Ngoại truyện 6: Cái tên được đợi chờ

Lại Gặp Ánh Trăng – Thất Nguyệt Thanh Phong

Ngoại truyện 6: Cái tên được đợi chờ

Lại Gặp Ánh Trăng – Thất Nguyệt Thanh Phong thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chuyện Thẩm Diêm Tu đổi tên được nhắc đến trong một bữa tiệc gia đình ấm cúng.
Vợ chồng nhà họ Lâm vô cùng quý trọng đứa con trai thất lạc mà tìm về được này. Lúc họ nhận lại Thẩm Diêm Tu, từng đề nghị anh đổi lại họ tên ban đầu.
Khi đó, Thẩm Diêm Tu vừa thi đại học xong, đạt thành tích rất tốt, lại đoàn tụ với cha mẹ ruột thất lạc nhiều năm. Vốn dĩ đây là niềm vui lớn, nhưng nụ cười trên khóe miệng Thẩm Diêm Tu chẳng thể nào chạm tới đáy mắt.
Trên người anh luôn bao phủ một nét u buồn khó lòng xua đi, dáng vẻ nặng trĩu tâm sự này khiến vợ chồng nhà họ Lâm, sau khi bị anh từ chối đổi tên, ngay cả một lý do cũng không dám hỏi. Họ sợ một chút sơ suất cũng có thể làm tổn thương trái tim tưởng chừng bình tĩnh của đứa trẻ.
Những năm gần đây, những lời bàn tán của người ngoài về chuyện này chưa bao giờ ngừng nghỉ. Khi họp mặt gia đình, chủ đề này cũng được nhắc đi nhắc lại mấy lần, lần nào cũng bị Thẩm Diêm Tu từ chối, không ai biết nguyên nhân.
Mãi cho đến khi Lục Kỳ Miên trở lại bên anh, ông cụ Lâm mới với giọng nói già nua run rẩy nhắc lại lần nữa.
Ánh sáng dịu dàng của chiếc đèn chùm pha lê chiếu lên gương mặt của mỗi người, phản ánh sự thận trọng khó che giấu của mọi người có mặt, ngoại trừ Thẩm Diêm Tu và Lục Kỳ Miên.
“Được.” Thẩm Diêm Tu không từ chối như những lần trước, gần như không chút do dự nào mà đồng ý.
Giọng anh rất nhẹ, như hòn sỏi nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng. Trên bàn ăn lập tức im phăng phắc.
Thẩm Diêm Tu đang đeo găng tay, chậm rãi bóc tôm cho Lục Kỳ Miên, vừa bình thản nói thêm: “Ngày mai đi.”
Vừa dứt lời, không gian lại chìm vào im lặng gần nửa phút.
Mắt Lâm phu nhân chợt hoe đỏ: “Thật sao?”
Thẩm Diêm Tu “ừm” một tiếng, nhưng ánh mắt vô thức liếc nhìn Lục Kỳ Miên đang uống nước trái cây bên cạnh.
“Những vấn đề của ngày xưa, bây giờ đã giải quyết được rồi.”
Những người ngồi đây ai nấy đều hiểu rõ, chỉ có Lục Kỳ Miên không hiểu ẩn ý trong lời nói của họ, vẻ mặt hoang mang, nhưng vì ngại nhiều người nên không dám hỏi.
Cứ như vậy nén nhịn trong lòng, cho đến tối trở về căn nhà của hai người, Lục Kỳ Miên cuối cùng cũng có cơ hội mở lời: “Thẩm Diêm Tu, thực ra em vẫn luôn không biết, tên ban đầu của anh là gì.”
“Lâm Hoài Tự.” Thẩm Diêm Tu khẽ đọc cái tên này, như thể đang nếm trải một từ ngữ xa lạ đã lâu không được gọi tên.
Lục Kỳ Miên khẽ lặp lại: “Lâm Hoài Tự, cái tên đẹp thật.”
“Thẩm Diêm Tu khó nghe lắm sao?” Anh cười hỏi ngược lại.
Lục Kỳ Miên lắc đầu nói: “Đương nhiên là không, tên này cũng rất hay!”
Vào buổi tối xác định quan hệ thời cấp ba, Thẩm Diêm Tu đã từng chút một kể về quá khứ của mình cho Lục Kỳ Miên nghe.
