Chương 18: Thuê phòng

Làm Càn Sủng Nịch

Chương 18: Thuê phòng

Làm Càn Sủng Nịch thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

《Phòng số 89: Lễ vật hiến dâng》 là bộ phim từ ba năm trước. Ba năm sau, các rạp lớn không còn chiếu bộ phim này, người bình thường chỉ có thể xem trên mạng. Tuy nhiên, chuyện vặt vãnh này không làm khó được Phó Kính Thâm. Rạp chiếu phim thuộc tập đoàn Phó thị nhiều vô kể, anh tùy ý chọn một rạp gần vị trí hai người đang ở nhất, thuê trọn đêm, muốn xem gì tùy thích.
Sau khi chuẩn bị xong, toàn bộ nhân viên lập tức rời đi. Rạp chiếu phim rộng lớn chìm trong bóng tối. Khi cả hai bước lên bậc thang, bộ phim bắt đầu chiếu, những âm thanh rùng rợn bao trùm lấy cô. Lương Tri chưa kịp nhìn màn hình đã hơi run rẩy, bàn tay nhỏ bé vô thức bám chặt cánh tay rắn chắc của Phó Kính Thâm, im lặng nép sát vào anh, hệt như một đứa trẻ tội nghiệp.
Phó Kính Thâm mím môi, bàn tay lớn khẽ vỗ mu bàn tay cô.
Trong không gian riêng tư tối tăm như thế này, cảm xúc trong lòng hai người lặng lẽ dâng trào.
Phó Kính Thâm ôm cô ngồi xuống vị trí có tầm nhìn đẹp nhất. Anh có chút ý đồ riêng, không chọn hàng ghế dài mà là một chiếc ghế sô pha đôi.
Giờ phút này, những con quỷ mặt đầy máu xuất hiện trên màn hình còn đáng sợ hơn cả Phó Kính Thâm, đôi tay nhỏ bé của cô nắm chặt lấy áo sơ mi anh.
Nhưng vì tò mò, cô không nhịn được hé mắt nhìn màn hình.
Phó Kính Thâm bình tĩnh ngồi một bên, nhưng Lương Tri lại không được như thế.
Lúc đầu, cô còn có thể nheo mắt nhìn vài lần, về sau thì dứt khoát vùi mặt vào người Phó Kính Thâm. Người đàn ông đương nhiên không từ chối. Trong bóng đêm, môi mỏng anh khẽ nhếch, hưởng thụ cảm giác tiểu mỹ nhân thơm tho mềm mại mang lại. Một tay anh đặt lên eo cô gái, vì sợ hãi, cô căn bản không còn tâm trí nào để quan tâm đến khoảng cách giữa hai người.
Bộ phim vẫn tiếp tục chiếu. Phó Kính Thâm không thích xem mấy thứ này, nhưng đây là lần đầu tiên anh nghĩ, nếu phim có thể dài hơn một chút thì thật tốt.
Nửa sau không có cảnh kinh dị, Lương Tri cũng nghiêm túc xem một phần cốt truyện, nhưng vẫn dựa rất sát Phó Kính Thâm. Rốt cuộc thì phim kinh dị kiểu này, ai biết mấy giây sau có thể xuất hiện thứ gì đó kỳ lạ chứ. Nhưng những thứ kỳ quái thì không thấy xuất hiện, thay vào đó lại có một cảnh tượng khác.
《Lễ vật hiến dâng》 chiếu theo trình tự đảo ngược, những hình ảnh khủng bố khiến người xem sợ hãi sẽ xuất hiện trước, còn những điều không thể nói thì đặt cuối cùng.
Ma nữ trôi theo dòng nước lạnh giá, kèm theo tiếng sáo bi thương, làn khói xanh lơ lửng trên mặt nước, những mảnh ký ức dần hé mở. Nàng rơi lệ, sinh thời từng là một phôi thai xinh đẹp. Chồng nàng nhẹ nhàng ôm nàng từ phía sau, môi khẽ cắn vành tai nàng, giọng nói khàn khàn đầy dục vọng.
Lương Tri đâu biết bộ phim này lại táo bạo đến vậy. Cô chỉ nhớ lúc trước nghe bạn học nhắc qua, nói rằng phim rất hay, nhất định phải cùng bạn trai xem.
Nhưng đến hôm nay xem cô mới hiểu “nhất định phải cùng bạn trai xem” là có ý gì.
Hóa ra phía sau cất giấu nhiều điều chỉ người trưởng thành mới hiểu. Tuy cô đã thành niên nhưng da mặt vẫn mỏng như thiếu nhi. Khuôn mặt cô gái đỏ bừng, thậm chí không dám thở. Hai mắt nhắm chặt nhưng vành tai vẫn nghe thấy âm thanh kỳ quái kia, trong bóng tối, từ cổ đến tai cô đỏ ửng.
Phó Kính Thâm biết cô ngại ngùng. Kỳ thực, dù mấy năm nay anh ở bên ngoài hô mưa gọi gió, nhưng những giây phút đối diện với Lương Tri đều là những giây phút kích thích vô cùng.
