Tỉnh Dậy Từ Đầu

Làm Càn Sủng Nịch

Tỉnh Dậy Từ Đầu

Làm Càn Sủng Nịch thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tác giả: Cửu Đậu Tinh
Editor: Trà Dâu
_______
Bệnh viện lớn như vậy nhưng lại vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng thiết bị y tế khẽ reo.
Thiếu nữ xinh đẹp nằm trên chiếc giường bệnh trắng tinh, đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi dài cong vút. Một bàn tay đặt cạnh người, làn da trắng nõn như tuyết, mu bàn tay cắm kim truyền dịch. Nhìn từ xa chỉ thấy thân hình gầy yếu, nhưng đến gần lại bị vẻ đẹp trên khuôn mặt cô làm cho ngẩn ngơ.
Do gặp tai nạn giao thông, tính đến nay đã hơn nửa tháng, Lương Tri vẫn chưa tỉnh lại lần nào. Tay và mặt cô dần gầy gò, xanh xao như tờ giấy.
Khi ý thức cô dần trở nên tỉnh táo, thứ đầu tiên đập vào mắt là các bác sĩ và y tá mặc áo blouse trắng. Họ vội vàng kiểm tra các chỉ số sức khỏe của Lương Tri, thấy không có gì bất thường mới yên tâm quay sang Phó Kính Thâm chờ sắp xếp.
Lương Tri ngoan ngoãn nằm trên giường bệnh để mặc họ kiểm tra. Đầu óc cô trống rỗng, trong ký ức chỉ còn đọng lại những mảnh vụn rời rạc. Cô dường như biết mình gặp tai nạn xe cộ, trong khoảnh khắc hai chiếc xe va chạm, một vòng tay dày rộng ấm áp đã ôm chặt cô vào lòng.
Cô không thể nhớ nổi người đàn ông đã ôm chặt mình vào lòng để bảo vệ rốt cuộc là ai. Nghĩ một lát, đầu cô bắt đầu đau nhức. Không nghĩ thêm nữa, đôi mắt cô đảo loạn xạ, rồi lại nhắm nghiền, ý thức hoàn toàn biến mất.
Ngoài việc đầu còn hơi đau, Lương Tri cảm thấy toàn thân vẫn còn chỗ nào đó không thoải mái. Nhưng mọi thứ xung quanh đều xa lạ, khiến cô vừa sợ hãi vừa hoang mang.
Phòng bệnh rất lớn, đồ trang trí đều là vật phẩm quý giá. Bên trong ngoài cô ra thì không còn bệnh nhân nào khác, trong phòng có đến bảy, tám giường bệnh. Nhìn là biết, chỉ có người giàu có mới đến khám bệnh ở nơi này.
Lương Tri có chút chột dạ, rốt cuộc là tên khốn nào lại đưa người "nghèo đến cạp đất mà ăn" như cô đến nơi này? Lúc cô ngất xỉu chẳng biết gì cả, nói không chừng còn đang mang trên mình không ít nợ... Nếu quay lại thời điểm trước khi ngất xỉu, cô nhất định sẽ liều chết bắt họ tiện thể đưa cô đến một phòng khám bình thường nào đó là được, nhưng rốt cuộc điều đó đã không thể xảy ra.
Thiếu nữ chép miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu đầy vẻ ấm ức.
Nữ y tá cho rằng cô bị sợ hãi, mỉm cười an ủi: "Tôi chỉ kiểm tra theo lệ thôi, rất nhanh sẽ xong, tiểu thư đừng lo lắng."
Lương Tri gật đầu, dở khóc dở cười. Ở lại càng lâu, tiền bay càng nhiều! Giường bệnh mềm mại thế này, viện phí chắc không phải trả bằng hoa đâu nhỉ?
Từ nãy đến giờ không để ý, bây giờ nhìn lại hình như có gì đó không đúng. Vừa rồi tất cả sự chú ý đều dồn vào cô y tá, đến giờ cô mới thấy, trên chiếc gối trắng tinh là mái tóc dài rối bù của mình.