Đêm đó họ đã nói chuyện rất nhiều. Thẩm Diêm Tu nói mình lúc nhỏ không chỉ bị đánh bị mắng, bị bạn học bắt nạt, còn nói với Lục Kỳ Miên, anh vốn dĩ còn không có tên. Sau này nghe hàng xóm kể lại, thì ra Thẩm Diêm Tu lúc 4 tuổi mới được làm hộ khẩu. Trước đó, anh ngay cả một cái tên cũng không có, cả ngày bị gọi là “đồ tạp chủng”. Dưới lầu nhà họ có một cô giáo dạy văn về hưu, rất thương Thẩm Diêm Tu, tên là do cô đặt. Cũng chính cô đã thúc giục vợ chồng họ Thẩm đi làm giấy tờ tùy thân cho Thẩm Diêm Tu...
Những chuyện này Lục Kỳ Miên thời cấp ba đã biết. Cậu nhớ lúc đó mình khóc không ngừng, mà Thẩm Diêm Tu chỉ nhẹ nhàng lau nước mắt cho mình, nói rằng những chuyện đó đều đã qua. Lúc đó cậu tưởng Đàm Tinh Nguyệt đã thuộc loại phụ huynh cực đoan rồi, không ngờ lại có “cha mẹ” còn tệ hơn cả Đàm Tinh Nguyệt.
Sau này Thẩm Diêm Tu trở về nhà họ Lâm, mọi chuyện đều trở nên dễ hiểu.
Thẩm Diêm Tu là đứa trẻ mà cặp vợ chồng hiếm muộn này mua về. Họ chỉ muốn dùng một phần tiền rất nhỏ, đổi lấy sức lao động rẻ mạt, dài lâu. Họ không có chút đạo đức nào, ngoài việc muốn nhanh chóng nhận được báo đáp từ Thẩm Diêm Tu, một chút đầu tư hay tinh lực thừa thãi cũng không muốn bỏ ra.
Về việc sau khi tìm được cha mẹ ruột, vẫn không đổi lại họ tên gốc, Lục Kỳ Miên vẫn luôn rất hoang mang. Chỉ là không có cơ hội thích hợp để hỏi, cũng sợ nhắc đến những chuyện quá khứ này sẽ khiến Thẩm Diêm Tu nhớ lại những ký ức không vui.
Lục Kỳ Miên tiếp tục hỏi: “Vậy tại sao nhiều năm như vậy vẫn không đổi lại?”
Thẩm Diêm Tu cúi đầu nhìn đồng hồ trên cổ tay: “Sắp đến giờ em ngủ rồi, đi tắm trước đi.”
Trên mặt anh không có biểu cảm gì. Lục Kỳ Miên không đoán được rốt cuộc anh đang nghĩ gì, chỉ có thể nghe lời, buồn bã đi vào phòng tắm.
Không biết có phải vì hai năm bị buộc phải duy trì giờ giấc sinh hoạt quy củ đã khiến Lục Kỳ Miên hình thành đồng hồ sinh học cố định, hay là vì sau một trận bệnh nặng làm hao tổn cơ thể, nên tinh thần không còn như xưa. Bây giờ cứ đến 10 giờ tối, Lục Kỳ Miên lại không kìm được cơn buồn ngủ. Trong lúc Thẩm Diêm Tu lau tóc sấy tóc cho cậu, mí mắt cậu đã bắt đầu díp lại, buồn ngủ đến mức xiêu vẹo, giống như một con mèo lười biếng, mặc cho đối phương sắp xếp.
“Buồn ngủ rồi?”
Lục Kỳ Miên mơ màng gật đầu.
Thẩm Diêm Tu liền đứng dậy, thành thạo điều chỉnh nhiệt độ điều hòa, trải chăn đệm. Anh vẫy tay, Lục Kỳ Miên liền lập tức quấn quýt lấy anh như một chú gấu túi, vùi mặt vào hõm cổ Thẩm Diêm Tu, hít một hơi thật sâu. Mùi hương lạnh lẽo quen thuộc khiến cậu lập tức thả lỏng. Trong tư thế an toàn tuyệt đối, Lục Kỳ Miên rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Nghe tiếng thở đều đặn của người trong lòng, Thẩm Diêm Tu lại mất ngủ.
Ánh đèn bàn vàng vọt chiếu rọi, anh nhìn gương mặt đang ngủ say của Lục Kỳ Miên, nghe tiếng thở nhè nhẹ của cậu, dòng suy nghĩ dần trôi về mùa hè nóng nực chín năm trước.