Cô xấu hổ trốn bên cạnh anh. Người đàn ông không có hứng thú với những thứ trong phim, cô gái bên cạnh mới thật sự là thứ trêu chọc anh.
Trong đêm tối, hơi thở thơm ngọt của cô gái càng đặc biệt rõ ràng. Phó Kính Thâm nhắm mắt hít thở sâu, dục vọng căng cứng bên dưới không có dấu hiệu suy giảm. Bàn tay lớn rời khỏi vòng eo thon nhỏ của cô gái, anh đưa mắt xung quanh tìm áo khoác. Nhưng Lương Tri đang dựa vào ngực anh, anh còn không nhúc nhích được chứ đừng nói đến việc lấy áo khoác.
Người đàn ông cúi đầu nhìn 'căn lều nhỏ' dựng lên ở chỗ nào đó, khàn giọng bất lực nói: “Tri Tri.”
“Dạ?” Âm thanh thiếu nữ ngọt ngào mang theo chút xấu hổ truyền tới tai, Phó Kính Thâm suýt chút nữa không chịu đựng nổi.
Môi mỏng anh khẽ mấp máy, bàn tay lớn xoa đầu cô: “Ngoan, lấy giúp anh chiếc áo khoác ở bên cạnh đây.”
Chiếc áo khoác lúc trước anh mặc cho Lương Tri được cô đặt ở bên trái. Lương Tri cẩn thận đứng dậy, căn phòng tối đen như mực, cô không thấy rõ sự khác thường của người đàn ông bên cạnh.
“Anh lạnh sao?” Cô nhẹ giọng hỏi, giọng điệu ngây thơ. Không thể nào, tuy rằng điều hòa để nhiệt độ thấp nhưng dù gì cũng là giữa tháng bảy, làm sao có thể lạnh được!
Anh làm gì có chỗ nào lạnh, anh còn đang nóng đến phát điên đây này.
Cô gái nhìn anh, nghe lời đưa áo cho anh, nhưng cô không thấy anh mặc vào. Chiếc áo nhẹ rơi trên đùi anh, Lương Tri ngây thơ nhìn theo động tác của anh, còn nhìn vào chỗ đó vài lần.
“Đừng nhìn.” Giọng người đàn ông khàn khàn, giọng điệu tràn đầy nhẫn nại.
Tuy cô gái mới 18 tuổi nhưng không còn là một đứa trẻ nữa. Cô ngơ ngác nhìn chằm chằm một hồi, màn hình đột ngột sáng lên, chiếu sáng cả căn phòng. Cô chợt hiểu ra điều gì đó, gương mặt còn nóng hơn cả lúc nãy xem phim “con heo”, tim đập loạn nhịp.
Cô quả nhiên không còn ngây thơ như vừa nãy mà nhìn chằm chằm vào chỗ đó nữa. Cô xấu hổ thu lại vẻ mặt, làm bộ như cái gì cũng không biết. Nhưng thân thể vẫn tự giác xê dịch ra xa anh, không dám ngồi gần anh nữa.
Phó Kính Thâm đương nhiên cảm nhận được động tác nhỏ bé của cô, khóe môi cong lên, nhưng không ngăn cản. Cô ngồi cách xa anh một chút cũng tốt, nếu không thì không biết khi nào 'cái lều' kia mới biến mất nữa.
“Thấy rồi?” Anh thật vất vả mới đè nén được sự khác thường kia xuống. Một lúc sau anh nhàn nhã thoải mái đi trêu chọc thiếu nữ ngây thơ thẹn thùng bên cạnh.
Lương Tri đương nhiên biết anh đang nói cái gì, vành tai mềm mại đỏ như máu, nhưng ai muốn bàn chuyện đó ngay lúc này chứ?
“Không có……”
“À.” Người đàn ông cười khẽ, thật là cô gái đã ngốc nghếch rồi còn không biết nói dối.
Lương Tri khẩn trương đến mức tay run cả lên, nhưng Phó Kính Thâm quả nhiên không phụ lòng mong đợi của cô. Giây tiếp theo, anh ghé sát vào cô, hơi thở ấm nóng phả vào vành tai mềm mại: “Phó phu nhân…”
Gọi cái gì mà gọi! Lương Tri thẹn đến mức muốn tìm cái lỗ chui xuống, lại có chút ấm ức, đôi tay vội đưa lên bịt miệng anh: “Đừng nói nữa!”
Cô gái gấp đến độ toàn thân nóng bừng. Phó Kính Thâm chỉ đơn giản hôn lên lòng bàn tay ấm áp của cô, nhìn cô mở trừng mắt thu tay về, nghiêng đầu cười ranh mãnh: “Xấu hổ cái gì, chúng ta là vợ chồng mà.”
Lương Tri không thèm phản ứng lại anh, tiếp tục dịch đến mép ghế sô pha. Nếu không phải trong đầu còn nhớ hình ảnh đáng sợ vừa rồi thì cô nhất định sẽ ngồi ở góc xa anh nhất có thể.