Mái tóc dài gợn sóng, nhìn kỹ thì thấy phần đuôi tóc được nhuộm màu xanh đen, điểm xuyết cho mái tóc đen mượt, trông thật độc đáo. Lương Tri ngẩn người, thật sự không thể hiểu nổi. Cô nhớ rõ kiểu tóc của mình vẫn luôn là màu đen truyền thống, gọn gàng, chứ không hề sặc sỡ thế này.
Chẳng lẽ, bệnh viện này còn có dịch vụ tạo kiểu tóc cho bệnh nhân sao? Hay đây là bệnh viện phẫu thuật thẩm mỹ? Lương Tri bắt đầu lo lắng cho khuôn mặt mình, không lẽ cô bị hủy dung rồi sao...
Các bác sĩ chăm sóc Lương Tri đều là những tinh anh trong nghề, năng lực vượt trội hơn hẳn các bác sĩ thông thường. Động tác của họ vô cùng nhanh nhẹn. Sau khi các hạng mục kiểm tra đều đạt tiêu chuẩn, họ nhẹ nhàng thở phào, lập tức quay người ra ngoài báo cáo cho Phó Kính Thâm, trong phòng chỉ còn lại các y tá.
Lương Tri lúc này chỉ muốn dùng gương để xem mặt mình. Bàn tay nhỏ nhắn mảnh khảnh từ trong chăn vươn ra, khẽ kéo góc áo nữ y tá. Do nhiều ngày chưa mở miệng nói chuyện, giọng Lương Tri có chút khàn khàn, cô khẩn khoản: "Xin hỏi, tỷ tỷ, có thể giúp tôi tìm cái gương không?"
Y tá ngẩn người, nữ minh tinh quả nhiên không giống người thường, bị tai nạn giao thông tỉnh lại mà chuyện đầu tiên hỏi đến lại là cái gương. Cô mỉm cười, đưa tay vào túi áo lấy điện thoại, mở khóa rồi đưa cho Lương Tri:
"Lương tiểu thư, bệnh viện không có gương, hay cô dùng camera trước nhé."
Lương Tri vẻ mặt ngơ ngác nhận chiếc điện thoại nữ y tá đưa cho, loay hoay một lúc vẫn không biết dùng thế nào. Cô nhớ rõ trước đây mình vẫn dùng điện thoại bàn phím, chưa từng thấy chiếc điện thoại mới lạ như thế này. Cô ngượng ngùng mở miệng: "Cái này... tôi không biết dùng, cô có thể mở giúp tôi được không?"
Y tá nhíu mày, cảm thấy Lương Tri vẫn có đôi chút chậm chạp, thoạt nhìn thấy có chút kỳ lạ, nhưng lại chưa nghĩ ra kỳ lạ ở chỗ nào. Trong lòng cô tự nhủ, đồ dùng của đại minh tinh có lẽ xa hoa hơn chiếc điện thoại này của cô nhiều, không biết sử dụng cũng là chuyện bình thường. Vì vậy, cô nhiệt tình mở điện thoại lần nữa, đưa đến trước mặt Lương Tri.
Lương Tri bị hình ảnh của chính mình trong điện thoại làm cho hoảng sợ.
Không phải cô bị hủy dung như tưởng tượng, nhưng lại không giống như trong ký ức. Cô có thêm vài phần vẻ đẹp của phụ nữ trưởng thành, mất đi sự mộc mạc của một nữ sinh. Mái tóc đuôi ngựa gọn gàng đã biến thành mái tóc gợn sóng quyến rũ và dịu dàng, đuôi tóc màu xanh biển, thật xinh đẹp, nhưng lại càng khiến cô mơ hồ.
Trả lại điện thoại, Lương Tri ngây ngốc ngồi trên giường, nghĩ tới nghĩ lui, quyết định cố gắng ghép lại những mảnh ký ức trước lúc hôn mê. Cô níu tay người giúp việc đang mang canh đến hỏi: "Xin hỏi, lúc tôi gặp tai nạn, có phải có một người đã cứu tôi không? Anh ấy... thế nào rồi?"