Lúc đó Thẩm Diêm Tu vừa thi đại học xong. Cả người mơ màng, nỗi đau chia tay vẫn chưa nguôi ngoai, lại bị sự thật về thân thế đột ngột ập đến làm choáng váng. Mọi thứ đến quá nhanh, khi đó có rất nhiều chi tiết, chính Thẩm Diêm Tu cũng không nhớ rõ. Trở về ngôi nhà thật sự của mình, Thẩm Diêm Tu vẫn rất mơ hồ. Hôm đó cả nhà đều khóc, chỉ có anh như một người ngoài cuộc đứng đó, ngay cả nước mắt cũng không chảy ra được. Anh quên mất là trước hay sau bữa cơm, lúc ông cụ Lâm nhắc đến việc đổi lại họ tên ban đầu, nhưng Thẩm Diêm Tu đã cất lời từ chối.
“Con muốn đợi thêm một chút.”
Một lần đợi này, chính là 6 năm.
Trong khoảng thời gian đó, được nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần, Thẩm Diêm Tu vẫn nói đợi thêm một chút...
Rất nhiều người không hiểu, rốt cuộc Thẩm Diêm Tu đang đợi cái gì?
Câu trả lời chỉ mình anh rõ nhất – anh đang đợi Lục Kỳ Miên.
Lúc đó anh quá bối rối. Khi nghe rất nhiều người nói Đàm Tinh Nguyệt và Lục Kỳ Miên là những kẻ hám lợi, suy nghĩ của Thẩm Diêm Tu không phải là chán ghét, mà là lại nhen nhóm một tia hy vọng. Đàm Tinh Nguyệt vốn là kẻ tham lam tiền bạc, nếu mình có giá trị lợi dụng đối với bà ta, liệu bà ta có còn ngăn cản mình và Lục Kỳ Miên nữa không? Nếu Lục Kỳ Miên không cẩn thận bị bà ta dạy hư, Thẩm Diêm Tu cũng không quan tâm. Thích tiền thì có sao đâu, trên đời này đa số mọi người đều thích tiền. Thẩm Diêm Tu trước đây để sống sót, cũng đã nghĩ đủ mọi cách để kiếm tiền. Anh có thể hiểu được, Lục Kỳ Miên từ nhỏ đã trải qua nhiều tháng ngày khổ sở, thiếu thốn cảm giác an toàn, tiền bạc sẽ mang lại cảm giác an toàn. Điều này không có gì mâu thuẫn. Nếu Lục Kỳ Miên thích tiền, mình có khả năng kiếm tiền. Anh điên cuồng nghĩ, đây chẳng phải là một kiểu phù hợp theo một ý nghĩa khác sao?
Thẩm Diêm Tu không phải là người thích thể hiện. Trong những năm tháng mất đi Lục Kỳ Miên, anh đã lên phỏng vấn, xuất hiện trên tạp chí, thậm chí còn cố ý lộ diện trước truyền thông. Tính cách của anh không thích những thứ này, nhưng lại có những hành động trái ngược. Rất nhiều đêm khuya, Thẩm Diêm Tu sẽ nghĩ, mẹ của Lục Kỳ Miên có nhìn thấy không? Lục Kỳ Miên có nhìn thấy không? Anh ghét bị lợi dụng, nhưng lần đầu tiên hy vọng mình có thể bị lợi dụng. Hy vọng Lục Kỳ Miên cảm thấy mình có giá trị, mà quay về bên mình...
Anh đã đợi rất nhiều năm, vẫn không thấy Lục Kỳ Miên quay về.
Thẩm Diêm Tu lại nghĩ, có lẽ những lời đồn thổi thời cấp ba thực sự đã gây tổn thương tâm lý cho Lục Kỳ Miên. Cậu sợ hãi, kháng cự. Vì vậy Lục Kỳ Miên thích cuộc sống ở nước ngoài hơn. Cậu đã đi mấy năm, có lẽ đã quen với cách sống ở đó, nên mới không muốn quay về...
Dù mọi chuyện đã xảy ra, dù đã chia tay nhiều năm, Thẩm Diêm Tu cũng muốn cho nhau thêm một cơ hội. Anh định đi du học thạc sĩ ở nước M, trường học cũng đã chọn xong, định tìm Lục Kỳ Miên, muốn tiếp cận lại Lục Kỳ Miên. Mỗi lần nghĩ đến đây, Thẩm Diêm Tu đều cảm thấy sợ hãi, nếu Lục Kỳ Miên bị bệnh không quay về, đến lúc mình tìm được cậu, liệu mọi chuyện có còn kịp không? May mắn thay, anh và Lục Kỳ Miên đều là những người may mắn...
