Chương 3: Ghen

Làm Càn Sủng Nịch

Chương 3: Ghen

Làm Càn Sủng Nịch thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lời cảnh cáo của Lục Tuỳ cuối cùng cũng phát huy tác dụng. Mấy ngày nay, Phó Kính Thâm không còn đến bệnh viện nữa.
Lương Tri cảm thấy vô cùng thoải mái và vui vẻ. Cơ thể cô đã hồi phục gần như hoàn toàn. Mấy ngày nay cô ở lại bệnh viện đơn giản vì Phó Kính Thâm không yên tâm, muốn bác sĩ theo dõi thêm một thời gian để cô hồi phục sức khỏe thật tốt.
Nếu là người khác, cả ngày bị nhốt trong bệnh viện, dù không có bệnh cũng sẽ sinh ra chán nản. Nhưng Lương Tri lại chẳng bận tâm chút nào. Mỗi ngày cô ngoan ngoãn ăn rồi ngủ, không khóc lóc hay làm ầm ĩ, sống bình lặng như nước, trong lòng không một chút gợn sóng.
Sáng thức dậy, Lương Tri lười biếng tựa vào giường, hai chân trắng nõn bắt chéo, vừa nghe nhạc vừa đung đưa theo điệu. Vẻ trẻ con đáng yêu của cô khiến ngay cả mẹ Lâm cũng không nhịn được cười.
Mấy ngày nay Lương Tri rất nghiện lên mạng. Phải nói rằng, sau nhiều năm nằm viện, thế giới mạng có vô số điều mới mẻ khiến cô mê mẩn. Ban đầu, Lương Tri không hiểu các loại từ viết tắt trên mạng, hầu như cái gì cũng không biết. Chợt nhớ đến ngôi sao mình từng yêu thích, Lương Tri không từ bỏ ý định, gõ tên thần tượng từng rất nổi tiếng ngày trước vào thanh tìm kiếm.
"Cái gì?! Hết hy vọng rồi, lại còn kết hôn sinh con ư?! Ôi, rốt cuộc là thiên sứ may mắn nào đã lấy được nam thần của mình đây..." Lương Tri vùi đầu vào gối, giọng nói không giấu nổi vẻ thất vọng.
Khi ngẩng đầu lên, Lương Tri không xem thêm bất kỳ tin tức giải trí nào nữa. Cô mở WeChat, dựa theo mật khẩu trong ký ức để đăng nhập vào tài khoản. May mắn là dãy số không thay đổi, chỉ hai lần thử là đã đăng nhập thành công.
Ngoài hơn 99 tin nhắn từ nhóm lớp, Lương Tri không tìm thấy dấu vết nào của những năm qua. Dường như quá khứ của cô chắc chắn không thể có bất kỳ mối liên hệ nào với giới nhà giàu như Phó Kính Thâm.
Đang định thoát ra ngoài tìm tin tức điện ảnh để giải trí, cô liền nghe tiếng 'tít tít' và nhận được tin nhắn từ cô bạn thân Thành Tiểu Sương.
"Tri Tri?!"
"Là cậu sao?"
"Ông trời ơi cuối cùng cậu cũng online rồi."
"Thật sự nhớ cậu quá đó Tri Tri!!!"
Lương Tri đương nhiên nhớ rõ, thời điểm học cao trung tham gia tập huấn nghệ thuật, từ đó trở đi, hai người liền trở thành bạn thân, lại cùng nhau thi đậu hệ biểu diễn, thành bạn cùng phòng.
Thành Tiểu Sương lúc đó là người duy nhất cô có thể dựa vào. Cũng may bây giờ không thay đổi.
Lương Tri gõ chữ không nhanh lắm, mãi mới gửi được một câu. Thành Tiểu Sương nhận được hồi âm thì vô cùng kích động. Lương Tri khẽ cười nhạt. Cô bạn thân không hề biết mình bị tai nạn mất trí nhớ, thậm chí chuyện cô đã kết hôn cũng không hay biết chút nào. Dường như chuyện này được giấu kín với tất cả mọi người, các cô ấy chỉ nghĩ Lương Tri bận việc nên không ở ký túc xá thường xuyên.