Người giúp việc có chút chần chừ, nhưng vẫn quyết định trả lời cô: "Đúng vậy phu nhân, là tiên sinh đã cứu ngài. Ngài ấy không sao, phu nhân cứ yên tâm."
Phu nhân??? Lương Tri trợn tròn đôi mắt hạnh, kinh ngạc: "Cô gọi tôi là phu nhân sao?"
“Có chuyện gì sao, phu nhân?” Từ khi Lương Tri kết hôn với Phó Kính Thâm đến nay đã lâu như vậy, nhưng cô vẫn không thích người giúp việc gọi mình là phu nhân.
Lương Tri bắt đầu sợ hãi, mọi chuyện đều kỳ lạ. Cô không từ bỏ ý định, tiếp tục tra hỏi: "Tiên sinh, tiên sinh là ai?"
“Là chồng của phu nhân ạ.”
Chồng cô? Cô chỉ là sinh viên năm nhất, lấy đâu ra chồng chứ?
_____
Nhưng Lương Tri không hề hay biết, trong những ngày cô hôn mê trên giường bệnh, chồng cô vẫn luôn túc trực bên cạnh, không rời nửa bước.
Lúc đó, gương mặt Phó Kính Thâm tiều tụy thấy rõ. Lương Tri bệnh đã nhiều ngày, anh gác lại công việc ở tập đoàn, mỗi ngày đều chăm sóc cô. Chiếc áo khoác vest tinh xảo bị vứt trên sofa, cà vạt quanh cổ cũng thắt tùy tiện, trông vô cùng lôi thôi. Có thể thấy, nội tâm anh bất an đến nhường nào.
Lương Tri không tỉnh lại, hồn phách anh cũng coi như không còn.
Nếu không phải hôm nay, bác sĩ tâm lý của Phó Kính Thâm kiên quyết kéo anh đi, có lẽ anh ta đến chết cũng không rời phòng bệnh này nửa bước.
Người đàn ông với đôi mắt đen thâm thúy, chau mày. Anh đưa bàn tay nhỏ của Lương Tri đặt lên chóp mũi khẽ ngửi, chẳng màng đến mùi thuốc khử trùng.
Phó Kính Thâm điên cuồng khao khát thân thể ngọt ngào của Lương Tri, mỗi đêm đều phải hôn cô mới có thể chìm vào giấc ngủ.
Lục Tùy mắng anh có bệnh, anh thừa nhận mình có bệnh. Lương Tri chính là liều thuốc, nghiện rồi thì không xong.
Thiếu nữ ngủ say trên giường bệnh suốt bao nhiêu ngày nay, ngón tay đột nhiên khẽ cử động. Bàn tay nhỏ của cô đang được Phó Kính Thâm nắm trong lòng bàn tay, một động tĩnh nhỏ liền khiến Phó Kính Thâm bừng tỉnh.
Phó tổng lúc này cũng trở nên mất bình tĩnh, vội vàng ngẩng đầu, bàn tay to thật cẩn thận vuốt ve khuôn mặt thiếu nữ: "Lương Tri...?"
"Ân...", thiếu nữ nhíu mày, theo bản năng mà lẩm bẩm một tiếng.
Lương Tri tỉnh rồi!
Khoảnh khắc cô khó khăn mở mắt, Phó Kính Thâm chợt nhớ lại lời Lục Tùy nói sáng nay: Lương Tri sợ anh, lúc cô tỉnh lại, đừng xuất hiện trước mặt cô đầu tiên, sẽ gây kích thích cho Lương Tri. Dù không nhịn được cũng phải cố, tất cả là vì Lương Tri.
Tất cả vì Lương Tri.
Phó Kính Thâm đời này chỉ có Lương Tri là duy nhất. Anh cắn chặt răng, cúi người khẽ chạm lên đôi môi Lương Tri rồi xoay người rời đi.
