ngày của hai người vẫn là do Thẩm Diêm Tu gọi đến, và thường kết thúc chỉ sau nửa phút.
Lục Kỳ Miên đứng ở sảnh ra vào suy nghĩ một chút, rồi vẫn quyết định gọi điện cho Thẩm Diêm Tu.
Nhưng không có ai nghe máy.
Thẩm Diêm Tu dường như khá bận, nhưng cụ thể bận gì thì Lục Kỳ Miên không biết.
Cậu không dám gọi cuộc thứ hai nữa, sợ làm phiền Thẩm Diêm Tu.
Trâu Thành Nghị nói cậu ta đã đến cổng, nhưng Lục Kỳ Miên đi thang máy xuống bãi đậu xe ngầm, đợi hơn mười phút thì Trâu Thành Nghị mới xuất hiện.
Cậu ta mồ hôi nhễ nhại từ trên xe xuống, phàn nàn: “Ối giời, khu nhà này của lớp trưởng an ninh cũng quá nghiêm ngặt rồi. Ở cổng tôi loay hoay cả buổi trời, mà họ cứ nhất quyết không cho tôi vào.”
“Nói một đống lời hay ý đẹp, đảm bảo mình chưa đầy năm phút là ra ngoài, cuối cùng phải nhét hai bao thuốc thì họ mới chịu cho tôi vào.”
Khu chung cư cao cấp như vậy, người ở không giàu thì cũng sang. An ninh tự nhiên phải nghiêm ngặt, nhưng Lục Kỳ Miên không biết điều đó.
Từ lúc trở về đến giờ, đã qua mấy ngày, đây vẫn là lần đầu tiên cậu ra ngoài.
Trâu Thành Nghị mở cốp sau, nói với Lục Kỳ Miên: “Những thứ này là đồ mang đến cho lớp trưởng, chúng ta mang lên trước đi.”
“Không được.” Lục Kỳ Miên lắc đầu.
Trâu Thành Nghị không hiểu tại sao, hỏi: “Ý gì vậy?”
Lục Kỳ Miên nói: “Tôi không có thẻ, ngay cả thang máy cũng không đi được, cũng không có mật khẩu cửa nhà.”
Trâu Thành Nghị: “…”
Cậu ta nhìn Lục Kỳ Miên với ánh mắt có hơi phức tạp, chỉ vào vết hôn trên cổ Lục Kỳ Miên còn chưa phai, kinh ngạc hỏi: “Quan hệ của hai người như thế này, cậu ngay cả thẻ ra vào và mật khẩu nhà cậu ấy cũng không có?!”
Lục Kỳ Miên có hơi mất tự nhiên che cổ, thở dài nói: “Anh ấy không cho.”
Hiện tại địa vị của cậu và Thẩm Diêm Tu hoàn toàn không tương xứng. Thẩm Diêm Tu vẫn luôn giữ tư thế của kẻ bề trên, nắm giữ mọi thứ trong mối quan hệ méo mó này.
Những lời lẽ và chuyện nhục nhã hơn, Lục Kỳ Miên không thể nào kể cho Trâu Thành Nghị, chỉ có thể nói: “Tính cách của Thẩm Diêm Tu hồi cấp ba đã nắng mưa thất thường, anh ấy nghĩ gì, ai mà đoán được.”
Trâu Thành Nghị nhìn cậu với vẻ mặt có chút hận sắt không thành thép, nửa phút sau mới cất lời: “Vậy những thứ này…”
Lục Kỳ Miên lắc đầu.
Sau khi lên xe của Trâu Thành Nghị, cậu mới đột nhiên nhớ ra và hỏi: “Tại sao cậu lại tặng quà cho Thẩm Diêm Tu?”
Trâu Thành Nghị không nói gì, chỉ một mực lái xe.
Địa điểm ăn cơm ở một sơn trang nhỏ xa trung tâm thành phố, phải lái xe gần một tiếng mới đến nơi.
Môi trường ở đây rất tốt. Từ lúc Trâu Thành Nghị dẫn cậu vào, mỗi nhân viên họ gặp đều kính cẩn chào hỏi Trâu Thành Nghị.
Lục Kỳ Miên khá ngạc nhiên.
Cậu và Trâu Thành Nghị đã từng là bạn cùng bàn hai học kỳ. Lúc đi học, cậu biết cha mẹ của Trâu Thành Nghị là nhân viên bình thường của một đơn vị quốc doanh.
Trâu Thành Nghị nhận ra sự nghi hoặc của cậu, liền giải thích: “Đây là sản nghiệp của nhà vợ tôi.”
Bữa ăn diễn ra trong một phòng kính đón nắng, có bật điều hòa. Không chỉ thoải mái, mà lúc ăn còn có thể ngắm nhìn một hồ nhân tạo nhỏ ở bên cạnh.
Con cá trên bàn của họ được câu từ dưới hồ lên, thịt tươi và mềm, tay nghề của đầu bếp cũng rất tốt.
Lục Kỳ Miên hiếm khi có khẩu vị tốt. Trâu Thành Nghị vừa ăn cơm vừa cùng cậu ôn lại chuyện cũ, không khí vẫn luôn rất tốt.
Sau bữa cơm, Trâu Thành Nghị dẫn Lục Kỳ Miên đến một lán nghỉ bên hồ để câu cá.