"Lần trước bị tai nạn giao thông."
"Cậu không có chuyện gì chứ?!!!"
"Yên tâm, mình rất tốt, chỉ là bây giờ cái gì cũng không nhớ."
"Thảo nào một thời gian không thấy cậu. Lương Tri, cậu không biết đâu, con trà xanh Tiếu Tâm Vũ kia, nhân lúc cậu không có ở đây đã bịa đặt nói xấu cậu không ít, đúng là lợi dụng lúc người gặp nạn mà trục lợi, ghét thật!"
Tiếu Tâm Vũ từng là bạn cùng phòng với họ, nhưng cũng giống Lương Tri, không hiểu vì lý do gì mà không thường xuyên ở ký túc xá. Lương Tri chỉ nhớ mang máng vài chuyện liên quan đến cô ta, còn lại đều mơ hồ. Nghe Thành Tiểu Sương bênh vực mình, cô không nhịn được cong môi cười. Cô bạn thân của cô vẫn như trước, nóng nảy nhưng luôn nghĩ cho cô.
"Không sao, cô ta cũng còn biết tranh thủ, là chuyện tốt." Lương Tri không để ý, vẫn như cũ cười đến ôn nhu.
*Trà:???
"Nhưng cô ta rõ ràng không phải là người tốt." Thành Tiểu Sương gõ chữ cực kỳ nhanh, "Tiếu Tâm Vũ đó là dựa vào lão kim chủ của cô ta mà hống hách, nghe nói là được bao nuôi đó."
Lương Tri nhíu nhíu mày khuyên Thành Tiểu Sương: "Tiểu Sương, chuyện này không có căn cứ không thể nói bậy, ảnh hưởng thanh danh con gái nhà người ta."
"Đâu có chỗ nào là nói bậy. Cô ta đi Dạ Loan, ngồi trên đùi kim chủ uống rượu hát hò đều bị người ta chụp lại rõ ràng."
Lương Tri là người của Càn thị, tuy chưa từng đến Dạ Loan, nhưng danh tiếng nơi này vô cùng vang dội, muốn không biết cũng khó. Những người có thể đến đó đều là kẻ có tiền, ăn chơi tùy hứng, tiền trong nhà dù đốt cũng chưa hết.
Tiếu Tâm Vũ luôn ỷ lại bản thân có hậu thuẫn, mắt lúc nào cũng nhìn lên trời, xem thường tất cả mọi người, ăn nói khua môi múa mép không kiêng nể.
Người chụp ảnh là một thiếu gia con nhà giàu, lúc ấy chỉ đi uống rượu với bạn, say đến quên cả trời đất, nào ngờ lại bắt gặp cảnh tượng như thế.
Nhất thời tin đồn nổi lên vô cùng xôn xao.
"Trước kia, cô ta ở giới giải trí không phải là Ngọc Nữ đơn thuần thanh khiết sao?"
"Cùng học nhiều năm như vậy, cô ta làm những gì còn tưởng không ai biết sao... Giới giải trí dơ bẩn như vậy, làm thế nào thật sự có Ngọc Nữ..."
Tính bát quái của Lương Tri cháy lên, "Ai, không biết kim chủ của cô ta là ai nhỉ? Cậu có biết gì không?"
"Không biết, nhưng mà đi xe rất xịn đó... Còn có tin đồn, Diêm Vương gia của tập đoàn Phó thị, Phó Kính Thâm, chính là kim chủ của cô ta."
"Không thể nào... Phó tổng làm sao lại có ánh mắt kém như vậy."
"Việc này không chừng là thật. Ánh mắt của kẻ có tiền không giống người thường chúng ta, ai mà biết được..."
Tin đồn vô số kể, từ mấy tấm ảnh chụp kia có thể khiến dư luận bịa ra vô số chuyện hay ho rồi.