Lương Tri mở mắt nhìn rõ sự việc vừa diễn ra, nhìn bóng dáng người đàn ông vội vàng rời đi. Cô nhíu mày, ngây ngốc, chỉ cảm thấy bóng dáng cao lớn, vững chãi này... rất quen thuộc.
_____
Lúc này, Lương Tri mặt đầy kinh ngạc ngồi trên giường bệnh, bị câu nói "chồng ngài" của người giúp việc làm cho không khỏi chấn động. Trong ký ức, cô chỉ là một sinh viên năm nhất, còn chưa kịp tận hưởng cuộc sống sinh viên, sao vừa tỉnh dậy lại có thêm một vị "ông xã"? Lẽ nào cô đã trọng sinh rồi sao?!
Lúc người giúp việc đưa chén canh thơm ngào ngạt đến, Lương Tri vẫn còn đắm chìm trong các loại kịch bản sau khi trọng sinh, không có tâm trí để nhận lấy. Mẹ Lâm nhận thấy biểu hiện khác thường của cô, do dự một lát, vội vàng đặt chén canh xuống, ra cửa tìm Phó Kính Thâm.
Đội ngũ đông đảo các bác sĩ lại một lần nữa quay lại phòng bệnh của Lương Tri. Sau khi thăm hỏi và quan sát một lúc, họ đưa ra kết luận: Lương Tri bị mất trí nhớ, tất cả ký ức trước đó đều đã quên hết. Mấy năm quan hệ vợ chồng dây dưa với Phó Kính Thâm, tất cả đều bị cô xóa bỏ trong nháy mắt.
Toàn bộ chuyên gia liên quan đến lĩnh vực này của Càn thị ngay lập tức tụ tập đầy đủ tại phòng họp của bệnh viện, triển khai phương án nghiên cứu điều trị. Đây là phu nhân của Phó Kính Thâm, ai cũng không có gan chậm trễ.
Lương Tri lúc này có thể yên tâm không cần lo không trả được viện phí, nhẹ nhõm vô cùng. Trong nháy mắt, cô đã được an ủi về chuyện tiền bạc rồi.
Từ lúc tỉnh dậy đến giờ cô vẫn chưa gặp "ông xã" kia. Cô ngoan ngoãn nghe lời ngồi trên giường bệnh, từng ngụm từng ngụm uống canh mẹ Lâm mang đến.
Ba năm trôi qua, đất nước phát triển thật nhanh, Lương Tri nhìn thấy cái gì cũng tò mò.
Ngoài việc hỏi mẹ Lâm – người luôn túc trực chăm sóc bên giường cô – về thế giới bên ngoài, Lương Tri còn rất hứng thú với chiếc điện thoại di động mới mượn được của nữ y tá.
Phó Kính Thâm từ sau khi Lương Tri tỉnh lại vẫn luôn đứng ngoài cửa, xuyên qua cửa sổ chăm chú ngắm nhìn thiếu nữ trên giường bệnh.
Lục Tùy đứng một bên "trông chừng" Phó Kính Thâm, đề phòng anh ta không nhịn được liền mở cửa đi vào ôm cô.
Lương Tri mất đi ký ức, trở lại là một thiếu nữ ngây thơ, tính trẻ con lại nhiều thêm một chút, không giống như "mỹ nhân lạnh lùng" trong lời báo chí đồn thổi. Cô xinh đẹp đáng yêu, còn mang theo một chút giảo hoạt, đúng là dáng vẻ trước khi quen biết Phó Kính Thâm.
Lương Tri cười rộ lên đẹp đến nao lòng. Cô đang vắt óc nghĩ cách làm quen với cô y tá nhỏ, đuôi mắt cong lên như vầng trăng khuyết, ngọt ngào gọi: "Y tá tiểu tỷ tỷ..." để nhờ cô ấy dạy mình sử dụng chiếc điện thoại di động kiểu mới này.
Dáng vẻ đó quá mức mê người, Phó Kính Thâm đôi mắt thâm trầm. Lục Tùy đứng một bên sợ không kéo được anh, lo lắng đề phòng.