Khu vực này có rừng và một cái hồ nhỏ. Tuy là mùa hè nóng nực, nhưng vẫn mát mẻ hơn trong thành phố rất nhiều.
Lục Kỳ Miên chưa từng câu cá bao giờ, lần đầu tiên trải nghiệm, cậu cảm thấy khá là mới mẻ.
Thấy Lục Kỳ Miên chơi vui vẻ, Trâu Thành Nghị còn lấy điện thoại ra chụp cho cậu vài tấm ảnh.
Trong lúc đó, cậu ta kể về tình hình hiện tại của mình: “Kỳ Miên, cậu biết tình hình nhà tôi mà, tất cả những gì tôi có bây giờ đều là nhờ nhà vợ tôi giúp đỡ.”
Cậu ta chỉ về phía nam, nói: “Nhưng người với người không thể so sánh được, cậu nhìn bên kia xem.”
“Cả một mảnh đất trống lớn đó, cậu có biết là của nhà ai không?”
Lục Kỳ Miên những năm nay vẫn luôn ở nước ngoài. Từ lúc tốt nghiệp đại học đến giờ cậu cũng chưa từng ra ngoài làm việc, ngày thường chỉ ru rú ở nhà vẽ vời, nên chuyện kinh doanh trong nước cậu càng không hiểu.
Cậu lắc đầu. Trâu Thành Nghị nói: “Những gì cậu có thể nhìn thấy, và cả những gì không nhìn thấy, đều là đất của nhà họ Lâm, cũng chính là của cha ruột Thẩm Diêm Tu, Lâm Ung Đình.”
Lục Kỳ Miên không hiểu lắm mục đích cậu ta nói những điều này. Trâu Thành Nghị dường như cũng không muốn úp mở, thẳng thắn nói: “Nghe nói thành phố sắp xây một ga tàu cao tốc mới, cả khu này đều nằm trong phạm vi phát triển.”
“Trong mười năm tới, khu vực lân cận này sẽ được xây dựng các tòa nhà mới, khu thương mại, thậm chí là khu công nghệ cao.”
“Cha ruột của lớp trưởng, khởi nghiệp từ bất động sản, trước nay mắt nhìn luôn độc đáo sắc bén. Ba vợ tôi năm đó cũng là do duyên số run rủi, trong một buổi tiệc, nghe người cấp trên lúc say rượu lỡ miệng, mới biết được tin tức, nên mới mua trước mảnh đất nhỏ này.”
“Nhưng cậu cũng thấy rồi đó, gần đây chẳng có gì cả, chỉ có thể mở một sơn trang nhỏ để nghỉ mát, nhưng quanh năm suốt tháng luôn trong tình trạng thua lỗ.”
“Nhà vợ tôi thực ra khá trọng nam khinh nữ. Sau khi kết hôn, ba vợ chịu giao sản nghiệp này cho tôi là vì biết tôi và Thẩm Diêm Tu là bạn học cấp ba.”
Trâu Thành Nghị cười cười: “Ông ba vợ này của tôi, ngay cả khu này có thuộc phạm vi phát triển hay không cũng không rõ. Bây giờ chuỗi vốn đang căng thẳng, ông ấy nghe được tin đồn liền bắt đầu sốt ruột.”
“Bất kể có nằm trong phạm vi hay không, ông ấy đều hy vọng tôi có thể lên được con thuyền lớn của nhà lớp trưởng, để tối đa hóa lợi ích.”
“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, lúc đi học tôi và lớp trưởng cũng chẳng nói chuyện được bao nhiêu. Cũng chỉ mấy năm gần đây vì quan hệ nhà vợ tôi, mới gặp cậu ấy vài lần.”
“Tôi thân phận thấp kém, chỉ với một mảnh đất nhỏ này, người ta dựa vào đâu mà dắt tôi theo? Ông ba vợ này của tôi đúng là đang làm khó tôi.”
Trâu Thành Nghị nói đến đây thở dài một hơi, sau đó đột nhiên chuyển chủ đề, quay đầu nhìn Lục Kỳ Miên, ôn tồn nói: “Nhưng mà Kỳ Miên, quan hệ của cậu và lớp trưởng không tầm thường…”
Lục Kỳ Miên nghe có hơi mơ hồ. Phao câu trên mặt hồ của Trâu Thành Nghị động đậy, cậu ta nhanh tay lẹ mắt, thu dây câu kéo lên một con cá lớn còn tươi sống.
“Kỳ Miên, tôi biết cậu vừa về nước, trong tay có hơi khó khăn.”
“Chúng ta là bạn học cũ, tôi sẽ không để cậu giúp không công.”
Trâu Thành Nghị bỏ con cá vừa câu được vào trong giỏ cá trống rỗng của Lục Kỳ Miên, thành khẩn nói: “Nếu cậu có thể giúp tôi nói chuyện với lớp trưởng, nói cho tôi biết phạm vi phát triển cụ thể, để cậu ấy đừng ghét bỏ mà lúc có dự án thì dắt tôi theo.”
“Dù chỉ là những thứ lọt ra từ kẽ tay nhà họ cũng được!”
“Sau khi chuyện thành công, tôi bằng lòng trả cậu hai mươi nghìn, để trả công cho cậu.”