Thân phận của Lương Tri thay đổi vì mối quan hệ với Phó Kính Thâm, bởi vậy cô cũng không đến trường học nữa, càng không lên tiếng trong nhóm chat của lớp. Hầu như các bạn học trong lớp đều đã quên đi sự tồn tại của cô.
Lương Tri không có quan hệ với kim chủ, lại xinh đẹp xuất chúng, có không ít nam sinh ngày nhớ đêm mong, vì thế dư luận lại bắt đầu cảm thán.
"Lúc trước chúng ta nói về Lương Tri, những tin đồn chói tai thật khó nghe, cuối cùng đều là tin nhảm không có chút sự thật nào."
"Ai... Người nổi tiếng thật nhiều thị phi."
"Nhưng thật ra lại chính là một Ngọc nữ chân chính a..."
"Chậc..."
Lương Tri ghé vào giường, xem xong đoạn clip đó. Đôi mắt hạnh xinh đẹp của cô vô cảm, hơi xuất thần. Tay cô nắm chặt điện thoại, các khớp xương trắng bệch nổi rõ, có thể thấy cô đã dùng không ít sức lực.
Cho đến khi Thành Tiểu Sương lại gửi tin nhắn đến, điện thoại rung lên nhắc nhở Lương Tri lấy lại tinh thần.
Cô cúi đầu nhìn tin nhắn của Thành Tiểu Sương gửi đến, Thành Tiểu Sương luôn quan tâm đến cảm giác của cô, không ngừng an ủi.
"Tri Tri, cậu xem, bạn học trong lớp đều bênh vực cậu, trong lòng mọi người đều rõ ràng. Tiếu Tâm Vũ thích náo loạn nói không tốt về cậu, nhất định là ghen ghét cậu so với cô ta tốt hơn gấp nhiều lần. Cô ta cũng không nhìn lại mặt mình đi, lại đi so đo với Lương Tri đại mỹ nữ của chúng ta."
Nhưng Lương Tri lại không thể không để ý đến đánh giá của bạn học dành cho mình. Trong lòng cô đột nhiên buồn bã, tất cả là vì câu nói "Tiếu Tâm Vũ có quan hệ với Phó Kính Thâm" kia.
Cô không biết tình cảm của mình với Phó Kính Thâm rốt cuộc là như thế nào, nhưng sau lần tiếp xúc ngắn ngủi đó, trong lòng cô vô thức nhớ đến hắn. Mấy ngày nay hắn không đến bệnh viện thăm cô. Tuy rằng được tự do tự tại, nhưng cô cũng cảm thấy rất cô đơn, dường như có chút hy vọng hắn sẽ đến thăm mình...
Phải nói rằng, khi ở trong lớp, nghe tin nữ sinh nào đó có quan hệ với Phó Kính Thâm, Lương Tri theo bản năng cảm thấy vô cùng khó chịu. Cô bị chính suy nghĩ của bản thân làm cho hoảng sợ, từ trên giường đứng dậy, nhìn căn phòng bệnh trống rỗng, càng cảm thấy vô vị và cô độc.
Lương Tri quyết định rời đi, cô tùy tiện khoác lên một chiếc áo khoác mỏng rồi bước ra ngoài.
Vì muốn cô có thể yên tĩnh nghỉ ngơi, không bị bên ngoài quấy nhiễu, Phó Kính Thâm đã chuyển toàn bộ bệnh nhân ở tầng lầu này đi nơi khác. Hành lang trống rỗng không một bóng người. Khi Lương Tri từ thang máy bước ra, may mắn không gặp ai.
Bệnh viện này không xa trung tâm thành phố, xung quanh lại có Đại học Càn thị. Ba năm nay, thành phố thay đổi quá nhanh. Đừng nói Lương Tri từng đến nơi này trước đây, giờ phút này cô chẳng nhớ chút nào.
Lương Tri cứ thế đi dạo lang thang trên đường, trong đầu cô toàn là hình ảnh ở Dạ Loan. Khuôn mặt người đàn ông kia không thể nhìn rõ, nhưng trong lòng cô theo bản năng phủ định, đó không phải là Phó Kính Thâm, không phải hắn.