Lương Tri mất trí nhớ ham chơi, vui vẻ đến vô tư lự. Phó Kính Thâm nhớ lại lời bác sĩ uyển chuyển nói với anh: Lương Tri bị thương không nhiều, vài ngày nữa có thể xuất viện, chỉ là ký ức thì không thể bắt buộc cô nhớ lại.
Không bắt buộc thì thôi, có lẽ như vậy mới chính là Lương Tri chân chính.
Phó Kính Thâm mấp máy môi không nói một lời, không để ý đến Lục Tùy đang ở bên cạnh. Anh tham lam nhìn cô một lúc lâu, rồi xoay người rời đi.
Mà thiếu nữ hồn nhiên bên trong không hề hay biết, ngày thứ ba sau khi tỉnh lại, theo ý Lương Tri, Phó Kính Thâm đã mua cho cô một chiếc điện thoại di động. Chiếc điện thoại trước kia của cô chứa đựng những ký ức bí mật của ba năm trước, Phó Kính Thâm không muốn cô nhìn thấy nên đã mua một cái mới để thay thế.
Cô y tá nhỏ vừa dạy cô chơi trò chơi, vừa đỏ mặt quan sát khuôn mặt Lương Tri. Đôi mắt tinh xảo, mũi cao, khuôn mặt và đôi môi nhỏ nhắn đều hồng hào. Quả không sai khi nói cô là một đại mỹ nhân, không hổ là người khiến Phó Kính Thâm cuồng si, ngày đêm canh cánh vì cô.
Mà Lương Tri hiện giờ mất ký ức ba năm, không thể theo kịp thời đại. Cô có chút non nớt, ngây thơ, cũng càng thêm bình dị gần gũi.
Cô y tá nhỏ đánh bạo nhờ Lương Tri ký tên lên điện thoại di động của mình. Dù sao đây cũng là cơ hội hiếm hoi được gặp gỡ minh tinh, ai cũng muốn xin chữ ký để về khoe khoang mà.
Lương Tri căn bản không nhớ mình đã trở thành minh tinh, không hiểu vì sao nữ y tá lại đưa ra yêu cầu này. Nhưng Lương Tri vẫn hào phóng cầm bút, đoan đoan chính chính ký lên mặt sau của điện thoại hai chữ "Lương Tri".
Không giống chữ ký của minh tinh rồng bay phượng múa, nét bút ngay ngắn, có chút giống chữ trẻ con. Lương Tri cũng không nhịn được cười, lặng lẽ ngẩng đầu nhìn y tá tỷ tỷ đang cố nhịn cười, gương mặt phiếm hồng.
Lương Tri ôm điện thoại chơi, chẳng quan tâm gì khác, trong nháy mắt sự chú ý đã dồn hết vào phần cơm mỹ vị hấp dẫn trước mắt, cô từ trước đến nay rất thích đồ ngọt, nhưng vẫn không dám nói với mẹ Lâm. Mặc dù quả thực cô đã vô cùng đói bụng, hai mắt dường như đều sáng lên.
Chỉ là hiện tại cô đang trong thời kỳ dưỡng bệnh, đầu vừa chạm gối một chút liền nặng nề ngủ thiếp đi.
Thiếu nữ thân hình nhỏ nhắn xinh xắn, nằm nghiêng cuộn mình trong chăn, ngũ quan điềm tĩnh.
Nhưng cô chưa an giấc được bao lâu, đã bị giấc mơ của chính mình làm cho mặt đỏ bừng, nôn nao. Trong mơ, cô thấy một "bản thân xa lạ".
Mái tóc xoăn màu xanh đen được tết thành hai bím đuôi ngựa, vòng eo nhỏ trắng nõn ẩn hiện. Thiếu nữ ngồi trên chiếc bàn làm việc lớn, đôi chân nhỏ nhắn mềm mại đặt trên ngực người đàn ông, khuôn mặt đơn thuần lại có thêm vài phần vẻ quyến rũ. Thật dị thường...
________