Người đàn ông cười, bất đắc dĩ cầu xin cô: “Được rồi, không trêu em nữa, ngồi lại đây, được không?”
Lương Tri lắc đầu, không chịu đáp ứng.
Đến khi phim chiếu xong đã sang ngày mới. Lúc này trên đường đã không còn một bóng người, cho dù Càn thị phồn hoa cũng không còn náo nhiệt như vừa rồi nữa. Ngoại trừ quán bar, vũ trường, đại đa số những người còn lại trên đường đều vội vàng về nhà.
Gió đêm nhè nhẹ thổi, lại mang theo không ít lạnh lẽo. Lương Tri híp mắt hưởng thụ cảm giác cơn gió lạnh mơn trớn từng tấc da thịt, vô cùng sảng khoái, dễ chịu. Mái tóc mềm mại bị gió thổi bay, làn váy cũng tung bay theo gió, đẹp đến kinh người.
Phó Kính Thâm chăm chú nhìn cô, như đang thưởng thức một cảnh đẹp.
Cảm xúc của Lương Tri không duy trì được bao lâu, trò hề nhỏ vừa rồi đã bị gió lạnh thổi bay. Giờ phút này đứng bên cạnh Phó Kính Thâm cũng không cảm thấy quá xấu hổ.
Người đàn ông đưa tay vén mái tóc mềm mại của cô ra sau tai, ánh mắt tràn đầy yêu thương.
Trên đường không có nhiều xe lắm. Lúc hai người rời khỏi tòa nhà Phó thị không có tài xế. Lương Tri tuy không biết đường nào về biệt thự nhưng cô biết chắc chắn là rất xa.
Ánh đèn đường mờ ảo kéo dài hai bóng người. Lương Tri nhìn người đàn ông bên cạnh, nhẹ giọng hỏi: “Phó tiên sinh, anh có về nhà không?”
Phó Kính Thâm nhìn cô, trầm giọng nói: “Không.”
Trên gương mặt cô gái dường như hiện lên một chút mất mát, sau đó khôi phục như ban đầu. Cô cười nhẹ với anh: “Vậy để em tự bắt taxi về.”
Người đàn ông nhướng mày, đây là đang nghĩ anh muốn bỏ cô ở lại đây sao?
Anh làm sao bỏ được.
Lương Tri đứng ở ven đường nhìn hồi lâu cũng không có xe chạy qua. Cô khẽ cắn môi, hơi nhíu mày, tựa hồ như đang tự hỏi nếu không gọi được taxi thì phải làm gì bây giờ?
Phó Kính Thâm trầm tư quan sát một lúc rồi đi đến bên cạnh cô, nhẹ giọng nói: “Muộn lắm rồi, không bắt được taxi đâu.”
“Vậy phải làm sao bây giờ…” Cô thậm chí còn không nhận ra rằng trong khoảng thời gian này đã quen được Phó Kính Thâm chiếu cố, gặp chuyện gì đều ỷ lại vào anh. Cô ngẩng đầu nhìn anh, lại quay ra nhìn con đường dần vắng lặng, trong lòng không khỏi bắt đầu khẩn trương. Cô vừa xem phim kinh dị xong, bây giờ trong đầu toàn là hình ảnh mấy con quỷ bay qua bay lại.
Nhưng mà giây tiếp theo, người đàn ông cười xấu xa, khom lưng sát lại gần cô: “Dẫn em đi thuê phòng có được không?”
“!!!”
Giọng anh đầy ái muội, từng rặng mây đỏ vừa biến mất giờ lại bắt đầu hiện lên trên gò má Lương Tri. Nghĩ đến chuyện vừa rồi ở rạp chiếu phim, cô gái nhỏ vô cùng mẫn cảm, vừa thẹn vừa giận từ chối: “Không được!”
Dáng vẻ này của cô thực sự khiến người khác không nhịn cười được. Phó Kính Thâm thấp giọng cười ra tiếng.
“Đùa thôi, khách sạn không sạch sẽ.” Khóe môi anh cong lên.
Lương Tri nhìn anh một cái, thở phào nhẹ nhõm: “Ồ.”
Phó Kính Thâm nhướng mày, xấu xa nói: “Phó phu nhân thất vọng sao?”
Lương Tri bị anh làm cho tức chết rồi, khuôn mặt nhỏ đỏ lên, đôi mắt hạnh xinh đẹp trừng lớn: “Mới không có!”
Anh lại trêu chọc cô: “Nếu em muốn, không phải là không thể, chúng ta…”
“Đừng nói nữa!” Lương Tri xấu hổ, hận không thể chui xuống hố ngay lập tức.
Người đàn ông khẽ cười, xoa xoa đầu cô: “Nhưng thật sự đã quá muộn, giờ này dì Lâm chắc đã ngủ rồi, chúng ta không nên về nhà quấy rầy dì ấy.”
“Đưa em về chỗ anh ở một đêm được không?”
Lương Tri do dự nhìn anh.
“Sẽ không bắt nạt em!”
“Vậy được……”