Bất tri bất giác, cô đã đi đến đầu ngõ phố học sinh. Lương Tri không nhớ rõ mình đã đi bao lâu, chỉ là lúc ngẩng đầu lên, hai bên đường phố dày đặc các quầy hàng. Khói nóng lượn lờ dưới ánh đèn đường, không gian nhộn nhịp khiến cô ấm lòng không ít.
Loại náo nhiệt này đã lâu Lương Tri không thấy, cô theo bản năng bước vào một gian hàng nhỏ.
"A, bạn học, có muốn ăn xiên nướng không? Vẫn còn rất nóng đó." Chủ cửa hàng mỗi ngày bận rộn mưu sinh, căn bản không có thời gian quan tâm giới giải trí, bởi vậy Lương Tri không che mặt đến quầy hàng này cũng không bị ai nhận ra.
Lương Tri theo thói quen nhắm mắt lại hít hà, mùi hương bay qua mũi. Cô thỏa mãn cong môi, cười tủm tỉm gật đầu với chủ quán, chọn đồ nướng và nhìn chủ quán thao tác thuần thục nướng đồ ăn.
Chỉ một lát sau, một tiếng phanh xe chói tai cắt ngang không gian náo nhiệt của con phố.
Chiếc C8 màu đen như mãnh thú dừng lại trước quán nướng, khiến con phố ăn vặt bỗng trở nên vô cùng ngột ngạt. Phố ăn vặt đông người, ngoài học sinh còn có các tiểu thương bán hàng rong mưu sinh. Hầu như không ai có thể nhận ra 'quái vật' màu đen này là của hãng nào, nhưng chỉ từ thiết kế xung quanh đã biết nó có giá trị xa xỉ. Cộng với biển số xe một dãy số '1' bắt mắt, không ai biết là đại nhân vật nào giá lâm, theo bản năng không ai dám đến gần, sợ không cẩn thận chạm vào liền phải bồi thường đến tán gia bại sản.
Khi Phó Kính Thâm đến, anh liền thấy Lương Tri đang ngồi trong quán nướng, bàn ghế giản dị. Thiếu nữ đi dép lào, đôi chân nhỏ đung đưa, trông vô cùng thích ý, vô lo vô nghĩ.
Trong khi đó, anh đã phát điên tìm cô cả đêm.
Sắc mặt của Phó Kính Thâm khi xuống xe, cũng đen như chiếc xe của anh. Nhất là khi nhìn thấy đôi chân trắng hồng của Lương Tri lộ ra, lửa giận trong lòng anh càng bốc lên dữ dội.
"Lên xe!"
"Phó... Phó tiên sinh???" Lương Tri trong lòng cả kinh, lắp bắp không nói nên lời.
Nhưng giây tiếp theo, Lương Tri bị dáng vẻ của hắn làm cho hoảng sợ. Cô có thể cảm nhận được Phó Kính Thâm đang rất tức giận, cô rụt mình lại, ngẩng đầu nhìn hắn, trong con ngươi lộ rõ vẻ sợ hãi.
À, giờ mới biết sợ sao?
Nhưng mà cô không biết, vừa rồi anh đã mong nhớ mà quay lại bệnh viện thăm cô, rồi lại thấy giường bệnh trống rỗng. Cảm giác sợ hãi khi mất đi cô ấy, nó đáng sợ đến nhường nào!
Lương Tri ngoan ngoãn để anh nắm tay dắt lên xe. Đây là lần đầu tiên kể từ khi mất trí nhớ cô ngồi lên xe của Phó Kính Thâm. Không gian bên trong toàn là hơi thở của người đàn ông bên cạnh. Trái tim Lương Tri không thể kìm chế mà đập thình thịch, căn bản không dám quay đầu nhìn anh, trông cô như một đứa trẻ làm chuyện xấu bị bắt gặp, vô cùng đáng thương.