Nghĩ đến đây, Thẩm Diêm Tu vô thức siết chặt vòng tay, ôm người trong lòng thêm chặt. Đêm càng lúc càng sâu, Thẩm Diêm Tu nằm nghiêng, dưới ánh trăng, nhìn ngắm những đường nét khi cậu đang ngủ say. Ánh trăng phác họa bóng hình hai người, Thẩm Diêm Tu nghe tiếng thở nhè nhẹ của cậu, lòng anh dần trở nên bình yên.
Bởi vì ngủ muộn, lúc Thẩm Diêm Tu tỉnh dậy vào sáng hôm sau, bên cạnh đã không còn ai. Anh nhíu mày. Cánh cửa phòng tắm trong phòng ngủ chính đang mở, Lục Kỳ Miên không có ở trong đó. Gần như tỉnh táo ngay lập tức, Thẩm Diêm Tu vào phòng làm việc bên cạnh. Bình thường Lục Kỳ Miên hay vẽ ở đó, cũng không thấy người. Anh vừa đi đến cầu thang, liền nghe thấy Lục Kỳ Miên đang nghe điện thoại.
Nghe thấy tiếng động, Lục Kỳ Miên quay đầu cười với anh: “Anh dậy rồi à~”
Thẩm Diêm Tu đến gần hỏi: “Đang gọi điện cho ai vậy?”
“Bác gái.” Lục Kỳ Miên cười cười: “Bà ấy nói lát nữa sẽ đi cùng hai ta.”
Thẩm Diêm Tu gật đầu. Lục Kỳ Miên nói thêm vài câu, sau khi cúp điện thoại, rồi nói với Thẩm Diêm Tu đang đi vào bếp: “Em làm bữa sáng rồi.”
Kể từ lần tái khám trước, hai tháng gần đây Lục Kỳ Miên ngoài việc vẽ ở nhà, cậu còn say mê học nấu ăn. Thẩm Diêm Tu đã nói rất nhiều lần không cần cậu làm những việc này, nhưng Lục Kỳ Miên lại nói mình bây giờ vẽ tranh nhàn rỗi hơn trước kia. Trước đây khi bị bệnh, đều là Thẩm Diêm Tu chăm sóc mình. Sau khi khỏi bệnh cậu cũng muốn chăm sóc Thẩm Diêm Tu.
Sau khi ngăn cản vài lần không có tác dụng, Thẩm Diêm Tu đã hỏi anh họ của mình, khói dầu có ảnh hưởng đến bệnh nhân bạch cầu đã hồi phục hay không. Sau khi nhận được câu trả lời chính xác từ đối phương, Thẩm Diêm Tu mới đành để cậu làm theo ý mình.
Lục Kỳ Miên đang ăn, bỗng thốt lên một câu: “Vậy sau này em nên gọi anh như thế nào nhỉ?”
“Lâm... Hoài Tự?” Lục Kỳ Miên có chút không tự nhiên khi mở lời. Không biết tại sao, quan hệ vợ chồng đã thân thiết, vậy mà chỉ gọi một cái tên thôi cũng khiến Lục Kỳ Miên đỏ cả mặt.
“Miên Miên, em đang ngại sao?” Thẩm Diêm Tu biết rõ nhưng vẫn cố hỏi: “Chỉ là một cách xưng hô thôi, cứ gọi Thẩm Diêm Tu cũng được.”
Thẩm Diêm Tu mỉm cười: “Anh đã đặt vé máy bay đi nước ngoài vào tháng sau rồi.”
Sau khi cấy ghép tủy, vì nguy cơ nhiễm trùng, Lục Kỳ Miên không thể ra ngoài, chuyện đi nước ngoài cứ thế bị trì hoãn. Chuyện có đăng ký kết hôn hay không đối với Lục Kỳ Miên không quan trọng, cậu đã xác định Thẩm Diêm Tu là người mình yêu, trừ cái chết, sẽ không có ai hay việc gì có thể khiến cậu rời xa anh. Chỉ là không ngờ đã lâu như vậy, Thẩm Diêm Tu vẫn luôn canh cánh trong lòng.
Nhìn Lục Kỳ Miên có chút sững sờ, Thẩm Diêm Tu mỉm cười: “Sau tháng sau, em có thể đổi một cách xưng hô thân mật hơn.”