"Vì sao lại chạy ra ngoài?" Phó Kính Thâm kìm nén tức giận, mãi mới hỏi được một câu.
"Tôi... Em cảm thấy rất ngột ngạt..." Lương Tri cúi đầu, lắp bắp đáp.
"Ngột ngạt? Em có biết anh đã tìm em cả đêm không?! Lão tử đây sợ em lại bỏ trốn rồi!" Đây là lần đầu tiên sau khi cô mất trí nhớ, Phó Kính Thâm không kìm chế được mà chửi thề. Anh quá sợ hãi mất đi cô, nhưng phát tiết xong lại cảm thấy hối hận.
Lương Tri bị dọa không nhẹ, cô bé cúi đầu, không thể nhìn thấy sự hối hận trong mắt Phó Kính Thâm. Tay cô nắm chặt mép áo mỏng của mình, vừa sợ hãi vừa tủi thân, đôi mắt hạnh long lanh nước mắt. "Bọn họ, bọn họ nói, anh bao nuôi Tiếu Tâm Vũ... nhưng mà em bị mất trí nhớ, cái gì cũng không rõ, có chút khó chịu, cho nên liền cảm thấy rất ngột ngạt..."
Lương Tri càng nói càng cảm thấy tủi thân. Sau khi cô tỉnh lại, rất nhiều chuyện cô không còn nhớ rõ, chỉ có vài lần cảm xúc dao động cũng đều vì hắn.
Phó Kính Thâm nhìn chằm chằm Lương Tri. Nước mắt của cô bé cứ như hạt châu rơi xuống, vừa khụt khịt vừa lắp bắp giải thích, nói không rõ ràng, dáng vẻ nhỏ nhắn khóc đến thương tâm.
Phó Kính Thâm ngẩn người một lát, mềm lòng. Mất một lúc anh mới nhận ra ý tứ trong lời nói của cô, tức giận đều tan biến, sắc mặt anh dịu đi không ít. Anh xoay người lại gần cô, đưa tay lau nước mắt cho cô. Cô bé vẫn còn ghi hận anh, giơ tay đẩy ra không cho anh chạm vào.
"Anh hung dữ!" Thiếu nữ lên án, dường như biết trước anh sẽ không dám làm gì mình.
Phó Kính Thâm thực sự bị chọc cười, Lương Tri khiến anh vui vẻ không ít. Bây giờ cần phải 'thảo luận' với cô, Phó Kính Thâm cúi người muốn đến gần cô, nhưng giữa chừng lại bị ngăn lại.
"Phó Kính Thâm!" Giọng nói mềm mại gọi tên anh.
"Ừm, bây giờ chịu gọi tên anh rồi sao?" Phó Kính Thâm nhướng mày, cười tùy ý.
"....."
"Tri Tri, em vừa nói là muốn ra ngoài hít thở không khí, có phải là em đang ghen không, hả?"
Lương Tri bị lời này làm cho hoảng sợ, vội vàng phủ nhận: "Không phải!" Đôi mắt ướt dầm dề mang theo không ít thẹn thùng, lông mi chớp chớp, khiến Phó Kính Thâm không nhịn được mà muốn hung hăng yêu cô một đêm ngay trong chiếc xe này.
[Trà: Phó Kính Thâm, ngươi đồi truỵ]
Lương Tri cúi đầu, khéo léo chuyển đề tài: "Nếu anh trách em đã để anh tìm lâu như vậy... em có thể xin lỗi...."
Khóe miệng người đàn ông cong lên, thân thể cao lớn trong nháy mắt đã đè trên người cô, vây thiếu nữ trong một không gian nhỏ hẹp, gần đến mức có thể nghe được hơi thở. Phó Kính Thâm nói: "Được, Tri Tri."
Anh nâng chiếc cằm non mềm trắng nõn của thiếu nữ lên, nghiền ngẫm hỏi: "Vậy em muốn xin lỗi như thế nào đây, hả?"
_____________
Trà: Cái gì???? 3000 chữ????
Tác giả: Miễn là mày đau khổ!!!!